Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 127

Sau khi được lão gia tử chỉ dẫn, tất cả mọi người đều cảm thấy giác ngộ.

Binh lính đến thành, việc hoảng sợ là vô ích, cách đúng đắn nhất là sử dụng mọi thứ trong tay để chiến đấu thật tốt.

"Nghe nói mỗi lần đám người La Sát tới đây, chỉ cần ẩn nấp trong truân trang và mượn tường cao, trừ khi cần thiết thì bọn chúng sẽ không tấn công. Có thể để lại một số người ở truân trang, xem xét tình thế rồi đánh lén từ phía sau, không cần chiến đấu kịch liệt mà chỉ cần quấy rối, đánh lén xong thì bỏ chạy."

Vệ Phó chỉ vào người dẫn đầu Đông Sơn truân và các truân trang khác nói.

Lão gia tử gật đầu tán thưởng.

"Thật ra người La Sát cũng không đáng sợ, điều đáng sợ là nỗi sợ hãi của người bình thường đối với người La Sát. Năm đó ta còn ở Hắc Thành đã đánh với người La Sát mấy lần, bọn chúng chỉ dựa vào lợi thế của súng ống nhưng lúc đó bọn chúng có ít người, mỗi lần chỉ xuất hiện mười mấy người, trang bị không đủ tinh vi, trông không giống binh lính tinh nhuệ của La Sát quốc mà giống như binh lính mất chỉ huy."

"Sau đó ta lại tới Hắc Thành mấy lần, mỗi lần đều vội vã đi qua nhưng cũng dự đoán được bọn chúng không quá lợi hại, chẳng qua là ỷ vào lợi thế của súng ống nếu không thì đã không chiến đấu với số lượng nhỏ trong nhiều thập niên và đến nay vẫn phải tập hợp đủ người mới dám tấn công Hắc Thành."

"Bọn họ có súng ống nhưng chúng ta cũng có lợi thế tường thành..."

Cho nên trận chiến này, bọn họ chưa chắc đã thua.

Nhưng nếu muốn thắng thì phải cân nhắc rất nhiều.

Đánh như thế nào, làm thế nào để nâng cao sĩ khí, làm thế nào để giảm thiểu thương vong... Đôi khi đánh giặc còn phụ thuộc vào sĩ khí, nếu sĩ khí đi xuống thì chưa chiến đã thất bại.

Hoặc có thể trong lúc đánh nhau, bởi vì thương vong nhiều nên quân lính sợ hãi, kẻ địch còn chưa tấn công tới thì bản thân đã sợ trước, như vậy thì không đánh còn hơn.

Trước mắt trong tay Vệ Phó chỉ có chưa đến hai trăm người có thể sử dụng.

Những người này bao gồm nhóm người từ các bộ lạc trên thảo nguyên mà lão gia tử mang về, là tư binh của Vệ Phó và đồng thời cũng là nhóm người được huấn luyện tốt nhất hiện nay.

Quân bị và thực phẩm đều là tốt nhất, mỗi ngày đều tiến hành tập trận.

Sau đó là ba mươi sai dịch của quan nha và mấy chục hán tử ở đoàn xe băng.

Đặc điểm của những người này là dũng cảm, mạnh mẽ và trung thành nhưng chỉ có sức mạnh chứ chưa trải qua quá trình huấn luyện chính thống nên có thể sử dụng làm kỳ binh.

Cuối cùng là hơn ba mươi binh lính thủ quan được triều đình cấp quân lương bắt được từ tay Mao Tô Lợi.

Trước kia những người này đi theo Mao Tô Lợi, hầu hết đều ham ăn lười làm, tham sống sợ c.h.ế.t, sau khi Vệ Phó bắt giữ Mao Tô Lợi cũng không trục xuất những người này mà tiếp tục sử dụng họ.

Nhưng đã giảm lương xuống chưa đến một nửa và buộc bọn họ phải tập luyện hàng ngày.

Nếu không đủ tiêu chuẩn thì lương sẽ bị giảm tiếp.

Lúc trước cũng có người từng hỏi Vệ Phó, tại sao không đuổi những người này đi, lãng phí lương nuôi bọn họ, hơn nữa không chắc đã đào tạo được, còn không bằng tuyển người mới, chờ huấn luyện xong là có thể sử dụng.

Vệ Phó chỉ cười và không nói gì.

Trên thực tế thì nền tảng của hắn vào thời điểm đó không ổn định, đám thủ hạ của Mao Tô Lợi này, giết thì không đáng nhưng lại có tội ác tày trời, nếu không giết mà thả ra cũng là tai họa.

Hơn ba mươi người tập hợp lại với nhau cũng thành một thế lực, nói không chừng tụ tập lại sẽ cùng nhau đối phó hắn.

Tốt hơn hết là nên giữ lại và dần dần hao mòn.

Cái gọi là nước ấm nấu ếch, nếu không bị đẩy đến giới hạn thì những người này sẽ không phản kháng mà dần dần làm hao mòn ý chí phản kháng của bọn họ.

Cho đến nay, những người này có thể sử dụng nhưng đừng mong đợi sự trung thành, nếu trận chiến thuận lợi thì những người này sẽ không keo kiệt sức lực nhưng nếu trận chiến không khả quan thì có lẽ bọn họ là những người đầu tiên bỏ chạy.

Vệ Phó vừa thương lượng với lão gia tử vừa suy nghĩ trong đầu xem người nào có thể dùng, người nào không thể dùng và nên dùng người gì vào nơi nào.

Mà đám người Lưu Trường Sơn đã chuẩn bị tất cả.

Khiên mây phải được chế tạo gấp gáp, còn có bố trí cạm bẫy và mai phục ở trên đường, việc này cần phải thương lượng với mấy truân trang lân cận, hy vọng bọn họ có thể cung cấp một ít nhân lực.

Tạm thời quan nha không công bố tin tức người La Sát sắp tấn công mà chỉ lặng lẽ tiến hành chuẩn bị.

Trước mắt thì Đông Sơn truân phía trước vẫn do lão truân trưởng phụ trách quản lý công việc trong truân nhưng trên thực tế thì sau một loạt sự kiện đã được mấy người trẻ tuổi làm việc ở quan nha dẫn đầu.

Còn có phía sau Đông Sơn truân, do địa thế nên phong tục dân gian của bọn họ luôn vững mạnh, từ trước đến nay vẫn luôn tôn trọng kẻ mạnh, trước nay vẫn luôn nghe theo kẻ mạnh mà những người trẻ tuổi mạnh nhất đều được tuyển dụng vào quan nha.

Vì cần một lượng lớn nhân lực âm thầm giăng bẫy và chướng ngại vật trên đường đi nên Vệ Phó không giấu giếm người của hai truân này mà thông báo cho bọn họ tin tức người La Sát sắp tấn công.

Người của hai truân này do một nhóm người trẻ tuổi là Tát Luân Sơn và Trát Cáp Lỗ dẫn đầu, lặng lẽ dựng rào chắn dọc đường. Bên quan nha cũng đang khua chiêng gõ mõ chuẩn bị.

Cùng lúc đó, trong thành bắt đầu lan truyền tin tức người La Sát sắp tấn công Hắc Thành.

Tin tức này không phải do quan nha thả ra. Nhưng có thể hình dung rằng quan nha và mấy truân có động thái lớn như vậy, Tạ gia và Vương gia không thể không nhận được tin tức.

Vì thế là đơn giản tung tin tức và tạo ra sự khủng hoảng trong thành.

Không thể không nói rằng bọn họ đã thành công.

Bởi vì tin tức nói người La Sát chỉ nhắm vào Hắc Thành chứ không nhằm vào các truân trang nên một số bá tánh trong thành đã tin vào điều đó và lần lượt chạy trốn khỏi Hắc Thành.

Ban đầu Hắc Thành được xây dựng dựa trên Hắc Giang, trước khi thành lập Hắc Thành thì những truân trang lân cận chính là nơi tập trung của bá tánh, sau này khi xây dựng Hắc Thành, hơn nửa số người trong thành đều là người của các truân trang.

Bây giờ người La Sát đang nhắm đến Hắc Thành nên hầu hết những người vẫn còn kết nối với truân trang sẽ không ở lại thành, trong một thời gian ở cổng thành có thể nhìn thấy các nhóm người chạy trốn ra ngoài thành.

Có người đi một người, có người đi theo tốp năm tốp ba, có người dìu già dắt trẻ, cũng có thương nhân từ nơi khác đến đây làm ăn có mấy chục chiếc xe lớn định rời khỏi Hắc Thành trước khi người La Sát đến.

Sai dịch phụ trách canh gác cổng thành tới quan nha bẩm báo có nên cho những người này rời khỏi thành hay không.

Sắc mặt mọi người trong phòng đều không tốt lắm, Vệ Kỳ tức giận mắng chửi một câu.

Sắc mặt của Vệ Phó không tốt nhưng lại nói: "Cho bọn họ rời khỏi thành."

"Đại nhân?"

Vệ Phó thở dài một hơi, đứng dậy.

"Ta vẫn luôn do dự không muốn truyền tin ra vì sợ trong thành gây náo loạn, cũng sợ có người nhân cơ hội gây chuyện. Hiện giờ đã vậy rồi, những người nên rời đi đều đã rời đi, không có lý do rời đi thì tất nhiên sẽ giúp đỡ giữ thành."

Sai dịch nhận được mệnh lệnh vội vàng lui xuống.

Đây không phải lúc để bi thương, lo lắng không có đủ thời gian mà Vệ Phó đã động viên và đưa ra nhiều chỉ thị khác nhau. Hiện tại phần lớn bá tánh trong thành đã bỏ chạy nên cần thay đổi một số khâu chuẩn bị.

Phúc Nhi nhân cơ hội kéo lão gia tử ra khỏi phòng họp.

"Gia gia, ngài nói bọn họ đều chạy rồi, chúng ta có thể giữ được thành không? Ta luôn cảm thấy..." Nàng lo lắng sốt ruột, quay đầu nhìn Vệ Phó đang nói chuyện ở đại sảnh.

Đã một ngày một đêm hắn chưa chợp mắt, bây giờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Lúc này Phúc Nhi vừa cảm thấy ngột ngạt, vừa đau lòng. Nếu có thể thì thật sự muốn chọc mấy cái lỗ lớn vào đám quỷ La Sát đó.

Lão gia tử cười nói: "Được rồi, đừng coi thường nam nhân của con, hắn có thể nghĩ thông suốt đạo lý "những người muốn chạy thì mặc kệ cho bọn họ chạy" trong thời gian ngắn như vậy chứng tỏ hắn không còn là con người của trước kia. Sự trưởng thành luôn đi kèm với đủ loại khó khăn thì cứ coi như thử thách, sau khi vượt qua sẽ trở nên phi thường."

"Vậy nếu không vượt qua được thì sao?"

"Cái gì? Con không tin nam nhân của mình sao?"

Phúc Nhi lập tức nói: "Đương nhiên là ta tin hắn! Vậy nên nhất định sẽ vượt qua!"

Lão gia tử vỗ vai nàng: "Có niềm tin như vậy là tốt rồi! Nếu là trước đây, ta còn nghĩ khả năng giữ thành chỉ tầm năm phần nhưng sau sự việc này ta có thể chắc tới tám phần."

Phúc Nhi bị nói tới mông lung.

Tại sao mọi người bỏ chạy như vậy thì lại gia tăng phần thắng?

Lão gia tử nói lời thấm thía: "Nhiều người thì nhiều tâm tư phức tạp, qua việc này có thể lọc ra những người có tâm tư khác. Không chạy là vì không có đường lui, một đám không thể lui được rất đáng sợ."

Có người bỏ chạy, có người không.

Người không bỏ chạy đương nhiên là không có lý do để bỏ chạy.

Hoặc là đã coi Hắc Thành là quê hương, hoặc là kế sinh nhai ở Hắc Thành, rời khỏi nơi này thì sao có thể sống tiếp? Hoặc là trong nhà quá nhiều người, già trẻ lớn bé không có cách nào rời đi.

Nhưng phải nói rằng những người chạy trốn đều là liều k*ch th*ch đối với người không chạy trốn.

Bọn họ càng cảm thấy bất bình và coi thường những người chạy trốn, bọn họ bất giác tập trung tại quan nha và muốn hỏi trấn an sử đại nhân nên làm gì bây giờ.

Đây là một cảnh tượng chưa từng thấy trước đây.

Có lẽ là từ khi Vệ Phó tới đã làm rất tốt chức quan phụ mẫu này nên các bá tánh không còn cách nào khác, theo bản năng tìm tới quan nha để giúp đỡ.

Trước cửa quan nha, trong tiếng gió lạnh gào thét, Vệ Phó mặc một thân quan bào đứng trước mặt mọi người.

"Đối với tình huống hiện tại, không cần bản quan phải nhiều lời nữa. Bản quan chỉ nói một câu, bản quan sẽ không rời đi, sẽ ở lại cùng mọi người giữ thành."

Nghe vậy, trong đám người có người không nhịn được khóc thành tiếng.

Tất cả đều đang lẩn trốn, vậy tại sao lại tra tấn những người không thể trốn thoát vì nhiều lý do? Hiện giờ cuối cùng cũng có người nói rằng sẽ không bỏ chạy, chính trấn an sử đại nhân đã hứa hẹn.

Có người gào khóc.

Có người hét lớn: "Chúng ta giúp đại nhân cùng giữ thành! Hãy cho những người đó chạy trốn! Chúng ta có nhiều người như vậy, ta không tin chúng ta vẫn còn sợ đám quỷ La Sát đó!"

"Cùng nhau giữ thành!"

"Giữ thành!"

"Không tin đám quỷ La Sát kia có thể xông tới!"

Trong một đêm, tất cả mọi người đã được huy động.

Trong nhà có nam đinh thì nam đinh sẽ đứng ra giúp đỡ bất cứ việc gì có thể. Khuân vác cây, khuân vác tảng đá lớn, chuẩn bị mũi tên...

Nữ nhân làm những công việc không đòi hỏi thể lực như dính chăn bông vào tấm gỗ hoặc là chuẩn bị một số vải sạch để đưa cơm nước cho nam nhân đang làm việc.

Nghe nói làm ướt chăn bông có thể ngăn được hỏa khí nên những người có thừa chăn bông ở nhà đều đóng góp chăn. Điều này khiến Phúc Nhi đã mua hết chăn bông trên thị trường cũng không đủ dùng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bây giờ nàng chịu trách nhiệm phân bổ các loại vật tư, vấn đề chăn bông đã được giải quyết, cuối cùng này cũng có thể thở phào.

Ngoài ra còn có việc chuẩn bị tấm chắn.

Tuy có đủ nguyên liệu nhưng lại thiếu nhân lực để dệt trầm trọng.

Hiện giờ đã điều động hơn nửa số người trong thành, sau khi hỏi thăm đã phát hiện có rất nhiều người có tay nghề thủ công đan tre nứa đơn giản, cũng là cuộc sống thường ngày không thể thiếu những việc đan giỏ, nắp nồi gì đó.

Tất nhiên không thể so sánh với thợ đan tre nứa thực thụ nhưng có còn hơn không.

Nếu không đan được thì dùng dây mây đan hai vòng tròn, kẹp một lớp bạch cẩm ở giữa rồi dùng đinh đóng đinh lại với nhau. Ban đầu Phúc Nhi nghĩ loại tay nghề hời hợt này có thể không hiệu quả nhưng ai ngờ khi đưa cho lão gia tử xem, lão gia tử lại nói có thể sử dụng được.

Nhờ đó mà việc chế tạo khiên mây cũng được tăng tốc.

Đến trưa ngày thứ ba, mọi việc đều đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ chờ địch tới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn