Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 170

Nói xong thì Phúc Nhi đi thu dọn hành lý.

Vệ Phó bật cười giữ nàng lại.

"Nàng quá nóng vội rồi, chuyện lớn như thế liên quan đến việc hai bộ tộc ở Mạc Bắc đầu hàng. Theo lý mà nói thì đối với việc lớn này, Hoàng đế nên ngự giá tới, không biết vì sao lại phái ta tới, có lẽ nghĩ tới ta ở tương đối gần. Nhưng kinh thành không thể không phái người lại đây, thêm cả những chuyện vặt vãnh đi lại thì ít nhất cũng phải hơn một tháng nữa, hơn nữa trong nhà còn rất nhiều việc ta chưa xử lý xong, cứ chờ đi, đừng nóng vội."

Phúc Nhi lại ngồi xuống.

"Nếu chàng nói không vội thì ta cũng sẽ không vội."

Chưa kể đến Vệ Phó nghi ngờ tại sao lại để hắn chủ trì một sự kiện quan trọng như vậy.

Ở kinh thành bên kia cũng có người nghi ngờ.

Việc hai bộ tộc quy phục lại giao cho tướng quân Hắc Long Giang chủ trì, mấu chốt là tướng quân Hắc Long Giang này vẫn còn tiểu tử chưa mọc hết tóc.

Ngay từ khi Chính Võ đế phong Vệ Phó làm tướng quân Hắc Long Giang thì rất nhiều đại thần trong điều đã phê bình kín đáo nhưng không dám đích thân phản đối.

Lúc này mới bao lâu chứ?

Một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng như vậy lại rơi vào tay đối phương.

Có thể chủ trì một chuyện lớn như vậy thì bất kể tương lai có xảy ra chuyện gì cũng nhất định sẽ để lại dấu ấn trong sử sách.

Bệ hạ đang nghĩ gì vậy?

Người có thân phận như vậy lại có thể để lại tên tuổi trong sử sách? Dù có bao dung và rộng lượng thì cũng không thể làm được điều này!

Thực tế thì trước đó đã có người lén suy đoán rằng phải chăng Hoàng hậu đã có gian tình với Tuyên Vương từ lâu, nếu không thì chẳng có lý do gì để Hoàng hậu trước có thể làm Hoàng hậu hiện giờ.

Vị tân đế này cũng không chú ý, ngay cả tẩu tử Hoàng hậu cũng dám đưa vào vị trí Hoàng hậu mà không sợ thiên hạ chế giễu.

Nhưng thật sự không có ai dám cười trước mắt và hầu như không ai dám cười sau lưng.

Bởi vì xảy ra chuyện như thế này, có một vị đại thần không giữ được miệng, uống say rượu và bàn luận trước mặt người khác hai câu, lời lẽ khá xúc phạm nên ngày hôm sau đã bị Cẩm Y Vệ kết án ngục.

Không có lý do, không có lời buộc tội, dù sao thì người đó cũng đã biến mất.

Người nhà cũng không dám giải oan hay tố khổi.

Chính vì vậy mà kinh thành náo loạn một thời gian, không ai dám nhắc tới chuyện này. Cho dù là lén bàn luận thì cũng chỉ nói với người tương đối thân thiết hoặc là chửi thầm.

Nhưng loại suy đoán này chưa bao giờ bị dập tắt mà ngược lại ngày càng có nhiều người suy đoán như vậy.

Có lẽ trong thời gian ngắn không thể nhìn ra nhưng sau nhiều năm thì cũng sẽ nhìn rõ, mới đầu mọi người đều cho rằng Chính Võ đế là người nhân từ nên mới đối xử rất khoan dung với Thái tử trước.

Sau đó cũng chứng minh rằng người bị ném tới một góc xó xỉnh nơi cực bắc xa xôi.

Nhưng những gì mà Chính Võ đế làm sau đó khiến người ta khó hiểu, ngay cả xét từ góc độ thiển cận, người lập công nên được khen thưởng và thăng quan.

Nhưng trên đời này làm sao có nhiều chuyện coi như đương nhiên như vậy, theo lý thì hẳn là Thái tử trước vẫn còn ở Đông Cung và cũng không bị phế truất.

Lần này lại phái người tới chủ trì việc hai bộ tộc ở Mạc Bắc đầu hàng, nói về cơ hội được lưu danh trong sử sách thì hễ là đại thần có tư cách cũng tranh giành đến vỡ đầu.

Cuối cùng vị trí chính sử lại rơi vào tay Vệ Phó.

Vì thế mà liên quan đến suy đoán trước đó lại mở rộng thêm một suy đoán khác.

Chẳng lẽ Thái tử trước là do năm đó Hoàng hậu và Tuyên Vương yêu đương vụng trộm sinh ra?

Nghĩ lại thì năm đó Tuyên Vương mưu phản nào có dễ dàng như vậy, cho dù bên ngoài có toàn quân thì cung vua vẫn cần có người ủng hộ. Hoàng hậu chính là ứng cử viên sáng giá, là chủ nhân của lục cung.

Một số sự kiện cũ trong quá khứ cũng được nhớ lại.

Ví dụ như năm đó Thái tử trước luôn rất thân thiết với Tuyên Vương, kỹ năng cưỡi ngựa b.ắ.n cung là do Tuyên Vương dạy, cho dù mỗi năm Tuyên Vương ở bên ngoài cũng không quên gửi vài thứ về Đông Cung, không bỏ sót năm nào.

Nếu không phải nhi tử thân sinh thì sao có thể làm được như vậy?

Cho nên không phải người ta mưu phản mà chẳng qua là một cuộc đoàn tụ gia đình mà thôi, về phần một loạt chuyện sau này của Thái tử bị phế truất chỉ là để che mắt người khác mà thôi.

Loại suy đoán này phù hợp với việc Chính Võ đế không còn trẻ, cũng không có con nối dõi nhưng vẫn chưa vội.

Những năm gần đây, triều đình chưa bao giờ ngừng yêu cầu bệ hạ mở rộng hậu cung, sớm ngày sinh hài tử, có thể nói là vấn đề thường xuyên, bọn họ nói thì kệ bọn họ, còn bệ hạ cứ không nghe.

Thực ra người ta cũng có nhi tử rồi nên mới không vội.

Một số quan đại thần quý tộc cảm thấy bản thân đã đoán được sự thật với biểu cảm phức tạp và giữ kín như bưng.

Phó sử chủ trì việc hai bộ tộc ở Mạc Bắc quy phục lần này chính là Lại Bộ thượng thư kiêm Đông Các đại học sĩ, Mạnh Hà.

Sau khi nhận được phân công này, quan viên thân cận đồng thời cũng là quan hệ thông gia, Điền đại nhân đã tới cửa thăm.

"Mạnh đại nhân cảm thấy mấy tin đồn trên phố đáng tin đến mức nào?"

Thực tế không cần nói rõ thì Mạnh Hà cũng biết đối phương đang nói gì, việc Điền Văn Xương đến thăm hôm nay chưa chắc đã không có ý dò hỏi.

Bởi vì qua mấy năm cũng đến lúc phải hiểu.

Năm đó Mạnh Hà là cái đinh của Tuyên Vương cắm trong triều đình nên mới có thể thay đổi được Hoàng đế, vẫn vận hành quan viên được như cũ nên mấy năm gần đây Chính Võ đế rất nể trọng ông ấy.

Tất nhiên Điền Văn Xương không tin nhưng thấy Mạnh Hà cười khổ thì ông ta lại không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ ông ấy không hiểu thật?

Tới vị trí của bọn họ rồi thì có một số việc có thể giải quyết trong nháy mắt.

Tất nhiên là nói những gì nên nói, cái gì không nên nói thì tất nhiên sẽ không nói, nếu còn tiếp tục tra hỏi thì sẽ làm tổn hại đến giao tình.

Điền Văn Xương không tiếp tục nói tiếp mà chỉ nói với Mạnh Hà về việc hai bộ tộc quy phục rồi rời đi.

Chờ ông ta rời đi thì Mạnh Hà thở dài.

Ông ấy thật sự không hiểu nên đau đầu không biết làm thế nào để hòa hợp với vị chính sử đại nhân kia sau khi tới Ô Đắc.

Ngoài hoàng cung đồn thổi nhiều chuyện, tất nhiên trong hoàng cung không thể không biết.

Hơn nữa Hoàng hậu giờ đã có nguồn thông tin của riêng mình.

Sau khi biết tin này, Hoàng hậu vừa xấu hổ vừa tức giận nhưng bà vẫn chịu đựng.

Cho đến mấy ngày sau khi lời đồn thổi ngày càng nghiêm trọng mà Chính Võ đế vẫn chưa có động tĩnh gì khiến Hoàng hậu không nhịn nổi nữa.

"Ngươi biết rõ là không phải."

"Không phải cái gì?" Chính Võ đế nhướng mày hỏi.

Hoàng hậu trừng mắt nhìn ông.

Bà biết quá rõ tính cách của ông, nếu ông muốn lòng vòng với ngươi thì sẽ luôn lòng vòng như vậy, ngươi không nói thì ông sẽ không nói, phải cược xem ai trầm ổn hơn.

Nhưng hiển nhiên là bà không bằng ông, dù sao cũng là chuyện liên quan đến bản thân mình.

"Bên ngoài có lời đồn, Phó Nhi là do ta và ngươi yêu đương vụng trộm sinh ra." Khi nhắc đến yêu đương vụng trộm, Hoàng hậu có vẻ hơi khó mở miệng.

"Lời đồn chỉ dừng lại ở những người khôn ngoan, tại sao phải để ý đến lời đồn?"

"Nhưng..."

Nhưng lúc trước bà được phong hậu đã có đủ loại tin đồn mà ông không hề thờ ơ như vậy, còn dùng đủ loại thủ đoạn để ngăn chặn chúng kịp thời.

Cho nên ông muốn làm gì?

Hay là những tin đồn này là do ông cho phép?

"Bên ngoài còn có tin đồn trẫm không thể quan hệ, trẫm có thể quan hệ hay không, chẳng lẽ Hoàng hậu không biết?"

Cách nói này khiến Hoàng hậu đỏ mặt vì xấu hổ và tức giận.

"Ngươi..."

Chính Võ đế ôm lấy Hoàng hậu.

"Không thể ngăn chặn được tin tồn, càng ngăn chặn thì người khác càng nghi ngờ, ngày hôm nay tin đồn lan nhanh chưa chắc không phải do ngày đó ta ngăn cản quá dữ, thà cứ không để ý thì tin đồn tự nhiên sẽ tiêu tan."

Hình như cũng có lý.

Nhưng Hoàng hậu lại nhìn ông đầy nghi ngờ.

Bà luôn cảm thấy cách làm này không phải tính cách của ông.

"Mà tin đồn này cũng không phải không có ích."

"Có ích gì?" Hoàng hậu vô thức hỏi.

Chính Võ đế cụp mắt xuống, ch*m r** v**t v* ống tay áo bà và nói: "Không phải nàng luôn hy vọng Phó Nhi có thể suôn sẻ mọi chuyện sao? Có tin đồn này thì có mấy người không dám làm khó hắn."

"Nhưng mà..."

Đúng là lời đồn này có lợi cho Vệ Phó, thậm chí còn có lợi cho Hoàng hậu, ngoại trừ không đề cập tới cái gọi là tôn nghiêm danh dự thì lợi lớn hơn hại và hơn nữa là thực sự có lợi.

Với lớp da hổ này thì thiên hạ có ai dám làm khó Vệ Phó?

Còn ông thì sao?

Chẳng lẽ ông thật sự không quan tâm?

Nghĩ đến những gì bản thân đã làm sau lưng ông, Hoàng hậu nhất thời cảm thấy khó hiểu.

"Thật ra ngươi không nên..."

Bà vẫn không thể nói nên lời, chần chừ, do dự rồi Hoàng hậu quay mặt đi.

"Thật ra ngươi nên có con nối dõi của riêng mình, năm đó ta... sức khỏe không tốt, ngươi không nên từ chối lời đề nghị mở rộng hậu cung của các đại thần."

Chính Võ đế nghe vậy thì lạnh mặt.

"Trẫm bận chính vụ, không có thời gian đối phó với nữ nhân."

"Nhưng..."

Lời còn chưa dứt thì cằm đã bị người ta nhéo.

Thứ xâm chiếm chóp mũi chính là hơi thở mạnh mẽ độc nhất vô nhị của ông.

"Sao nào? Chẳng lẽ trẫm không muốn nạp phi thì Hoàng hậu muốn ra vẻ hiền huệ, giúp trẫm nạp mấy người vào cung sao?”

"Ta..."

"Lê Oanh, tại sao nàng vĩnh viễn không muốn đối diện với nội tâm của mình?"

Dường như Hoàng hậu đã nghe thấy lời nói nhỏ như vậy nhưng lại không chắc chắn bản thân mình có nghe đúng không.

Bởi vậy mà ngay sau đó chính là thời khắc đảo lộn.

Chính Võ đế bế Hoàng hậu lên và đi về phía tấm điện.

"Nếu Hoàng hậu còn rảnh rỗi như vậy thì sao trẫm và nàng không nói chuyện quan trọng?"

Nghênh Xuân còn định căng da đầu đi theo nhưng Chính Võ đế đã lạnh lùng quét mắt qua, bà ấy lập tức co rúm người và đứng yên tại chỗ.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn