Khi Vệ Phó biết mấy hài tử thực sự tới hoàng cung, tuy có hơi kinh ngạc nhưng phần lớn là vui mừng.
Nhưng hắn là người thế nào, chỉ cần nhìn việc Đại Lang cố ý giữ Viên Viên, sau đó lại nói những lời này và kết hợp với hành vi mấy hài tử tự ý vào hoàng cung thì có thể thấy được mục đích của Đại Lang.
E rằng mấy hài tử đã biết chuyện gì đó, đang đoàn kết lại để lấy lại công bằng thay cho nương ở chỗ hắn?
Khoảnh khắc ý nghĩ này hiện lên trong đầu hắn, trên mặt hắn vẫn nở nụ cười, dường như đang nhắm mắt làm ngơ trước thái độ hơi thù địch của Đại Lang khi dẫn theo các đệ muội.
"Sao lại nói như thế?"
Đại Lang chưa kịp mở miệng thì Tam Lang đã nhanh mồm nhanh miệng nói: "Cha, có phải ngài định cưới rất nhiều di nương cho chúng ta không? Ta không thích di nương đâu.”
"Sao lại nói đến di nương?"
Lúc này, Đại Lang lên tiếng.
"Dù cha có kế hoạch gì thì cũng không nên đặt nương ở nơi đầu sóng ngọn gió, nương sẽ bất an."
Câu nói được Vệ Phó rất coi trọng, khiến ánh mắt hắn trịnh trọng hơn và dùng ánh mắt xưa nay chưa từng có nhìn về phía trưởng tử của mình.
Hắn không cười nữa và đi về phía mấy hài tử.
Khi đến gần đã duỗi một tay tới trước mặt Đại Lang.
Đại Lang do dự một lát rồi nắm lấy tay cha giống như khi còn nhỏ.
Vệ Phó dẫn mấy hài tử tới thiên điện.
So với chính điện thì thiên điện có vẻ không uy nghiêm bằng và giản dị hơn rất nhiều.
Nơi rộng lớn như vậy được Đa Bảo các chia thành nhiều nơi, rèm che chạm đất. Cách phối màu tổng thể chủ yếu là các sắc thái khác nhau của màu vàng và đen, nổi bật là họa tiết rồng được chạm khắc phức tạp và lộng lẫy, đồ nội thất đơn giản, trang nhã nhưng vẫn hoa lệ và uy nghiêm.
Dưới cửa sổ lớn kê một loạt giường đất, trên giường đất bày mấy chỗ tựa lưng, gối tựa cùng tay vịn và cũng có bàn đặt trên giường đất. Một bên có mấy chiếc ghế bành, trên tường treo mấy bức tranh thư pháp.
Một bên khác hình như là thư phòng, phía sau có chạm khắc núi sông nhật nguyệt, hai bên là tủ sách và kệ sách, ở giữa có long án rộng lớn. Trên long án có bút, giấy, mực và các vật dụng khác cũng như một số sổ con đang đọc dở. Trước long án là chiếc lư hương tráng men chạm vàng cao bằng nửa người, bên cạnh tường là chiếc tủ thấp chứa mô hình địa cầu và đồng hồ của người Tây Dương.
Sau khi Tam Lang đi vào, ánh mắt đã bị thu hút bởi đủ loại đồ vật trong điện.
Trước tiên là chạy tới xem lư hương tráng men kia, sau đó lại nhìn đồng hồ Tây Dương và mô hình địa cầu rồi gọi Nhị Lang tới xem. Viên Viên không muốn đi cùng bọn họ, nhất quyết phải đến bên cạnh Vệ Phó để cha ôm.
Vệ Phó ôm nữ nhi ngồi trên giường đất.
Rồi lại chỉ vào vị trí đối diện ra hiệu cho Đại Lang ngồi xuống, hiển nhiên là coi y như quan hệ ngang hàng chứ không phải coi như một hài đồng.
Vừa rồi Tiểu Hỉ Tử vẫn còn ở bên cạnh, không ngờ phụ tử vừa gặp mặt đã liền giương cung bạt kiếm, may mắn là sau khi đi vào, bầu không khí cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Hắn ta vội vàng sai bọn thái giám phục vụ điểm tâm, trái cây và trà.
Đưa một phần cho Nhị Lang và Tam Lang ở bên kia và một phần cho Vệ Phó ở bên này.
Vốn dĩ hắn ta còn muốn ôm Viên Viên đi, tránh làm phiền chủ tử và Đại Hoàng tử nói chuyện nhưng Viên Viên không cho hắn ta ôm nên chỉ có thể buông bỏ.
"Với kiến thức có hạn của con, có thể nhìn thấy đại cục, cho dù chỉ là ếch ngồi đáy giếng thì cũng không uổng công ta đã dạy con nhiều năm."
