Đúng như Phúc Nhi dự kiến, Tang Lan âm thầm hận vị Vương đại nhân này không hiểu phong tình.
Cho dù bà ta có tỏ ra tử tế hay ám chỉ như thế nào thì dường như đối phương không hiểu ý của bà ta mà chỉ coi bà ta như dân làng bình thường ở truân Hắc Hà.
Trong lòng Tang Lan cũng không phải không so đo, ai mặt nóng dán mông lạnh nhiều cũng không khỏi thấy lạnh trong lòng.
Nhưng bà ta đã cưỡi trên lưng cọp khó leo xuống, mọi người trong truân đều nhìn ra bà ta có ý với Vương đại nhân nên thường trêu chọc bà ta. Vì tâm lý hư vinh nên bà ta không phản bác, rất có thể thông qua người ngoài thì Vương đại nhân sẽ biết tâm ý của bà ta.
Bà ta từ nhà phu quân trở về nhà mẹ đẻ, ca ca và tẩu tẩu thường không cho sắc mặt, giờ biết "mối quan hệ" của bà ta và Vương đại nhân thì đã thay đổi thái độ trước đó.
Bà ta tưởng rằng dù sự việc tạm thời không giải quyết được nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian nhưng bà ta có vẻ hiểu rất rõ mà đối phương vẫn không hiểu.
Mỗi đêm, Tang Lan gần như đã nhai nát góc chăn nhưng mọi chuyện cứ dừng lại như vậy.
"Tang Lan, Vương đại nhân cảm thấy mận chua thế nào? Nếu ngon thì nơi này của ta còn có cây táo chua đấy."
Thấy bà tử Cáp Mã nhiều chuyện nhất trong truân, cười cười hỏi mình với vẻ mặt ái muội thì Tang Lan rất muốn trở mặt nhưng chỉ có thể nhịn xuống. Dù sao thì bình mận chua kia là do bà ta xin của lão bà tử này.
Thấy Tang Lan không nói gì mà có vẻ ngượng ngùng muốn nói lại thôi, Cáp Mã đánh giá trang phục của bà từ trên xuống dưới với ánh mắt "ta hiểu mà" rồi cười nói: "Đến Hắc Thành sao?"
"Đúng vậy."
Đến Hắc Thành làm gì? Còn không phải đi tìm Vương đại nhân à.
Tang Lan đã đi xa nhưng vẫn cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình.
Bà ta nghĩ thầm: Không được, bà ta phải nghĩ cách hoàn thành việc này. Nếu việc này không thành thì sau này bà ta không thể sống ở thôn được nữa.
Nghĩ tới đây, Tang Lan bước vào viện làm việc của Vương Thiết Xuyên.
Gần đây nông quan Vương Thiết Xuyên nhận lệnh cử vài người đi kiểm tra lại hộ tịch của từng truân trang.
Vệ Phó tiếp quản cục diện rối rắm từ chỗ Mao Tô Lợi, mọi thứ đều hỗn loạn, kể cả việc đăng ký hộ tịch của bá tánh địa phương.
Ở châu huyện cũng vậy, cách hai ba năm thì quan phủ sẽ xác minh việc đăng ký hộ tích của bá tánh địa phương một lần nhưng lần cuối cùng Hắc Thành xác minh việc đăng ký hộ tịch đã là chuyện của tám năm trước.
Tất nhiên việc xác minh đăng ký hộ tịch không phải cứ ngồi uống trà là có thể làm mà còn phải đến các truân trang ở địa phương, việc xác minh gần đây đang diễn ra ở mấy ngôi làng xung quanh truân Hắc Hà.
Thế là Tang Lan đi vào rất thuận lời, người gác cổng cũng quen thuộc với bà ta.
Thấy là bà ta thì liền cho vào.
Tang Lan đứng trong sân nhìn vào trong, không thấy Vương đại nhân nhưng lại thấy Tứ Hỉ đứng ở hành lang ngoài cửa.
"Tứ Hỉ..." Bà ta vẫy tay với Tứ Hỉ.
Ai ngờ Tứ Hỉ vừa nhìn thấy bà ta thì liền bỏ chạy như nhìn thấy quỷ.
Tang Lan lén cắn chặt răng.
Bình thường Tứ Hỉ luôn mỉm cười khi nhìn thấy bà ta, có chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bất đắc dĩ bà ta chỉ có thể đi vào trong, quả nhiên là nhìn thấy Vương Thiết Xuyên đang làm việc trong phòng.
Dù sau này hài tử Vương gia có đọc sách hay không thì ít nhất cũng phải học tư thục hai năm, ít nhất phải biết chữ và tính toán. Năm đó Vương Thiết Xuyên đã đọc sách mấy năm nhưng sau đó nhận ra bản thân thật sự không có thiên phú học nên đã ngừng học.
Sách ông ấy đọc mấy năm giờ đây đã giúp ích cho ông ấy rất nhiều, bởi vì làm quan thì không thể không biết chữ, ít nhất cũng phải đọc được công văn và thư từ.
Thấy Tang Lan tới thì ông ấy còn tưởng là có chuyện gì mà kinh ngạc hỏi: "Trong truân có người nào mất tích mà chưa báo lên sao?"
Tang Lan cười miễn cưỡng nói: "Không phải, ta chỉ tới hỏi ngài một chút, mận chua ăn có ngon không? Nếu ngon thì ta sẽ đưa thêm cho ngài một ít."
Nghe thấy lời này, hai tiểu lại đang bận rộn ở trong phòng nhìn nhau, không nói gì mà tiếp tục làm việc của mình.
"Không tệ. Đúng rồi, lần trước quên đưa tiền cho ngươi, ta đưa cho ngươi đây."
Vương Thiết Xuyên móc một khối bạc vụn từ trong tay áo ra đưa cho Tang Lan.
Tang Lan không muốn nhưng Vương Thiết Xuyên kiên trì, lấy lý do làm quan thì không thể lợi dụng bá tánh khiến Tang Lan tức giận, chỉ có thể nhận lấy bạc rời đi.
Nhưng mà bà ta không hề nhụt chí, lúc gần đi còn nói bạc này quá nhiều, hai ngày nữa bà ta sẽ mang hai vại tới làm cớ để lần sau ghé thăm tiếp.
Tứ Hỉ nhìn theo Tang Lan rời đi rồi vội vàng đi tới hậu viện.
Hắn ta đi làm gì?
Đương nhiên là tìm Phúc Nhi để báo tin, lấy công chuộc tội.
"Tiểu tử này tự cho mình là thông minh!" Phúc Nhi cười mắng.
Mới đầu thì cảm thấy lão gia nên nạp thiếp, tự cho mình là thông minh.
Hiện giờ là tìm nàng báo tin, cũng tự cho mình là thông minh.
Nhưng mà lần báo tin này cũng là một ý kiến hay, nếu không để nữ tử này tìm cớ thường xuyên qua lại tặng đồ như vậy thì ai biết có thể xảy ra chuyện gì hay không.
Nếu Tứ Hỉ biết báo tin với nàng thì chứng tỏ đã hiểu rõ thái độ của nàng.
Phúc Nhi cũng không nói gì mà để Ô Châu lấy một trăm văn thưởng cho Tứ Hỉ.
Tứ Hỉ nhận phần thưởng và quan sát sắc mặt của phu nhân.
Đột nhiên hiểu rõ.
"Phu nhân, người yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ trông coi lão gia... không đúng, là trông coi Tang Lan kia, nhất định không để cho nàng thực hiện được!"
Vẫn là không đủ thông minh, có một số việc không nhất định phải nói ra.
Phúc Nhi đột nhiên biết được cảm giác của các cô cô đã huấn luyện cung nữ khi ở trong cung năm đó.
Các cô cô luôn nói phải biết làm, biết ứng xử, không thể nói quá nhiều, không nói những gì không nên nói, dạy các nàng cũng coi như dồn hết tâm huyết để dạy nhưng đáng tiếc là những người chân chính học được, hiểu được cũng không nhiều.
"Được rồi, đi xuống đi, làm tốt công việc của mình thì sau này sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi."
Chờ Tứ Hỉ rời đi, Phúc Nhi suy nghĩ một lúc, cảm thấy một mình Tứ Hỉ không đủ an toàn nên nàng quyết định đi tìm Vệ Phó.
Vệ Phó đang xử lý công vụ ở tam đường.
Thấy nàng tới thì lập tức tới đón, còn tưởng có chuyện gì đó.
"Không có gì, ta chỉ cảm thấy cửa quan nha quá lỏng lẻo, chàng nên quản chặt người phía dưới, đây là quan nha chứ không phải chợ bán rau."
Vẫn là có việc, Vệ Phó ngầm hiểu và hỏi có chuyện gì vậy.
Phúc Nhi kể chuyện Tứ Hỉ tới mật báo ra.
