Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 171

Lần liên kết đồng minh không giống như bình thường, bên trong Đại Yến thì gọi là hai bộ tộc quy phục nhưng bên ngoài lại lấy danh nghĩa là liên kết đồng minh.

Nói một cách dễ hiểu thì chính là hai bộ tộc có khuynh hướng nhờ Đại Yến che chở và chi viện binh lực nhưng vấn đề này vẫn chưa được thống nhất một cách công khai.

Vì không có thỏa thuận nên có đủ tư cách để thương lượng các điều kiện.

Cũng giống như việc mua một thứ gì đó, một người muốn mua và người kia muốn bán thì phải thương lượng trước.

Cho nên các quan chức Đại Yến phụ trách chủ trì liên kết đồng minh lần này thực ra phải gánh chịu áp lực rất lớn về việc đàm phán điều kiện như thế nào, nếu không thể đàm phán được thì phải làm gì và phải suy xét các thế lực từ khắp mọi nơi.

Nếu thành thì sẽ lưu danh vào sử sách, còn nếu không thành thì trách nhiệm sẽ do mình gánh chịu.

Bởi vì thế lực lần này phức tạp và người cũng nhiều nên Phúc Nhi và Vệ Phó không dẫn theo ba hài tử mà đưa người về Hắc Thành rồi sau đó nàng và Vệ Phó mới chạy tới Ô Đắc.

Ô Đắc nằm ở biên giới của thảo nguyên Tích Lâm Quách Lặc và Mạc Bắc, được đặt tên theo một con sông là Ô Đắc.

Đồng thời con sông này cũng là đường ranh giới.

Phía bắc giáp với Mạc Bắc, phía nam giáp với Mạc Nam.

Lần này liên minh giữa Đại Yến và Mạc Bắc tất nhiên sẽ có sự hiện diện của nhiều liên minh khác nhau từ Mạc Nam.

Bởi vì Ô Đắc là nơi thuộc bộ tộc Sa Hắc Lý nên lần này bộ tộc Sa Hắc Lý chịu trách nhiệm sắp xếp và tiếp đón, Phúc Nhi vừa nghe nói tới bộ tộc Sa Hắc Lý thì lập tức nhớ tới Vĩnh Thuần công chúa.

Trong số huyết mạch của Hoàng đế bị phế truất thì chỉ có Vĩnh Thuần công chúa, người có hôn ước với thế tử của bộ tộc Sa Hắc Lý được thế tử Kỳ Hắc Mã đưa đi thì những người khác đều bị phế truất.

Cũng không biết vị công chúa ngây thơ ấy giờ ra sao?

Vệ Phó đến không quá sớm cũng không quá muộn.

Cũng không tính là sớm bởi vì phần lớn người của bộ tộc bên Mạc Nam đều đã đến, cũng không tính là muộn vì người của hai bộ tộc Mạc Bắc vẫn chưa đến, phó sử bên kinh thành kia vẫn chưa đến.

Đã là chính sử thì lẽ ra Vệ Phó phải phụ trách rất mọi công việc của liên minh nên khi tới nơi, hắn không hề nghỉ ngơi mà vô cùng bận rộn.

Trong khoảng thời gian này, Vệ Phó đã gặp rất nhiều người mà hắn từng gặp trước đây, đều là những người hắn quen và biết rõ khi tiếp đón Mông Cổ ở Thừa Đức lúc hắn còn là Thái tử.

Có vẻ như các bộ tộc đều đã nhận thức được sự thay đổi địa vị của Vệ Phó, dù sao cũng không có ai nhắc đến chuyện quá khứ với hắn, ngoài ra cũng cực kỳ cung kính và khách khí.

Còn việc có lén cảm thán hay không thì đó là chuyện riêng tư.

Có vẻ như biết được Vệ Phó và Kỳ Hắc Mã có quan hệ khá tốt nên lần này Sa Hắc Bộ đã phái Kỳ Hắc Mã tới với Vệ Phó. Không chỉ giúp hắn làm quen với tình hình các bộ tộc ở địa phương mà còn thể hiện sự tôn trọng đối với Đại Yến.

Đồng thời Phúc Nhi cũng gặp được Vĩnh Thuần công chúa đúng như nàng mong đợi.

Sau vài năm không gặp, Vĩnh Thuần công chúa đã thay đổi diện mạo trong ký ức của Phúc Nhi và biến thành một nữ tử trên thảo nguyên.

Vẻ ngây thơ trên gương mặt đã biến mất mà trưởng thành hơn rất nhiều.

Nếu không phải ngoại hình không thay đổi thì Phúc Nhi gần như không thể nhận ra nàng ấy.

"Ta không ngờ cuối cùng ngươi vẫn gả cho Hoàng huynh."

Phúc Nhi còn chưa quên việc Vĩnh Thuần công chúa nói bản thân là cung nữ hư, muốn thay thế biểu tỷ Tạ Ngọc Cẩm, đồng thời còn cảnh cáo cung nữ hư là nàng không được dụ dỗ Thái tử.

Nhưng sau một thoáng bối rối và hồi tưởng về quá khứ thì nàng ấy lại mỉm cười vui vẻ.

"Cũng coi như tình cờ gặp gỡ, xem như là duyên phận đi."

Nghe được những lời không để ý này, trên mặt Vĩnh Thuần công chúa hiện lên một tia khó chịu như thể muốn nói điều gì nhưng chung quy lại bị tiếng thở dài rằng thế gian vô thường làm loãng đi.

"Ngươi và hoàng huynh thế nào rồi?" Nàng ấy có hơi do dự hỏi.

Đương nhiên là tốt, nếu không tốt thì hôm nay Vệ Phó sẽ không xuất hiện ở đây với tư cách là chính sử của liên minh.

Phúc Nhi có thể nghe hiểu Vĩnh Thuần công chúa muốn hỏi chuyện xảy ra sau này.

Lúc đầu chắc chắn là không tốt, mặc cho ai rơi trừ trên mây xuống đáy thì đều không tốt. Nhưng bây giờ mọi chuyện đã tốt rồi, không cần nhắc đến chuyện quá khứ nữa.

"Rất tốt, sao lại không tốt chứ? Công chúa có tốt không?"

"Ta cũng tốt, sau khi chuyện xảy ra thì Kỳ Hắc Mã đã tới đón ta đi, bởi vì liên quan đến ta mà mẫu phi không bị liên lụy, hiện giờ vẫn ở lại trong kinh hưởng phúc. Kỳ Hắc Mã cũng đối xử với ta không tệ, chúng ta đã sinh hai hài tử..."

Nói xong, Vĩnh Thuần công chúa để thị nữ dẫn hai hài tử vào.

Hai hài tử chưa lớn lắm, một nam một nữ.

Phúc Nhi không chuẩn bị trước nên bảo Ô Châu lấy một miếng ngọc bội và một cây trâm trong hộp trang điểm của nàng làm quà gặp mặt cho hai hài tử.

"Đừng giận, ta không chuẩn bị trước, chờ lần sau trở lại nhất định sẽ chuẩn bị quà cho hai người."

Câu phía sau là Phúc Nhi nói với hai hài tử, cũng coi như gỡ nỗi xấu hổ vì không chuẩn bị.

"Mau cảm ơn cữu mẫu."

Hai hài tử lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Mông Cổ, Phúc Nhi cũng không hiểu.

Dường như thấy Phúc Nhi không hiểu, Vĩnh Thuần công chúa hơi xấu hổ mà giải thích: "Ta vẫn luôn dạy hai đứa tiếng Hán nhưng không học được."

Phúc Nhi trầm tư nói: "Hài tử còn nhỏ, chờ lớn hơn chút thì sẽ tốt hơn."

Vĩnh Thuần bảo tỳ nữ dẫn hai hài tử ra ngoài, trong lúc này Phúc Nhi nghe tỳ nữ gọi Vĩnh Thuần là nhị tỉ cát.

Trên đường đến đây, biết rằng sau khi tới sẽ tiếp xúc với nhiều người Mông Cổ nên Vệ Phó vẫn bổ sung cho Phúc Nhi một số phong tục và hiểu biết chung về các bộ tộc Mông Cổ.

Thậm chí Phúc Nhi cũng hiểu được một số từ ngữ Mông Cổ đơn giản và thông dụng.

Ví dụ như tỉ cát, Phúc Nhi biết có nghĩa là thê tử của đài cát.

Cũng giống như ha đôn, ha đôn là thê tử của Đại Hãn.

Đài cát cũng giống như Thái tử, thế tử, mặc dù thủ lĩnh Tát Khắc Đồ của bộ tộc Sa Hắc Lý được phong làm quận vương nhưng trên thực tế, trong bộ tộc này thì được gọi là Hãn vương.

Mà nhi tử Kỳ Hắc Mã là thế tử của Tát Khắc Đồ quận vương nhưng thực tế được bộ tộc này gọi là Kỳ Cáp Mã đài cát.

Người Mông Cổ cũng giống như người Yến trước khi vào biên quan, không có sự phân biệt thê thiếp, chỉ cần cưới vào cửa thì đều là thê tử. Sau khi người Yến vào biên quan, học theo người Hán thì mới chuyển sang chế độ một thê đa thiếp.

Sự khác biệt duy nhất giữa thê thiếp của người Mông Cổ, người đầu tiên vào cửa là đại thê, người thứ hai vào cửa là nhị thê, cứ tương tự như thế.

Xét về thân phận và địa vị, ngoại trừ đại thê có thân phận tương đối cao quý thì những người khác về cơ bản không có gì khác biệt.

Cho nên lúc ấy Vĩnh Thuần không thể trở thành đại thê của Kỳ Hắc Mã?

Về điều này thì Phúc Nhi không hỏi ra mà chỉ giữ trong lòng.

Nàng trò chuyện với Vĩnh Thuần một lúc thì Vĩnh Thuần liền rời đi.

Mãi cho đến khi Vệ Phó trở về lều vào ban đêm thì nàng mới nói với hắn chuyện này.

Trên người Vệ Phó thoang thoảng mùi rượu, giống như vừa uống rượu.

Nhưng người không hề say mà chỉ lười biếng.

Khi quay lại thì hắn đến gần Phúc Nhi và dựa vào nàng.

Người khác chỉ nghĩ là phu thê thân thiết.

Quả thực là như vậy nhưng chỉ có Phúc Nhi mới biết hắn như vậy là đang lười biếng. Hắn mệt mỏi, không muốn cử động nên dựa vào nàng, khiến nàng khó chịu thì nàng sẽ giúp hắn thay xiêm y, cởi giày, còn đại lão gia là hắn chỉ nằm hưởng thụ.

Phúc Nhi giận dữ liếc hắn, hầu hạ hắn giống như ba nhi tử, bảo Ô Châu đi lấy một chậu nước tới, giúp hắn lau mặt, sau đó lau cổ và những nơi dễ đổ mồ hôi trên người.

Lại cởi giày, vớ rồi giúp hắn rửa chân.

Khi rửa chân, hắn vẫn còn sức trêu chọc nàng, dùng ngón chân khuấy nước lên người nàng.

Phúc Nhi bực mình nhéo bắp chân hắn nên hắn lập tức thành thật.

Sau một hồi lao động thì Phúc Nhi vốn đã tắm rửa đã toát mồ hôi nên phải nhờ Ô Châu múc nước tới để nàng lau sạch rồi đi đến giường.

Vừa tới đã bị hắn kéo vào lòng, hắn không làm gì cả mà chỉ ôm như vậy.

Người cũng không buồn ngủ mà rất có tinh thần.

Trông dáng vẻ thì hôm nay đã xảy ra chuyện gì nên có tâm sự? Tất nhiên đây chỉ là suy đoán của Phúc Nhi.

"Có chuyện gì vậy?"

Không chờ hắn trả lời thì Phúc Nhi đã kể cho hắn nghe chuyện gặp Vĩnh Thuần ngày hôm nay.

Quả nhiên ánh mắt Vệ Phó đã trở nên phức tạp, hắn thở dài nói: "Thật ra lần này Vĩnh Thuần tới là do Kỳ Hắc Mã chủ động đề nghị, muốn muội ấy đến gặp chúng ta gặp một lần. Về phần thân phận của Vĩnh Thuần, hôm nay Kỳ Hắc Mã cũng chủ động nói cho ta biết, nguyên nhân thì chắc hẳn nàng đã biết."

Vậy là nó vẫn có liên quan đến sự thay đổi lớn đó à?

Trước kia là công chúa nhưng sau một cuộc đảo chính trở thành nữ nhi của Hoàng đế bị phế truất.

Khi đó Kỳ Hắc Mã có thể đưa Vĩnh Thuần đi đã là rất tốt rồi, chắc chắn hắn ta đã phải chịu rất nhiều áp lực và có lẽ Chính Võ đế cũng vì thể diện của bộ tộc Sa Hắc Lý mà đồng ý.

Đồng thời giữa họ đã có sự ăn ý.

Dù sao nếu các ngươi đã dẫn người đi thì sau này sẽ không còn quan hệ gì đến Đại Yến. Chính Võ đế có thể nhắm mắt làm ngơ để Vĩnh Thuần rời đi nhưng điều đó không có nghĩa là ông sẽ tiếp tục chống lưng cho Vĩnh Thuần.

Xưa nay có rất nhiều tông thất của Đại Yến và Mông Cổ liên hôn, cuộc sống của các nàng ở Mông Cổ như thế nào đều phụ thuộc vào chỗ dựa của các nàng.

Chỗ dựa này chính là chỉ Đại Yến và cũng là chỉ thế lực của nhà mẹ đẻ các nàng ở Đại Yến.

Về phần Vĩnh Thuần đến Mông Cổ, mất đi thân phận công chúa của Đại Yến thì ngay cả khi có sự bảo vệ của Kỳ Hắc Mã thì e rằng cũng không đạt được mọi thứ như mình mong muốn.

Huống hồ Kỳ Hắc Mã chỉ là thế tử, phía trên hắn ta còn có phụ thân của hắn ta, phụ thân Tát Khắc Đồ quận vương của hắn ta chẳng lẽ không kiêng kỵ thân phận của Vĩnh Thuần?

Không sợ nhi tử vì một nữ nhân mà khiến Hoàng đế Đại Yến không vui?

Vì vậy chắc chắn ông ta không thích Vĩnh Thuần và cưới một nữ tử có thân phận cao quý làm đại thê cho Kỳ Hắc Mã cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Trên thực tế thì mọi chuyện gần giống như những gì Phúc Nhi nghĩ.

Cuộc sống của Vĩnh Thuần ở Sa Hắc Lý không suôn sẻ như nàng ấy đã thể hiện, cũng có thể giữa phu thê đã xảy ra vấn đề gì đó, nếu không thì tại sao Kỳ Hắc Mã lại chủ động cho Vĩnh Thuần gặp bọn họ?

Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy, Phúc Nhi lại cảm thấy bản thân đã suy nghĩ quá nhiều.

Có lẽ người ta thấy hai huynh muội xa cách lâu ngày không gặp nên muốn hiểu biết thêm về hoàn cảnh hiện giờ của nhau?

"Vĩnh Thuần là một người đáng thương, suy cho cùng thì vẫn có quan hệ và chúng ta cũng phải ở chỗ này khá lâu, nếu nàng không có việc gì thì hãy tiếp xúc với muội ấy nhiều hơn, nếu muội ấy có gì cần giúp đỡ thì chúng ta sẽ giúp."

Nhưng Vĩnh Thuần có thể để bọn họ giúp điều gì?

Nhưng Phúc Nhi cũng không nghĩ nhiều, dù sao thì ngày tháng vẫn còn dài, cứ thong thả chờ xem.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn