Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 126

Mỗi năm nước sông Hắc Giang sẽ bị đóng băng mấy tháng, người La Sát sẽ vượt qua núi, cướp bóc người dân thuộc các dân tộc khác nhau ở khu vực thượng lưu và hạ lưu sông Hắc Giang.

Nghe nói những người này ăn cả thịt người, tóc và răng nanh màu đỏ, giỏi sử dụng súng hỏa mai và cũng có kỵ binh.

Điều trước được bá tánh chưa từng nhìn thấy người La Sát đồn đại nhưng điều sau là sự thật.

Tuy nhiên số lượng người đến mỗi lần không nhiều, ít thì mấy chục, nhiều thì hàng trăm.

Do những người này có súng hỏa mai cực mạnh, sau khi các dân tộc và bộ lạc ở địa phương phải hứng chịu nhiều vụ cướp bóc và thảm sát, triều đình không cử quân kịp thời nên đã xây tường cao để tự cứu mình.

Mỗi khi có người La Sát tấn công thì mọi người sẽ trốn trong tường cao, để bọn họ bất lực trở về.

Sau khi mặt nước phá băng thì những người La Sát này sẽ quay trở lại.

Nếu không quay trở lại thì là vì tiếp viện của bọn họ không có thuyền, sẽ bị mắc kẹt trong mạng lưới kênh rạch chằng chịt xung quanh Hắc Thành, hết đan dược và lương thực và sẽ bị bá tánh các dân tộc tụ tập đánh c.h.ế.t.

Tất nhiên đây chỉ là ấn tượng vốn có của những người xung quanh Hắc Thành trước đây, trên thực tế sau khi người La Sát cướp bọc khu vực thượng lưu và hạ lưu sông Hắc Giang nhiều lần trong những năm gần đây đã hiểu rất rõ về địa hình của địa phương.

Khuyết điểm là thiếu nơi dừng chân và điểm tiếp viện, bọn họ xây dựng một điểm dừng chân nhỏ ở thượng lưu sông Ural.

Sông Ural nối liền sông Tinh Kỳ, sông Ural và thậm chí cả khu thượng lưu sông Tinh Kỳ đã rơi vào tay người La Sát, mấy thế hệ ở nơi này đã trở thành tộc nhỏ, cũng không thể không thần phục, trở nên phụ thuộc đối phương cũng vì chỗ tiếp viện cung cấp này.

Người dân Hắc Thành bên kia sông không biết tất cả những điều này nhưng người ở Giang Đông, nằm giữa ngã ba sông Hắc Giang và sông Tinh Kỳ sao có thể không biết.

Ít nhất là Tạ gia và Vương gia đều biết.

Lý Thành Ngôn không biết làm thế nào mà gia chủ của Tạ gia và Vương gia lại đưa ra quyết định cấu kết với người La Sát để tấn công Hắc Thành này. Đến lúc ông ấy biết thì ông ấy và phụ thân Lý Đức Nghĩa đã trúng chiêu.

Thế mới biết sở dĩ Vương Liên Sinh đối phó với phụ tử hai người là vì sợ bọn họ cản trở nên đánh trước giành lợi thế.

Hơn nữa ông ấy còn biết tại sao hai gia chủ Tạ gia và Vương gia lần này lại lập lời thề liên thủ với người La Sát nhất định sẽ chiếm được Hắc Thành.

Bởi vì lúc này người La Sát không phải ít thì mấy chục, nhiều thì hàng trăm như trước kia mà đã tập hợp được năm sáu trăm người trong vài năm.

Bọn họ không chỉ có binh lực sung túc mà còn có rất nhiều súng hỏa mai và pháo từ La Sát quốc mang đến, sở dĩ năm nay không nghe tới tung tích của người La Sát chính là vì bọn họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn.

Lên kế hoạch chiếm giữ Hắc Thành, thành trì lân cận duy nhất có quan binh của triều đình chiếm đóng, đồng thời sử dụng Hắc Thành như một bức xạ để thu nhận cống nạp từ bá tánh các dân tộc xung quanh.

Các gia tộc ở Giang Đông đã đứng ở tuyến đầu chống lại người La Sát nhiều năm, từ trước đến nay vẫn luôn căm thù quỷ La Sát đến tận xương tủy nhưng không ngờ tới đường đường là gia chủ lại vì lợi ích riêng mà cấu kết với quỷ La Sát.

Lý Đức Nghĩa vô cùng căm hận, chửi ầm lên nhưng bất đắc dĩ bị người ta ám sát nên hối hận không thôi, không còn cách nào khác là liều c.h.ế.t mở đường cho nhi tử trốn thoát, để ông ấy tới Hắc Thành báo tin.

Đáng tiếc Lý Thành Ngôn cũng đã sức cùng lực kiệt, còn chưa tới Hắc Thành đã ngã xuống. Cũng may gặp được Vệ Kỳ đi săn ngoài thành trở về, nếu không chắc chắn sẽ bị người Vương gia phái đến bắt về.

"Sao bây giờ hắn lại biến thành như vậy?!" Lão gia tử vừa khiếp sợ vừa tức giận nói.

Hắn này đương nhiên là chỉ Vương Liên Sinh, cũng chính là ca ca ruột của lão gia tử.

Lý Thành Ngôn cười khổ.

"Ngay cả phụ thân ta cũng không ngờ gia chủ sẽ biến thành như vậy mà chỉ cho là hắn lớn tuổi nên có chút bảo thủ."

Nếu không phải như vậy thì sao ngày ấy Lý Đức Nghĩa đến phải rối rắm và áy náy thế?

