Khi nhận được tin người La Sát sẽ tấn công thì Vệ Phó liền phái người đến Long Giang Thành.
Đương nhiên là chiêu bài cầu viện.
Tất nhiên hắn biết chắc chắn Long Giang thành sẽ không để ý tới hắn cầu viện, tóm lại hắn cứ làm trước, bên kia có phái viện binh tới hay không thì là chuyện sau đó.
Bây giờ đã tới chuyện sau đó.
Một chỉ huy dẫn đầu hơn trăm người khoan thai đến muộn.
Phúc Nhi hơi tức giận sau khi nghe tới và bảo Vệ Phó nhanh chóng đuổi bọn họ đi.
Bận rộn cũng chẳng giúp ích được gì, đến còn phải lo ăn uống cho bọn họ lại còn chướng mắt.
Vệ Phó không đuổi những người này đi mà chỉ lấy cớ bận dọn dẹp đống lộn xộn sau chiến tranh để đá những người này sang một bên, một bên chính là mấy ngày.
Mãi cho đến khi thủ lĩnh của những người này, một chỉ huy họ Lưu cầu kiến vài lần thì cuối cùng Vệ Phó mới cho gặp.
Sau khi gặp đối phương, Vệ Phó không hề tỏ ra lạnh lùng mà chỉ phàn nàn và tố khổ.
Nói quân bị của Hắc Thành thiếu thốn thế nào, cần phải bổ sung gấp, người La Sát lòng muông dạ thú, lần này còn phái mấy trăm người, với số lượng binh lính canh giữ ở địa phương Hắc Thành đơn giản là không thể chống lại kẻ địch, thủ quan cần phải mở rộng thêm binh lính. Hơn nữa sau cuộc chiến này, thương vong nặng nề nên cần phía trên trợ cấp mọi mặt…
Nói tóm lại chính là đòi tiền đòi người đòi quân bị.
Sắc mặt Lưu chỉ huy liên tục biến sắc, ngoại trừ xấu hổ thì vẫn là xấu hổ.
Nhưng việc này không phải do một mình chỉ huy như ông ta có thể quyết định nên chỉ có thể ấp úng không dám nhận lời, nói sau khi trở về sẽ bẩm báo lên trên, Vệ Phó cũng không làm ông ta khó xử.
Ngày hôm sau, Lưu chỉ huy đã dẫn người rời đi.
Trước khi rời đi còn mang theo một văn bản trình tin thắng trận của Vệ Phó gửi Ô Cáp Tô tướng quân. Cùng đi còn có mấy người ở Hắc Thành phái đi báo tin chiến thắng cho triều đình.
Mấy người này đi qua trạm dịch của Long Giang Thành, chuyển tin chiến thắng cho Kiến Kinh rồi đưa tới trong kinh.
Lần này Hắc Thành đã tiêu diệt mấy trăm người La Sát xâm lược, với tình hình hiện giờ Đại Yến có ít chiến sự nên đây có thể coi là một trận chiến lớn và là tin thắng hiếm có.
Đương nhiên phải gửi tin chiến thắng lên phía trên.
Nhưng sắc mặt của Lưu chỉ huy lại thay đổi.
Vốn dĩ theo lý thuyết nếu Hắc Thành có tin chiến thắng thì phải là Long Giang Thành gửi tin chiến thắng lên trên, hiện giờ ông ta đã trở về và hoàn toàn có thể thay mặt trình lên tướng quân.
Nhưng cố tình trấn an sử họ Vệ này còn tốn sức tự cử người đi xa hơn.
Đây là có ý gì?
Lưu chỉ huy không dám nghiên cứu ý nghĩa sâu xa, chỉ muốn nhanh chóng trở lại Long Giang và báo cáo sự việc với tướng quân.
"Tỷ phu, huynh làm như vậy không sợ hắn hận huynh sao?"
Đợi người đi rồi thì Vương Đa Thọ mới nói chuyện này với Vệ Phó.
"Hắn vốn đã hận ta rồi, thêm một lần nữa cũng không sao." Vệ Phó cười nói.
Tuy hắn không theo phe của Ô Cáp Tô nhưng thông qua một loạt hành động của đối phương thì hắn cũng có thể hiểu được ý đồ của đối phương.
Giữa hai người không có mâu thuẫn gì lớn, cùng lắm là do triều đình phái hắn đến đây để cản trở việc của đối phương.
Không chỉ đơn giản là quặng than của Tạ gia mà sau khi ở Hắc Thành lâu như vậy thì Vệ Phó cũng có hiểu biết sâu sắc hơn về địa phương.
Tòa Hắc Thành này cũng như khu vực xung quanh Hắc Thành và thậm chí xa hơn về phía bắc, nói trắng ra chính là bảo khố của vị tướng quân Hắc Long Giang, Ô Cáp Tô này và thế lực thủ hạ của ông ta.
Giá lông thú ở Hắc Thành rẻ nhưng Mặc Nhĩ Căn cũng không khá hơn Hắc Thành là bao nhiêu.
Từ Long Giang đến Mặc Nhĩ Căn rồi Hắc Thành, trong số những thương nhân và thậm chí cả những cửa hàng được phép kinh doanh lông thú, lương thực trên thị trường, có ai không có sự ủng hộ của quan quân ở phía sau?
Mà Hắc Thành là nguồn gốc của tất cả những điều này.
Chẳng trách khi hắn tới, người ta không muốn chú ý đến hắn, chẳng trách khi người La Sát tấn công thì người ta ngồi xem và mặc kệ.
Người ta chỉ ước mượn tay người khác để xua đuổi hoặc là giết c.h.ế.t kẻ vướng bận là hắn, sao có thể phái viện binh tới chi viện cho Hắc Thành.
Có thể lãng phí thời gian và cử một đội ngũ tới sau chiến tranh đã là cho hắn mặt mũi rồi.
Chứng tỏ đối phương chưa muốn xé rách da mặt này, nếu đã không muốn xé rách thì hắn có làm nhiều hơn chút cũng không sao.
Sau khi Vương Đa Thọ tìm ra mối liên hệ trong đó thì càng bội phục mưu kế vô song của tỷ phu.
Tưởng chừng như bất động nhưng thực chất lại tạo ra rất nhiều trở ngại cho đối phương.
Nếu hắn ta là Ô Cáp Tô tướng quân kia thì chỉ sợ đã tức đến hộc máu.
Đúng là Ô Cáp Tô tức không nhẹ.
Tuy không đến mức hộc máu nhưng cũng không kém.
Vốn dĩ ông ta không phải người quá khoan dung rộng lượng, nói là có thù tất báo cũng không quá đáng, có thể nhẫn nhịn đến bây giờ, có thể chịu đựng sẵn sàng làm việc hời hợt này hoàn toàn dựa vào sự bình tĩnh nhiều năm.
"Lần này bản tướng quân nên trực tiếp phái người bắt lấy hắn, sau đó tố cáo hắn tội danh đốc chiến không hiệu quả rồi để hắn c.h.ế.t trên đường!"
Nghe lời này có vẻ khó tin nhưng cũng không phải là không thể.
Nói trắng ra thì Hắc Long Giang tướng quân không thể nghi ngờ chính là Hoàng đế trên mảnh đất này, Ô Cáp Tô đã hoạt động ở địa phương nhiều năm, có rất nhiều thủ hạ quan quân, giết c.h.ế.t một người trên địa bàn này, rồi thêu dệt cho hắn tội danh lừa gạt triều đình cũng không phải không thể.
Tất nhiên điều này chỉ dành cho những người không có tên tuổi hoặc là phía sau không có thế lực gì.
Cho dù người như vậy có xảy ra chuyện gì thì triều đình cũng không tra hỏi, dù sao nếu phái khâm sai tới nơi xa như vậy, cho dù muốn điều tra thì có lẽ không tra được cái gì.
Chẳng qua là Vệ Phó này có thân phận nhạy cảm và địa vị đặc thù.
Nếu hắn xảy ra chuyện gì ở đây thì không cần nghĩ cũng biết chắc chắn triều đình sẽ cử người xuống điều tra, nếu không may thì còn liên lụy đến mình.
Ô Cáp Tô bóp nát quả óc chó trong tay và giận dữ ném vỏ lên bàn.
Phú Thuận vội vàng sai người lên dọn dẹp và đưa cho Ô Cáp Tô một chén trà nhỏ.
"Tướng quân, xin hãy bớt giận. Không phải Lưu Nhân kia trở về bẩm báo rằng từ khi hắn đến Hắc Thành đã bị người sắp xếp tạm trú trong doanh trại của thủ quan, sau đó nhiều ngày thì vị trấn an sử kia cũng không gặp hắn, bọn họ muốn ra ngoài cũng bị người ngăn cản, nói là trong thành vừa xảy ra chiến tranh, khắp nơi đều hỗn loạn. Phải chờ đến khi người kia hết bận thì mới gặp Lưu Nhân."
Tuy Phú Thuận không nói rõ nhưng tiềm thức cho rằng, cho dù Ô Cáp Tô có kế hoạch này thì Lưu Nhân cũng không có cơ hội vì đối phương đề phòng bọn họ.
"Hơn nữa, tướng quân cần gì phải công khai đối đầu với người này, tuy địa vị người này thấp kém nhưng vị trong cung kia..."
Mặc dù Ô Cáp Tô cách xa Liêu Ninh nhưng đại quan ở biên giới như ông ta sao có thể không biết các loại động thái ở trong kinh.
Hoàng hậu vẫn luôn được sủng ái, ít nhất là cho đến bây giờ, bệ hạ vẫn chưa mở rộng hậu cung, có thể thấy được Hoàng hậu là người duy nhất trong hậu cung.
Trước kia Hoàng hậu luôn sống trong hậu cung, không thường xuyên xuất hiện nhưng gần một năm này, Hoàng hậu nhiều lần kết giao với mệnh phụ, thông qua mệnh phụ đã kết giao với một số quan viên thanh lưu.
Mặc dù những quan viên này ở vị trí khiêm tốn nhưng trong đó không thiếu ngự sử.
Tên đầy đủ của ngự sử là giám sát ngự sử, nhóm quan viên này chính là những người chán ghét nhất trong triều đình, chịu trách nhiệm cải chính và luận tội các quan lại và có quyền báo cáo những điều dựa trên tin đồn.
Hễ là quan viên quyền cao chức trọng nào không bị nhóm người này buộc tội?
Lấy Ô Cáp Tô làm ví dụ, mỗi năm đều có sổ con buộc tội ông ta.
Nhưng buộc tội thì buộc tội, Ô Cáp Tô cũng biết rõ bệ hạ sẽ không xử lý ông ta vì một số chuyện lông gà vỏ tỏi này, ở địa vị của bọn họ chỉ cần bọn bọ không phạm phải sai lầm lớn lớn nào thì địa vị sẽ không dễ dàng bị lung lay.
Thậm chí có thể nói, cho dù Hoàng đế có thay đổi thì thái độ của Hoàng đế đối với bọn họ cũng sẽ giống nhau.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác, hoàng gia đã xuất hiện yêu nghiệt.
Một Hoàng hậu làm Hoàng hậu cho hai triều, Hoàng đế thay đổi nhưng Hoàng hậu không thay đổi.
Mà vị Hoàng đế này, Ô Cáp Tô chỉ từng tiếp xúc một lần, cũng là nhân vật quyền lực. Nhưng vị này có thể quyền lực ở nơi khác nhưng khi đụng đến Hoàng hậu lại có thái độ hôn quân.
Mặc dù Ô Cáp Tô ở rất xa nhưng cũng nghe nói về chuyện các chúng đại thần kiến nghị bệ hạ mở rộng hậu cung ở kinh thành bên kia.
Bất kể có mở rộng hậu cung hay không thì vẫn do bệ hạ quyết định hoặc là Hoàng hậu bên gối ngỏ lời cũng đủ khiến Ô Cáp Tô kiêng kị.
Chứng tỏ người này có đủ năng lực để tác động đến ý chí của bệ hạ.
Những lời của Phú Thuận là một ẩn dụ cho điều này.
Người ở Hắc Thành không quan trọng nhưng không thể chịu nổi người sau lưng của vị trong cung kia.
Nếu ngươi thật sự động tới nhi tử của người ta thì người ta có cá c.h.ế.t rách lưới với ngươi không?
Không đáng, thật sự không đáng.
Ít nhất là xem xét tình hình hiện tại, giữa hai người không có mâu thuẫn gì lớn, chỉ động đến lợi ích, chưa đến mức ngươi c.h.ế.t ta sống thì thực sự không cần thiết phải để cành mẹ đẻ cành con.
Ô Cáp Tô xưa nay bảo thủ, Phú Thuận là tâm phúc của ông ta, phụ trách mọi công việc của phủ tướng quân, đồng thời cũng là phụ tá nên đôi khi nói chuyện không chú trọng đến cách thức.
Phú Thuận bất động nhìn sắc mặt của Ô Cáp Tô, thấy sắc mặt thay đổi trong chốc lát nhưng cuối cùng cũng nghe lọt lời ông ta nói thì không khỏi thả lỏng.
Ông ta cũng kiến nghị gửi một loạt quân bị đến Hắc Thành, đồng thời phân bố quân lương cho thủ quan Hắc Thành.
Trợ cấp và khen thưởng là chuyện của triều đình nhưng quân lương bị bọn họ trì hoãn hơn nửa năm, nếu đã ra vẻ thì phải làm cho chót.
Vệ Phó không ngờ người hắn phái đi báo tin chiến thắng không những không bị ngăn cản mà còn được Long Giang gửi một lô quân bị.
Xem như niềm vui ngoài ý muốn.
Mặc dù những quân bị này đã khá cũ và thoạt nhìn đã bị người khác sử dụng nhưng vẫn tốt hơn là không có gì. Hơn nữa Long Giang Thành còn trả quân lương của quan binh khất nợ từ lâu cho hơn ba mươi quan binh thủ quan.
Cũng tốt hơn là không có gì.
Bởi vì trước mắt Hắc Thành chỉ có hơn ba mươi quan binh, những người khác đều là do Vệ Phó bỏ tiền ra nuôi. Nói chính xác thì phải là Phúc Nhi.
Nói tóm lại là có thể phát một ít thì được một ít, dù sao cũng keo kiệt vô cùng.
Ít nhất xét theo hành động này thì Vệ Phó đã có được một số tin tức.
Tạm thời Ô Cáp Tô không muốn xé rách mặt với hắn nên chỉ giả vờ rằng sự cố quặng than của Tạ gia chưa từng xảy ra, về việc trong tương lai Ô Cáp Tô có đối phó hắn hay không hoặc là quặng than còn xảy ra chuyện khác không thì hắn tạm thời chưa biết nhưng ít ra thì hiện tại không có gì.
Điều này khiến Vệ Phó không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tạm thời hắn cũng không muốn làm căng với Ô Cáp Tô.
Bây giờ chiến tranh đã kết thúc, đã gần đến thời gian băng tan.
Trong năm mới, Hắc Thành rơi vào tình trạng hoang tàn, hắn có quá nhiều việc phải làm, có thể duy trì được tình hình hiện tại đã là một chuyện tốt.
Đúng lúc này, Phúc Nhi có thai.
Tin vui này khiến Vệ Phó vui mừng khôn xiết.
Sau khi nhận được tin tức đã vội vàng chạy từ quan nha về hậu viện. Không chỉ hắn mà tất cả những người tạm thời không có việc gì làm đều tới.
"Thần giữ của, tẩu lại có thai sao, định sinh thêm Nhị Lang à?"
Vệ Kỳ còn đến nhanh hơn Vệ Phó.
"Nhị Lang gì chứ, nói không chừng là tiểu khuê nữ thì sao?"
Nét mặt Phúc Nhi tươi cười, từ lúc Bạch đại phu bắt mạch giúp nàng, nói nàng có thai thì nàng không thể kìm chế được nụ cười.
Cười xong lại có hơi lo lắng.
Bây giờ chiến tranh đã kết thúc, tuy rau trồng trong nhà ấm đắt nhưng quán rượu cần phải trở về quỹ đạo, ban đầu nàng còn muốn làm cửa hàng nước tương, cửa hàng giấm gì đó.
Ngoài những điều này ra thì Vệ Phó còn có một số ý tưởng tiết lộ với nàng.
Vốn dĩ là bận rộn nhưng đột nhiên có thai khiến chuyện của nàng phải trì hoãn.
Dù sao cũng vui nhiều hơn buồn.
Đại Lang dựa vào ngực nương, nhìn bụng nương, muốn duỗi tay chạm vào nhưng lại không dám.
"Đệ đệ."
Vệ Kỳ lanh mồm lanh miệng nói: "Đại Lang cũng cảm thấy là đệ đệ sao?"
Lời này là cố ý nói cho Phúc Nhi nghe.
Tẩu thấy Đại Lang cũng nói là đệ đệ kia, vậy chắc chắn là đệ đệ.
Phúc Nhi nhìn hắn ta đầy coi thường: "Đệ đừng chỉ nhắc tới Đại Lang, đệ cũng đã mười bảy rồi, khi nào mới cưới tức phụ?"
Vừa nghe nói bảo hắn ta cưới thê tử thì sắc mặt Vệ Kỳ lập tức khó coi.
"Có thể đừng nói đến chuyện cưới thê tử được không?"
"Đệ cũng đã mười bảy rồi, nam nhi thành gia mới có thể lập nghiệp..."