Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 172

Vĩnh Thuần rời khỏi chỗ Phúc Nhi và trở lại Chiên Bao của mình.

Khu vực đặt Chiên Bao của nàng ấy thuộc bộ tộc Sa Hắc Lý được bao quanh một chiếc lều lớn làm chủ. Chiếc lều lớn này là của Tát Khắc Đồ quận vương, phía sau có vài chiếc lều lớn nhỏ thuộc về Cáp Mã.

Chiên Bao của Vĩnh Thuần ở phía sau Cáp Mã và phía bên trái có một Chiên Bao lớn hơn Chiên Bao của nàng ấy một chút chính là Chiên Bao của Na Nhân Thác Á, đại thê của Kỳ Hắc Mã.

Lần này Na Nhân Thác Á cũng tới, nàng ta nghe tin Vĩnh Thuần muốn tới nên nhất quyết đòi theo tới và cũng được Tát Khắc Đồ quận vương đồng ý.

Khi Vĩnh Thuần quay lại, tỳ nữ của Na Nhân Thác Á ở ngoài Chiên Bao thấy nàng ấy trở về thì vội vàng xoay người đi vào Chiên Bao.

Vĩnh Thuần cười lạnh một chút, duỗi thẳng vai rồi trở về Chiên Bao của mình.

Trời sắp tối nhưng Kỳ Hắc Mã vẫn chưa trở về.

Vĩnh Thuần dần trở nên nôn nóng bất an, thường xuyên bảo tỳ nữ ra ngoài xem Kỳ Hắc Mã đã về chưa.

Kết quả luôn là đài cát vẫn chưa về.

Đã quá giờ ăn tối, tỳ nữ nhìn hai vị tiểu chủ tử ở một bên và nói: "Tỉ cát, cũng không còn sớm nữa, hay là dùng cơm trước đi? Mãn Đô và Kỳ Cách chắc cũng đói rồi."

Vĩnh Thuần lại đột nhiên cáu kỉnh đứng dậy.

"Đài cát còn chưa về, ăn cái gì?"

Cơn tức giận đột ngột của mẫu thân khiến hai hài tử bật khóc.

Tỳ nữ không còn cách nào khác đành phải nhờ nhũ mẫu ôm hài tử sang một phía của Chiên Bao để dỗ dành.

Nhưng nơi này quá rộng, Chiên Bao lại không cách âm, âm thanh lọt vào tai Vĩnh Thuần qua lớp vải nỉ mỏng khiến nàng ấy càng cáu kỉnh, đi tới đi tui trong Chiên Bao.

"Ngươi đi xem xem, có phải đài cát lại tới Chiên Bao của đại tỉ cát không?"

Hình như tỳ nữ muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống rồi đi ra ngoài.

Lúc này Kỳ Hắc Mã đã trở về.

Trên người hắn ta còn mang theo mùi rượu thoang thoảng, vừa bước vào Chiên Bao đã nghe thấy tiếng khóc của hài tử. Lại nhìn Vĩnh Thuần ngồi đó không nói một lời thì dường như hiểu chuyện gì đã xảy ra.

"Tỉ cát dùng cơm chưa?" Hắn ta hỏi tỳ nữ.

Tỳ nữ lắc đầu.

Kỳ Hắc Mã thở dài nói: "Đi dọn thức ăn đi, để nhũ mẫu hầu hạ Mãn Đô và Kỳ Cách dùng cơm."

Nhìn thấy Kỳ Hắc Mã quay lại, cuối cùng Vĩnh Thuần cũng bình tĩnh lại và để lộ vẻ mặt như trút được gánh nặng.

Dường như nàng ấy cũng xấu hổ vì sự cáu kỉnh vừa rồi của mình mà lộ ra vẻ hổ thẹn.

"Vĩnh Thuần, nàng không thể tiếp tục như vậy nữa, Mãn Đô và Kỳ Cách sẽ ngày càng sợ nàng, nàng không nhận ra hai hài tử không còn thân thiết với nàng nữa sao?"

Kỳ Hắc Mã thở dài rồi ngồi xuống bên cạnh nàng ấy.

"Ta tưởng rằng... Ta tưởng rằng chàng đã đến lều của nàng ta..."

Hình như Kỳ Hắc Mã muốn nói điều gì đó nhưng nhìn vào đôi mắt sắp khóc của Vĩnh Thuần thì cuối cùng vẫn không nói ra mà thay vào đó là hỏi chuyện nàng ấy đi gặp thê tử của Vệ Phó.

"Chắc hẳn nàng ấy và Hoàng... ca ca của ta cũng không tệ lắm, theo như nàng ấy nói thì bọn họ đã sinh ba hài tử, chỉ vì lần này đường xá xa xôi nên mới không đưa theo hài tử."

"Bình thường nàng không có bằng hữu, lần kết liên minh lần này có lẽ sẽ kéo dài một hai tháng, nếu không có việc gì làm thì nàng cũng đừng nhốt mình trong Chiên Bao, hãy ra ngoài đi dạo, hít thở không khí nhiều hơn."

Vĩnh Thuần ngoan ngoãn gật đầu.

Chờ nàng ấy dùng xong bữa thì Kỳ Hắc Mã đứng lên.

Vĩnh Thuần lập tức đứng lên, hốt hoảng hỏi: "Chàng đi đâu vậy?"

"Ta đến lều lớn của a ba, có một số việc cần phải nói với hắn. Nàng tắm rửa trước đi, lát nữa ta sẽ về."

Nghe hắn ta nói lát nữa sẽ về thì Vĩnh Thuần an tâm.

Nhưng chờ đến khi tắm rửa xong mà Kỳ Hắc Mã vẫn chưa về thì nàng ấy lại bắt đầu lo lắng.

Cùng lúc đó, sau khi Kỳ Hắc Mã báo xong những gì nhìn thấy và nghe thấy hôm nay với Tát Khắc Đồ quận vương thì Tát Khắc Đồ quận vương kể cho hắn ta về những tin đồn gần đây ở kinh thành.

"Tóm lại, Hoàng đế Đại Yến phái hắn tới chủ trì cuộc liên minh lần này nhất định có mục đích, ngươi và hắn là bằng hữu cũ thì đi cùng hắn, cẩn thận đừng để những người của bộ tộc khác can thiệp vào, dù sao cũng không phải tất cả mọi người đều hướng về Đại Yến. Nhưng cuộc liên minh diễn ra ở chỗ chúng ta thì không thể để sai sót, nếu không sẽ khó giải thích với bệ hạ."

"Vâng."

Thấy nhi tử đang có ý định rời đi thì Tát Khắc Đồ quận vương nói: "Na Nhân Thác Á là đại thê của ngươi, ngươi không nên phớt lờ nàng."

"A ba..."

"Nàng là tôn nữ của Bành Đức Đạc quận vương, nếu chúng ta có quan hệ tốt với Khoa Lai Túc bộ thì không thể có chuyện xấu được."

"Ta biết rồi, a ba."

Đi ra khỏi lều lớn, Kỳ Hắc Mã nhìn bầu trời đêm đầy sao rồi quay đầu nhìn lại hai Chiên Bao phía sau lều của hắn ta mà tràn đầy mệt mỏi.

Sau khi suy nghĩ thì hắn ta vẫn bước về phía Chiên Bao của Vĩnh Thuần.

Hắn ta biết không nên phớt lờ Na Nhân Thác Á nhưng tâm trạng của Vĩnh Thuần gần đây không được tốt, trước đó hắn ta đã hứa sẽ trở về, nếu không trở về thì có lẽ nàng ấy lại làm ầm ĩ cả đêm.

Đêm nay cứ ở cùng Vĩnh Thuần trước, đợi ngày mai…

Có thêm sự xuất hiện của người bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn và Triết Bố Đồ Khắc Đồ Hãn làm Ô Đắc càng thêm náo nhiệt.

Bảo Bảo vừa đến đã chạy tới lều lớn của Phúc Nhi.

"Phúc Nhi tỷ tỷ!"

Nha đầu này thật sự hướng ngoại, và vui vẻ mà ôm Phúc Nhi xoay mấy vòng.

Khiến Phúc Nhi hoa mắt chóng mặt.

"Mau dừng lại, dừng lại, muội đừng làm ta ngất xỉu."

Vệ Kỳ cũng tới.

Đã nhiều ngày không gặp, Phúc Nhi luôn cảm thấy khí chất của hắn ta hình như đã thay đổi một ít nhưng lại không nói ra được đã thay đổi ở đâu, là vì phía sau có thêm một cô nương sao?

"Sao đám Đại Lang không tới?"

Phúc Nhi liếc hắn ta, có thể đưa ba hài tử tới trong tình huống này sao?

"Ta đưa bọn chúng đến chỗ của gia gia, nhờ hắn và Đa Thọ chăm sóc một thời gian."

Vệ Kỳ tặc lưỡi như thể hơi tiếc nuối rồi lại tặc lưỡi nói: "Ta đói bụng rồi."

Phúc Nhi tức giận nhìn hắn ta: "Ta đói bụng thì ta cũng không thể làm cơm cho đệ ăn được, ta cũng chỉ ăn đồ ăn mà bộ tộc Sa Hắc Lý cung cấp thôi."

"Vẫn nên xây một phòng bếp."

Đương nhiên không chỉ vì thỏa mãn cơn thèm ăn mà tự mình nấu sẽ an toàn hơn một chút.

Hiện giờ trong doanh trại có rất nhiều người, người của bộ tộc Sa Hắc Lý phụ trách cung cấp đồ ăn thức uống hàng ngày cho rất nhiều người như vậy, nếu có người ra tay vào đồ ăn thì e rằng sẽ có một đám người bị đánh gục.

Phúc Nhi cũng hiểu đạo lý này và nói: "Ca ca của đệ đang thu xếp, chắc hẳn ngày mai sẽ xong."

"Chờ chuẩn bị xong nhà bếp thì ta cũng muốn ăn ở đây." Bảo Bảo cũng nói.

Vệ Kỳ liếc nàng ấy: "Sao ngươi lại ăn cùng chúng ta? Đáng lẽ ngươi nên đi theo ngạch cát của ngươi mới đúng."

Bảo Bảo tức giận đến dậm chân.

"Keo kiệt muốn c.h.ế.t, ta cũng không ăn của ngươi, ta ăn của Phúc Nhi tỷ tỷ. Tỷ tỷ, chờ các người chuẩn bị xong nhà bếp thì ta ăn cùng các người được không? Ta ăn rất ít và còn có thể giúp tỷ nấu cơm."

Bảo Bảo chắp tay cầu xin Phúc Nhi.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu này của nàng ấy, Phúc Nhi có thể nói gì chứ?

Ngược lại Vệ Kỳ tức giận đến mức trừng mắt nhìn Bảo Bảo.

Bảo Bảo còn quay lại nhìn hắn ta và đắc ý quơ quơ bím tóc trên đầu.

Bảo Bảo còn phải đi về dọn dẹp, chờ nàng ấy rời đi thì Phúc Nhi nói với Vệ Kỳ: "Đệ cũng thật là, không biết nhường người ta chút nào."

"Sao nàng không nhường ta?"

Phúc Nhi bị hắn ta chọc tức.

"Người ta là cô nương, nếu đệ là cô nương thì người khác cũng nhường đệ. Cái tính tình thối nát gì vậy, may mà Bảo Bảo rộng rãi, nếu là cô nương hẹp hòi thì sẽ bị đệ chọc giận đến mức không để ý tới đệ nữa."

Nàng ấy sẽ phớt lờ mình sao?

Nghĩ tới nàng ấy suốt ngày bám lấy mình, vừa dính người lại vừa nói nhiều, đuổi cũng không đi thì nàng ấy sẽ phớt lờ mình sao?

Phúc Nhi cũng biết rằng hầu hết đều là một kẻ muốn cho và một người muốn nhận nhưng dáng vẻ Vệ Kỳ chưa tỉnh ngộ khiến nàng tức giận.

Nàng suy nghĩ một lúc rồi cố ý kể lại câu chuyện bộ tộc Cách Lạp Đồ Hãn định liên hôn với Đại Yến nhưng lại cố tình không nói về kế hoạch của nàng và Vệ Phó.

"Liên hôn?"

Vệ Kỳ cũng không ngốc, thần giữ của sẽ không vô cớ nói ra mấy lời này với hắn ta, tất nhiên là có liên quan thì mới nói.

"Chẳng lẽ Ba Cổn kia định dùng Bảo Bảo để liên hôn?"

Phúc Nhi gật đầu, nhìn sắc mặt của hắn ta rồi nói: "Chắc hẳn ngày mai phó sử sẽ đến, có khi có không ít tài tuấn từ trong kinh tới cho Bảo Bảo chọn lựa. Đệ cũng đừng chê muội ấy phiền, có thể không tới mấy ngày nữa thì muội ấy không rảnh để quấn lấy đệ đâu."

Sắc mặt Vệ Kỳ đột nhiên tối sầm.

Nhưng hắn ta cũng không nói gì và rời đi với lý do còn phải thu dọn.

Chờ hắn ta đi rồi thì Phúc Nhi lại thấy thấp thỏm.

Liệu nàng có biến khéo thành vụng không?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì nếu tâm ý của Vệ Kỳ không rõ ràng, nếu hắn ta thật sự không thích Bảo Bảo thì bọn họ gượng ép hai người thành một cặp chẳng phải sẽ tạo ra một cặp oán hận sao?

Phải lưỡng tình tương duyệt thì mới được.

Đoàn người do Mạnh Hà dẫn đầu đã đến vào chiều hai ngày sau.

Đội ngũ này rất đông đảo, còn mạnh mẽ hơn rất nhiều so với khi Vệ Phó đến. Ngoài Mạnh Hà là phó sử của cuộc liên minh lần này thì còn có mấy vị đại thần khác cùng nhau xử lý, thượng thư Lý Phiên Viện, Đa Khắc Kỳ và những người khác.

Đồng thời cũng có mấy thanh niên râu ria.

Không có ngoại lệ, họ đều là nhân tài xuất chúng và cũng còn rất trẻ. Chắc hẳn giống như lời Phúc Nhi nói, đã chuẩn bị cho việc liên hôn thì nhất định phải có ứng cử viên.

Phúc Nhi hỏi qua Vệ Phó, đám thanh niên này đều là con cháu của các đại thân huân quý trong kinh.

Kết hợp với huynh tẩu gạt người thì tất nhiên Vệ Kỳ cũng biết được tin tức này.

Phúc Nhi còn đặc biệt lo lắng cho Bảo Bảo mà kể chi tiết về thân phận của tuấn tài nào đó, lập được công lao gì và trông như thế nào trước mặt hắn ta.

Theo Vệ Kỳ thấy thì những người này đều chỉ là dưa vẹo táo nứt và không xứng với Bảo Bảo.

"Bọn họ đều là dưa vẹo táo nứt, không xứng thì đệ cảm thấy ai mới xứng?" Phúc Nhi có hứng thú nói.

Vệ Phó nhìn đệ đệ ngốc nghếch rơi vào bẫy mà không hề hay biết thì thức thời không nhắc nhở.

Phúc Nhi nói đúng, Tiểu Ngũ cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc phải cưới thê tử, thay vì tùy tiện cưới một người thì không bằng cưới người mà Phúc Nhi cũng thích.

Vấn đề này khiến Vệ Kỳ rơi vào trầm tư đến mức chỉ uống một chén bí đỏ hạt kê mà hắn ta thích nhất.

Chờ hắn ta rời đi thì Phúc Nhi mới nói với Vệ Phó vừa dùng xong bữa sáng: "Tiểu tử này rơi vào bẫy mà không biết, chàng không được nhắc nhở hắn, ta phải nhìn dáng vẻ hắn sốt ruột."

"Nàng thật là!" Vệ Phó bật cười lắc đầu, xem như đồng ý.

Ở bên kia, Vệ Kỳ vừa bước ra khỏi lều lớn đã gặp được Bảo Bảo tới tìm hắn ta.

"Ngũ ca ca."

Nhìn gương mặt tươi cười của nàng ấy, Vệ Kỳ âm thầm nghĩ: Có phải nàng ấy cũng biết chuyện liên hôn nên mới vui vẻ như vậy sao?

Vì thế mà hắn ta nhìn thấy gương mặt tươi cười của nàng ấy thì càng không vừa mắt, gương mặt cũng càng khó coi.

"Ngũ ca ca sao vậy? Sao sáng sớm đã không vui rồi?"

"Không có gì."

Thế này mà nói là không có gì? Vừa nhìn đã biết là không vui.

"Ngũ ca ca, chúng ta đi cưỡi ngựa được không?"

"Không đi!"

"Vậy ngươi muốn làm gì?"

"Không muốn làm gì cả!"

Bảo Bảo ấm ức nói: "Vậy sao ngươi lại tức giận? Ta cũng không chọc ngươi."

"Ngươi làm phiền đến ta!"

Dù sao Bảo Bảo cũng là cô nương, cũng là lớn lên trong sự cưng chiều, bình thường hắn ta ghét bỏ bản thân nhưng cũng không nói ra.

Bây giờ lại vô cớ tức giận, còn công khai nói ra vì nàng ấy làm phiền.

Nàng ấy cũng không nhịn được nữa.

"Ghét Ngũ ca ca nhất, ngươi phiền phức muốn c.h.ế.t!"

Sau đó khóc lóc bỏ chạy.

Chạy?

Sao nàng ấy lại chạy?

Bình thường dù hắn ta có hung dữ với nàng ấy thế nào thì nàng ấy cũng không chạy, sao lần này lại chạy?

Vệ Kỳ vô thức đuổi theo, chờ tới Chiên Bao của Tề Mã Hách Hách thì hắn ta mới nhận ra bản thân đã làm gì.

Hắn ta chần chờ liếc nhìn Chiên Bao, suy nghĩ rồi lại quay đầu rời đi.

Không ngờ tỳ nữ của Tề Mã Hách Hách vừa lúc bước ra, nhìn thấy hắn ta rồi vội vã xoay người đi vào báo tin cho ha đôn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn