Phúc Nhi khẽ khịt mũi coi như bỏ qua cho hắn.
Vệ Phó thấy nàng như vậy thì duỗi tay nhéo cằm nàng.
"Ta đặc biệt ra khỏi cung chỉ là vì sợ nàng hiểu lầm, không ngờ rằng Đa Thọ đã nhanh chóng nói cho nàng biết sự việc trước khi ta tới.
Phúc Nhi liếc mắt nhìn hắn rồi nói: "Hắn là đệ đệ của ta, hướng về tỷ tỷ cũng là chuyện thường tình. Nếu không phải chàng khiến người ta hiểu lầm thì Đa Thọ cũng không nói tới chuyện của chàng."
Phải biết rằng Vương Đa Thọ luôn tôn trọng tỷ phu Vệ Phó, hơn nữa còn thân cận hơn cả ca ca ruột của mình.
Khi đến tìm Phúc Nhi nói chuyện này, chắc hẳn hắn ta đã phải trải qua nhiều lần rối rắm.
"Được, được, được, nàng nói gì cũng đúng." Vệ Phó cười khẽ, cúi đầu hỏi lại nàng:"Vậy lâu rồi chúng ta không gặp, nàng thật sự không nhớ ta sao?"
Thì ra người này lại nghĩ tới vấn đề Phúc Nhi vẫn chưa trả lời vừa rồi.
"Ta nhớ chàng làm gì?"
"Thật sự không nhớ?"
"Thật sự không nhớ?"
"Ta cũng không tin nàng thật sự không nhớ..."
"Không tin thì bỏ..."
Hai người náo loạn một lúc rồi nghỉ ngơi.
Vốn dĩ Phúc Nhi cho rằng hắn sẽ sớm rời đi nhưng ai biết được hắn lại ôm nàng ngủ quên, bảo sáng mai sẽ về sớm. Phúc Nhi nhìn thấy vết thâm dưới quầng mắt của hắn thì rõ ràng là những ngày này đã rất bận rộn nên cũng không nói gì.
Bầu trời ngày hôm sau còn chưa sáng thì Vệ Phó đã đi rồi.
Đương nhiên mấy hài tử chưa được gặp cha, Phúc Nhi lại bị Triệu Tú Phân gọi đi từ sáng sớm nên đã quên nói chuyện này với bốn hài tử.
Mà sau một đêm thảo luận, thật ra chủ yếu là do Đại Lang đưa ra ý tưởng và ba người còn lại lắng nghe. Bọn họ đã bàn bạc cách giải quyết, thấy nương bị mỗ mỗ gọi đi thì chẳng phải là tạo cơ hội cho bọn họ sao?
Thế là bốn hài tử dự định nhân cơ hội thực hiện kế hoạch của bọn họ là tiến cung tìm cha để đàm phán.
Nếu muốn vào cung thì nhất định phải có xe và người đưa bọn họ đến đó.
Mà chuyện này không thể để nương biết, đương nhiên cũng không thể để cho cụ ông và ngoại tổ phụ của bọn họ biết, tốt nhất là giấu hết mọi người.
Đại Lang có một giải pháp cho chuyện này.
Y trực tiếp đến tìm Khế Chuẩn, thủ lĩnh của đội hộ vệ.
Đại Lang quen biết với Khế Chuẩn, năm đó Khế Chuẩn là một trong hai hộ vệ được bọn họ dẫn theo vào lần đầu tiên đến Băng Thành. Mà lần vào kinh này cũng là do Khế Chuẩn dẫn đội hộ tống.
Khế Chuẩn vừa nghe tin Đại công tử bảo hắn ta chuẩn bị xe đưa bọn họ vào cung, hơn nữa còn không thể để phu nhân biết rồi lại nhìn ba tiểu gia hỏa đứng phía sau đại công tử mà to đầu.
"Đại công tử, ngài xem ngài dẫn Nhị công tử, Tam công tử và cả tiểu thư ra ngoài, sao có thể không nói cho phu nhân biết được. Nếu phu nhân không tìm thấy mấy người thì chắc chắn sẽ sốt ruột."
Đặc biệt là tiểu thư.
Khế Chuẩn nhìn Viên Viên mới đi vững được một thời gian được nhị ca dắt thì muốn đỡ trán.
"Chúng ta vào cung tìm cha, cũng không phải đi nơi khác, tòa nhà này cách hoàng cung không xa, nửa khắc đã đến rồi."
Khế Chuẩn còn muốn nói gì đó nhưng bị Tam Lang ngắt lời.
"Khế Chuẩn, ngươi đừng nhiều lời, chúng ta lặng lẽ đi là vì muốn tạo bất ngờ cho cha."
Còn có bất ngờ?
Đây là sợ hãi thì đúng hơn!
"Nhưng..."
"Chẳng lẽ lời nói của ta không có tác dụng sao?" Đại Lang đưa tay ra sau lưng và nâng cằm nói. Đừng thấy y có vóc dáng nhỏ bé mà Khế Chuân lại khỏe mạnh cao lớn nhưng khí thế của y không hề kém chú nào.
Sao có thể không có tác dụng được?
Đây là đích trưởng tử của đại nhân, khi còn ở Hắc Thành và Băng Thành, thỉnh thoảng đại nhân sẽ cố ý dẫn theo Đại công tử khi nói chuyện với người phía dưới, ý định bồi dưỡng rõ như ban ngày.
Chưa kể hiện giờ đại nhân đã là Hoàng đế, thân phận đã khác xưa, sau này Đại công tử chính là Đại Hoàng tử, chưa biết chừng tương lai còn là Hoàng đế.
Khế Chuẩn không thể từ chối nhưng cũng không phải không có cách nào, hắn ta dự định chuẩn bị một chiếc xe để trấn an người bên này rồi tức tốc phái người đi bẩm báo phu nhân ở bên kia, ai biết được lại bị Đại Lang liếc qua.
"Ngươi đừng nghĩ đến việc nói với nương. Cho dù ngươi muốn bẩm báo thì cũng phải đợi chúng ta vào cung rồi mới nói."
Tam Lang cũng phụ họa: "Khế Chuẩn, ngươi đừng làm hỏng chuyện lớn của chúng ta."
Mấy người thì có chuyện lớn gì?
Khế Chuẩn nhìn mấy củ cải nhỏ trước mắt thì dở khóc dở cười.
"Được rồi, được rồi, thuộc hạ đi làm ngay."
Không lâu sau, Khế Chuẩn điều hơn ba mươi hộ vệ và một chiếc xe ngựa và đích thân dẫn người hộ tống mấy hài tử tới hoàng cung.
Đúng như lời Đại Lang nói, phủ Định Quốc công cách hoàng cung không xa, chưa tới nửa khắc thì đã đến rồi.
Tới trước cửa cung, Khế Chuẩn có hơi khó xử.
Mặc dù hắn ta là thủ hạ của đại nhân nhưng đó là lúc trước để đề phòng, sau lần vào kinh này thì đại nhân vẫn chưa đưa ra sắp xếp gì cho bọn họ.
Đưa đến hoàng cung cũng không sao nhưng hắn ta không thể ra lệnh cho cấm quân thị vệ canh giữ cửa cung.
Hắn ta dừng ngựa, đi tới trước xe ngựa và nói sự khó xử với Đại Lang.
Trong xe ngựa, Đại Lang nói: "Ngươi không cần lo lắng chuyện này."
Vừa nói thì cấm quân thị vệ đã đi tới chỗ bọn họ, có lẽ cảm thấy nhóm người ngựa ngày đã tới quá gần cửa cung nên muốn đuổi bọn họ đi.
Khế Chuẩn bước tới định nói gì đó.
Lúc này, Đại Lang mở rèm xe ra, nói với cấm quân thị vệ dẫn đầu: "Ngươi, đi gọi Tiểu Hỉ Tử tới đây!”
Tiểu Hỉ Tử?
Mấy thị vệ suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra nhưng thấy tiểu hài nhi này không giống như đang giở trò.
Tuy rằng tuổi tác không lớn nhưng khí chất cũng không tầm thường, y phục không phú cũng quý, lại có một đội hộ vệ không giống như gia đình bình thường có thể có.
Trong lúc nhất thời, mấy thị vệ đều sửng sốt.
"Các ngươi không biết Tiểu Hỉ Tử sao? Vậy có biết Tống Hỉ không?"
Một tên thị vệ trong số đó có cảm giác như bị trêu chọc thì hơi khó chịu mà quát: "Ngươi là tiểu hài tử nhà ai, tới này này tìm Tiểu Hỉ Tử làm gì, người lớn trong nhà ngươi đâu?"
Lời còn chưa dứt thì đã bị người bên cạnh kéo hai lần.
"Làm sao?"
"Cái tên Tống Hỉ nghe quen quen, hình như thái giám mới nhậm chức tổng quản tên là Tống Hỉ, chính là người bên cạnh bệ hạ..."
Mấy người nhìn nhau, vẻ mặt vừa kinh ngạc và nghi ngờ.
Lúc này lại nghe thấy tiểu hài nhi trong xe nói: "Đúng vậy, ta tìm hắn. Các ngươi gọi hắn ra cho ta."
…
Bởi vì không nhận ra thân phận của Đại Lang nhưng mấy thị vệ đã nhận ra sự bất thường nên bảo bọn họ chờ một lát để đi bẩm báo một chút.
Không lâu sau, một người trông giống như thủ lĩnh đội hộ vệ bước ra khỏi cửa cung.
Đối phương rất thận trọng, không mạo muội tiếp cận xe mà trước tiên là lôi kéo làm quen với Khế Chuẩn.
Vừa nghe nói là từ phủ Định Quốc công tới thì dường như thủ lĩnh đội hộ vệ đã đoán ra người trong xe là ai nên lập tức quay người nhìn về phía cổng cung điện ra hiệu, lập tức có người vội vàng dẫn vào trong cung.
Trong xe.
"Đại ca, huynh thật oai phong." Tam Lang hâm mộ.
Viên Viên cũng vỗ tay: "Đại ca, oai phong!"
Đại Lang bị đệ muội nói mà hơi ngượng ngùng, vì thế hắng giọng nói: "Không phải đêm qua chúng ta đã thống nhất rồi sao, phải oai phong!"
…
Oai phong vẫn còn ở phía sau.
Bởi vì không lâu sau, Tiểu Hỉ Tử đã tới rồi.
Không chỉ có Tiểu Hỉ Tử tới mà Vệ Kỳ cũng tới.
"Ôi chao, tiểu tổ tông của ta, sao mấy người lại tới đây?!" Tiểu Hỉ Tử vừa lau mồ hôi vừa nói.
Hắn ta nghe nói có mấy tiểu hài nhi tìm hắn ta, là từ phủ Định Quốc công tới thì không ngừng th* d*c chạy tới.
Đáng tiếc hắn ta không được sủng ái như Vệ Kỳ.
Vệ Kỳ mặc một thân áo giáp, khí thế uy nghiêm khó tả.
Vừa nhìn thấy thúc thúc cũng tới thì mắt của mấy hài tử đều sáng lên.
"Ngũ thúc!"
Động tác của Tam Lang là nhanh nhất, trong nháy mắt đã trèo lên người Vệ Kỳ.
"Thúc! Thúc!"
Thấy Tam Lang nhanh như vậy thì Viên Viên lo lắng duỗi tay về phía thúc thúc.
Vệ Kỳ dùng một tay bế nàng ấy ra khỏi cửa sổ xe.
"Viên Viên cũng tới sao?"
"Thúc thúc!"
Bàn tay nhỏ bé của Viên Viên ôm chặt lấy cổ thúc thúc.
"Ngũ thúc."
Đại Lang hành lễ với Vệ Kỳ.
Nhị Lang nhìn đệ đệ với ánh mắt hâm mộ nhưng nghĩ đến bản thân đã lớn rồi nên cũng noi theo đại ca mà hành lễ.
"Sao các con lại tới đây? Nương các con có biết không?"
Đại Lang lắc đầu: "Nương không biết."
"Chúng ta tới tìm cha." Tam Lang nhanh mồm nhanh miệng nói.
Vệ Kỳ thấy vậy thì đã lường trước có ẩn ý gì đó nên không hỏi nữa.
"Vào trước rồi nói sau."
Hắn ta không cho mấy hài tử xuống xe mà cứ bảo ngồi trong xe, cứ ngồi trong xe ngựa như vậy vào cung điện.
Khi đi trên đường, Đại Lang hỏi: "Ngũ thúc, sao ngài biết chúng ta tới?"
Vệ Kỳ cười nói: "Hiện giờ ta tạm thời quản lý cấm vệ trong cung, tình cờ lại đang ở trong cung."
Xe ngựa đi thẳng tới cửa hông của Tử Thần điện rồi mới dừng lại.
"Các con vào đi, để Tiểu Hỉ Tử dẫn các con vào, ta còn có việc, không vào đâu."
Bốn hài tử đi theo Tiểu Hỉ Tử vào trong.
Tiểu Hỉ Tử thấy chân của Viên Viên vừa ngắn vừa nhỏ, muốn ôm nàng ấy thì Viên Viên lại không cho ôm, nói muốn tự đi.
Đây là lần đầu tiên mấy hài tử đến tiền sảnh của hoàng cung, lần đầu tiên nhìn thấy cung điện cao lớn nguy nga như thế nên không tự chủ mà nín thở, ngay cả Tam Lang từ trước đến nay vẫn luôn nghịch ngợm cũng an tĩnh lạ thường.
Bậc thang quá cao, Tiểu Hỉ Tử sợ Viên Viên bị ngã nên dọc đường đi luôn cong eo, dang hai tay ra đỡ phía sau, đám người cứ như vậy xuất hiện trước mặt một nhóm thái giám đang hầu hạ bên ngoài Tử Thần điện.
"Hỉ gia, đây là?"
Một tiểu thái giám lấy lòng tiến lại gần, tò mò hỏi mấy hài tử.
Tiểu Hỉ Tử xua tay nói: "Đi, đi sang một bên."
Quay mặt về phía bốn người Đại Lang thì tươi cười nói: "Bệ hạ đang gặp mặt mấy đại thần ở bên trong, hay là mấy tiểu chủ tử tới phòng trà cùng nô tài nghỉ ngơi một lát, ăn chút điểm tâm?"
Đại Lang không nói gì, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Tam Lang nhăn mặt nhìn Tiểu Hỉ Tử nói: "Tống Hỉ, ngươi làm gì vậy, ta không quen."
Dường như Tiểu Hỉ Tử có hơi bất đắc dĩ nên nhỏ giọng nói: "Tiểu chủ tử, đây là trong cung, trong cung có quy củ."
Lúc này có vẻ như Đại Lang đã suy nghĩ xong và nói: "Chúng ta không tới trà phòng."
"Nhưng không biết bên trong khi nào mới xong." Tiểu Hỉ Tử cảm thấy hơi khó xử.
"Không có việc gì, chúng ta sẽ đợi."
"Nếu không thì nô tài cho người mang ghế dựa tới?" Tiểu Hỉ Tử lại nói.
Đại Lang lắc đầu: "Làm gì có chuyện nhi nữ bái kiến phụ thân mà ngồi chờ..."
Đang nói chuyện thì trong điện có động tĩnh, mấy đại nhân lớn tuổi mặc quan bào màu đỏ thắm, có lẽ cũng trên năm mươi từ trong điện bước ra.
Khác với khi đối mặt với đám người Đại Lang, lần này Tiểu Hỉ Tử lại có vẻ mặt khác, duỗi thẳng eo và vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười dè dặt và khách khí.
"Mạnh đại nhân, Tiền đại nhân, Triệu đại nhân, Lý đại nhân..."
Mấy vị đại nhân khẽ gật đầu với Tiểu Hỉ Tử nhưng ánh mắt lại dừng ở chỗ mấy hài tử.
"Tống công công, mấy vị này..."
Đây là biết rõ còn hỏi à?
Tiểu Hỉ Tử lại duỗi thẳng eo nói: "Đây là Đại hoàng tử, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử và Đại công chúa."
Mấy vị đại nhân nhìn nhau, có vẻ vô cùng kinh ngạc.
Nhưng dù có nhỏ thế nào thì cũng là hoàng tử, công chúa, ở ngay trước Tử Thần điện thì sao có thể không hành lễ được.
Hình như có người đang oán trách một vị đại nhân lớn tuổi trong số đó, liếc đối phương và nói không có việc gì hay sao mà lại nhiều lời như vậy. Nhưng những điều này rất mơ hồ.
Mấy người sôi nổi khom người hành lễ: "Đại Hoàng tử, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử, Đại công chúa."
Đại Lang duỗi thẳng người, cố ý bắt chước phong thái trầm tĩnh thường ngày của cha mà hơi nâng tay lên.
"Mấy vị đại nhân không cần đa lễ."
Nhị Lang, Tam Lang có hơi hoảng hốt nhưng nghĩ tới lúc trước đại ca đã dặn dò bảo bọn họ ít nói, nếu không biết nên làm gì thì cứ học theo y.
Sau đó cũng học theo dáng vẻ của đại ca và bảo mấy người không cần đa lễ.
Ba hài đồng, đứa lớn nhất rõ ràng còn chưa đến mười tuổi, đứa nhỏ chỉ mới sáu bảy tuổi nhưng lễ nghi rất tốt, vừa thấy đã biết là cách giáo dục thường ngày rất tốt khiến mấy vị đại nhân lớn tuổi không khỏi ghé mắt nhìn.
Lúc này, một giọng hài tử mềm mại, non nớt vang lên.
"Ta không phải Đại công chúa, ta là tiểu công chúa."
Lời này là do lúc trước còn ở Hắc Thành, Phúc Nhi và người của Vương gia nhận được thư của Vệ Phó gửi, lúc đó người Vương gia còn trêu chọc Viên Viên, nói rằng sau này nàng ấy chính là tiểu công chúa nhưng không ngờ Viên Viên lại nhớ kỹ.
Khi nghe thấy người khác gọi mình là Đại công chúa thì nàng ấy lập tức phản bác.
"Ta là tiểu công chúa." Viên Viên nhắc lại lần nữa.
Tiểu Hỉ Tử nhịn cười, cong người giải thích với Viên Viên: "Công chúa điện hạ, mấy vị đại nhân lớn tuổi gọi người là Đại công chúa bởi vì người là trưởng nữ của bệ hạ, tiểu công chúa là cách xưng hô của ấu nữ."
Viên Viên không hiểu trưởng nữ, ấu nữ là gì, nàng ấy chỉ biết cha chỉ có một bảo bối là nàng ấy.
"Cha chỉ có một bảo bối là Viên Viên thôi.” Vừa nói, nàng ấy vừa nhìn vào trong điện: "Cha đâu, tiểu công chúa của ngài đã tới rồi mà sao cha còn chưa tới?"
Lúc này có một tiểu thái giám vừa lăn vừa bò ra.
"Hỉ gia, bệ hạ triệu mấy vị tiểu chủ tử vào."
Thấy vậy, mấy đại nhân lớn tuổi đương nhiên sẽ cáo lui trước.
…
Nhìn theo mấy hài tử đi theo đám thái giám vào trong điện.
Ánh mắt của mấy vị đại nhân đầy ẩn ý.
Mấy người bước xuống bậc thang, trong đó có một đại thần tới bên cạnh Mạnh Hà nói: "Mạnh đại nhân, ngài cảm thấy có mấy vị đó thì ý tưởng của những người đó có thể thành không?"
"Tiền đại nhân cảm thấy thế nào?" Mạnh Hà vuốt râu, không trả lời.
Vị Tiền đại nhân cũng vuốt râu, chậm rãi nói: "Ta thấy hơi khó, đây chính là... hoàng tử đó."
Khi nói "...", ông ta còn duỗi ba ngón tay ra.
Ba vị hoàng tử đại diện cho điều gì? Điều này có nghĩa là ngay cả khi ai đó cố gắng giành vị trí Hoàng hậu thì có mấy vị đó thì cũng chỉ là vật trang trí.
Ý nghĩa của Hoàng hậu là gì?
Nó nằm ở trung cung, nằm ở việc hài tử của chính thê, nằm ở việc tính hợp pháp hài tử của chính thê và được phong là Thái tử.
Nhưng trước đó còn ba vị hoàng tử, cho dù sinh ra có là "hài tử của chính thê" nhưng có thể được phong làm Thái tử hay không thì vẫn chưa biết.
Đặc biệt, vị Đại hoàng tử này có phong thái giống như bệ hạ khi còn là Thái tử năm đó và chưa chắc bệ hạ đã không thích vị trưởng tử này. Cho dù không đề cập tới mối tình của hắn và vị nguyên phối kia thì chưa chắc bệ hạ đã bằng lòng để trưởng tử của mình có xuất thân bất chính.
Không cần để ý đến mặt khác, chỉ cần nhìn những gì Đại công chúa vừa nói.
Chỉ sợ bệ hạ cũng rất yêu thương bốn hài tử này.
Tử quý nhờ mẫu, mẫu quý nhờ tử, những điều này xưa nay luôn bổ sung cho nhau.
Nghĩ như vậy thì Tiền đại nhân liếc nhìn hai người phía sau có vẻ mặt không vui thì hiểu rõ ý của Mạnh Hà rồi không nói nữa.
…
Bên kia, bốn hài tử bước vào trong điện.
Viên Viên vừa nhìn thấy cha thì lập tức muốn chạy qua nhưng bị đại ca giữ lại.
"Đừng chạy, cẩn thận kẻo ngã."
Đại Lang cúi người dặn dò muội muội rồi ra hiệu cho Tam Lang dắt muội muội.
Sau đó y bước lên trước, Nhị Lang và Tam Lang dắt Viên Viên ở phía sau.
Khi gần đến trước mặt Vệ Phó, Đại Lang dừng chân, theo bản năng những người khác cũng dừng chân theo đại ca.
"Cha, ngài định phụ lòng nương sao?"