Bên Tất Lạt Thành thổ kia truyền tin tới nói Vệ Kỳ sẽ trở lại.
Sau khi Phúc Nhi nhận được tin không biết nên khóc hay cười.
Vừa thấy đã biết là Vệ Kỳ gửi tin.
Miệng thì nàng phàn nàn với Vệ Phó nhưng quay đầu lại dặn dò Ô Châu bảo phòng bếp chuẩn bị một số món ngon chờ Vệ Kỳ về.
Không ngờ nàng không chờ được Vệ Kỳ mà lại chờ được nhị ca Vương Hưng Học từ bên ngoài trở về.
Gần đây Vương Hưng Học đang bận rộn chuyện bán lông thú, lông thú không giống như thực phẩm hay những thứ bán theo mùa khác mà có khi thu mua một quý lại có thể bán quanh năm.
Nhưng vì hàng hóa trong tay bọn họ quá nhiều nên Phúc Nhi kêu nghèo cũng không phải là giả mà thực sự là toàn bộ số bạc trong tay đã đưa ra, Vương Hưng Học đã nghĩ đến việc bán những thứ đó đi để đổi lấy bạc sống.
Toàn bộ Hắc Long Giang, Long Giang Thành là trung tâm phân phối lông thú, có rất nhiều thương nhân ở đây, bao gồm cả thương nhân đến từ Huy Châu và Sơn Tây ở trong biên giới.
Cho nên Vương Hưng Học đã đến nơi này đầu tiên.
Liên tiếp đàm phán với hai hiệu buôn, cả hai đều khá tốt, nghe nói là hàng hóa lớn thì đối xử với Vương Hưng Học vô cùng ân cần và khách khí nhưng vừa nghe nói là hàng hóa từ Hắc Thành tới thì liền lắc đầu nói không.
Khi ở nhà thứ nhất thì Vương Hưng Học đã nghi ngờ, chờ đến nhà thứ hai vẫn như thế thì hắn ta liền hỏi đối phương.
Sau đó đối phương đã nói sự thật với hắn ta, nói rằng có người đã cảnh báo từ trước rằng không được phép nhận hàng từ Hắc Thành tới, nếu dám nhận thì không biết người có xảy ra chuyện gì không nhưng chắc chắn là hàng hóa không thể vận chuyển đi được.
Vương Hưng Học chưa từ bỏ ý định và tìm một nhà khác để thử nhưng trong lòng hắn ta đã hiểu rõ.
Trước khi thành lập sở thu mua thì Vệ Phó đã thông báo với hắn, nói làm như vậy có thể đắc tội với rất nhiều người.
Có thể công khai hoặc bí mật, vì vậy hắn ta phải chuẩn bị sẵn sàng.
Vương Hưng Học không cho là đúng.
Hắn ta không tin với hàng hóa trong tay, có thứ gì mà hắn ta không bán được? Có thương nhân là không thấy lợi quên nghĩa, có thể lấy nhiều hàng hóa như vậy trong một lần, lợi nhuận kiếm được bằng mấy năm.
Nhưng hiện thực đã nói với hắn ta rằng có những lúc không thể bán ra được.
Người ta cũng nói thật với hắn ta, không phải không muốn nhận hàng hóa của hắn ta mà rất muốn, muốn đến mức ch** n**c miếng nhưng tại nơi buôn bán này, có một số người không thể đắc tội.
Một khi đắc tội thì không thể kinh doanh ở khu vực này nữa.
Lần này Vương Hưng Học tới Long Giang Thành đã mang theo một ít hàng hóa tới. Cũng không mang nhiều, chỉ có một phần hai mươi, coi như để cho người ta xem hàng hóa.
Hàng hóa không thể để mãi ở trên thuyền nên đã tìm một nhà kho để cất giữ.
Ngay khi liên tục bị người ta từ chối, vì nghĩ rằng không thể bán được ở Long Giang Thành nên hắn ta nghĩ đơn giản là vận chuyển hàng hóa đến Kiến Kinh bán nhưng nhà kho nơi hắn ta cất giữ hàng hóa đã bị thiêu rụi.
Hàng hóa không bị cháy nhưng tường nhà kho đều cháy đen mà hàng hóa không bị cháy.
Hắn ta cảm thấy may mắn, không ngờ hôm sau có người tìm đến cửa, nói muốn mua hàng hóa của hắn ta với giá rất thấp, thấp bằng mức giá mà các thương nhân ở Hắc Thành thu mua lông thú trước kia.
Vương Hưng Học đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Chính là cố tình đe dọa hắn ta nhưng không nỡ đốt hàng hóa của hắn nên muốn ép mua với giá thấp hơn.
Hắn ta không ở lại hỏi thăm xem kẻ đứng sau là ai mà vận chuyển hàng hóa quay trở lại Hắc Thành, muốn bàn kế sách trước khi thực hiện bước tiếp theo, tránh cho đối phương thẹn quá hóa giận mà đốt sạch hàng hóa của hắn ta mà tổn thất đến mình.
Vệ Phó đã nghĩ tới chuyện đắc tội với ai đó nhưng không ngờ tình huống lại nghiêm trọng như vậy.
Có thể khiến toàn bộ Long Giang Thành không ai nhận hàng hóa của hắn, đồng thời nói rằng không thể vận chuyển ra khỏi Hắc Long Giang, năng lực của kẻ đứng sau này không bình thường.
Chẳng lẽ là Ô Cáp Tô?
Nếu là ông ta thì đúng là thực sự có thể làm như vậy.
Không ngờ rằng Vệ Phó đã nghĩ oan cho Ô Cáp Tô, những việc xảy ra lần này không phải do ông ta làm.
Tục ngữ nói Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó lường.
Điều đó có nghĩa là Diêm Vương hiểu lý lẽ và biết rõ mình, những người biết mình nên làm gì thường kiêng kỵ. Mà tiểu quỷ thường không biết trời cao đất dày nhưng khi bọn chúng thật sự làm khó ai đó thì thực sự khiến người ta vô cùng khó chịu.
"Ta không tin không thể vận chuyển đi được! Chờ Vệ Kỳ trở về thì ta sẽ bảo hắn dẫn kỵ binh của chúng ta hộ tống, chàng có thể ra một công văn. Nếu tới thì chúng ta sẽ dùng vũ lực, có công văn ở đó thì ta không tin có ai dám ngăn cản." Phúc Nhi đập bàn nói.
Vệ Phó thấy nàng hành động như bá vương trên núi thì vội vàng kéo nàng ngồi xuống.
"Có một số việc không cần phải đối đầu trực diện, đây chỉ là biện pháp cuối cùng mà thôi."
"Vậy chàng còn có biện pháp gì?"
Vệ Phó trầm ngâm một lát rồi nói: "Nàng đừng quên nơi này của chúng ta không phải là núi, cũng không phải người khác chặn đường chúng ta thì chúng ta không ra được, nàng đã quên còn có một con sông à?"
"Chàng nói vận chuyển ra ngoài qua sông?" Đôi mắt của Phúc Nhi lập tức sáng lên: "Đúng vậy, chúng ta có thể vận chuyển thông qua đường thủy và xuôi dòng xuống Cát Lâm."
"Ta sợ tuyến đường thủy đi qua cũng sẽ bị chặn."
Vương Hưng Học không lạc quan lắm.
Dù sao thì từ Hắc Thành xuôi dòng xuống vẫn còn phải một chặng đường dài mới ra khỏi Hắc Long Giang. Mà bên đường đều có trạm kiểm soát nên chưa chắc người khác không nghĩ ra bọn họ sẽ đi đường thủy.
"Cứ thử xem sao, nếu không được thì thử phương pháp khác."
Cùng lúc đó ở trong thành Ô Lạp của Cát Lâm.
Tướng quân Cát Lâm là Trác Khôn vừa nhận được một công văn của triều đình, ra lệnh cho ông ấy gửi một lô vật tư đến Hắc Thành.
Trong đó bao gồm năm khẩu đại bác hồng di, một số súng hỏa mai cùng một ít tiền, gạo và vải lụa, những thứ sau là phần thưởng của triều đình dành cho người lập công.
Trác Khôn nhìn thấy văn kiện thì vuốt bộ râu ngắn cười cười.
Một nữ tử ở bên tiến tới.
"Tướng quân đang cười gì vậy?"
Trác Khôn không hề né tránh bà ấy mà đưa văn kiện trong tay cho bà ấy xem.
Nữ tử có gương mặt xinh đẹp, ngón tay trắng nõn thon thả giống như bạch ngọc nhưng thân hình có hơi mảnh mai.
Ngược lại với Trác Khôn cao lớn dị thường, một cánh tay đã to gần bằng eo nữ tử, nhìn nữ tử dựa vào lòng ông ấy càng thêm mảnh mai.
Thấy địa điểm văn kiện đề cập đến là Hắc Thành thì ánh mắt của nữ tử lóe lên.
"Tướng quân đang cười là vì triều đình lướt qua tướng quân Hắc Long Giang mà giao đồ cho ngài ở bên ngày đưa tới Hắc Thành?"
Trác Khôn không bày tỏ ý kiến.
"Theo đường thủy đến Hắc Thành đúng là rất tiện."
Tuy Trác Khôn không nói có hay không nhưng bà ấy sẽ nghĩ là có.
Ban thưởng cho Hắc Thành là do triều đình phát xuống, nếu là triều đình phát xuống thì chính là được Chính Võ đế chấp thuận. Vậy tại sao Chính Võ đế lại giao cho Trác Khôn chuyển đi? Có ý nghĩa gì?
Một hành động này có bao nhiêu ý nghĩa?
Là không tin tưởng Ô Cáp Tô hay là còn có nguyên nhân nào khác?
Nữ tử suy nghĩ hồi lâu cũng không tìm ra được nguyên nhân nhưng mà bà ấy đã đi theo Trác Khôn mấy năm và có thể nhìn ra Trác Khôn là tâm phúc của Chính Võ đế.
Có thể là một sự tồn tại mật thiết hơn cả Ngạc Tất Hà của Kiến Kinh.
"Nếu ta nhớ không nhầm thì nàng từng nói khi trên đường lưu đày được phu nhân của vị này giúp đỡ?" Trác Khôn nhìn nữ tử và hỏi.
Trong khi nói chuyện, ông ấy vẫn luôn đặt bàn tay của nữ tử vào lòng bàn tay to lớn của mình để chơi đùa, hiển nhiên là rất sủng ái bà ấy.
Đối với trải nghiệm mà bản thân từng trải qua thì Chân Cầm chưa từng giấu diếm Trác Khôn.
"Đúng vậy, nếu lúc trước không có bọn họ thì e rằng Sùng Nhi cũng không còn nữa."
Trác Khôn vỗ đùi nói: "Nếu bọn họ từng có ân với nàng thì đưa hết toàn bộ đi, ba phần kia ta từ bỏ."
Chân Quý phi, người bây giờ được gọi bằng tên thật là Chân Cầm kinh ngạc.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà ấy, Trác Khôn nói đùa: "Có thể nàng không biết, khi thứ này đến được địa phương thì phải lột mất ba phần. Nếu không thì nàng nghĩ tại sao triều đình phải để Cát Lâm đưa? Chính là biết làm theo quy trình thông thường và chuyển qua từng lớp thì chính là lột từng phần, chờ đến khi tới Hắc Thành nói không chừng chỉ còn ba quả dưa hai quả táo."
Vì vậy Chính Võ đế để Trác Khôn chuyển giao chính là vì ngăn chặn đồ vật bị lột mất?
Nhưng như vậy cũng không đúng, tại sao Chính Võ đế lại sợ đồ vật đưa cho Hắc Thành bị thu?
Nếu là vì danh tiếng thì ông chỉ cần có danh là được, cho dù bị thu lại thì cũng không phải chuyện của ông.
Chân Cầm không thể nghĩ ra nhưng cũng không dám hỏi Trác Khôn. Suy cho cùng thì thân phận của bà ấy có hơi nhạy cảm, bà ấy vẫn biết có một số chuyện có thể nói và có một số chuyện không thể nói.
Không đề cập tới chuyện này, mười mấy ngày qua Vương Hưng Học đang bận rộn vận chuyển hàng hóa bằng đường thủy.
Đúng như dự đoán của hắn ta, người ta cũng xây dựng trạm kiểm soát trên đường thủy.
Không có nhiều thuyền đến Hắc Thành. Nguyên nhân là do dòng chảy ở hạ lưu chảy xiết, cố tình còn là ngược dòng nên thuyền nhỏ không thể đi được, còn thuyền lớn thì hầu hết là thuyền quan.
Thuyền dân chỉ có một nhà mà nhà này căn bản không nhận hàng hòa từ Hắc Thành chuyển đi.
Vương Hưng Học chạy tàu xe mệt nhóc mấy ngày mới trở về báo tin cho Vệ Phó và Phúc Nhi.
Phúc Nhi tức giận nói: "Đây là ép chúng ta phải đóng thuyền!"
Mọi người đều biết đây chỉ là lời tức giận của nàng, đóng thuyền khác với việc chế tạo đồ nội thất, phải có xưởng đóng tàu và thợ nghề chuyên nghiệp, để đóng một con thuyền thì ít nhất phải mất nửa năm.
Cho dù bọn họ có bạc, có thợ thủ công thì cũng không thể chờ được.
Vệ Kỳ trở về đã nghe thấy chuyện này.
Nghe vậy thì hắn ta nói: "Ta sẽ dẫn người đi cùng tỷ phu."
Sau khi biết chuyện, tiểu tử này có cùng suy nghĩ với Phúc Nhi, đơn giản là phải cứng rắn.
Vệ Phó nói: "Đệ đừng gây sự, cứng rắn chính là biện pháp cuối cùng."
"Bây giờ còn có biện pháp gì khác?"
Đang nói chuyện này thì có người tới báo có hai chiếc thuyền quan ở mặt sông ngoài thành đến từ Cát Lâm tới đưa quân bị cũng như phần thưởng mà triều đình ban phát cho trận thắng lớn ở Hắc Thành lần này.
Quân bị và phần thưởng từ Cát Lâm tới đây?
Sự việc này khiến Vệ Phó có hơi kinh ngạc nhưng hắn cũng không nhiều lời, trước quan nha còn có quan quân ở bên Cát Lâm kia chờ gặp hắn, Vệ Phó vội vàng chỉnh lại y phục rồi rời đi.
Phúc Nhi ra hiệu với Vệ Kỳ, để hắn ta cùng đi xem.
Vệ Kỳ nói: "Ta không có đi, có gì hay để xem."
Phúc Nhi tức giận nói: "Vậy đệ cảm thấy có gì hay để xem? Cả ngày cũng chỉ biết ăn, ta bảo đệ đi nhìn xem thì đệ cho là đi xem thuyền? Ta bảo đệ đi xem tình hình, nếu có thể thì chúng ta sẽ mượn hai chiếc thuyền này giúp chúng ta vận chuyển hàng hóa ra ngoài!"
Vệ Kỳ cũng tức giận.
Hắn ta mới trở lại sau một thời gian dài vắng bóng mà nàng chỉ cho hắn ta mặt mũi hai ngày, còn lại thì đều là ghét bỏ.
Nhưng tức giận thì tức giận, hắn ta vẫn xụ mặt đứng dậy.
Phúc Nhi liên tục xua tay, tỏ vẻ ghét bỏ, bảo hắn ta đi nhanh đi.
Vương Hưng Học vốn đã quen dáng vẻ hai người này ở chung giống như tiểu hài nhi thì bật cười, đứng dậy nói: "Biện pháp này của muội không tồi, ta cũng đi xem sao."