Đây là câu đầu tiên Vệ Phó mở miệng nói sau khi ngồi xuống xem như câu trả lời cho những gì Đại Lang vừa nói.
"Con dẫn đệ đệ, muội muội tiến cung là muốn nói cho mọi người biết nương của con không chỉ có một mình mà còn có các con sao?"
Cho nên Đại Lang mới gióng trống khua chiêng ở cửa cung như thế.
Tân hoàng đăng cơ, đúng là tình hình còn chưa rõ ràng, tất nhiên hoàng cung sẽ được các gia tộc, các phủ theo dõi, cho dù không cần quá công khai thì cũng sẽ được mọi người biết đến.
Chỉ vào cung thôi vẫn chưa đủ, Đại Lang còn muốn thể hiện cảm giác tồn tại của bốn người huynh đệ muội bọn họ.
Vì vậy sau khi đi vào Tử Thần điện, biết rõ trong điện còn có đại thần, Vệ Phó đang bận rộn nhưng vẫn uyển chuyển từ chối lời đề nghị dẫn bọn y tới phòng trà chờ đợi của Tiểu Hỉ Tử mà lựa chọn chờ ở ngoài cửa điện.
Tiếp đó là xây dựng cảm giác tồn tại, thậm chí còn mưu đồ lộ mặt trước các "đại thần", mượn chuyện này để nhắc nhở và cảnh cáo những người đang âm mưu chiếm lấy vị trí của nương y.
Muốn mưu đồ vị trí của Hoàng hậu?
Đầu tiên phải hỏi xem bốn huynh đệ muội bọn họ có đồng ý không đã!
Đại Lang còn nhỏ như vậy đã có thể suy nghĩ chín chắn và lên kế hoạch mọi việc một cách kỹ lưỡng như thế, cân nhắc mọi khía cạnh thực sự nằm ngoài dự kiến của Vệ Phó.
Nhưng suy cho cùng thì y vẫn còn nhỏ. Đây là lần đầu tiên y sử dụng thủ đoạn tâm cơ, còn là để chống lại cha ruột lại bị cha vạch trần trước mặt nên không khỏi hơi lo lắng.
Gương mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, mím môi thật chặt và hai tay lặng lẽ siết chặt ở dưới tay áo.
"Con làm rất tốt, e rằng khi cha còn nhỏ cũng không thông minh bằng con."
Vệ Phó đột nhiên mỉm cười, nụ cười này lập tức xoa dịu bầu không khí có hơi căng thẳng.
"Chỉ là vẫn còn chút sơ suất. Con nên làm việc này một cách tự nhiên và vô tình hơn. Tuy con giấu nương con và chỗ cụ ông, bảo Khế Chuẩn đưa con tới hoàng cung nhưng vẫn để lộ mục đích."
Hắn đẩy đĩa điểm tâm về phía Đại Lang rồi nhặt một miếng khác, bọc trong khăn tay và đặt vào tay Viên Viên bảo nàng ấy tự cầm ăn. Giữa lời nói và hành động đều có thái độ nhẹ nhàng thoải mái, dường như cũng không bận tâm thủ đoạn nhi tử đang dùng với mình.
"Để lộ mục đích mà con còn quá nhỏ, cho dù con có cố gắng phủi sạch bọn họ nhưng trong mắt người khác, điều đầu tiên hiện lên trong đầu chính là phải chăng là người lớn lợi dụng hài tử để làm như thế. Nếu không phải cha hiểu nương con, hiểu cụ ông và ngoại tổ phụ của con thì cũng có thể hiểu lầm."
Đây chính là điều Đại Lang sợ hãi nên lúc trước mới giấu người nhà bảo Khế Chuẩn đưa bọ họ tới.
Lúc này nghe cha nói vậy thì không nhịn được giải thích: "Chuyện này là ta tự nghĩ, nương và ngoại tổ phụ cũng không biết."
"Đương nhiên cha biết nương con không biết, cha hiểu nàng, nàng muốn làm chuyện gì thì sẽ tự mình làm, sẽ không vòng vo bảo các con tới, hơn nữa đêm qua ta đã quay về gặp nương con."
Tối qua cha quay về sao?
Nghe vậy thì Đại Lang mở to mắt.
Nếu đêm qua cha quay về thì với tính cách của nương, chắc chắn sẽ giải thích, nếu không thì cũng không lặng lẽ rời đi.
Chẳng lẽ y đã hiểu lầm cha? Hay là cha và nương thực sự có kế hoạch bí mật gì đó?
Đại Lang có hơi ảo não và hơi hổ thẹn.
Vệ Phó mỉm cười vỗ vai nhi tử: "Con có tâm tư bảo vệ nương là không sai, điều này chứng tỏ con đã trưởng thành, không hổ là nhi tử của cha nương, cha cũng không có ý trách con. Nhưng con hãy nhớ, nếu làm chuyện gì thì chủ động sẽ khiến bản thân rơi xuống thế giới, biện pháp tốt nhất là để kẻ địch di chuyển mà con lại bất động."
"Nhưng con bất động thì sao có thể làm kẻ địch di chuyển?"
Hai phụ tử đang nói chuyện và thực sự tiến vào phân đoạn phụ thân dạy hài tử và lệch khỏi quỹ đạo chính. Nhưng nhìn cách hai người ở chung thì rõ ràng đây không phải lần đầu.
"Con có thể lợi dụng thế cục để làm hắn hành động, lợi dụng xu hướng chung để dẫn dắt hắn, dùng một ít chi tiết nhỏ không đáng kể để tác động đến suy nghĩ của hắn, bây giờ con còn nhỏ, sau này đọc nhiều, nghe nhiều là có thể từ từ hiểu được."
Dường như câu nói ngắn gọn này đã khơi dậy suy nghĩ gì đó trong lòng Đại Lang khiến y rơi vào trầm tư.
Suy nghĩ trong chốc lát thì y hỏi: "Cha, tại sao cha lại để mọi việc tùy ý phát triển mà chỉ ngồi yên, là vì có kế hoạch bí mật gì sao?"
Vệ Phó không giấu y mà gật đầu rồi kể một số chuyện cho y nghe.
Cái gì gọi là tầm nhìn? Tầm nhìn là khi thường xuyên đứng ở nơi cao để quan sát những vấn đề bên dưới, chỉ khi đứng đủ cao thì tầm nhìn mới đủ rộng lớn.
Khi Vệ Phó còn nhỏ, Nguyên Phong đế chưa từng nghiêm túc dạy hắn bất cứ điều gì, những người dạy hắn đều là lão sư, là thái phó. Những chuyện hắn đang làm với Đại Lang bây giờ chính là những việc thái phó đã làm với hắn.
Hãy lấy một chuyện, giảng cho y nghe, dạy y nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau trong nhiều việc khác nhau và nhìn vào tình hình chung.
Tuổi nhỏ cũng không quan trọng, không hiểu cũng không quan trọng, nếu đọc nhiều, biết nhiều thì từ từ cũng sẽ hiểu.
"Hôm nay cha còn dạy con một điều nữa, đó chính là phải tin tưởng vào cha và nương."
Nhắc tới chuyện này, Vệ Phó nói rất nghiêm túc.
"Kể từ bây giờ, chúng ta sẽ ở lại kinh thành và sống trong hoàng cung, quyền lợi và địa vị cũng khác so với trước đây, môi trường và những người mà chúng ta đối mặt cũng sẽ thay đổi..."
"Trong tương lai, chúng ta sẽ bị vây quanh bởi đủ loại người, những người này có người tốt người xấu, có người muốn lợi dụng con, có người muốn giở trò gì đó với con, nếu không có lòng tin thì con sẽ dễ bị người khác xúi giục bất mãn với cha và nương, chỉ có sự tin tưởng..."
Từ xưa đến nay, bởi vì quyền lợi, bởi vì địa vị nên hoàng gia mới xuất hiện nhiều chuyện huynh đệ nảy sinh mâu thuẫn, nhiều trường hợp phụ tử đối địch.
Chẳng lẽ có người sinh ra đã lòng lang dạ sói sao?
Đương nhiên là không. Chỉ là xung quanh có quá nhiều người, có quá nhiều thế lực cổ thủ, bên ngoài mê hoặc và nội tâm bất mãn, tất cả những thứ này trộn lẫn với nhau, nếu không cẩn thận thì sẽ bị người ta đẩy tới con đường hủy diệt khó lường.
Mà nguyên nhân căn bản nhất chính là sự thiếu tin tưởng lẫn nhau.
Nếu bản thân đã trở thành Hoàng đế thì sau này Đại Lang chính là Thái tử, Vệ Phó không muốn phụ tử đối đầu hay huynh đệ bất hòa xảy ra với người nhà nên chuyện này cũng có thể coi là đề phòng…
…
Viên Viên ăn một khối điểm tâm, có lẽ vì mệt mỏi nên đã ngủ quên trong lòng cha.
Cách một tấm rèm sát đất, âm thanh Nhị Lang và Tam Lang bàn luận về đồ dùng đã biến mất từ lúc nào. Dường như bọn họ cũng đang lắng nghe cha và đại ca nói chuyện.
Ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu qua cửa sổ, vô số tia sáng chiếu vào cùng bụi mịn cuộn xoáy trong số tia sáng này làm nổi bật khung cảnh ấm áp của người phụ thân đang dạy hài tử.