Sáng sớm hôm sau, Tư Kỳ Lạc Phu dẫn thủ hạ xuất phát.
Một đám người tiến về Hắc Thành một cách dễ dàng công khai, thậm chí không hề che giấu tung tích.
Bởi vì Tư Kỳ Lạc Phu biết rằng tất cả các gia tộc ở truân trang đều là người nhát gan, chỉ dám co ro trong mai rùa đen dưới lớp băng.
Gã không hề biết rằng chỉ cách đây vài ngày, tất cả các gia tộc ở Giang Đông, Hắc Thành và truân trang đã đoàn kết lại với nhau do Hắc Thành dẫn đầu và các gia tộc khác phụ giúp.
Các gia tộc sợ người La Sát nên đã phong tỏa cổng truân là thật.
Nhưng điều đó không có nghĩa là con người chỉ có thể trốn bên trong không bước ra. Cũng giống như Hắc Thành, người ta có lối ra riêng, trước khi phong tỏa cổng thành thì ngựa cũng không để trong truân mà giấu ở những nơi bí mật hoặc là một số truân trang nhỏ kín đáo.
Rắn có đường của rắn, chuột có đường của chuột, người Đại Yến luôn thích giữ bí mật khi làm việc gì đó nên không ảnh hưởng gì đến việc ra vào của người khác.
Vì thế bọn họ vừa xuất phát thì đã có người phi ngựa theo con đường nhỏ để đưa tin qua sông.
Mệnh lệnh từ Hắc Thành hạ xuống, giải tán.
Vệ Kỳ dẫn người từ mỏ than trở về.
Ngay cả khi tập hợp người ở các truân trang lại và tiến hành tập trận đơn giản thì Vệ Phó cũng biết bọn họ chỉ là đàn quạ đen.
Chưa từng trải qua huấn luyện chính thống, không có quân quy trấn áp, mỗi gia tộc đều có người ngựa của mình nên thực ra là một mớ hỗn độn.
Sự việc mấu chốt nên hắn cần phải giữ người của mình ở bên ngoài.
Vì vậy một phần nhiệm vụ đều do Vệ Kỳ gánh vác, sau khi nhận được mệnh lệnh, hắn ta lặng lẽ dẫn kỵ binh mặc áo giáp đi ra khỏi một truân trang và chờ đợi ở đâu đó.
Ngoài đội này thì lão gia tử cũng mang theo một đội nữa.
Vốn dĩ tất cả mọi người, kể cả Phúc Nhi và Vệ Phó ở bên trong đều phản đối việc ông lão dẫn đầu nhưng lão gia tử kiên trì, hơn nữa thực sự cần có người ở bên ngoài lãnh đạo người của các truân trang.
Người này không chỉ phải am hiểu nhiều chiến thuật khác nhau mà còn phải có tính cơ động cao, có thể giữ được bình tĩnh trong thời điểm khủng hoảng, ra nhiều mệnh lệnh và có thể trấn áp người không tuân theo hiệu lệnh.
Dù sao thì Lưu Trường Sơn vẫn còn kém một chút.
Vốn dĩ Vệ Phó nói để hắn tới nhưng bị lão gia tử ép đảm nhiệm vị trí chủ soái, bảo hắn ở lại Hắc Thành chủ trì đại cục.
Hắn là người lãnh đạo, Lưu Trường Sơn trợ giúp, phụ trách phòng thủ Hắc Thành.
Bởi vì theo kế sách của Vệ Phó là lão gia tử thì Hắc Thành chủ yếu tập trung vào phòng thủ, còn việc tấn công thì giao cho người bên ngoài.
Hắc Thành chủ yếu tập trung vào phòng thủ thì không có nghĩa là không quan trọng, suy cho cùng thì hầu hết người già, nữ nhân và hài tử đều ở Hắc Thành. Hơn nữa phòng thủ ở Hắc Thành cũng cần chú trọng đến phương pháp và sự phối hợp.
Hắc Thành giữ được càng lâu thì người bên ngoài càng có lợi.
Cho nên Hắc Thành không được phép sai sót.
Dù sao thì mọi thứ đều được sắp đặt xung quanh Hắc Thành, xung quanh điểm trung tâm này.
"Đại quân" của Tư Kỳ Lạc Phu vừa xuất phát được mười dặm thì gặp phải nhóm người đầu tiên đến quấy rối.
Là đội do lão gia tử dẫn đầu, không quá hai mươi người, cưỡi ngựa phi nhanh.
Lấy khiên phòng hộ và b.ắ.n bằng cung tên.
Những mũi tên loạn xạ được b.ắ.n từ khoảng cách xa, cũng không để ý tình hình trận chiến như thế nào mà b.ắ.n xong liền chạy.
Thủ hạ của Tư Kỳ Lạc Phu bị tấn công và hỗn loạn tại chỗ, may mắn là Tư Kỳ Lạc Phu vẫn bình tĩnh trước nguy hiểm, vội vàng sai người lấy súng hỏa mai và dàn đội hình ở bên ngoài.
Cộng thêm đối phương căn bản không ham chiến nên hỗn loạn nhanh chóng lắng xuống.
Năm người c.h.ế.t, mười mấy người bị thương.
Cuộc chạm trán này khiến Tư Kỳ Lạc Phu hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Gã biết những truân trang gần đó chắc chắn có người bắt đầu chống trả.
Điều này cho thấy ý tưởng của gã là đúng nên gã phải tốc chiến tốc thắng chiếm được Hắc Thành thì mới có thể rảnh tay xử lý từng con cá tạp nham vô hại nhưng khó chịu đó.
Lúc này Tư Kỳ Lạc Phu vẫn chưa cảm thấy bị uy h**p, bởi vì gã chỉ thấy đối phương chỉ có khoảng hai mươi người, cũng không dám tới gần, hiển nhiên là sợ súng hỏa mai trong tay gã.
Gã suy đoán có người không cam lòng, cố ý muốn đánh lén nhưng không ngờ người quá ít nhưng gã lại phản ứng nhanh, đối phương thấy tình thế không ổn liền rút lui.
Tư Kỳ Lạc Phu hạ lệnh để thi thể tại chỗ, sau đó sẽ tới chôn cất và cho phép người bị thương lên xe chở quân nhu.
Lại hạ lệnh cho những người phía sau và người ở rìa phải cảnh giác hơn, nạp đầy đủ đạn dược để đảm bảo có thể tấn công kịp thời khi phát hiện ra kẻ địch.
Đồng thời cũng tăng cường đội ngũ tuần tra xung quanh để ngăn chặn chuyện vừa rồi xảy ra lần nữa.
Cách đây không xa, trong một khu rừng rậm.
Lão gia tử đang nói chuyện với một nhóm dũng sĩ từ các truân có tấm giáp ngực làm từ dây mây đơn giản có vẻ phấn khích.
"Đừng vui mừng quá sớm, lần đầu tiên thuận lợi là vì bọn chúng không phòng bị, lần tiếp theo sẽ không dễ dàng như vậy. Các ngươi dàn ra, mỗi lần quấy rầy phải đảm bảo hai đội cùng phối hợp tấn công từ một phía, như vậy có thể gây khó khăn cho bọn họ cả hai bên, đầu đuôi. Chỉ cần nhớ không được ham chiến, chỉ cần làm cho bọn chúng mệt mỏi rồi chạy."
"Vâng."
Bốn đội, mỗi đội khoảng ba mươi người tản ra.
Lão gia tử cũng dẫn theo hai đội đi sau.
Tiếp đó Tư Kỳ Lạc Phu hoàn toàn được nếm thử cái gì gọi là có dòi trong xương.
Đối phương không tấn công dữ dội mà thỉnh thoảng xuất hiện để quấy rối, hơn nữa mỗi lần xuất hiện đều đến từ hai hướng, thậm chí có khi là bốn hướng.
Bắn loạn xa bọn họ một hồi rồi bỏ chạy, căn bản không hề ham chiến.
Bởi vì bọn họ có đề phòng nên không có thêm thương vong, ngoại trừ mỗi lần đều xuất hiện một vài người bị thương nhẹ, điều này cũng khiến cả đội rơi vào tình trạng lo âu và hoang mang.
Có người muốn dẫn một nhóm người truy đuổi nhưng bị Tư Kỳ Lạc Phu ngăn cản.
Gã cảm thấy đối phương chỉ muốn phân tán quân đội của bọn chúng và đánh bại từng người một. Vì vậy gã cảm thấy điều nên làm bây giờ là cố gắng đảm bảo mọi người đều ở cạnh nhau, tăng tốc lên đường và đồng thời tiếp tục duy trì đề phòng.
Thực ra Tư Kỳ Lạc Phu cảm thấy biện pháp tốt nhất là cắm trại tại chỗ, ổn định đội ngũ hoàn toàn rồi đi tiếp. Nhưng gã cảm thấy vừa xuất phát không lâu, buổi sáng mới xuất phát mà bây giờ còn chưa đến trưa đã dừng lại thì quá mất sĩ khí.
Vì thế chỉ buộc phải tiếp tục lên đường.
Đến lúc chạng vạng thì cả nhóm mới đi được hơn năm mươi dặm.
Cả đoàn dừng chân bên bờ sông và dựng trại ngay tại chỗ.
…
Lão gia tử biết kẻ cầm đầu là người thông minh nên không ép qua sông nữa.
Bọn họ đã bỏ rất nhiều tiền để đặt bẫy trên mặt băng, sau đêm trì hoãn này thì không biết liệu cái bẫy đó còn có thể sử dụng được hay không. Ngoài ra còn có một đội mai phục ở bên kia sông, định phục kích người La Sát trong lúc bọn chúng đói mệt.
Đáng tiếc rằng không có ai là kẻ ngu dốt.
Ngươi có chiến lược và người ta cũng không ngốc.
Tuy nhiên chiến lược thì cũng có thể thành công hoặc thất bại, nếu kế sách này không thành thì sẽ dùng kế sách khác, chẳng qua là hơi mệt mỏi tí thôi.
Đêm đó, doanh trại của người La Sát bị hai nhóm tấn công.
Cũng không phải động thái gì lớn, chỉ bị người ta dùng bình sứ chứa đầy dầu hỏa đốt mấy chiếc lều của bọn chúng.
Không có thương vong nhưng chính vì không biết khi nào sẽ bị người ta đánh lén nên những người La Sát gần như không thể chợp mắt suốt một đêm, kế hoạch đóng quân nghỉ ngơi đã tan vỡ.
Đến bình minh ngày hôm sau, mọi người đều kiệt sức.
Nhưng hầu hết mọi người đều hy vọng có thể nhanh chóng chạy tới Hắc Thành bởi vì bọn chúng cũng phát hiện có người cố ý muốn bọn chúng tiêu hao năng lượng.
Không chần chừ gì nữa, cả đội lại lên đường.
Khi băng qua, Tư Kỳ Lạc Phu rất cảnh giác, cố ý phái người đi điều tra trước, sau khi không phát hiện ra điều gì bất thường thì mới cho cả đội đi theo.
Đáng tiếc là gã lại một lần nữa đánh giá thấp trí tuệ của người Đại Yến, trọng lực của mặt băng không giống nhau, nước sông đã đông cứng mấy tháng, đúng là cứng như đá, nếu bề mặt có dấu vết thì cũng có thể phát hiện bằng mắt thường.
Tuy nhiên có người không tiếc chi phí và nhân lực lớn để sử dụng phương pháp đun nóng đốt nhiều lỗ lớn trên băng. Nếu từ bề mặt của lớp băng này thì không thể nhìn thấy gì bởi vì nếu không nóng lên thì lớp băng bề mặt sẽ đóng băng trở lại nhưng bên dưới lại trống rỗng và độ dày của lớp băng cần thời gian để đông cứng lại.
Theo tính toán của Vệ Phó và lão gia từ thì ngày hôm qua chính là thời điểm thích hợp.
Nhưng sau một ngày đóng băng nữa, không ai biết hôm nay còn có tác dụng hay không và có hiệu quả như thế nào? Chỉ có thể nói là phụ thuộc vào vận may của người La Sát.
Tư Kỳ Lạc Phu cũng không ngốc, gã đã kéo dãn đội hình trên mặt băng để đảm bảo rằng trọng lượng tập trung vào một khu vực trên mặt băng không quá lớn.
Mọi chuyện cứ diễn ra chậm rãi như vậy, người mai phục ở hai bên bờ sông đều đang nhìn chằm chằm vào "con rắn dài" mảnh này đang chậm rãi bò trên mặt băng.
Chứng kiến nhóm người này liên tục bước qua hai "cái bẫy", mặt băng không hề sụp xuống và chỉ còn lại "cái bẫy" cuối cùng.
Lúc này lão gia tử ra lệnh: "Tấn công hù dọa bọn chúng."
Thế là là tới kèm theo cơn mưa tên và rất nhiều tiếng la hét đánh giết.
Người La Sát sợ hãi và lập tức tái mặt, có người chống trả, có người lại vô thức chạy về phía trước.
Tư Kỳ Lạc Phu hét lớn "đừng hoảng loạn", "đừng cử động".
Tình hình nhanh chóng ổn định lại nhưng do sự cố bất ngờ nên có rất nhiều người vô thức lao về phía trước, đoạn băng ở giữa có dấu hiệu lung lay.
Một xe chở quân nhu và mấy người cưỡi ngựa rơi xuống động băng.
Tuy người và ngựa có thể được vớt lên nhanh chóng nhưng xe chở quân nhu thì không thể vớt lên được.
Tư Kỳ Lạc Phu vẫn còn sợ hãi.
May mắn là xe chở quân nhu rơi xuống chứ không phải xe chở đại bác và đạn dược, hai xe phía trước xe quân nhu có chứa đại bác và đạn dược.
Thấy vậy, lão gia tử có vẻ thất vọng, vung tay rồi cùng người của mình rút lui.
Tin vui là xe chứa đại bác và đạn dược không bị rơi xuống và tin xấu là xe rơi xuống chứa đồ ăn của bọn chúng.
Tư Kỳ Lạc Phu mang theo khẩu phần ba ngày ăn cho cả đội vì kế hoạch là dành một ngày đi đường và hai ngày để đánh chiếm Hắc Thành nên ba ngày ăn là quá đủ.
Hiện giờ hai chiếc xe chở đồ ăn chỉ còn lại một chiếc, trừ đi mức tiêu thụ một ngày rưỡi từ hôm qua đến bây giờ thì có nghĩa là bọn chúng chỉ còn một ngày để tấn công Hắc Thành.
Nên dừng lại nghỉ ngơi nửa ngày trước khi tấn công Hắc Thành hay là nên đi thẳng tới đó mà không nghỉ ngơi?
Phần lớn mọi người đều lựa chọn bổ sung thể lực và đi thẳng đến Hắc Thành.
Chuyện đã đến mức này, sự kiên nhẫn của mọi người đã hoàn toàn hao mòn, rất nhiều người cực kỳ bực bội, chỉ muốn lao nhanh tới đánh chiếm Hắc Thành và qua đêm ở Hắc Thành.
Tư Kỳ Lạc Phu cũng biết nếu cứ diễn ra như vậy thì thể trạng và tinh thần của thủ hạ sẽ không được đảm bảo.
Nhưng không thể trì hoãn được nữa.
Thực ra lúc này gã đã có dự cảm không tốt nhưng mà đội đã đi đến mức này, không thể chỉ vì gã nói không tới là có thể không tiến về phía trước nữa.
Lúc trước gã đã trấn áp rất nhiều lần náo loạn nên mọi người đều phẫn uất với gã.
Nếu gã còn trấn áp thì e rằng người đầu tiên bị xử lý chính là gã.
Vì vậy một nhóm quạ đen đã lao thẳng đến Hắc Thành.
Khi đến nơi thì bốn phía thành vắng tanh.
Cây cối đều bị chặt, không còn sót lại một cành nào, hiển nhiên đối phương đã đề phòng bọn họ tạo dựng vũ khí công thành tại hiện trường.
Tư Kỳ Lạc Phu có mang theo vũ khí công thành đơn giản, chính là mấy cái thang.
Mang theo để đề phòng, trước đó bọn chúng đánh ba truân trang của Giang Đông chưa từng dùng vũ khí công thành.
Đối với bọn chúng thì công thành chính là trực tiếp dùng đạn nổ tung cổng và tường thành của đối phương.
Đúng là một đám quạ đen!
Nhưng chỉ vì đám quạ đen này mang theo vũ khí sắc bén nên người ta chỉ có thể chiến đấu vòng vo với bọn chúng.
....
Người trên tường thành đã thấy sự xuất hiện của người La Sát.
Tất cả mọi người đã sẵn sàng hành động nhưng đều nhớ rõ đại nhân đã dặn, không được phép b.ắ.n tên khi chưa đến phạm vi b.ắ.n. Không có huyền hộ che chở thì không được tùy ý nhìn ra ngoài thăm dò.
Huyền hộ là một vũ khí thủ thành, thường được đặt trên các lỗ châu mai trên tường thành để ngăn chặn mũi tên của kẻ địch.
Tuy nhiên Vệ Phó đã cho người sửa lại một chút, đắp một chiếc chăn bông thấm nước thật dày và đóng đinh vào tấm gỗ treo phía trên huyền hộ để chặn súng hỏa mai.
Kẻ địch đang tiến về phía trước.
Mọi người núp sau lỗ châu mai đều hồi hộp chờ đợi, chờ địch tiến vào phạm vi b.ắ.n tên.
Nhưng điều khiến người tiếc nuối là đội địch đã dừng lại cách thành trì khoảng hai trăm mét.
Tiếng tiếc nuối nối tiếp nhau nổi lên.
Lưu Trường Sơn cắn chặt hàm, tay ấn chặt đao trách mắng: "Hoảng cái gì, cũng không trông chờ đến lượt các ngươi đánh."
Vệ Phó bên cạnh hắn ta mặc áo da màu nâu, đầu đội mũ lông cùng màu, bên ngoài áo da cũng chỉ bảo vệ trước ngực bằng một tấm giáp ngực bằng mây.
Nói là giáp ngực nhưng thực ra là phần mây bị loại bỏ khi chế tạo khiên mây hình tròn đó.
Luồn sợi dây qua hai bên và buộc vào ngực.
Suy cho cùng vẫn là do không đủ trang bị, chỉ có khoảng chục bộ giáp sắt được Vệ Phó đưa cho Vệ Kỳ. Hắn, Lưu Trường Sơn và thậm chí là lão gia tử đều chỉ có thể sử dụng những thứ đơn giản này để phòng hộ.