"Không phải nàng nói không nhúng tay vào sao?"
"Ta đâu nhúng tay vào, đây không phải là Tứ Hỉ chủ động mật báo với ta à?" Phúc Nhi bĩu môi nói.
Vệ Phó búng trán nàng, còn ra vẻ xảo quyệt trước mặt hắn.
Lần trước nàng dọa Tứ Hỉ, cho dù nàng không phân phó gì Tứ Hỉ cũng sẽ tự mình cân nhắc.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì tất nhiên sẽ hiểu nên làm như thế nào.
"Được rồi, ta sẽ phân phó ngay."
Hôm đó người gác cổng đã bị kiểm điểm.
Cùng lúc đó, ở kinh thành cách hàng ngàn dặm, trong cung đang tổ chức một bữa tiệc.
Hoàng thân quốc thích, đại thân huân quý và ngoại mệnh phụ ở từng chỗ đan xen trong điện, ca hát nhảy múa, trạng thái vui vẻ hòa hợp, quân thần vui đùa.
Nếu là ngày xưa thì Hoàng hậu đã rời bàn từ lâu.
Hoàng hậu rời đi thì bốn phi tần cũng rời đi, sau đó là vị phi phía dưới, sau khi cung phi rời đi thì mới đến nhóm các ngoại mệnh phụ.
Nhưng hôm nay hậu cung chỉ có một mình Hoàng hậu nên Hoàng hậu ở lại đến giữa bữa tiệc rồi mới rời bàn.
Sau khi rời bàn thì không đi ngay mà nói chuyện với một số mệnh phụ quen biết.
Hoàng hậu là hình mẫu của nữ tử trong thiên hạ, không chỉ có thể quản lý hậu cung mà còn có thể quản lý việc của nữ tử trong thiên hạ. Ví dụ như nhà ai sủng thiếp diệt thê hoặc nhà nào có chính thê không tử tế thì đều đến bẩm báo Hoàng hậu, bà đều có thể can thiệp.
Trước kia Hoàng hậu cũng thông qua tiếp xúc với ngoại mệnh phụ để tuyên bố thân phận và uy quyền của mình nhưng giờ đây việc làm này còn mang thêm một ý nghĩa nữa.
Chờ khi trở lại Khôn Nguyên cung thì trời đã sắp chạng vạng.
Nghênh Xuân hầu hạ Hoàng hậu, giúp bà cởi bỏ toàn bộ mũ phượng của hậu phục, Hoàng hậu lập tức thở phào.
Rồi đi tắm, Nghênh Xuân đặc biệt thả vài cánh hoa tươi vào trong bồn.
Ngửi thấy mùi hương hoa, Hoàng hậu tựa lưng vào cạnh bồn chợp mắt.
"Triều đình dụng binh đánh Mạc Tây, liên tiếp thất bại, lần này Hắc Thành thắng lớn là một tin vui hiếm có trong triều, điện hạ của chúng ta thực sự đã trưởng thành."
"Tin chiến thắng đưa tới, mấy chục quân phòng vệ chiến đấu với mấy trăm người La Sát tấn công, những người này vừa thủ thành, vừa giết địch, có thể tưởng tượng khó khăn như thế nào."
Nghênh Xuân muốn nói chuyện vui để nương nương vui vẻ, ai ngờ biến khéo thành vụng. Người khác chỉ nhìn thấy tin thắng lớn nhưng Hoàng hậu lại nhìn thấy sự gian khổ và nguy hiểm trước chiến thắng lớn.
"Nhưng dù sao thì điện hạ cũng không có việc gì, nương nương nên vui vẻ mới đúng."
"Nên vui vẻ."
Không chỉ vui vẻ mà nàng còn phải xem người ta chia phần thưởng cho nhi tử nàng, một xu một cắc cũng không thể thiếu.
Tuy Hoàng hậu là nữ quyến nhưng lại khá hiểu biết đối với việc trong triều vì những năm đầu phải bảo vệ ngôi vị Thái tử cho nhi tử.
Bà biết phía dưới có một số mối bất hòa, một số tướng sĩ phía dưới nhận được quân công nhưng bị các quan quân phía trên bàn bạc chia cắt, đến khi tới tay thì không còn lại bao nhiêu.
Hơn nữa nghe nói Hắc Thành thiếu quân giới, những thứ này phải được bổ sung.
Không chỉ phải đưa nhiều mà còn phải đưa thứ tốt.
Hoàng hậu suy nghĩ trong đầu nên tìm vị đại thần nào và thông qua mối quan hệ nào thì mới có thể giải quyết chuyện này.
Sau khi tắm xong, Hoàng hậu không muốn ăn và định đi ngủ.
Không ngờ lúc này Chính Võ đế lại tới.
Chính Võ đế không chỉ tới mà còn sai Tào Nhân mang ngự thiện đến.
Làm gì có chuyện Hoàng đế dùng bữa mà Hoàng hậu nghỉ ngơi?
Vì thế Hoàng hậu chỉ có thể ở lại cùng.
Chính Võ đế cố ý nói về tin thắng lớn ở Hắc Thành, thật ra bữa tiệc hôm nay được tổ chức trong cung chính là để ăn mừng việc này.
Bộ tộc Mạc Tây không yên tĩnh, sau một năm chuẩn bị, triều đình dụng binh nhưng tiến triển không quá thuận lợi, lúc này cần phải có một tin thắng lớn để nâng cao sĩ khí.
Chiến thắng của Hắc Thành đến rất đúng lúc.
Đương nhiên nguyên nhân bên ngoài là như thế nhưng thực tế Hoàng hậu biết bữa tiệc này chỉ là để cho bà xem mà thôi.
Hiểu thì hiểu nhưng khi Chính Võ đế nói về phát thưởng cho Hắc Thành thì Hoàng hậu vẫn không nhịn được nhắc đến việc Hắc Thành thiếu quân giới.
"Trẫm tính điều động năm khẩu hồng di đại bác từ Quân khí cục đến Hắc thành, Hoàng hậu cảm thấy như thế nào?"
"Như thế rất tốt. Nghe nói người La Sát rất giỏi sử dụng súng hỏa mai, mỗi người một khẩu, thân thể bình thường sao có thể chống lại súng ống? Nếu không thì bệ hạ cấp cho Hắc Thành một số súng lửa tự chế?"
Lời vừa nói ra thì Hoàng hậu nhận ra bản thân đã lỡ lời.
Bởi vì nhóm súng lửa tự chế mới được Quân khí cục nghiên cứu ra gần đây, một Hoàng hậu như bà sao biết được những việc này? Rõ ràng không phải là bà quá chú ý đến việc triều chính rồi hay sao, có khả năng còn cấu kết với quan viên phía dưới.
Hoàng hậu cảm thấy bất an nhưng có vẻ như Chính Võ đế không nhận ra sự bất thường mà nói: "Súng lửa tự chế kia tuy giống súng hỏa mai của người La Sát, không cần đốt lửa để b.ắ.n nhưng chưa hoàn thiện và dễ nổ tung, Quân khí cục vẫn chưa cải thiện được vấn đề này nên chưa thích hợp để phát cho người phía dưới. Trẫm vẫn nên gửi một lô súng hỏa mai kiểu cũ đến Hắc Thành để bọn họ dùng trước."
Đương nhiên Hoàng hậu không có ý kiến gì.
Dùng bữa xong thì Chính Võ đế không có ý định rời đi.
Tào Nhân dẫn người tới hầu hạ ông tắm rửa, thay y phục, sau đó hai Đế Hậu cùng đi nghỉ.
Một canh giờ sau, Hoàng hậu lấy cớ tắm gội bảo Nghênh Xuân đỡ vào điện tắm.
Mà nơi đó có một chén thuốc đang chờ bà.
Thời điểm uống thuốc, Nghênh Xuân thấp giọng nói: "Nương nương, thuốc này hết rồi, có nên đi tìm Tưởng thái y chuẩn bị thêm không?"
"Ngày mai mời Tưởng thái y tới bắt mạch, bổn cung sẽ nói với hắn."
Như thường lệ, chờ Hoàng hậu tắm về thì vật dùng trên giường đã được thay mới hoàn toàn.
Chính Võ đế cũng đã tắm rửa sạch sẽ, đổi xiêm y mới.
Bà nằm xuống, trong giây lát đã bị người ôm vào lòng.
Hoàng hậu thích sạch sẽ nên đã đổi vật dùng trên giường, Hoàng hậu không thích gần gũi với người khác nhưng ông cũng không để ý tới.
"Mau ngủ đi."
Hoàng hậu nhắm mắt lại, từ từ chìm vào mộng đẹp.
Trước khi ngủ, bà chợt cảm thấy bản thân giống như làm phụ nhân làm hậu thê nhưng trong lòng lại nghĩ đến lợi ích cho nhi tử của phu quân trước nhưng bà cũng chỉ có thể làm như vậy.