Bây giờ đến lượt Vệ Phó bị làm cho dở khóc dở cười.
Ý đồ của hắn là cố gắng nói cho Đại Lang hiểu.
"Nương là nữ nhân," hắn chỉ Phúc Nhi rồi chỉ vào mình: "Cha là nam nhân, nam nhân có thể hôn nữ nhân nên cha có thể hôn nương, nam nhân không thể hôn nam nhân nên cha không thể hôn Đại Lang."
Bên này Đại Lang vẫn mở to đôi mắt tròn xoe, suy nghĩ về ý nghĩa mối quan hệ này thì bên kia Phúc Nhi đã giận dỗi: "Chuyện này chàng không thể giải thích như vậy được? Sẽ dạy hư Đại Lang."
Lúc này Vệ Phó mới nhận ra lời giải thích của mình có vẻ như không đúng lắm nên bổ sung thêm với Đại Lang: "Nam nhân không thể tùy tiện hôn nữ nhân, hai người là phu thê mới có thể."
"Phu thê?"
Được rồi, Đại Lang cũng không hiểu cái từ này.
"Vì sao?"
Lần này y không chờ cha giải đáp mà nói: "Nương, nữ nhân, hôn Đại Lang. Thúc thúc, nam nhân, hôn Đại Lang."
Nghe vậy thì Phúc Nhi giật mình ngồi thẳng dậy.
"Đại Lang, tiểu thúc thúc hôn con à? Khi nào vậy?"
Vệ Kỳ hôn Đại Lang?
Bình thường hắn ta trông Đại Lang đều là gương mặt khó coi, Phúc Nhi không thể tưởng tượng gương mặt khó coi đó hôn gương mặt bụ bẫm của Đại Lang như thế nào.
Đại Lang đâu biết là khi nào.
"Hôn thôi!" Lại nói thêm: "Thúc thúc hôn, cha không hôn." Đại Lang không hề e lệ, chỉ vào mặt và ấm ức nói.
Phúc Nhi đẩy Vệ Phó.
"Chàng xem chàng đi, bây giờ nói bậy cũng không có tác dụng gì?"
Vệ Phó hơi sửng sốt, hắn cũng không ngờ đệ đệ ngốc nghếch của hắn có thể làm ra chuyện như hôn Đại Lang.
Bảo hắn hôn Đại Lang?
Đương thời rất chú trọng nghiêm phụ từ mẫu, thậm chí hắn đã tính toán sau này sẽ trở thành nghiêm phụ.
Đừng nhìn Phúc Nhi thường ngày ôm Đại Lang hôn tới hôn lui không để ý, đó là vì Đại Lang còn nhỏ, chờ Đại Lang lớn hơn một chút thì hắn sẽ bảo nàng sửa thói quan này.
Nghiêm phụ sao có thể cho tiểu nhi quấn quýt?!
"Nhanh đi." Phúc Nhi thúc giục hắn.
Nhìn gương mặt nhỏ ấm ức đáng thương của nhi tử rồi lại đôi mắt to đang ríu rít bên cạnh, thậm chí Vệ Phó còn có cảm giác nàng cố ý muốn nhìn hắn bị hại.
Nhi tử còn nhỏ, vẫn nên đợi về sau mới làm nghiêm phụ đi.
Vệ Phó ôm Đại Lang mũm mĩm lại gần, nhanh chóng áp đôi môi mỏng lên trán y.
Đại Lang có vẻ hơi xấu hổ, che trán và nằm trong lòng cha cười.
Phúc Nhi ở bên cạnh cũng cười.
Đại Lang cười cười rồi đột nhiên hỏi: "Thúc thúc đâu?"
"Thúc thúc con đánh trận xong sẽ quay lại."
Bên Tất Lạt đã truyền tin về, mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ, Vệ Kỳ chưa trở về là vì hắn ta dự định phục kích người La Sát truyền tin về.
Nghe nói thỉnh thoảng sẽ có người La Sát sẽ dừng chân ở khu định cư để trao đổi tin tức, hắn ta sẽ ôm cây đợi thỏ để đánh thêm mấy người.
Mặt khác cũng phải tu sửa tường thành Tất Lạt, nếu không vừa đi thì người La Sát sẽ xâm chiếm, tương đương với những nỗ lực trước đó sẽ trở nên uổng phí.
Cười đùa xong thì Phúc Nhi cũng mới nhớ ra chuyện vừa rồi nên bảo Ô Châu đi tìm Tứ Hỉ tới.
Lần trước nàng chỉ nói đùa với Vệ Phó, nói tìm Tứ Hỉ tới hỏi một chút chuyện của cha nhưng chỉ là nói đùa thôi, làm gì có nữ nhi nào can thiệp vào chuyện riêng của cha.
Nhưng lần này -----
Mận không phải sản vật quý nhưng đừng nói đến Hắc Thành này không phải là mùa mận, hơn nữa nàng đã nếm quả mận kia, chắc hẳn đã được ngâm từ năm trước.
Vậy là cha nàng đã lấy vại mận này từ đâu?
Rất nhanh Tứ Hỉ đã tới.
Biết phu nhân tìm hắn ta thì hắn ta còn không hiểu, phu nhân tìm hắn ta làm gì?
Cho đến khi phu nhân hỏi về mận thì Tứ Hỉ vô thức nói là một quả phụ tên là Tang Lan tặng.
Lời vừa nói ra thì hắn ta nhận ra bản thân đã nói sai và lộ ra vẻ chột dạ.
Phúc Nhi nhướng mày, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Tứ Hỉ lo lắng đến toát mồ hôi, liên tục giải thích: "Phu nhân, người đừng hiểu lầm lão gia, lão gia và quả phụ Tang Lan không có gì."
"Ta có nói cha ta và người ta có gì đâu? Hơn nữa nếu không có gì thì ngươi chột dạ cái gì?"
Vốn dĩ Vệ Phó còn cảm thấy Phúc Nhi suy nghĩ nhiều, quá nhạy cảm nhưng bây giờ nhìn thấy Tứ Hỉ như vậy cũng không khỏi nhìn sang.
"Tiểu nhân, tiểu nhân..."
Tứ Hỉ ậm ừ hồi lâu thì cuối cùng mới nói ra sự thật.
Hóa ra từ khi Tứ Hỉ đi theo Vương Thiết Xuyên thì thực sự đã thấy nhiều nữ tử chú ý đến lão gia nhà mình nhưng có thể là lão gia không hiểu phong tình hoặc là quá bận rộn nên chưa từng nhìn bất kể nữ tử nào bằng ánh mắt khác.
Mà nữ tử có phong cách cả gan, một lần không được thì sẽ lắc lư nhiều lần.
Tứ Hỉ đi theo Vương Thiết Xuyên, những người thường tiếp xúc đều là nha dịch ở quan nha và một số dân làng nhưng hầu hết những người này đã thành thân.
Có không ít nam tử đã thành thân ở bên ngoài chơi trò vui đùa giữa nam nữ, có người nhận ra Tang Lan có ý với Vương đại nhân nên đã nói đùa với Tứ Hỉ, có khả năng là Tứ Hỉ sẽ có thêm nữ chủ nhân.
Mới đầu Tứ Hỉ cũng không để ý nhưng nghe quá nhiều lời nói đùa nên không tránh khỏi có chút vui mừng.
Hắn ta cảm thấy lão gia nhà mình cũng quá đáng thương, bên cạnh không có nữ nhân hầu hạ, sắp xếp nha hoàn cho ông ấy mà ông ấy ân cần, bình thường lão gia cũng quan tâm đến hắn ta, xiêm y thay ra không để hắn ta giặt mà tự mình giặt.
Một đại lão gia mà ngày nào cũng tự giặt quần cộc của mình.
Ngươi nói xem, quá khổ rồi!
Tứ Hỉ biết lão gia có thê phòng nhưng lão gia là quan, quan lão gia nạp thiếp để có người hầu hạ bên cạnh cũng không phải quá đáng.
Vốn dĩ Tứ Hỉ không cảm thấy ý tưởng này có gì sai nhưng mãi đến khi phu nhân hỏi hắn ta thì hắn ta mới ý thức được bản thân đã hiểu sai rồi, thê phòng của lão gia không phải là mẫu thân thân sinh của phu nhân sao? Vậy mà hắn ta còn muốn gây rắc rối cho mẫu thân thân sinh của phu nhân?
Nhìn lại vẻ mặt của phu nhân thì không khỏi chột dạ.
Hắn ta chột dạ không phải chột dạ thay cho Vương Thiết Xuyên mà là chột dạ cho chính hắn ta.
Về phần Tang Lan này chính là nữ nhi của truân trưởng bên dưới, cũng không lớn tuổi lắm, sau khi ba mươi tuổi trở thành góa phụ, vì không muốn ở nhà phu quân nên đã về nhà mẹ đẻ.
Chuyện trồng rau trong nhà ấm vào năm ngoái, Tang Lan phụ trách việc trồng rau trong nhà ấm ở truân trang.
Qua lại nhiều lần thì liền quen thuộc với Vương Thiết Xuyên.
Theo lời của Tứ Hỉ, Tang Lan có ý với lão gia là thật nhưng cũng không thấy lão gia có suy nghĩ không an phận gì với Tang Lan.
Về phần quả mận này, Vương Thiết Xuyên nghe nói nữ nhi có bệnh nhẹ, muốn ăn mận xanh ngâm. Nơi này cũng chỉ có ông ấy biết nữ nhi muốn ăn loại mận gì, ông ấy nghĩ chỉ có ở truân trang phía dưới mới có nên thuận miệng hỏi một câu.
Ai ngờ Tang Lan lại có nên đã tặng cho Vương Thiết Xuyên một vại.
Sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, Phúc Nhi không nói gì mà cho Tứ Hỉ rời đi, chỉ dặn hắn ta không được tiết lộ với lão gia những gì nàng đã hỏi hắn ta.
Vốn dĩ Vệ Phó thấy nàng phô trương như vậy thì có vẻ quyết tâm điều tra sự việc nhưng không ngờ nàng lại phản ứng như vậy.
"Nàng không định quản sao?"
Phúc Nhi liếc nhìn hắn.
"Ta quản chuyện này làm gì? Thân là nữ nhi hỏi thăm chuyện riêng của cha đã là quá phận, ta không muốn nhúng tay vào nữa. Hơn nữa có một số việc không nhất thiết phải hỏi đến cùng, không thông suốt thì tốt nhất là không thông suốt, ta không muốn vạch trần lớp giấy đó của người khác, đến lúc đó không phải là vác đá nện vào chân mình à?"
Vệ Phó hiểu ý của Phúc Nhi.
Nhạc phụ không đáp lại tình cảm của nữ tử có nghĩa là ông ấy hoàn toàn không nghĩ tới điều đó, nói không chừng đối phương cũng sốt ruột rằng tại sao nam nhân này lại đầu gỗ, không hiểu phong tình đến vậy.
Nếu bọn họ chủ động làm lớn, chất vấn và lên án thì chẳng khác nào giúp người khác chọc rách lớp giấy. Phúc Nhi sẽ không làm loại chuyện tiện nghi cho người ngoài và mình chịu thiệt.
"Nhưng mà phương pháp này chỉ có tác dụng nhất thời, đều nói là liệt nam sợ triền nữ, chàng nói xem tại sao nương vẫn chưa tới, chẳng lẽ trên đường xảy ra chuyện gì sao?"
Nói xong thì Phúc Nhi vội vàng phi phi, nhắc hai lần "không kiêng kỵ gì, gió lớn thổi bay" thì mới thôi.
Vệ Phó thấy cách nói liệt nữ sợ triền lang bị nàng bóp méo thì chứng tỏ nàng thực sự rất lo lắng nên không khỏi khuyên nhủ: "Nàng đừng gấp, chẳng lẽ nàng không tin nhân phẩm của cha?"
"Ta tin nhân phẩm của cha ta nhưng ta không tin nam nhân."
"Nam nhân trêu chọc gì nàng?"
Phúc Nhi nói rất có lý: "Làm gì có nam nhân không háo sắc?"
"Ý nàng là ta háo sắc?"
Đến lượt Vệ Phó nhíu mày.
"Chàng không háo sắc, chàng là ngoại lệ, mười bảy tuổi mới có cung nữ Tư Tẩm Cung. Chàng không biết, lúc ấy cung nữ đều lén bàn luận rằng Thái tử điện hạ..."
Nói tới đây thì Phúc Nhi không dám nói nữa.
"Nói Thái tử điện hạ làm sao?"
Vệ Phó ép tới.
Phúc Nhi có thể nói với hắn, cung nữ lén bàn luận có phải Thái tử điện hạ không thể làm chuyện phòng the hay không? Nàng cái khó ló cái khôn: "Các cung nữ nói Thái tử điện hạ thật ngây thơ nhưng lần đầu tiên còn bị ta ép buộc."
Sắc mặt Vệ Phó đột nhiên nóng lên.
Nhìn quanh thì may mắn là Đại Lang đã được Ô Châu dẫn đi.
Hắn muốn bắt lấy nàng và đánh mông nàng nhưng lo lắng nàng có thai nên chỉ có thể hận thù đến ngứa răng nên giả vờ đánh nàng hai cái rồi buông tha cho nàng.