Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 141

Phúc Nhi thao thao bất tuyệt một hồi.

Nói đến việc Vệ Kỳ cưới thê tử có liên quan đến Vương Đa Thọ.

Đa Thọ và tỷ tỷ là song sinh, Phúc Nhi đã sinh Đại Lang rồi mà đến nay hắn ta vẫn chưa cưới thê tử. Nam nhi qua hai mươi tuổi chưa thành thân thì xem như rất hiếm.

Vương Thiết Xuyên làm nông quan địa phương ở Hắc Thành, thường xuyên tiếp xúc với dân làng ở các truân bên dưới, bởi vì không có tự cao tự đại, đối với dân làng luôn là vẻ mặt ôn hòa, giải đáp mọi thắc mắc của họ nên được dân làng vô cùng kính yêu.

Vương đại nhân có nữ nhi là trấn an sử phu nhân.

Ngoài ra còn có nhi tử hiện đang làm việc ở quan nha nhưng vẫn chưa thành thân, đây không phải là mục tiêu của một số dân làng và một số thiếu nữ cả gan sao?

Hắc Thành này cách xa Trung Nguyên, còn nhiều bộ tộc, nữ nhi không giống như nữ tử trong biên giới chú trọng tam tòng tứ đức, không ra cửa lớn, không bước cửa sau mà phong tục dân gian rất cởi mở.

Nam nữ ái mộ và theo đuổi lẫn nhau là chuyện rất bình thường.

Vì thế có nữ tử cả gan, nhân cơ hội theo đuổi Vương Đa Thọ.

Có rất nhiều thủ đoạn theo đuổi, cố ý nhờ ca ca nhà mình ở giữa giật dây, cố tình theo người nhà đến quan nha tìm Vương đại nhân. Cũng làm chút thức ăn đưa cho Vương Đa Thọ, không gặp được Vương Đa Thọ thì nhét cho Vương đại nhân, nhờ ông ấy chuyển cho nhi tử.

Mới đầu làm Vương Thiết Xuyên rất kinh ngạc.

Nữ nhi theo đuổi nhi tử, còn theo đuổi tới mức tìm đến ông ấy nhưng sau khi hiểu biết một chút về phong tục địa phương thì cũng không nói được gì.

Tất nhiên là cũng thường xuyên nhắc tới chuyện Đa Thọ nên thành thân.

Vương Đa Thọ luôn lấy lý do là bản thân chưa lập nghiệp nên chưa muốn thành gia để thoái thác người nhà thúc giục hôn sự. Bây giờ thấy công danh đã đỗ nhưng vẫn chưa muốn thành thân, đây là sao?

Thực tế thì lúc trước Vương Đa Thọ đi theo nhị ca và cha đưa nãi nãi đến tìm gia gia là thực sự có ý định trốn tránh hôn sự.

Ở nhà, Triệu Tú Phân luôn lo lắng tiểu nhi tử chưa thành thân nên nhất định phải làm mai cho Vương Đa Thọ nên hắn ta mới tìm cớ trốn ra ngoài.

Hôn sự của Vương Đa Thọ bên này còn chưa ra sao thì một thanh niên lớn tuổi khác là Vệ Kỳ cũng chính thức lọt vào mắt công chúng.

Hóa ra đã đến lúc nên làm mai cho Vệ Kỳ.

Đó là lý do Phúc Nhi luôn lấy chuyện hôn sự để cãi vã với hắn ta.

Thực tế thì theo quan điểm của Phúc Nhi, Tiểu Ngũ Nhi đợi thêm hai năm cũng không phải không thể, cũng không có gì phải sốt ruột nhưng có công cụ tốt như thế, dùng một chút thì Vệ Kỳ liền nhận thua nên tất nhiên nàng sẽ không bỏ qua.

Sắc mặt của Vệ Kỳ bên này bị nói càng ngày càng khó coi, đang định hợp tác với Đại Lang để thoát khỏi nanh vuốt của thần giữ của thì Vệ Phó đã tới.

Vệ Phó vừa tới liền thấy Phúc Nhi đang nói về đệ đệ.

Không cần nghe cũng biết là đang nói về hôn sự.

Đương nhiên hắn cũng biết Phúc Nhi không có ý định ép đệ đệ thành thân nhưng nàng thích dùng chuyện này để đấu võ mồm với Vệ Kỳ.

Thực ra cả hai phu thê đều thích thấy Vệ Kỳ bực bội, chỉ là một người chỉ ngồi nhìn người kia hành động.

Vệ Phó vừa đến thì lão gia tử, Ngưu Đại Hoa và Vương Thiết Xuyên đều đến.

Tất cả đều cố ý tới sau khi biết tin Phúc Nhi mang thai. Cũng chỉ có Ngưu Đại Hoa đi theo lão gia tử thì mới đặt chân đến viện của Phúc Nhi, nếu là ngày thường thì bà lão tuyệt đối không đến.

"Nếu nương con biết con mang thai thì nhất định sẽ rất vui."

Hiện giờ Vương Thiết Xuyên làm quan ở đây, trong thời gian ngắn sẽ không thể về được. Còn có Lưu Trường Sơn hiện đang làm thủ quan canh giữ Hắc Thành nên tất nhiên cũng không thể quay về trong một thời gian.

Cả hai đều gửi thư về nhà để thông báo cho người nhà.

Ý của Lưu Trường Sơn là đón hết thê nhi và mẫu thân tới đây. Về phần Vương Thiết Xuyên cũng có ý như vậy, chỉ là trong nhà còn có gian hàng lớn và còn xem Triệu Tú Phân có bằng lòng tới đây hay không.

Còn có nhị ca Vương Hưng Học thì hắn ta cũng tạm thời không có ý định quay về.

Một nửa công việc kinh doanh của Phúc Nhi hiện đang phụ thuộc vào hắn ta.

Lần này Vệ Phó định thành lập một sở thu mua chuyên thu mua đặc sản của địa phương như lông thú và nhân sâm rồi vận chuyển ra ngoài để bán, bỏ qua một số thương nhân vô lương tâm, lòng dạ hiểm độc ở đây để ngăn cản bọn chúng cố tình hạ giá ép bá tánh bán.

Thực ra cũng là mô hình tương tự như rau trồng trong nhà ấm nhưng được phủ một lớp quan, việc vận chuyển vẫn được nhóm bán Thần tiên đảo làm.

Chuyện này Vệ Phó giao cho Vương Hưng Học, thậm chí còn hứa hẹn với hắn ta, nếu hắn ta muốn làm quan thì có thể trực tiếp phong quan chức.

Chỉ là Vương Hưng Học không có hứng thú làm quan, ngược lại hắn ta có hứng thú với chuyện buôn bán.

Quay lại chủ đề, thấy cha nhắc tới nương thì Phúc Nhi cũng có chút nhớ nương.

"Không biết khi nào nương mới tới."

Triệu Tú Phân không luyến tiếc nhi tử nhưng đúng là không nỡ bỏ tôn tử.

Vương Thiết Xuyên cũng không chắc liệu thê tử có đến hay không, ngoài miệng ông ấy nói đến cũng được mà không đến cũng được nhưng theo Phúc Nhi thấy thì cha vẫn hy vọng nương tới.

Mà Phúc Nhi cũng hy vọng nương sẽ nhanh chóng tới đây, bởi vì nàng phát hiện ra một việc.

Nghĩ lại thì nhi tử của Vương đại nhân bị nhắm tới thì sao lại không có ai nhắm tới Vương đại nhân.

Chỉ là Vương đại nhân tương đối chất phác, phản ứng có hơi chậm, dù sao thì gián điệp ở quan nha đã nói với nàng rằng có không ít quả phụ trong lòng có ý với cha nàng, trong đó có không ít thiếu nữ.

Vì sự việc này mà Phúc Nhi còn cố ý quan sát cha thân sinh, sau đó mới phát hiện cha cũng khá tuấn tú sau khi cởi bỏ bộ quần áo vải thô mà ông ấy thường mặc khi làm nông và mặc quan phục ngay ngắn.

Nghĩ mà xem, với dáng người cao lớn của lão gia tử cộng thêm việc khi còn trẻ lão gia tử có thể khiến Ngưu Đại Hoa làm ra những việc "không biết xấu hổ" thì sao tướng mạo có thể kém được?

Theo những gì Phúc Nhi được biết thì năm đó nãi nãi nàng cũng là mỹ nhân nổi tiếng làng trên xóm dưới. Đương nhiên chuyện nghe nói này là được biết qua lời nói của người khác.

Tóm lại thì tướng mạo của cha nương đều không kém, vóc dáng lại cao lớn, mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, nhìn thì khoảng ba mươi tuổi, đúng là độ tuổi phong độ nhất của nam nhân.

Từ đó trở đi, Phúc Nhi không nói gì nhưng thực tế đã cấu kết với tiểu đệ và cử người gửi thư về Kiến Kinh.

Việc này chỉ có Vệ Phó biết nên khi nghe Phúc Nhi cố ý nhắc tới nhạc mẫu thì hắn không khỏi liếc nhìn thê tử.

Vương Thiết Xuyên thấy nữ nhi còn nhớ nương thì không khỏi bật cười: "Cũng đã làm nương rồi mà vẫn như tiểu hài tử, cả ngày chỉ nghĩ đến nương?"

"Chẳng lẽ cha không nghĩ đến nương sao?"

Vương Thiết Xuyên nên trả lời như thế nào? Lão gia tử và lão nương còn ở đây, ông ấy đâu thể nói rằng nhớ tức phụ trước mặt cha nương nên trừng mắt nhìn nữ nhi và oán trách nàng nói chuyện không giữ ý.

Sau đó mọi người quan tâm Phúc Nhi một chút rồi rời đi.

Vệ Kỳ sợ Phúc Nhi lại nhắc tới chuyện bảo hắn ta cưới thê tử nên lấy lý do đưa Đại Lang ra ngoài chơi mà bỏ chạy.

Để lại hai người Phúc Nhi và Vệ Phó, Vệ Phó hỏi Phúc Nhi về chuyện của nhạc mẫu.

"Chàng không để ý tới miếng vá trên cổ tay áo của cha sao?"

Vệ Phó sửng sốt.

"Tại sao lại nhắc tới miếng vá?"

Phúc Nhi liếc nhìn hắn rồi ngồi xuống giường đất.

"Chàng xem bình thường cha ta ngoại trừ dành thời gian ở quan nha ở thì chính là ở dưới nàng, ta bảo ta phái nha hoàn để lo cuộc sống hàng ngày, uống trà giặt quần áo nhưng hắn không cần, nói bản thân có thể tự làm nên không cần nha hoàn."

Việc này Vệ Phó biết vì thế hắn đặc biệt thuê cho nhạc phụ một tiểu tử trẻ tuổi làm tùy tùng, có việc vặt vãnh gì thì giao cho tùy tùng đi làm.

"Vậy thì chuyện này có liên quan gì đến miếng vá?"

Vệ Phó tự xưng là khá thông minh nhưng mỗi lần đứng trước mặt Phúc Nhi, hắn luôn cảm thấy bản thân chưa bao giờ đủ thông minh.

"Chàng nghĩ xem, Tứ Hỉ là tiểu tử, không biết may y phục thì miếng vá trên cổ tay áo của cha ta là ai may?"

"Cái này -----"

Không ngờ thê tử lại quan sát tỉ mỉ như thế.

"Tin hay không thì tùy cha, lát nữa ta sẽ tìm cớ gọi Tứ Hỉ đến hỏi, nhất định sẽ tìm ra điều gì đó." Nói xong, Phúc Nhi có hơi cáu kỉnh: "Chàng nói nương cũng thật là, sao còn không tới?"

Vệ Phó bật cười: "Lên đường cũng cần có thời gian, cũng đừng suy nghĩ nhiều, có lẽ là bà tử nào trong phủ nhìn thấy cổ tay áo cha nàng bị rách nên khâu giúp mấy mũi."

"Hy vọng là vậy."

Lại nhắc đến chuyện này, cặp phu thê trẻ đếm trên đầu ngón tay, xem ra đã đến lúc nhắc lại chuyện lúc trước hai người nói đùa xem hài tử nào theo Phúc Nhi và hài tử nào được đặt họ Vương.

Khi đó hai người thường lấy cớ này cớ kia nhưng thực chất chỉ là tình thú chốn khuê phòng, không nghĩ tới thật sự có thai.

"Nàng vừa mới có thai, vẫn nên chú ý đến sức khỏe của mình nhiều hơn, chuyện làm ăn có thể giao cho Lý Như Sơn, chỗ nhị ca đó, ta sẽ bổ sung thêm hai người đến sở thu mua để giúp hắn." Vệ Phó lo lắng nói.

"Chàng mua thêm người?" Phúc Nhi hỏi.

HIện giờ thứ bọn họ thiếu nhất là nhân lực.

"Dù sao thì hãy thong thả, sức khỏe quan trọng."

Cho đến đầu tháng tư thì Hắc Thành mới phá băng.

Nói là phá băng nhưng băng trên mặt sông vẫn chưa tan hết, thuyền không thể di chuyển.

Theo dân bản xứ nói, băng sẽ tan dần cho đến giữa tháng tư hoặc cuối tháng tư.

Vào ngày băng tan, bá tánh ở Hắc Thành và người dân các truân trang lân cận sẽ tổ chức nghi thức phá băng ở rìa sông Hắc Giang theo phong tục thông thường.

Nó có phần giống với lễ cày bừa vụ xuân được tổ chức trong biên giới hàng năm. Thắp nén hương cầu xin hoàng thiên hậu thổ, cầu mong một năm mới bội thu.

Nói chung cũng từ ngày này thì Hắc Thành mới bắt đầu thấy sắc xuân.

Cũng kể từ ngày này, Hắc Thành càng trở nên náo nhiệt hơn, những thương nhân chạy trốn trước đó vì cuộc tấn công của người La Sát đã quay trở lại.

Ngày đó rời bỏ thành mà đi, bây giờ khủng hoảng đã được giải quyết nên đã trở lại.

