Nhưng ngay cả loại giáp ngực này cũng chỉ dành cho đội ngũ bên ngoài và một số người chủ lực canh giữ trên tường thành có.
"Chuẩn bị sẵn máy b.ắ.n đá, chắc hẳn kẻ địch không tiến thêm nữa."
Vệ Phó đã thấy tầm b.ắ.n hiệu quả của đại bác địch là ở vị trí này, đối phương có thể b.ắ.n tới bọn họ nhưng thủ đoạn tấn công của bọn họ chỉ có cung tên.
Nếu b.ắ.n cung tên xa như vậy, chưa kể đến độ chính xác mà b.ắ.n trong chốc lát thì cung thủ sẽ mệt, lực tay không đủ nên không dồn lực lượng chủ lực lên tường thành là đúng.
Lưu Trường Sơn vội vàng ra lệnh: "Mau chuẩn bị máy b.ắ.n đá."
Binh lính phụ trách máy b.ắ.n đá nhanh chóng đẩy máy b.ắ.n đá vào trong lỗ châu mai.
…
Chiến tranh rất tàn khốc và hầu như không cho nhau một giây phút th* d*c thì tiếng pháo đã vang lên.
Một tiếng pháo này giống như nứt đá xuyên mây.
Mọi người không khỏi run rẩy một chút, đồng thời cũng cảm giác được tường thành đang khẽ rung chuyển.
"Đừng hoảng loạn!"
"Lúc này không phải thời điểm hoảng loạn vô ích! Hãy nhớ rằng người trong tộc và gia quyến của các ngươi đều ở phía sau, nếu không thể bảo vệ được nơi này thì chính họ sẽ phải đón nhận lửa đạn của kẻ địch."
Lúc này để kiểm soát tình hình nên Vệ Phó dẫn đầu tất cả binh lính tinh nhuệ canh giữ trên tường thành, ngoại trừ một số nam đinh huy động từ trong thành thì còn lại đều là người của các truân trang.
Mặc dù những người này ở Hắc Thành, nơi hoang dã, ngày thường không hiếm khi nhìn thấy máu nhưng chưa bao giờ đánh giặc.
Lão gia tử nói không sai, nơi này của Vệ Phó mới là khó khăn nhất.
Cần phải trấn an những "binh lính thô" và để cho bọn họ cần làm gì và đồng thời phải luôn chú ý đến trạng thái tâm lý của bọn họ.
Không được rụt rè hay sợ hãi, nếu không xuất hiện một sơ hở thì chính là tuyến phòng thủ sụp đổ.
Cũng may là kẻ địch không công thành mà chỉ b.ắ.n phá bằng pháo!
Cũng may tường thành và cổng thành đều được người Hắc Thành siêng năng, không biết mệt mỏi đổ dày gần một thước!
Vệ Phó nghĩ thầm.
Chống lại!
Hãy chờ thêm một chút nữa!
Kéo dài thời gian cho người bên ngoài…
"Dùng máy b.ắ.n đá chống trả bọn chúng, nhớ chú ý tránh né."
…
Viên đá đầu tiên được ném ra.
Hai máy b.ắ.n đá của Hắc Thành đều là loại máy b.ắ.n đá nhỏ, chỉ có thể b.ắ.n ra những viên đá khoảng trăm cân và tầm b.ắ.n cũng chỉ khoảng hai trăm mét.
Tầm b.ắ.n khá gần với vị trí đối phương.
Khuyết điểm duy nhất là không chính xác lắm, những viên đá b.ắ.n ra đều rơi xuống đất, nói cách khác là chỉ có thể hướng vào đám người.
Không ném trúng thì là không ném trúng, còn nếu ném trúng thì lực sát thương không kém gì pháo đại bác.
Người La Sát b.ắ.n một viên pháo vào Hắc Thành.
Trong mắt người La Sát, viên pháo này chỉ tạo ra một hố nông trên lớp băng của tường thành.
Khi máy b.ắ.n đá b.ắ.n ra, bọn họ không hề phản ứng cho đến khi nghe thấy hai tiếng động lớn ở bên cạnh thì mới biết đối phương lại có một thứ như máy b.ắ.n đá.
Không b.ắ.n trúng!
Trên tường thành lại có âm thanh tiếc nuối.
"Không trúng thì b.ắ.n tiếp, dù sao các ngươi cũng không có việc gì, một lần không trúng thì b.ắ.n vài lần, kiểu gì cũng có thể trúng!"
Lưu Trường Sơn đen mặt, răn dạy.
Mọi người lại bận rộn trở lại.
…
Hiển nhiên là đối phương cũng nghĩ như vậy nên tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng rầm rầm của đại bác.
Hết viên pháo này đến viên pháo khác b.ắ.n trúng tường thành và cổng thành khiến người ta cảm giác như mặt đất đang rung chuyển, cảm giác như tường thành không thể phòng thủ được nữa. Trong khoảng thời gian này cũng có những phát súng hỏa mai của đối phương rải rác.
Một số người không có kinh nghiệm tránh né, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng kêu đau, có người ngã xuống. Đúng lúc này có một viên đại bác b.ắ.n xuyên qua huyền hộ, rơi xuống lỗ châu mai.
Chỉ nghe thấy tiếng động lớn, có người kêu thảm thiết, có người r*n r*.
Cuối cùng cũng có người sợ hãi.
Hét một tiếng rồi chạy như mất trí xuống tường thành.
Vừa thấy có người chạy thì rất nhiều người vô thức chạy về phía cổng thành.
Tát Luân Sơn và mấy chục người khác không làm gì, cũng không thủ thành mà nhiệm vụ duy nhất chính là giúp đại nhân trông coi người. Dựa theo phân phó của đại nhân, nếu xuất hiện hành vi chạy tán loạn thì bọn họ phải nhanh chóng chém giết đối phương để răn đe.
Nhưng suy cho cùng vẫn là lần đầu tiên nên có người do dự.
Sau dự do dự này, người đầu tiên chạy trốn đã vượt qua bọn họ và biến mất ở cầu thang.
Đúng lúc này, người kia bay ngược trở lại rồi một nữ tử bước tới.
"Chạy cái gì? Chạy đi đâu? Phía sau bức tường thành này chính là cha nương thê nhi của các ngươi, ngươi muốn chạy đi đâu?”
"Phu nhân!"
Là Phúc Nhi tới.
"Đều sợ hãi nhưng chúng ta đều không trốn thoát. Các ngươi là nam nhân thì đánh dũng mãnh, phía sau còn có nữ nhân. Có còn là nam nhân không! Chẳng lẽ còn không bằng nữ nhân như ta?!"
Lúc này người vừa bị quăng ngã và bị Phúc Nhi mắng cũng tỉnh táo lại với vẻ mặt xấu hổ.
Các nam nhân vừa cố gắng chạy trốn cũng tỏ ra xấu hổ.
"Mọi người trở về vị trí của mình đi. Bạch đại phu, nhờ ngươi chữa trị cho những người bị thương." Vệ Phó đi tới nói.
Bạch đại phu cũng dẫn theo một số người trên tường thành tạm thời làm quân y.
Ông ấy vẫy tay, một số người phía sau ông ấy chạy ra và khiêng những người bị pháo b.ắ.n bị thương bằng cáng đơn giản đi.
"Sao nàng lại tới đây?"
"Bên ngoài đánh nhau như vậy, sao ta có thể ngồi ở nhà? Nhưng không chỉ có ta tới, chàng nhìn xem..."
Vệ Phó nhìn xuống, các nam nhân trên tường thành cũng không khỏi nhìn xuống.
Bên dưới tường thành có rất nhiều nữ nhân, hài từ và người già tụ tập.
Tiếng đại bác ầm ầm bên ngoài thực sự khiến mọi người sợ hãi nhưng theo bản năng bọn họ tụ tập ở đây, dù sao trận chiến này cũng có liên quan đến sự sống c.h.ế.t của mọi người.
"Cha của Cẩu tử, ngươi đừng chạy! Ta không có nam nhân mất mặt như vậy!" Phía dưới tường thành có phụ nhân ngẩng đầu kêu lớn.
"Nghe lời đại nhân, cha ở đây chờ con, nếu con không còn thì cha sẽ thay vị trí của con, hai ta sẽ ở chung một chỗ!"
Có người đang nói nhưng không có người tiếp tục nghe.
Hán tử trên tường thành lau nước mắt, mắng: "Liều mạng với bọn chúng!"
"Liều mạng!"
"Quét sạch!"
Trong lúc nhất thời, hai máy b.ắ.n đá không ngừng b.ắ.n đá ra bên ngoài.
Ngoài ra còn có một số cung thủ cầm cung tên, nấp sau huyền hộ, tưởng tượng lại sự bình tĩnh khi thường đi săn và b.ắ.n hết mũi tên này đến mũi tên khác.
Mặc dù độ chính xác của mũi tên cực kỳ thấp do khoảng cách xa nhưng một mũi tên không đủ thì dùng mười mũi tên, kiểu gì cũng b.ắ.n c.h.ế.t một hai người.
Cho nên khi thương vong xuất hiện trên tường thành thì đội hình của người La Sát cũng liên tục xuất hiện tương vong.
Mới vừa rồi có một viên đá lớn văng trúng đám người, hàng loạt người liên tiếp ngã xuống, phát ra tiếng kêu than.
Còn có mưa tên liên tục, lúc này còn có người quấy rối hai bên và phía sau.
Người La Sát vừa chửi bới vừa tiến hành đánh trả.
Cùng lúc đó, ở một nơi cách chỗ này không xa.
Một đội ngũ nhiều màu sắc được thành lập.
Bọn họ được dẫn đầu bởi hàng chục kỵ binh áo giáp đen, theo sau là hàng chục hán tử mặc áo khoác da và đồ bảo hộ đơn giản.
"Nhớ ký, không cần nhìn hai bên, cứ nhìn thẳng về phía trước, đi theo nhóm kỵ binh giáp đen phía trước."
Vệ Kỳ dẫn đầu.
"Mũi nhọn" của cả đội sắc như đao.
Bên tai hắn ta vang vọng những chỉ dẫn trước đó của lão gia tử.
"Thật ra giáp sắt không có khả năng chống cháy nhưng bên trong các ngươi đều mặc mười mấy lớp bạch miên đặc chế, cho dù bị súng hỏa mai b.ắ.n thì thân thể bên trong cũng không bị thương. Điều duy nhất các ngươi phải làm là không được sợ hãi, các ngươi là đội mũi nhọn, chỉ có các ngươi dùng khí thế không thể ngăn cản tấn công, nhanh chóng đánh về phía kẻ địch..."
"Các ngươi không sợ thì kẻ địch sẽ sợ!"
"Dọa bọn chúng sợ tới mức quên phản ứng."
"Lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai xuyên qua toàn bộ dàn trận của bọn chúng!"
"Nếu các ngươi thành công thì thương vong sẽ giảm đi rất nhiều! Nếu các ngươi thất bại thì cho dù chúng ta có thắng cũng rất thảm hại!"
Vệ Kỳ đeo mặt nạ bảo hộ đặc chế bằng mây lên và buộc lại.
Chỉ để lộ ra đôi mắt và đồng thời nắm chặt thương dài trong tay.
Hơn chục kỵ binh giáp đen phía sau hắn ta nhìn thấy động tác của hắn ta cũng lần lượt đeo mặt nạ bảo hộ chế tạo riêng cho mình và nằm chặt thương dài.
Vệ Kỳ giơ thương dài lên.
"Theo ta!"
Nói xong, tuấn mã phi ra ngoài.
Đồng thời hàng chục tuấn mã phía sau đều phi ra.
Đây là một nhóm tuấn mã nhanh nhất tốt nhất được tập hợp lại từ Hắc Thành và thậm chí là toàn bộ truân trang ở Giang Đông, Giang Tây mới có được.
Thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào cú đánh này.
Mà ngay đó, còn có một nhóm người chỉ khoảng hơn chục người.
Ngoại trừ lão gia tử thì Vệ Phan và Bùi Dương cũng nằm trong số đó.
Đặc biệt là Vệ Phan, người đã sững sờ hồi lâu.
Một lúc lâu sau, hắn ta mới thấp giọng nói: "Lần này ta thật sự phải lau mắt nhìn Lão Ngũ!"
Đây là tiếng rống giận của ác ma và cũng là của thượng đế.
Ban đầu những người La Sát đang chiến đấu chống trả lại sự quấy rối nhưng bởi vì thương vong và quấy rối gây gián đoạn trận địa của người La Sát và đột nhiên nghe thấy tiếng ầm ầm.
Mùa đông cũng có sấm sét sao?
Đúng lúc tất cả đang nghi ngờ thì nhìn thấy một dòng thép.
Đó là một màu đen thâm trầm, không có thấy một tia phản quang.
Ngay cả khi lưỡi kiếm sắc bén xuyên thủng mình, đánh bay đồng bọn thì bọn chúng cũng không nhìn thấy lưỡi dao lóe sáng.
Thậm chí còn không kịp kêu thảm thiết, chứ đừng nói đến việc biết chuyện gì đang xảy ra, mọi người chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, hoặc là không còn tiếng động hoặc là toàn thân bị bao trùm bởi cơn đau dữ dội.
"Đao nhọn" qua lại hai lần trong thế trận, gần như một nửa số người đã ngã xuống.
Mặc dù có người không ngã nhưng đang hú hét thảm thiết.
"Địch tấn công! Bắn tên!"
Tư Kỳ Lạc Phu may mắn là vì gã đứng sau pháo thủ, tránh được một kiếp nhưng lại tận mắt chứng kiến cảnh tượng này và suýt nữa gục ngã tại chỗ.
Gã gầm lên, rống giận và rít gào.
Nhưng không ai để ý tới gã, mọi người đều kêu thảm thiết.
Pháo thủ đang tập trung b.ắ.n đại bạc vừa quay đầu nhìn qua đã nghênh đón một mũi tên sắc nhọn ghim thẳng vào giữa lông mày.
…
Sau khi đánh tan thế trận thì bước tiếp thu là thu dọn tàn cục.
Những người La Sát còn lại phát hiện có rất nhiều người lao tới từ bốn phương tám hướng trong chớp mắt.
…
Nơi xa, lão gia tử ngồi trên lưng ngựa.
Nhìn cảnh này từ xa, trong mắt lại hiện lên sự phiền muộn như thể đã nghĩ đến điều gì qua cảnh tượng này.
Một lúc sau ông lão mới thả lỏng và mỉm cười.
"Chúng ta thắng rồi."
Lý Thừa Ngôn cũng cưỡi ngựa, sắc mặt ông ấy vẫn tái nhợt, hiển nhiên là vết thương vừa mới bình phục.
Tim ông ấy đập rất nhanh.
Khoảng trống giữa mũi và cổ họng tràn ngập không khí.
Ông ấy muốn gào lên nhưng âm thanh "Thiết kỵ Liêu Đông hùng mạnh" vẫn bị ông ấy đè xuống.
Ông ấy chưa từng nhìn thấy thiết kỵ Liêu Đông hùng mạnh, chỉ từng nghe thấy vô số lần từ trong miệng phụ thân, gần như là được nghe từ khi còn nhỏ.
Ông ấy nghĩ: Cảnh tượng này có thể coi là thiết kỵ Liêu Đông hùng mạnh không?
Chỉ tiếc là phụ thân không thể tận mắt nhìn thấy.
Ông ấy có chút phiền muộn, có chút lạc lõng nhưng rất nhanh ông ấy đã nhớ tới một chuyện, vẻ u sầu trong mắt đã bị thay thế bằng thù hận.
"Thủy Sinh thúc, bây giờ ngài có thể yên tâm về pháo đài Vương gia chưa?"
Lão gia tử cứ như vậy trở lại pháo đài Vương gia.
Phải chiến đấu cho xong.