Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 207

Khế Chuẩn nghe lời Đại Lang, đợi đến khi bọn họ tiến cung thì mới bẩm báo chuyện này với Phúc Nhi.

Vì vậy chờ đến khi Phúc Nhi biết thì đám Đại Lang đã tiến cung rồi.

Nàng còn tưởng mấy hài tử nhớ cha, cố ý gây bất ngờ cho Vệ Phó cho đến khi mấy người Đại Lang được Vệ Phó cho người đưa về thì nàng mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Nghe nói nhi tử đã vào cung để lấy lại công bằng cho bản thân mình.

Phúc Nhi dở khóc dở cười, không ngờ mấy tiểu tử kia cũng sẽ có "âm mưu bí mật" nhưng phần lớn là vui vẻ.

Nghe Tiểu Hỉ Tử kể lại thì nàng còn đặc biệt đến phòng Đại Lang.

"Tới đây để nương xem."

Đại Lang cảm thấy bản thân đã làm sai, vừa xấu hổ vừa lo lắng và sợ nương trách y tự mình quyết định.

Ai ngờ sau khi Phúc Nhi kéo người qua đã hôn mạnh lên trán y một cái rồi ôm người vào lòng vỗ về.

"Nhi tử ngoan của nương, không uổng công đã nuôi con."

Đại Lang bị hôn đến choáng váng, gương mặt đỏ bừng. Đã lâu rồi y không gần gũi với nương như thế, nhất là khi y dần lớn lên, không chỉ Phúc Nhi mà bản thân y cũng chú ý tới việc không thể quá gần gũi với nương.

"Nương, người không nghĩ con đã làm sai sao? Con đã thực sự hiểu lầm cha."

Phúc Nhi xua tay nói: "Làm sai chuyện gì? Nhi tử cảm thấy nương bị ấm ức nên đứng ra bênh vực nương là chuyện đương nhiên. Nương không trách con mà ngược lại còn muốn khen con, đúng là không uổng công ta nuôi con. Sao nào? Chẳng lẽ cha trách mắng con sao?"

Nói đến đây, lông mày của nàng như muốn dựng lên như thể nếu Vệ Phó thật sự trách mắng Đại Lang thì nàng sẽ tìm hắn tính sổ.

"Cha không, cha khen con.”

"Vậy là đúng rồi, có hiểu lầm thì cứ nói ra là được, lão tử và nhi tử thì có gì là không thể nói được chứ."

Lúc này Phúc Nhi không biết vì lời nói này của nàng mà Vệ Phó và Đại lang đã làm sáng tỏ rất nhiều hiểu lầm trong tương lai.

Từ xưa đến nay, Hoàng đế và Thái tử vừa là phụ tử và vừa là kẻ thù.

Không phải bản tính của bọn họ đã là kẻ thù mà là do hoàn cảnh tạo thành, chính vì Đại Lang nhớ kỹ câu nói này nên mỗi lần có hiểu lầm đều kịp thời giải quyết nên mới soạn ra đoạn chuyện phụ từ tử hiếu hiếm có trong hoàng gia.

Đương nhiên, đây đều là chuyện của sau này.

Tất nhiên người Vương gia cũng biết chuyện này.

Sau khi biết thì đều là không biết nên khóc hay cười nhưng đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

Người Vương gia vừa mới vào kinh, đâu biết được chuyện bên ngoài, Vương Đa Thọ lại sợ người nhà lo lắng nên không hề nói chuyện bên ngoài hỗn loạn với người trong nhà, Phúc Nhi cũng không nói.

Sau sự việc phát sinh lần này thì bọn họ mới biết bên ngoài có người mưu đồ tới hậu vị của Phúc Nhi.

Ngày thường Triệu Tú Phân có vẻ ôn nhu hiền huệ nhưng thực ra là người thiếu kiên nhẫn nhất.

"Rốt cuộc là nữ tử nhà ai không biết xấu hổ như thế, còn dám đoạt nam nhân của người khác!"

Ngưu Đại Hoa nói: "Ta biết ngay mà, một khi nam nhân có tiền thì tai họa từ bên ngoài sẽ ập đến!"

Nói xong thì bà lão còn liếc lão gia tử.

Lão gia tử và Vương Thiết Xuyên nghe được thì dở khóc dở cười.

"Được rồi, bà thì biết cái gì!" Lão gia tử trách mắng.

Vương Thiết Xuyên cũng nói với Triệu Tú Phân: "Chuyện này cũng không phải là chuyện của nữ tử nhà ai, cũng không thể nói rõ cho nàng biết."

Dù gì ông ấy cũng đã làm quan nhiều năm và cũng có chút hiểu biết đối với thời cuộc trên chốn quan trường, cũng biết những chuyện như thế này không liên quan đến tư tình nam nữ mà chắc hẳn là chủ ý của gia tộc lớn, quyền quý nào đó.

Nghĩ đến đây, ông ấy có hơi lo lắng và nhìn về phía lão gia tử.

"Cha, chuyện này nên làm thế nào?"

Lão gia tử liếc mắt nhìn ông ấy và nói: "Hỏi hiền tế và nữ nhi của con đi."

Phúc Nhi bị phản ứng của người nhà chọc cười.

"Được rồi, mấy người không cần lo lắng, ta cũng không để chuyện này trong lòng, Vệ Phó cũng không để chuyện này trong lòng."

Nàng giải thích sơ qua kế hoạch của Vệ Phó.

Vương Thiết Xuyên nghe xong vẫn có chút không yên tâm.

"Vậy nếu theo lời Đa Thọ nói, bọn họ nói con không có lễ thì phải làm sao bây giờ?"

Phúc Nhi cười nói: "Bọn họ không dám."

"Tại sao lại không dám?"

Lúc này, lão gia tử đã đứng dậy, Ngưu Đại Hoa thấy lão gia tử đứng dậy thì cũng vội đứng dậy đi ra ngoài.

Vương Thiết Xuyên ngơ ngác nhìn theo hành động của cha ruột.

Phúc Nhi biết gia gia đã hiểu, cảm thấy sự việc không có gì nên mới định rời đi.

Nàng vội vàng hét lên từ phía sau: "Gia gia, sau này ngài có thời gian thì dạy cha, ta sẽ tìm hai ma ma trong cung tới dạy nương ta. Bằng không bọn họ cứ như vậy thì sau này sống trong kinh, bị người ta bán còn muốn giúp người ta đếm bạc."

Lão gia tử ở ngoài cửa trả lời: "Biết rồi."

Chờ bóng dáng của công bà biến mất thì Triệu Tú Phân nói ngay: "Nha đầu này nói chuyện kiểu gì đấy? Nương con có ngốc như vậy à?"

Vương Thiết Xuyên cũng hơi oán trách nhìn nữ nhi, làm gì có nữ nhi nào lại nói cha như vậy.

Phúc Nhi bất đắc dĩ nói: "Cha, nương, không phải ta chê hai người ngốc mà vì hai người không hiểu tình huống trong kinh, cũng không hiểu suy nghĩ của những người này. Sau này hai người muốn ở lại trong kinh thì phải qua lại với các gia tộc, những người đó đều là cáo đội lốt người, một cái đầu nhưng có trăm cái tính toán, ta sợ hai người phải chịu thiệt."

Nói xong thì nàng lại giải thích cho hai người lý do tại sao những người đó không dám.

"Những kẻ có chủ ý đó, suy nghĩ của bọn họ đều dựa trên mong muốn lấy lòng triều thần nếu Vệ Phó muốn gây dựng. Trong suy nghĩ của những người này, nữ nhân chẳng là gì cả, chẳng qua chỉ là công cụ và có thể lợi dụng nên bọn họ cảm thấy việc thay đổi Hoàng hậu và có được một thế lực trung thành là chuyện đôi bên cùng có lợi và Vệ Phó không thể không đồng ý."

"Nhưng bọn họ không hiểu rằng không phải chuyện gì cũng có thể lợi dụng được, hiền tế của hai người muốn thu nạp triều thần thì cũng khinh thường sử dụng loại biện pháp này. Trong thâm tâm hắn là một người kiêu ngạo, có đánh c.h.ế.t hắn thì hắn cũng không bán thê cầu vinh..."

Khi nói điều này, vẻ mặt Phúc Ni có hơi đắc ý và dễ thương.

Khiến Triệu Tú Phân không nhìn nổi, không nhịn được dùng ngón tay gõ nhẹ vào trán nàng.

"Hai người sợ bọn họ lấy cớ không có lễ nhưng hiền tế của hai người chẳng phải người c.h.ế.t, hắn là Hoàng đế, hắn nói lễ thành thì chính là lễ thành, có ai dám nói không? Chỉ cần hiền tế của hai người không thay đổi ý định thì sẽ chẳng có vấn đề gì."

"Nếu những kia liên thủ chống lại thì sao? Vệ Phó bị bọn họ ép đến không còn lựa chọn nào khác ngoài..."

Phúc Nhi nhìn Vương Thiết Xuyên với ánh mắt như thể đang nói "không ngờ cha cũng là một người thích xem tuồng đó".

"Cha, có phải ngài xem tuồng nhiều quá rồi không? Bọn họ là đại thần, Vệ Phó là Hoàng đế, bọn họ còn muốn làm quan không? Dám chống đối Hoàng đế sao? Không muốn cửu tộc nữa à? Cùng lắm thì những người đó chỉ dám thực hiện những động tác nhỏ ở dưới mặt bàn, muốn nhân cơ hội đục nước béo cò nhưng trên mặt thì không dám.

"Cha, loại Hoàng đề yếu đuối như ngài vừa nhắc đến đúng là cũng có nhưng chắc chắn không phải Vệ Phó, Hoàng đế lấy quân công để lập nghiệp không dễ bị khống chế như quan văn. Cha, ta nói nhiều rồi, hiện giờ ngài không hiểu đâu, dù sao thì hai người cứ yên tâm."

Nói đến cùng thì xuất thân viên chức trước đây của Vương Thiết Xuyên không mấy chính đáng, là người thay đổi giữa chừng và còn ở một nơi ngăn cách với thế giới như Hắc Thành một thời gian.

Có quá nhiều điều ông ấy không hiểu về quan trường, về hoàng gia và triều thần cũng như hào môn thế gia quyền quý.

Chuyện này làm cho Phúc Nhi không khỏi lo lắng, nàng dự định không chỉ nhờ gia gia nàng dạy cho cha nàng mà còn phải để tiểu đệ về nhà thường xuyên hơn và tranh thủ dạy cha nàng càng sớm càng tốt, nếu không thì còn khiến người ta phải nhọc lòng.

Đúng như Phúc Nhi đã nói, có một số người thực sự chỉ dám làm động tác nhỏ ở phía dưới.

Mà người thành tinh trong kinh thành thì quá nhiều.

Ngày ấy, chuyện Đại Hoàng tử dẫn đệ muội xuất hiện ở cổng lớn của hoàng cung đã nhanh chóng được biết đến.

Ẩn dụ đằng sau chuyện này là gì, có rất nhiều điều có thể khiến người ta phải suy nghĩ.

Những người đó không cho rằng đây là chủ ý của Đại Lang mà đều cảm thấy là bị người khác xúi giục.

Bị ai xúi giục.

Chắc chắn là nương của hài tử.

Bởi vậy mà đưa ra kết luận nguyên phối kia của Tân đế không phải là người tốt.

Đồng thời, sự việc này cũng khiến một số người bình tĩnh lại.

Mục đích của mưu đồ hậu vị là gì?

Tất nhiên là vì hạ sinh Thái tử, sau này Hoàng hậu và Thái tử đều là người nhà mình và đó là vinh quang của cả gia tộc.

Nhưng vấn đề bây giờ là đừng nói đến việc có thể làm nguyên phối người ta trở thành thiếp hay không mà trước mắt còn có ba vị hoàng tử, sao Tân hoàng có thể để ba đứa con biến từ đích tử thành thứ tử? Không sợ bị ba hài tử hận hay sao?

Nếu Tân hoàng thực sự làm như vậy thì chứng tỏ hắn không phải minh quân, chứng tỏ không phải phúc phần của xã tắc và đồng thời là dấu hiệu cho thấy tương lai phụ tử sẽ đối nghịch và thiên hạ đại loạn.

Sau đó trên triều đình lại có âm thanh mới vang lên, kiến nghị bệ hạ sớm đưa nguyên phối lên hậu vị để ổn định xã tắc.

Đúng vậy, đã nhắc tới xã tắc rồi, chỉ kém chút nữa chĩa mũi dùi vào người ta mắng là hồng nhan họa thủy.

Không phải ai trong triều đình cũng vì lợi ích ích kỷ của bản thân, cũng có rất nhiều người quan tâm đến giang sơn xã tắc, thương nước thương dân mà những người như vậy cũng không ít.

Lợi dụng đà này và hơn nữa Vệ Phó đã hiểu rõ mọi thứ nên thuận thế ban chiếu thư phong hậu.

Qua sự việc này, Vệ Phó cũng dạy cho Đại Lang một bài học nhưng sẽ không đi sâu vào chi tiết ở đây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn