Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 138

Người ở pháo đài Vương gia không ngờ trưởng tử của Lý gia còn có thể trở về.

Mất tích lâu như vậy, Lý gia và Vương gia đều đã ly tán, không ngờ lúc này lại trở lại.

Lúc này người trong pháo đài Vương gia không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, sau khi những người bên ngoài tới ở nhờ rời đi thì mỗi ngày chỉ nhìn thấy một ít người canh giữ tường pháo đài.

Người trong pháo đài thực sự sợ người La Sát sẽ tấn công lần nữa nên đã tự tổ chức người phong tỏa cổng pháo đái.

Nhưng phong tỏa cổng pháo đài không thể xóa đi cảm giác bất an của mọi người.

Chứng kiến sự trở lại của trưởng tử Lý gia vào lúc này, rất nhiều người nghĩ thầm có lẽ mâu thuẫn giữa Lý gia và Vương gia có thể giải quyết được thì sao?

Trước đây đều hiểu lầm là Vương gia ám sát, bây giờ Lý Thành Ngôn trở về thì chứng tỏ không phải gia chủ ám sát.

Cũng có người chế nhạo những người có ảo tưởng phi thực tế này, nói có lẽ người ta đã tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t và quay lại báo thù thì sao? Không thấy bên cạnh trưởng tử Lý gia còn có nhiều người xa lạ như vậy à.

Cho đến nay, rất ít người ở pháo đài Vương gia có thể nhận ra lão gia tử.

Trong đám người chỉ có một hai người rất già, sau khi nhìn thấy dáng vẻ của lão gia tử thì rất kinh ngạc nhưng lại không dám tin.

"Ngài là thiếu tướng quân sao?" Một ông lão lảo đảo tiến tới hỏi.

Lão gia tử đỡ đối phương, quan sát dáng vẻ của đối phương.

"Ngươi là nhị bệnh chốc đầu?"

Ông lão liên tục gật đầu, nước mắt giàn giụa.

"Thiếu tướng quân, ta là bệnh chốc đầu, ta là bệnh chốc đầu."

Lão giả này không có địa vị cao ở pháo đài Vương gia nhưng đã bước vào tuổi bảy mươi, con cháu hậu bối rất nhiều, thậm chí có chắt nhi.

Không ngờ tới lão giả lại ôm một người còn nhỏ tuổi hơn mình khóc như thế này.

"Thiếu tướng quân, ta chính là người có bệnh chốc đầu, lần đầu tiên ra ngoài đánh giặc với ngài, nhị bệnh chốc đầu ta còn sợ tới mức đái ra quần."

Lão giả nhân hậu vô cùng chấn động nhưng không dám tiến tới nói điều gì.

"Thiếu tướng quân đi đâu vậy? Bọn họ nói ngài bị người La Sát b.ắ.n trúng, rơi xuống nước mất tích. Dù sao ta cũng không tin, võ công của ngài giỏi như vậy, sao có thể bị người La Sát b.ắ.n bị thương, sau này có người nói là gia chủ hại ngài nhưng hắn là ca ca ruột của ngài mà..."

Chỉ có rất ít người biết Lý Đức Nghĩa có tranh chấp với gia chủ vì một người mất tích lại xuất hiện.

Hầu hết mọi người chỉ biết có mâu thuẫn nhưng không biết là mâu thuẫn gì.

Nhưng những người này không biết không có nghĩa là có người biết, tin tức "người kia" trở về đã lan truyền nhanh chóng trong Vương gia.

Kể từ đó, một mảnh bụi đã bị chôn vùi trong quá khứ mới được nhắc đến một lần nữa.

Thế nên rất nhiều người mới biết hóa ra gia chủ hiện giờ không phải gia chủ thực sự.

Người dân ở pháo đài Vương gia nhận thức rõ về lai lịch và thân thế của mình, đã từng rất tự hào rằng bọn họ không phải những người bị lưu đày mà là tướng môn. Bọn họ đến đây không phải vì lưu đày mà là nghỉ ngơi dưỡng sức.

Sự tồn tại của bọn họ khác với gia tộc khác, ngay cả cái gọi là gia tộc ở Giang Đông, ngoại trừ một số bộ tộc thì đều đến sau bọn họ.

Thậm chí là Tạ gia ngay từ đầu có thể tạo dựng được chỗ đứng ở địa phương không phải là nhờ sự giúp đỡ của Vương gia sao?

Người Vương gia đặc biệt cảm nhận được cảm giác tự hào này.

Bọn họ là hậu duệ của thiết kỵ Liêu Đông, là truyền nhân của bá vương thương Vương gia.

Tuy hiện giờ Vương gia không có ai biết bá vương thương nhưng uy tín của Vương gia ở pháo đài Vương gia là không thể nghi ngờ, tuyệt đối vượt trội hơn những gia tộc khác.

Về phần tại sao là tuyệt đối vượt trội?

Tất cả đều là nhờ vào phúc phần của tổ tông tiền bối.

Nhưng ở giữa, có một đoạn lịch sử thuộc về Vương gia đã bị cố ý cắt bỏ.

Đó là lý do vì sao Vương gia có thể kiên trì ở Liêu Đông mấy năm sau trận đại chiến, lão gia chủ bị thương nặng, cuối cùng không thể xoay sở được nữa nên mới chuyển đến đây.

Chuyện này chỉ một số trưởng lão biết nhưng phần lớn đều rất kiêng kỵ, không muốn nhắc tới nữa, chỉ có chút hậu bối được cưng chiều mới biết được từ các trưởng bối rằng thực ra phía sau lão gia chủ còn có một vị gia chủ khác chính là tôn tử của lão gia chủ.

Nhưng lúc ấy vì phụ thân của vị gia chủ này còn đó nên đối phương vẫn chưa chính thức đảm nhận vị trí gia chủ.

Nhưng là danh xứng với thật.

Nhưng sau đó đã xảy ra một số chuyện, vị gia chủ này c.h.ế.t trẻ, vị trí gia chủ được phụ thân tiếp quản, sau đó truyền lại cho gia chủ hiện tại.

Sao hồi đó vị gia chủ này lại c.h.ế.t trẻ?

Theo lời kể của người bên ngoài thì là bị súng hỏa mai của người La Sát b.ắ.n trúng và trượt chân rơi xuống nước.

Thật sự đúng như vậy sao? Trước kia mỗi lần người La Sát xuất hiện chỉ có mấy người, pháo đài Vương gia có nhiều người như vậy, người đường đường là gia chủ ra ngoài không mang theo hộ vệ và cứ bị trúng đạn rơi xuống nước như vậy sao?

Còn những người khác đi cùng đâu? Sao không vớt xác lên? Sao không có tế bái hàng năm?

Tóm lại cách nói này có quá nhiều sơ hở nhưng nếu hậu bối hỏi lại sẽ bị khiển trách.

Giờ đây vị này trở lại, liệu sự thật về quá khứ đầy bụi bặm có được hé lộ?

Thực ra về chân tướng thì ai có chút đầu óc vẫn có thể đoán được.

Trước đó có gia chủ của Lý gia bị ám sát, Lý gia và Vương gia trở mặt thành thù, năm đó vì tranh chấp vị trí gia chủ nên vị gia chủ hiện giờ đã hại đệ đệ ruột, dường như cũng không phải chuyện lạ.

Cho nên vị này quay lại định tính toán?

Ngoài dự đoán là vị này không trở về tổ trạch của Vương gia mà là tới Lý gia.

Động thái này khiến rất nhiều người vô cùng kinh ngạc, đồng thời cũng có một ít người trực tiếp hoảng sợ.

Gia chủ Trương gia vô cùng lo âu, sau nhiều lần suy nghĩ rồi vẫn đi tìm gia chủ.

Nhưng Vương Liên Sinh không gặp ông ta.

Ông ta muốn xông vào nhưng bị hạ nhân ngăn lại, hạ nhân lắc đầu với ông ta, nói vài ngày trước sau khi Đại thúc công tới thì dường như gia chủ đã phát điên rồi.

Cả ngày nhốt mình trong thư phòng không gặp ai.

Nếu là trước đây thì gia chủ Trương gia sẽ quay về nhưng lần này ông ta không thể trở về được.

Ông ta trực tiếp xông vào thư phòng của Vương Liên Sinh và gõ cửa rầm rầm bên ngoài.

Gõ một lúc lâu thì cánh cửa mở ra.

"Gia chủ, ngài mau nghĩ cách, Lý Thành Ngôn đã trở lại."

"Đã trở lại thì cứ trở lại thôi."

"Nhưng mà -----"

Trương gia chủ ngột ngạt, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng bàng hoàng cũng như căm ghét Vương Liên Sinh.

Ông ta nói thì đơn giản, đã trở lại thì cứ trở lại thôi nhưng lúc trước chính là ông ta dẫn người ám sát hai phụ tử Lý Đức Nghĩa.

Chắc chắn Lý Thành Ngôn sẽ không bỏ qua cho ông ta!

"Gia chủ..."

"Ra ngoài!"

"Gia chủ!"

Vương Liên Sinh quay lưng lại.

"Đã trở lại thì cứ trở lại thôi, nên tính như thế nào thì cứ tính như thế, ta không sợ hắn..."

Chữ cuối cùng thốt ra như thể là rớt ra khỏi kẽ răng, hiển nhiên cũng không phải không sợ.

Đại thúc công nghe nói người kia đã trở lại.

Chỉ là ông ấy đã bệnh yếu đến mức không thể rời giường.

Không còn cách nào khác đành phải nhờ trưởng tôn ra mặt mời lão gia tử tới đây.

Tuy lão gia tử có tới nhưng không phải tới một mình mà còn có rất nhiều người Lý gia tới cùng, bao gồm cả Lý Thành Ngôn.

Vốn dĩ lão gia tử nói một mình ông lão tới là được nhưng Lý Thành Ngôn đã có bóng ma trong lòng.

Theo lời kể của phụ thân ông ấy, năm đó thiếu tướng quân đã bị người gọi đi nói là có chuyện gì đó rồi biến mất. Còn có lúc trước phụ thân ông ấy và ông ấy cũng bị gia chủ dụ ra ngoài với danh nghĩa làm việc.

Đại thúc công thấy nhiều người cùng tới như vậy thì cười khổ.

Người đã lớn tuổi nên tất nhiên hiểu rõ ý tứ trong đó.

Tên khốn Liên Sinh đó đã hủy hoại thanh danh của Vương gia, ngay cả người trong pháo đài cũng không tin tưởng Vương gia.

"Ngươi cho bọn họ ra ngoài, Thành An, con cũng cho hạ nhân lui xuống hết đi."

Trưởng tôn của Đại thúc công không nói gì mà dẫn hạ nhân Vương gia lui xuống.

Lão gia tử cũng bảo những người khác lui xuống.

Trong phòng chỉ còn ông lão và Đại thúc công.

"Ngươi có biết, rất lâu trước kia hai huynh đệ chúng ta đều ghen ghét ngươi. Ghen ghét ngươi được phụ thân yêu thương, ghen ghét ngươi có thể đi theo bên cạnh phụ thân, ngược lại là chúng ta đã lâu không được gặp phụ thân một lần..."

"Tuy đại ca không nói thẳng nhưng ta và hắn làm huynh đệ lâu như vậy, ít nhất có thể đoán được một chút tâm tư của hắn, lúc đó ta đã hổ thẹn nhưng không thể khắc chế được suy nghĩ ấy... Mỗi lần ngươi về nhà thì loại suy nghĩ này lại luôn hiện lên..."

Không ai muốn lớn lên trong tay nữ nhân nhưng năm đó Vương Phổ chỉ lo bận rộn việc quân, dẫn thủ hạ rong ruổi khắp Liêu Đông và Mạc Nam, đồng thời tạo dựng danh tiếng cho thiết kỵ Liêu Đông nhưng cũng bỏ bê thê nhi.

Khi Đại thúc công còn nhỏ luôn không thể nhớ được phụ thân trông như thế nào mà chỉ nhớ mỗi lần phụ thân đều đến và đi một cách vội vàng.

Cuối cùng khi ông ấy nhớ được hình dáng của phụ thân thì phụ thân lại xoa đầu ông ấy, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng.

Mới đầu ông ấy không hiểu vẻ thất vọng đấy là gì, sau đó thì đã hiểu.

Mà sự thất vọng tương tự đó cũng xuất hiện trên người đại ca.

Ông ấy và đại ca đều không được di truyền thể chất tổ truyền của Vương gia.

Sau đó hắn và đại ca từng người cưới thê tử, sinh hài tử, đại ca có thê tử, sinh ra Liên Sinh, ông ấy cũng có thê nhi. Sau đó lại sinh Thủy Sinh, mới đầu mọi người không chú ý đến đứa nhỏ này.

Dù sao đích trưởng tử của đại phòng đã được sinh ra, cả hai phòng đều có con nối dõi nhưng qua mấy năm, Thủy Sinh lại bắt đầu có biểu hiện khác.

Mới mấy tuổi nhưng rất giỏi ăn uống.

Một hài đồng bình thường không ăn hết một chén nhưng hắn có thể ăn mấy chén, mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện ăn uống, còn nói đồ ăn vú nuôi đưa không đủ, hắn thường xuyên thấy đói bụng.

Tuy Vương gia là tướng môn nhưng cũng là gia tộc giàu có ở Liêu Đông, ít nhiều cũng để ý tới thể diện.

Đột nhiên trong nhà có một hài tử háu ăn giống như quỷ c.h.ế.t đói vậy khiến trưởng bối vô cùng đau đầu.

Đại thúc công nhớ có một lần, nương ông ấy đã lén mắng đại tẩu, bảo đại tẩu quản thúc Thủy Sinh, không được làm mất thể diện của Vương gia.

Nguyên nhân là do Vương gia mở yến tiệc, Thủy Sinh ăn nhiều khiến người khác bàn luận.

Kể từ đó đại tẩu cố tình cho Thủy Sinh ít thức ăn hơn, có lẽ muốn kiểm soát cơn thèm ăn của hắn.

Ông ấy nhớ có lần nhìn thấy Thủy Sinh leo cây lấy trứng chim, hỏi hắn làm gì thì hắn nói nướng ăn. Ông ấy nhất thời không đành lòng nên cho Thủy Sinh mấy cái bánh bao, sau đó Thủy Sinh đối xử với ông ấy rất thân thiết.

Nhưng dù sao cũng là hài tử của đại phòng, cha nương vẫn còn đó nên ông ấy không thể quan tâm quá nhiều. Cũng từng nói với đại ca nhưng đại ca nói nương nói đúng, Thủy Sinh cũng lớn dần nên càng phải quản chặt.

Bây giờ còn nhỏ, nhiều lắm là người khác cảm thấy kinh ngạc, lớn hơn nữa sẽ bị người ta chê cười.

Tuy nhiên sau khi cha ông ấy về nhà biết chuyện thì Thủy Sinh bị ghét bỏ như thế lại trở thành báu vật.

Từ đó liền mang theo Thủy Sinh bên cạnh, cũng không để ở nhà mà mang vào trong quân.

Sau đó ông ấy mới biết được thì ra Vương gia có thể chất tổ truyền, sức mạnh vô hạn và có thể nâng được một cái vạc, bởi vậy mới luyện được bá vương thương tuyệt kỹ của Vương gia.

Loại thể chất này không thể nhìn thấy qua bề ngoài nhưng khi còn nhỏ ăn rất tốt.

Thủy Sinh ăn nhiều thật ra là có nhiều sức nhưng bọn họ lại cảm thấy hài tử này bị bệnh hoặc là tham ăn.

Cứ như vậy, từ đó trở đi Thủy Sinh trở nên khác biệt với hài tử khác của Vương gia.

Sự khác biệt này càng thêm rõ ràng sau khi hắn trưởng thành.

Con cháu khác của Vương gia đều ở nhà đọc sách, chỉ cần không ăn chơi trác táng là được mà Thủy Sinh có thể làm bạn với tổ phụ, thỉnh thoảng trở về còn mặc áo giáp sáng chói, tùy tùng vô số và có thể nói là uy nghiêm khó tả.

Đó là lúc bắt đầu ghen ghét.

Không chỉ tiểu bối mà thậm chí trưởng bối bọn họ đều không thể tránh khỏi.

Cuối cùng liền trở thành phụ thân của ông ấy càng thương, càng coi trọng Thủy Sinh thì đại ca của ông ấy càng coi trọng Liên Sinh.

Đương nhiên khi đối mặt với sự tồn vong của đất nước thì không tính là gì, chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ nhưng ai biết sau này lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Vương gia cũng chuyển từ Liêu Đông đến nơi này.

Mà Vương gia cởi giáp về quê cũng không còn bá vương thương nữa.

Cho nên sau khi lão gia tử đi, đại ca của ông ấy cảm thấy vị trí gia chủ không nên bị Thủy Sinh chiếm giữ.

"Ngươi đừng trách cha ngươi, chuyện Liên Sinh ra tay với ngươi, mới đầu hắn không biết. Sau đó đoán ra thì đã nhốt Liên Sinh trong từ đường và đánh một trận!"

Nhưng cuối cùng không phải đại ca của ông lấy đã lấy danh nghĩa bản thân nhận vị trí gia chủ rồi truyền cho Vương Liên Sinh sao.

Lão gia tử không có mặt mũi nói với Đại thúc công, ông lão và phụ thân từ nhỏ đã không có tình cảm gì, thật ra phụ thân có biết hay không hoặc là có cùng bày mưu đặt kế với Vương Liên Sinh ra tay với ông lão hay không thì ông lão cũng không để ý.

Tất cả đã qua rồi, ông lão cũng đã buông bỏ từ lâu.

"Nhị thúc, ngài có việc gì thì nói thẳng, không cần vòng vo nữa. Nói xong thì còn phải vội vã về Hắc Thành."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn