Lúc này bên bến tàu ngoài thành có hai chiếc thuyền cao lớn nguy nga.
Thoạt nhìn đã biết không phải thuyền dân hay thuyền quan bình thường.
Bởi vì đồ vận chuyển trên thuyền là do triều đình ban tặng nên cũng đi kèm thánh chỉ, đương nhiên không thể coi thường.
Vệ Phó đích thân đến bờ sông, chuẩn bị hương án và những vật dụng cần thiết khác để tiếp chỉ, sai dịch của quan nha xếp hàng mà quan quân dẫn đầu lần này thay mặt đọc thánh chỉ.
Thánh chỉ không khác mấy nội dung tiêu chuẩn, ý chính là ca ngợi trấn an sử quản lý một vùng là Vệ Phó cùng với các quan binh, dân làng có liên quan tới lập công và thuận tiện đề cập đến phần thưởng của quân công lần này.
Sau đoạn cắt cảnh, Vệ Phó dẫn đội do Phạm hiệp lĩnh dẫn đầu vào trong thành, sau đó là các khoản đãi bày rượu, tất nhiên là không cần nói tỉ mỉ.
Ở bên kia, Vệ Kỳ quay lại sau khi xem những chiếc thuyền và nói với Phúc Nhi rằng hai còn thuyền đó rất lớn, trông giống như thuyền ngựa.
"Thuyền ngựa? Ngựa có thể kéo thuyền sao?”
Nhưng xét đến việc chó có thể kéo xe thì ngựa kéo thuyền cũng không phải chuyện lạ nên giọng điệu của Phúc Nhi có hơi do dự.
Vệ Kỳ tỏ ra khinh thường.
"Còn nói ta mỗi ngày chỉ biết ăn, ngay cả thuyền ngựa mà tẩu cũng không biết? Thuyền ngựa là một loại thuyền quan, có thể vận chuyển ngựa mà cũng có thể dùng làm thuyền chiến, sau này chúng được thiết kế để vận chuyển quân nhu và dùng khi thủy chuyến."
Phúc Nhi bị coi thường nhưng không hề xấu hổ, nàng chống tay lên hông nói: "Tại sao ta phải biết thuyền ngựa dùng để làm gì? Nếu ta toàn trí toàn năng như vậy thì còn ở đây nấu cơm cho đệ ăn sao? Đi thôi, Đại Lang, chúng ta không để ý đến tiểu thúc thúc của con nữa, hắn hư!"
Đại Lang nhíu mày nhìn tiểu thúc thúc như thể đang thắc mắc tại sao hắn ta lại hư như vậy!
"Thúc thúc hư!"
Vệ Kỳ nhìn tiểu gia hỏa bắt chước này thì lôi y ra khỏi chân nương rồi giữ hắn trên không trung.
"Nói thúc thúc hư à?"
Tô Lặc đột nhiên thấy tiểu chủ nhân biến mất thì vòng quanh chân Vệ Kỳ, còn cắn vào giày hắn ta nhằm cố gắng khiến hắn ta thả tiểu chủ nhân xuống.
Dường như Đại Lang cảm nhận được bị đe dọa thì vội vàng nói: "Thúc thúc không hư!"
"Cuối cùng là hư hay không hư?"
Đại Lang không nói gì.
Vệ Kỳ ném y lên không trung rồi đợi đến khi y la hét thì mới đón lấy y.
Đại Lang không hề sợ hãi mà cười khành khạch.
"Thúc thúc không hư, không hư!"
"Thúc thúc hư!"
"Thúc thúc không hư!"
"Thúc thúc hư..."
Phúc Nhi nghe thấy sau lưng truyền tới tiếng cười đùa thì không khỏi lắc đầu nhưng nàng cũng mỉm cười thật lòng.
Từ khi Phạm hiệp lĩnh nhận được nhiệm vụ này rồi thấy tướng quân không làm việc theo "quy củ" thì đã nghi ngờ trong lòng.
Bởi vậy nên khi đối mặt với Vệ Phó, hắn ta cũng không hề coi thường đối phương vì đối phương chỉ là một trấn an sử một thành nơi hoang vu hẻo lánh.
Thực tế cũng không phải ai cũng biết về thân thế và lai lịch của Vệ Phó, hơn nữa cũng không phải ai cũng có nguồn thông tin từ kinh thành. Ở phía Liêu Ninh này, trời cao, Hoàng đế ở xa, ngay cả Kiến Kinh cũng vậy, càng đi về phía bắc thì tin tức càng bế tắc.
Phạm hiệp lĩnh chỉ nhận thấy thái độ khác thường của tướng quân có điều gì đó bất thường nên rất khách khí với Vệ Phó.
Cũng bởi vậy mà khi nghe tin Vệ Phó muốn mượn thuyền của bọn họ để thuận đường vận chuyển một số hàng hóa thì chỉ do dự một chút liền đồng ý.
Nhưng mà Vệ Phó cũng không cố ý giấu giếm đối phương, dù sao cũng có nhiều hàng hóa như vậy nên không thể giấu được.
Hắn kể sơ qua chuyện gian thương liên thủ để ép giá bá tánh khiến số bạc mà bá tánh địa phương đổi lông thú không đủ để sống nên mới trở nên nghèo nàn hoặc trở thành mã phỉ. Hắn thật sự không đành lòng nên mượn danh nghĩa quan nha để thành lập sở thu mua, mua lông thú của bá tánh với giá ổn định nhưng vì có kẻ đứng sau trục lợi nên hàng hóa không thể vận chuyển được.
Phạm hiệp lĩnh cũng không phải kẻ ngốc nên lập tức đoán được kẻ đứng sau là ai.
Từ lâu đã nghe tiếng tướng quân Hắc Long Giang là Ô Cáp Tô độc đoán, ngang ngược, quan quân địa phương th*m nh*ng, thông đồng, những việc chiếm ruộng cày nhiều không kể xiết, không ngờ tới còn có loại chuyện này.
Nhưng vấn đề này không phải là chuyện hắn ta có thể quyết định.
Cho dù hắn ta đưa thuyền về, bên này không dám chặn thuyền của Cát Lâm nhưng hắn ta đại diện cho Cát Lâm, cho tướng quân.
Nếu Ô Cáp Tô biết được chuyện này thì chắc chắn là đắc tội với đối phương.
Hắn ta đắc tội đối phương cũng không quan trọng, vấn đề là hắn ta không thể tự tiện đưa ra quyết định thay tướng quân làm chủ chuyện đắc tội với đối phương.
"Nếu không phải nhờ Phạm hiệp lĩnh vất vả một chuyến, phái người trở về hỏi tướng quân? Sợ Phạm hiệp lĩnh không biết được, nhìn Hắc Thành có vị trí hẻo lánh xa xôi nhưng lại vô cùng phong phú về sản vật, địa phương chúng ta không chỉ có lông thú tốt nhất, cá tầm, nhân sâm mà còn có than đá và rượu ngon."
"Rượu ngon? Chính là rượu mà hôm nay đại nhân chiêu đãi Phạm mỗ sao?"
Thấy vị Phạm hiệp lĩnh này không hỏi về than đá mà chỉ hỏi rượu thì Vệ Phó liền biết người này rất giỏi thưởng rượu nên lập tức gật đầu nói: "Hiệp lĩnh mới đến, bản quan không biết tửu lượng của hiệp lĩnh nên chỉ lấy ra loại rượu mà bản quan cảm thấy thích hợp để chiêu đãi hiệp lĩnh. Thực tế còn có một phiên bản thậm chí còn ngon hơn loại rượu này, tên là Thần tiên túy, là một loại rượu đặc trưng của một quán rượu ở địa phương Hắc Thành của ta. Đáng tiếc là tửu lượng của bản quan không chịu nổi, mỗi lần chỉ dám nhấp một ngụm chứ không dám uống nhiều."
"Đại nhân mau sai người mang tới đây."
Rất nhanh hạ nhân đã mang rượu tới.
Vệ Phó cố ý phân phó cho người lấy hai bình.
Một bình lớn một bình nhỏ, trông rất bắt mắt.
Phạm hiệp lĩnh lại hỏi Vệ Phó, Vệ Phó giải thích với hắn ta rằng bình nhỏ chứa loại rượu còn ngon hơn Thần tiên túy nhưng rượu quá nồng, người thường chỉ uống một chén đã đổ nên khuyên Phạm hiệp lĩnh vẫn nên uống Thần tiên túy trước.
Phạm hiệp lĩnh vốn là người giỏi thưởng rượu, tự xưng là ngàn chén không say, thông thường bọn họ sẽ không cảm thấy có loại rượu nào có thể khiến bọn họ gục trong một chén.
Cái gọi là Thần tiên đảo, Thần tiên túy này chẳng qua chỉ là mánh khóe của thương gia tạo ra.
Chẳng lẽ thật sự có thể khiến thần tiên đổ sao?
Nhưng Vệ Phó nhất quyết bảo Phạm hiệp lĩnh uống Thần tiên túy trước, tuy Phạm hiệp lĩnh không vui nhưng cũng không bỏ qua thể diện của Vệ Phó.
Sau khi nếm thử thì quả nhiên loại rượu này còn ngon hơn loại rượu vừa rồi nên không khỏi uống liền vài chén.
Mấy chén xuống bụng đã có cảm giác hơi say.
"Rượu ngon, rượu ngon!"
Tửu lượng của Vệ Phó không ổn, thấy Phạm hiệp lĩnh càng uống càng hăng thì không ngăn cản hắn ta uống Thần tiên đảo mà rót cho hắn ta một chén nhỏ nếm thử trước.
Sau khi nhấp một ngụm thì nhíu mày và tặc lưỡi như thường lệ.
Sau khi chậm rãi thở ra thì Phạm hiệp lĩnh nói như tìm được bảo bối: "Rượu mạnh quá!"
Lại uống tiếp hai ly, Vệ Phó bảo hắn ta uống chậm lại thì người đã không chịu được, nói sao lại có hai Vệ Phó rồi đổ xuống.
Ngày hôm sau, Phạm hiệp lĩnh tỉnh lại.
Đầu cũng không đau, không choáng váng mà ngược lại còn cảm thấy thư thái, vui vẻ.
Cả người cũng sảng khoái nên nói với Vệ Phó sẽ chạy về báo với tướng quân.
Để thể hiện thành ý thì hắn ta còn cố ý để lại một con thuyền, điều đó khẳng định là cẩn thận, cho dù không thành công thì hắn ta cũng sẽ quay lại chứ không phải qua loa thay vì đi mà không trở lại.
Lúc về đi xuôi dòng rất nhanh, hai ngày sau Trác Khôn đã gặp được Phạm hiệp lĩnh.
Nghe xong lời bẩm báo của Phạm hiệp lĩnh thì Trác Khôn mỉm cười.
Cát Lâm và Hắc Long Giang đều thuộc về phía bắc xa xôi, Cát Lâm là nơi người Yến sinh ra nên ở đây có nhiều bá tánh hơn Hắc Long Giang và cũng thịnh vượng hơn Hắc Long Giang rất nhiều.
Đường núi có đủ trạm dịch, cũng như xưởng đóng tàu và trạm hải quân, ví dụ như nha môn tiến cống gia súc cho hoàng gia được xây dựng ở Cát Lâm.
Muốn nói ở Hắc Long Giang này có cái gì đáng giá khiến Trác Khôn hâm mộ thèm nhỏ dãi thì đó chính là nguồn cung cấp lông thú chất lượng cao dường như vô tận.
Cát Lâm cũng là vùng đất giàu lông thú nhưng kém xa Hắc Long Giang có ba ngọn núi Hưng An, hiện giờ có người chủ động mang tiền tới cửa, còn hỏi ông ấy có dám đắc tội với người khác không?
Ông ấy không dám đắc tội với lão thất phu Ô Cáp Tô kia sao?
Đúng là trò đùa!
Hơn nữa không ngờ tới nơi Hắc Thành còn có quặng than đá!
Phải biết rằng than đá chính là một thứ tốt.
"Giúp bọn họ vận chuyển, cho dù muốn vận chuyển bao nhiêu cũng đừng kéo đến nơi khác bán, trực tiếp kéo đến Ô Lạp Thành."
Suy nghĩ thì Trác Khôn lại cảm thấy không thích hợp: "Bỏ đi, ta sẽ cử người đi cùng ngươi."
Phạm hiệp lĩnh vốn tưởng rằng tướng quân sẽ tùy tiện cử người đi nhưng chờ đến ngày xuất phát mới biết được người được cử đi chính là Hàn tổng quản trong phủ tướng quân.
Vị tổng quản Hàn Giang Đảo này không chỉ phụ trách công việc tổng quản trong phủ tướng quân mà còn chuyên chịu trách nhiệm các loại hoạt động kinh doanh dưới danh nghĩa tướng quân.
Có vẻ như tướng quân rất coi trọng Hắc Thành này và chuyến đi này của hắn ta không hề lỗ.
Hắc Thành lại lần nữa chào đón Phạm hiệp lĩnh.
Vệ Phó thấy hắn ta cung kính với một nam nhân trung niên ăn mặc như người bình thường thì thầm nghĩ chắc hẳn địa vị của đối phương còn cao hơn Phạm hiệp lĩnh.
Không ngờ sau khi được Phạm hiệp lĩnh giới thiệu thì mới biết vị này chính là tổng quản của phủ tướng quân, không phải viên chức nhưng thân phận vô cùng đặc biệt.
Không ngờ vị tướng quân Cát Lâm này lại phái tâm phúc quản lý kinh doanh của mình tới, dường như không hề kiêng kị giống như Ô Cáp Tô.
Tuy nhiên Vệ Phó thấy vậy nhưng rất vui mừng.
Hắn không quá am hiểu chuyện kinh doanh nên đã giới thiệu Vương Hưng Học với Hàn Giang Đảo để cho hai người bọn họ cùng trao đổi.
Hai ngày sau, tất cả lông thú đã được chuyển lên thuyền.
Ngày hàng hóa được chuyển lên thuyền có không ít bá tánh đi theo dọc đường, còn chủ động giúp đỡ.
Thì ra có không ít bá tánh trong thành nghe nói sở thu mua lông thú của đại nhân bị nắm giữ trong tay, bởi vì quan viên và thương nhân cấu kết, còn đe dọa không cho bất kỳ hiệu buôn nào nhận hàng hóa của Hắc Thành và thậm chí còn chặn việc vận chuyển hàng hóa ra bên ngoài.
Thậm chí còn có thương nhân trong thành đã lên tiếng.
Bọn chúng nói rằng sớm hay muộn thì đám dân đen này cũng tới cầu xin và bán lông thú cho bọn chúng.
May mắn là đại nhân thần thông quảng đại, đã tìm được người mua.
Đại nhân đã dốc hết sức lực vì bọn họ, mỗi việc làm sau khi đến Hắc Thành đều là vì bá tánh nên bá tánh ở Hắc Thành đều thấy rõ và tất nhiên sẵn sàng ra tay giúp đỡ.
Thấy vậy thì Hàn Giang Đảo cũng tin vị trấn an sử này không hề vì lợi ích riêng mà mang lại lợi ích cho dân chúng.
Nhưng nghĩ đến thân phận trước đây của đối phương thì có thể hiểu được tại sao đối phương lại chướng mắt những "lợi nhuận nhỏ" này.
Vấn đề này được giải quyết hoàn hảo khiến tất cả mọi người rất vui mừng.
Lần này Hắc Thành và Cát Lâm không chỉ hợp tác trong lĩnh vực kinh doanh này mà còn tạm thời đạt được ý định hợp tác vận chuyển và mua bán than đá cũng như mở chi nhánh "Thần tiên đảo" tại Cát Lâm.
Lúc này lại xảy ra một bất ngờ khác, cuối cùng Triệu Tú Phân cũng đã đến.
Không chỉ có bà ấy mà còn có cả gia đình.
Có Vương Đại Nữu và Đại Mao, Nhị Mao, Tam Mao, quả phụ nương của Lưu Trường Sơn, còn có Tôn Hà Nhi và Mao Đản, Còn có một người nữa mà không ai ngờ tới, đó là một tiểu hài nhi mà Tôn Hà Nhi sinh ở trên đường.
Hóa ra lý do khiến đám người Triệu Tú Phân đến muộn là vì lúc ấy Tôn Hà Nhi đang bụng mang dạ chửa.
Vương Hưng Học vừa rời đi thì Tôn Hà Nhi được chẩn đoán là có thai, khi bức thư từ Hắc Thành gửi về thì Tôn Hà Nhi đã lớn bụng.
Triệu Tú Phân sợ sinh hài tử giữa đường nên định đợi cho đến khi Tôn Hà Nhi sinh xong, ở cữ rồi mời đi, ai ngờ Phúc Nhi lại gửi một phong thư khác tới.
Trong thư nói lão cha ở đây được không ít quả phụ nhìn trúng nên bảo nương mau tới.
Triệu Tú Phân thấy vậy thì trở nên lo lắng.
Nhưng thứ tức thì sao? Chẳng lẽ bỏ thứ tức lại mà đi một mình?
Tôn Hà Nhi cũng hiểu chuyện. Nàng ấy cũng mạnh dạn, nói bản thân không sao, nếu tính ngày thì hẳn là sẽ không sinh ở trên đường, nếu đi nhanh thì có thể đến nơi rồi mới sinh.
Hơn nữa lần này nàng ấy mang thai cũng không có phản ứng gì, có thể ăn có thể ngủ rồi lại nói khi mang thai Mao Đản, nàng ấy cũng không ở nhà dưỡng thai, nam nhân ra đồng thì nàng ấy cũng giúp nấu cơm, làm việc nhà.
Đúng là nữ nhân ở nông thôn không quá gò bó, bị hoàn cảnh ép buộc, có gia đình có hoàn cảnh nghèo khó thì nữ nhân sinh hài tử thậm chí còn không ở cữ mà ngồi làm ruộng ngay, chẳng phải bọn họ vẫn tốt sao?
Ba phụ nhân lại bàn bạc rồi quyết định vẫn lên đường, tình cờ vừa hay đi theo người được Phúc Nhi cử đi đưa thư để bọn họ không phải tự mình đi hoặc là nhờ người khác hộ tống.
Thế là lên đường.
Trên đường đi, tình trạng của Tôn Hà Nhi vẫn ổn, cũng không cảm thấy khó chịu chỗ nào nhưng bọn họ cũng không đi nhanh.
Ai ngờ khi đến An Quảng thì Tôn Hà Nhi lại chuyển dạ trước thời hạn.
Thế là ở lại đó sinh hài tử, ở cữ và mãi cho đến khi Tôn Hà Nhi ở cữ xong thì cả nhóm mới lên đường.
Chuyện này thực ra chẳng là gì cả, tuy quá trình diễn ra gay cấn nhưng cuối cùng cũng trôi qua và cả gia đình đều đến nơi an toàn, mấu chốt là khi Triệu Tú Phân đến nơi còn tình cờ gặp phải Vương Thiết Xuyên và một nữ tử đang dây dưa gì đó ở bên ngoài quan nha.