Bá tánh khinh thường phỉ nhổ nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc kinh doanh của thương nhân.

Nếu không có hắn thì lông thú mà thợ săn bá tánh ở địa phương tích cóp suốt mùa đông sẽ đem ra bán.

Có thể nói thương nhân buôn lông thú cố thủ ở Hắc Thành quanh năm suốt tháng, việc kinh doanh nhỏ mà bọn họ thường làm chỉ mang tính chất phụ trợ.

Nhưng năm nay có một số chuyện ngoài ý muốn xảy ra, quan nha Hắc Thành đã thành lập một sở thu mua có văn bản niêm yết giá thu mua lông thú rõ ràng.

Giá mua được ghi trên cao hơn vài phần so với giá dự kiến của thương nhân, điều này đã khiến nhiều thương nhân biến sắc.

Ngày đó người La Sát tấn công thành thì tất cả đều rời bỏ thành, vốn tưởng rằng khi quay lại lần nữa thì vị trấn an sử sẽ cố tình thể hiện và không cho phép bọn họ vào thành.

Người ta không phải không cho bọn họ vào thành mà chỉ giáng một đòn mạnh hơn, chính là giải quyết tận gốc.

Nếu quan nha làm như vậy thì bọn họ có thể kiếm được cái gì? Phải biết rằng không có con buôn nào sau lưng không có người nên đã lần lượt gửi thư cho người sau lưng.

Nhưng đã quá muộn, chỉ hơn mười ngày thì toàn bộ lông thú trên thị trường đã bị thu mua hết.

Cũng là do uy tín của quan nha hiện giờ ở địa phương rất cao, chưa kể còn thêm nhiều tiền như vậy, cho dù không thêm tiền, giá cả giống như thương nhân buôn lông thú thì các bá tánh cũng bằng lòng mang lông thú bán cho quan nha.

Phúc Nhi nhìn đống lông thú chất đống trong nhà thì ăn cơm dưỡng thai cũng không còn ngon nữa.

Bây giờ tất cả số bạc nàng có thể sử dụng đều dồn cho đống lông thú này, thậm chí cái rương mà nương nương đưa cho nàng cũng bị mở ra một lần.

Thực sự không còn tiền, một văn cũng không có.

"Thật sự không có?" Vệ Kỳ thấy Phúc Nhi kêu nghèo thì không nhịn được nói.

"Thật sự không có." Phúc Nhi nói với vẻ mặt đau khổ.

Vệ Kỳ cũng tin thật, kết hợp với nhiều ngày có vẻ mặt cau có, bên ngoài không nói gì nhưng lại lén lút chạy tới hỏi Vương Hưng Học làm thế nào mới có thể kiếm được bạc.

Gần đây Vương Hưng Học bận rộn đến mức vác chân lên chạy, vị tiểu gia này thường lạnh mặt không để ý tới ai đột nhiên chạy tới hỏi hắn ta làm thế nào để kiếm bạc.

Hắn ta không khỏi ngẩng đầu lên nhìn trời, hôm nay mặt trời mọc từ hướng nam sao?

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Vệ Kỳ hỏi hắn ta một vấn đề nghiêm túc như vậy, hắn ta phát giác được manh mối, cũng không nói lung tung mà thay vào đó là trấn an Vệ Kỳ rồi lén lút chạy tới hỏi Vệ Phó.

Vệ Phó nghe xong không khỏi bật cười, trong đầu lại lóe lên một ý tưởng, để Vương Hưng Học nói với Vệ Kỳ rằng đào than đá có thể kiếm bạc.

Vương Hưng Học cũng nói như vậy với Vệ Kỳ.

Tình cờ Vệ Phó cũng lên kế hoạch khai thác quặng than đá và cải tạo cơ sở khai thác than bên trong, sau đó công khai tuyển người đào than, tăng lương cao hơn một chút, không ép người làm việc mà sẽ được tính toán tiền công dựa trên khối lượng mỗi sọt nên chắc sẽ có người tới làm.

Vệ Kỳ lập tức xung phong nhận việc, nói sẽ đến trông coi mỏ than.

Bây giờ đã có người nhưng giai đoạn đầu mở lại mỏ than cần có bạc chống đỡ, dù sao cũng phải trả chi phí nhân công mà than phải chờ đến sau tháng tám mới bán được.

Vệ Phó không nói hai lời mà đi tìm Phúc Nhi.

Sau đó Vệ Kỳ liền thấy Phúc Nhi bắt đầu moi móc, cũng không biết lấy từ chỗ nào ra cái hộp rồi nhét cho ca ca hắn ta.

Sau đó ca ca hắn ta lại đưa hộp cho hắn ta.

Hắn ta vừa mở ra đã thiếu chút nữa hụt hơi mà nín thở.

Thế này mà nói là một văn tiền cũng không có à?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn