Tất nhiên Vệ Phó không thể nào để Vệ Kỳ quản lý quặng than, chẳng qua là phối hợp với Phúc Nhi cố ý trêu chọc hắn ta mà thôi.
Hắn còn có chuyện quan trọng hơn muốn giao phó cho Vệ Kỳ.
Thấy Hắc Thành sắp phá băng, Giang Đông đã chuẩn bị công việc cày bừa vụ xuân nhưng những bá tánh không có ruộng đất lại ăn không ngồi rồi.
Mùa xuân là thời điểm vạn vật sinh sôi, cho dù mùa xuân ở Hắc Thành có muộn hơn những nơi khác nhưng cũng là thời điểm các loại động vật hoang dã nghỉ ngơi lấy lại sức sau thời kỳ sinh sản, lúc này dân bản xứ không đi săn được.
Nhưng không đi săn thì có thể làm gì? Bắt cá, lấy ngọc trai hay đào nhân sâm?
Suy cho cùng thì mấy thứ này đều có hạn.
Vệ Phó tính toán số lượng người ở Hắc Thành này, cho dù có tuyển một số người đi đào than thì vẫn còn lại rất nhiều người.
Một khi đã như vậy thì nên đi khai hoang đi.
Lướt qua Giang Đông và thượng nguồn sông Tinh Kỳ vẫn còn một mảnh đất đồng bằng hoang rộng lớn chỉ là đi lên vùng đất này nằm gần vùng đất mà người La Sát đang cố thủ.
Trong trận chiến lần này, Hắc Thành bắt được không ít người La Sát làm tù binh, từ miệng bọn họ, Vệ Phó biết được sơ qua tình hình ở thượng nguồn sông Tinh Kỳ.
Theo người La Sát nói, bọn chúng thành lập một số khu định cư nhỏ dọc theo bờ sông và bắt người của bộ lạc địa phương làm nô lệ để cung cấp lông thú và lương thực cho bọn chúng. Tuy nhiên bởi vì dân bản xứ không giỏi trồng trọt nên sản lượng lương thực không cao, nhiều cánh đồng bị bỏ hoang.
Mà lần này Tư Kỳ Lạc Phu tổ chức đội thám hiểm đã sơ tán người khỏi mấy khu định cư này, mỗi khu định cư không còn nhiều người.
Chuyện này là do Tư Kỳ Lạc Phu tự nói ra, đương nhiên Vệ Phó không tin tưởng gã, hỏi riêng mấy người La Sát thì đều là lý do thoái thác không khác nhau là mấy.
Mà hai hán tử bị người La Sát mang đến làm phiên dịch chính là người của bộ lạc bị bắt làm nô lệ cho bọn chúng, nghe nói là Tư Kỳ Lạc Phu đã dẫn người giết c.h.ế.t thủ lĩnh và chiếm đóng thành thổ của bọn họ.
Hai hán tử cầu xin Vệ Phó, nói có thể dẫn đường cho quan binh triều đình, mong triều đình có thể cử người đi tiêu diệt đám quỷ La Sát này.
Vệ Phó vốn có ý định như vậy nhưng đáng tiếc là năng lực của hắn có hạn, thế nhưng chiếm được nơi gần Giang Đông thì chắc hẳn không thành vấn đề.
Nếu lấy lại được nơi đó là có thể lấy lại một mảnh đất hoang, cứ từng bước xâm chiếm như vậy, nếu cho hắn thêm một năm nữa thì chắc chắn có thể lấy lại nơi đó và đuổi hoàn toàn người La Sát ra khỏi lưu vực sông Tinh Kỳ.
Nhiệm vụ này được giao cho Vệ Kỳ.
Trước khi người La Sát biết đội thám hiểm của bọn chúng đã bị tiêu diệt thì chiếm lấy thành thổ tên là Tất Lạt với tốc độ nhanh chóng.
Xây dựng ở nơi này một tuyến phòng thủ và đồng thời cũng khai hoang.
Biết Vệ Kỳ lại phải ra ngoài đánh giặc thì Phúc Nhi đã trầm mặc một lúc lâu.
Bởi vì lúc ấy còn có những người khác nên nàng không thể trực tiếp nói ra nên quay về đã nổi giận với Vệ Phó.
"Ngay cả nông dân cũng biết trâu không thể dùng mưu, bây giờ mới được bao lâu chứ, chàng lại phái hắn ra ngoài rồi?"
Vệ Phó cũng đợi đến lúc Phúc Nhi mở miệng thì mới biết nàng tức giận vì chuyện này.
"Nàng nghe ta giải thích..."
Phúc Nhi nhìn hắn, không nói gì.
Vệ Phó bật cười: "Ta không ngờ nàng lại tức giận vì chuyện này nhưng mà nàng đừng chỉ nghe nửa đầu, lần này không chỉ có một mình Tiểu Ngũ đi mà còn người của mấy truân trang phái ra. Ta đã hứa với bọn họ, nếu lấy lại được nơi này thì truân trang của bọn họ sẽ được ưu tiên chọn đất khai hoang."
Mấy truân trang này đều không có ruộng đất, nghe nói quan nha dẫn người đi tiêu diệt người La Sát thì có rất nhiều người háo hức muốn thử.
Sau cuộc chiến đó, hiện giờ có rất nhiều dân bản xứ không sợ người La Sát nữa, bọn họ đã tìm được biện pháp đối phó với bọn chúng.
"Nàng biết lo lắng cho sự an toàn của hắn thì sao ta có thể không biết? Hán tử tên Ngạch Nhĩ Lạp chính là người Tất Lạt Thành, hắn nắm rõ tình hình địa phương. Hơn nữa cái bọn họ gọi là thành không giống như Hắc Thành, chẳng qua là dùng gạch nung đắp tường thành, tường thành thấp mà những người La Sát đó có lẽ đã quá tự cao nên không nâng tường thành lên, bên trong chỉ có khoảng ba mươi người và hơn nửa chỗ súng hỏa mai đã bị Tư Kỳ Lạc Phu mang đi, không khó để lấy lại."
"Thật sao?"
Vệ Phó gật đầu.
Phúc Nhi thở phào nhẹ nhõm và lộ ra vẻ áy náy.
"Ta không có ý tức giận với chàng, ngày đó người La Sát công thành..."
Vệ Phó ôm nàng vào lòng, sao hắn lại không biết nàng sợ cái gì.
Đừng nói đến nàng, ngày ấy hắn ở trên tường thành, nhìn thấy tình hình bên ngoài thành cũng không thể thích ứng được.
Sự tàn khốc của chiến tranh nằm ngoài sức tưởng tượng của người dân bình thường, không quá lời khi nói rằng xác c.h.ế.t ở khắp mọi nơi, lúc ấy do tình hình chiến tranh khủng hoảng nên không nghĩ nhiều, chờ đến khi dọn dẹp mảnh đất trống phía trước cổng thành thì có khá nhiều hán tử phải nôn mửa.
Để ổn định tình hình chiến sự ngày hôm đó, nàng vẫn luôn canh giữ trên tường thành cùng hắn, tất nhiên cũng chứng kiến mọi việc.
Mấy ngày sau đó nàng luôn bừng tỉnh khi ngủ mơ, hỏi nàng thì nàng chỉ nói không sao, bây giờ xem ra có chỗ nào là không sao chứ?
"Nàng yên tâm, nếu không phải hoàn toàn nắm chắc thì ta sẽ không dễ dàng hành động."
Phúc Nhi gật đầu, nàng cảm thấy tốt hơn và nói muốn làm một số đồ ăn cho Vệ Kỳ mang theo.
Vệ Phó có hơi sầu lo nhìn theo bóng lưng của nàng.
Kể từ khi mang thai hài tử thì thai kỳ của nàng không được tốt, chán ăn, tâm trạng thất thường. Hỏi Bạch đại phu thì Bạch đại phu chỉ nói đó là chuyện bình thường và cẩn thận đừng để mệt là được.
Vệ Kỳ trở về, ngửi thấy mùi thơm thì lập tức chui vào bếp.
Bước vào bếp mới phát hiện điều xưa nay chưa từng thấy, thần giữ của đang nấu cơm, còn ca ca của hắn ta thế mà lại giúp nhóm lửa.
"Đang làm món gì ngon vậy?"
"Dù sao cũng không phải cho đệ ăn." Phúc Nhi nói.
Mỗi lần nàng đều nói như vậy nhưng có lần nào là hắn ta không nhét vào miệng?
Vệ Kỳ đắc ý nghĩ nhưng giả vờ đấu võ mồm với Phúc Nhi, sau đó nhân lúc nàng nấu ăn hoặc xoay người không để ý mà ăn vụng một ít thức ăn trong nồi.
Chỉ chốc lát thì Đại Lang đã ăn đến mức miệng bóng nhẫy.
Ừm, bây giờ Vệ Kỳ đã biết ăn vụng phải chùi mép nhưng Đại Lang đâu biết, chỉ biết thúc thúc đút cho ăn thì y liền ăn, một lúc sau đã biến thành mèo hoa nhỏ.
Không chỉ y ăn mà Tô Lạc cũng ăn những mảnh vụn mà y đánh rơi.
Phúc Nhi nhìn thấy điều gì khác thường nên nhìn qua, hai gương mặt một lớn một nhỏ tròn mắt, trông đặc biệt vô tội và ngây thơ. Ngay cả Tô Lạc cũng nhanh chóng ngừng ăn và vội ngước lên nhìn nữ chủ nhân.
Vệ Phó nhìn thấy rõ tất cả những điều này nhưng hắn vẫn nhịn không nói ra, lúc này không nhịn được cười nên vẫy tay với Đại Lang.
Đại Lang lao về phía cha, dựa vào lòng cha và để hắn lau mặt cho mình.
"Được rồi được rồi, các người ra ngoài cho ta! Đừng gây sự nữa." Phúc Nhi tức giận đuổi người đi.
Vệ Kỳ còn muốn bắt bẻ nhưng Vệ Phó đã cho thêm củi vào bếp, đứng dậy dắt Đại Lang và gọi hắn ta đi.
"Gần đây tính tình của thần giữ của ngày càng xấu." Sau khi ra ngoài, Vệ Kỳ tức giận nói.
"Nàng là tẩu tử của đệ."
Vệ Phó đã nói với Vệ Kỳ vô số lần nhưng hắn ta không nhớ được.
"Nàng đang mang thai, tâm trạng thất thường, đệ nhường nàng một chút."
"Ta thấy sức ăn của nàng cũng không tốt, trước kia phải ăn ba chén nhưng giờ chỉ ăn có một chén, Bạch đại phu nói gì?" Vệ Kỳ hỏi.
"Chỉ nói cẩn thận đừng để mệt là được."
"Vậy ca còn cho nàng vào bếp?"
"Nàng nói làm chút thức ăn cho đệ ăn dọc đường."
Vẻ mặt Vệ Kỳ bỗng nhiên trở nên kỳ lạ, một lúc lâu sau mới hừ một tiếng: "Xem ra nàng còn có lương tâm!"
Vệ Phó bất đắc dĩ lắc đầu.
Hai người vừa đi vừa bàn về Tất Lạt.
Cùng lúc đó Hắc Thành lên kế hoạch đánh chiếm Tất Lạt Thành thổ.
Bí mật là vì năm nay không thu được lông thú nên những thương nhân buôn lông thú và những người sau lưng bọn họ nổi khùng.
Long Giang Thành, ngưỡng cửa của phủ phó đô thống Tác Xuân gần như bị đạp đổ trong vài ngày qua.
Một số quan quân phía dưới không dám đến phủ tướng quân mà chỉ dám đến tìm phó đô thống Tác Xuân cũng đóng quân ở Long Giang Thành để đưa ra quyết định.
Nếu là phó đô thống bình thường thì sẽ cảm thấy nghẹn khuất khi đặt nha môn cùng thành với tướng quân nhưng Tác Xuân này lại ngược ông, ông ta luôn tự đắc vì chuyện này. Đối với vấn đề quân sự thì tùy ý để Ô Cáp Tô lo liệu mà ngược lại thì ông ta cảm thấy hứng thú đến tiền bạc hơn.
"Được rồi, các ngươi không cần xúi giục ta đi tìm tướng quân, tướng quân sẽ không để ý đến chuyện này." Dáng người béo tròn, để hai chòm râu nhìn giống phú ông hơn là phó đô thống, Tác Xuân thong thả nói.
"Vậy thì đại nhân không quản sao? Tiểu tử này mới đến bao lâu chứ? Không chơi theo luật mà cắt đứt đường kinh doanh của nhiều người như vậy, đại nhân biết đấy, những người như chúng ta bình thường chỉ dựa vào những thứ này mà sống." Một quan quân trung niên cao lớn nói.
Lời này nói rất có căn cứ mà Tác Xuân cũng biết rõ điều đó.
Triều đình chưa bao giờ khất nợ quân lương mà trả lương bổng, bạc đầy đủ, quan quân phía dưới có thể chiếm đất đai thì sẽ chiếm đất đai, có thể làm thương nhân thì sẽ làm thương nhân, mỗi người đều béo đến ục ịch, người trên dù biết thì cũng nhắm mắt làm ngơ.
Ngược lại thì những người ở trên càng ăn nhiều hơn.
Cũng như Tác Xuân, nếu không liên quan đến lợi ích thì sẽ không có ai tìm được ông ta.
"Người ta là trấn an sử quản lý một địa phương, đó là địa bàn của người ta, người ta có lý do chính đáng, cho dù có nói rõ lý lẽ cũng nói đến tận kinh thành thì các ngươi bảo ta nên quản như thế nào?"
Thấy vậy thì mấy quan quân nhìn nhau.
"Vậy thì cứ để tiểu tử kia ngông cuồng, mặc kệ?"
Cũng không hẳn vậy, chỉ là không thể can thiệp một cách công khai.
Rõ ràng là Tát Xuân đã có ý tưởng và gọi mấy người thân cận vào để phân phó.
Nghe xong thì mấy quan quân đều lộ ra vẻ mặt tươi cười.
"Ý kiến của đại nhân thật hay, chúng ta tạm thời không mua hàng của hắn, để hàng của hắn không thể bán ra hoặc vận chuyển đến Hắc Long Giang, xem hắn còn dám chống lại chúng ta hay không!"
Lần mang thai này Phúc Nhi không tốt, cả ngày uể oải, thậm chí còn bị ốm nghén.
Phải biết rằng khi mang thai Đại Lang, nàng có thể ăn ngủ mà không có phản ứng gì.
Thấy nàng không muốn ăn gì thì Vệ Phó rất lo lắng.
Dù bận đến mấy thì cũng trở về với nàng khi đến giờ ăn.
Ngay cả lão gia tử cũng đến hỏi nàng muốn ăn gì, nếu không thì đi săn một con chim trĩ cho nàng nhé?
Cái gọi là thịt rồng trên trời và thịt lừa dưới lòng đất là ám chỉ chim trĩ. Năm ngoái Phúc Nhi đã kho một con cho Vệ Kỳ, ngon đến mức ăn không đủ nên nếu đi săn thì chỉ để săn thứ này.
Nhưng Phúc Nhi lại không muốn ăn gì, nếu hỏi nàng muốn ăn gì thì nàng sẽ nói muốn ăn mận dầm của nương làm.
Không thể nghĩ về nó, không thể nghĩ về nó, nghĩ đến thì nước miếng lại chảy ra.
Vệ Phó cho người ra tiệm hoa quả dầm mua một ít về.
Phúc Nhi nếm thử, không phải vị đấy.
Mận dầm mà tiệm hoa quả bán quá ngọt, nàng muốn ăn mận xanh do nương dầm, vừa giòn vừa chua, trong vị chua có vị ngọt ngào.
Nghe nói nữ nhi làm loạn, muốn ăn mận xanh dầm thì Vương Thiết Xuyên đã mang theo một vại quay về.
Phúc Nhi nếm thử một miếng, chính là mùi vị này.
Thực ra nàng muốn ăn mận xanh dầm là loại mà người ta thường làm, rửa sạch mận, ngâm muối trước khi dầm nhưng hiện giờ ở Hắc Thành không có mận.
"Cha, ngài lấy cái này ở đâu ra?"
"Người khác đưa."
Phúc Nhi cắn một quả, nghi ngờ nhìn ông ấy nhưng cũng không nói gì.
Vương Thiết Xuyên còn có việc nên vội vàng rời đi.
Vệ Phó ngồi một bên nhìn Phúc Nhi ăn liên tiếp mấy quả mận, ngửi thấy vị chua thì răng hắn liền buốt, không nhịn được hỏi: "Nàng ăn không thấy chua sao?"
"Không chua, nếu không thì chàng nếm thử xem?"
Nói xong Phúc Nhi nhét một quả vào miệng hắn.
Sắc mặt Vệ Phó lập tức thay đổi, vội vàng nhổ ra tay.
Hắn đang định nói gì đó thì Đại Lang ngồi ở bên cạnh đã lấy quả mận từ tay hắn và nhét vào miệng.
Hiện giờ Đại Lang chỉ mới hai tuổi, bình thường Phúc Nhi không cho y ăn bất cứ thứ gì có hạt tròn, sợ y bị nghẹn. Thấy vậy thì hắn định lấy lại nhưng ai ngờ Đại Lang đã nhét vào miệng, nhấp một miếng rồi ném đi.
Gương mặt nhỏ mũm mĩm nhăn thành bánh bao mà nói câu "chua".
Phúc Nhi bị y chọc cười, vội đưa nước cho y uống.
"Cái gì con cũng muốn nếm thử, thứ cha con nhổ ra từ miệng mà con còn nhét vào miệng, con không chê bẩn à."
Bên này dạy dỗ nhi tử thì bên kia liền bất mãn.
"Sao lại bẩn?"
"Lấy ra từ miệng chàng mà con còn cầm nhét vào miệng, chẳng lẽ không bẩn sao?"
"Bẩn?"
Hắn tiến lại gần, vốn dĩ muốn gặm nàng một chút nhưng nghĩ nàng ăn nhiều mận chua như vậy thì cuối cùng dừng lại bên má.
Phúc Nhi tức giận nhìn hắn, đang định nói gì đó thì Đại Lang ở bên cạnh cũng đi tới góp vui.
"Hôn hôn."
Nói xong y còn chỉ vào trán mình.
Vệ Phó ho nhẹ, ngồi thẳng dậy và nghiêm túc nói: "Cha không thể hôn Đại Lang."
"Vì sao?"
Câu "vì sao" này là học từ cha, có một thời gian mặc kệ Vệ Kỳ có nói gì thì Đại Lang đều trả lời một câu "vì sao" giòn giã.
Lúc ấy y còn không hiểu vì sao có nghĩa gì.
"Bởi vì con là nam nhân, cha cũng là nam nhân."
"Nam nhân?"
Vấn đề này Đại Lang không hiểu được.
Suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi: "Vì sao?"