Là vì biết cho dù thiếu tướng quân còn sống, thậm chí biết rõ thiếu tướng quân thật sự ấm ức thì ông ấy và Lý gia cũng không thể phản bội Vương gia và đảo hướng theo thiếu tướng quân.

Không chỉ vì sự yên ổn của Lý gia mà còn là vì tình hình hiện giờ của Vương gia.

Nếu Lý gia đảo hướng thì Vương gia chắc chắn sẽ hỗn loạn, một khi đã nổ ra phong ba thì khi đó bất kể là ai thắng thì đều là một sự thất bại thảm hại đối với Vương gia và những người luôn phụ thuộc vào Vương gia.

Cho nên Lý Đức Nghĩa lựa chọn tiếp tục để thiếu tướng quân ấm ức nên ông ấy mới giàn giụa nước mắt, cảm thấy không còn mặt mũi đối mặt, vì vậy mới hứa không để gia chủ động thủ với thiếu tướng quân.

Ông ấy cho rằng thiếu tướng quân không truy cứu sự việc ngày hôm đó là vì thời thế đã thay đổi và vì quan tâm tới tình hình chung.

Ông ấy không biết rằng lão gia tử thực sự không để ý đến những điều đó, Vương gia gì đó, vị trí gia chủ gì đó, lão gia tử đã sớm buông bỏ.

Lý Đức Nghĩa dùng suy nghĩ của mình suy đoán tâm tư của lão gia tử, thậm chí Vương Liên Sinh cũng suy đoán như vậy.

Nhưng mà ông ta ở vị trí một người khác thì sẽ suy nghĩ nhiều hơn.

Nếu Vương Thủy Sinh thật sự không có ý định truy cứu thì tại sao lại đến Hắc Thành, nếu ông lão thực sự rộng lượng như vậy thì lẽ ra nên c.h.ế.t già ở bên ngoài, tại sao lại quay về?

Đặc biệt là thân phận của Vệ Phó càng khiến Vương Liên Sinh phải suy nghĩ nhiều hơn.

Ông ta cảm thấy Vương Thủy Sinh quay về để trả thù ông ta và cướp đi vị trí gia chủ nên ông ta muốn ra tay trước để chiếm lợi thế.

Phá hủy Hắc Thành, giết trấn an sử chẳng khác nào sẽ tiêu diệt chỗ dựa của Vương Thủy Sinh muốn cướp đồ của ông ta.

Không có nhiều thời gian để mọi người nghĩ kỹ lại vướng mắc này, bởi vì theo tin tức mà Lý Thành Ngôn nhận được thì có lẽ người La Sát sẽ đến vào hai ngày tới.

Người La Sát mang theo một số lượng lớn vũ khí, trong đó còn có cả pháo.

Hắc Thành có hỏa khí không?

Có.

Nhưng chỉ có vài khẩu súng ngắn và hai khẩu đại bác nhỏ bằng đồng.

Hai khẩu đại bác nhỏ bằng đồng này là vũ khí phòng thủ được triều đình phân cho Hắc Thành, rất có giá trị đối với Mao Tô Lợi. Để thể hiện sự uy nghiêm của mình, khi nhận được khẩu đại bác nhỏ bằng đồng thì ông ta còn cố ý đặt trên lỗ châu mai của tường thành và bắt hai viên đạn đại bác.

Uy lực của nó rất mạnh mẽ.

Có thể nói ông ta có thể yên tâm ngồi ở vị trí thủ quan của Hắc Thành, tất cả các truân trang đều bằng lòng cho ông ta mặt mũi ngoại trừ sự liên minh của ông ta với A Nhĩ Đan thị tộc thì đều là nhờ hai khẩu đại bác nhỏ bằng đồng này.

Tuy nhiên do đã cũ và không được bảo dưỡng nên hai khẩu đại bác nhỏ bằng đồng này đã đến hạn thay thế từ lâu, sau khi Vệ Phó bắt giữ Mao Tô Lợi đã kiểm kê thứ tồn dư của thủ quan.

Một ít đao, thương, binh khí có thể dùng đều đã phân phát cho thủ hạ tư binh và sai dịch.

Hắn đã tìm người sửa chữa hai khẩu đại bác nhỏ bằng đồng này.

Chỉ còn lại hai mươi viên đạn đại bác, bởi vì cũ kỹ nên tiếng nổ không vang, dù sao thì Vệ Phó đã cho người b.ắ.n thử ba viên đạn.

Ba viên chỉ có một viên nổ.

Tình thế rất nghiêm trọng, ai có thể ngờ rằng chiến tranh sẽ xảy ra như thế này.

Điều duy nhất đáng được ăn mừng là tường thành của Hắc Thành còn tính là cao, nếu người La Sát chỉ mang theo một hoặc hai khẩu đại bác tới thì có lẽ sẽ phải mất một hoặc hai ngày mới có thể đánh bại.

Đương nhiên tiền đề là có người dám đi lên tường thành đánh trả người phía dưới.

Nhưng trên thực tế thì dân bản xứ đều rất sợ người La Sát, chỉ riêng cái tên của người La Sát đã khiến hầu hết những bá tánh bình thường sợ vỡ mật.

Nếu kết hợp với súng ống của người La Sát cũng đủ khiến cho nhi lang dũng cảm thiện chiến của nhiều bộ tộc phái rút lui. Cho dù hung tàn như mã phỉ nhưng cũng bị vài tiếng súng hỏa mai làm cho sợ hãi bỏ chạy.

Vết thương do súng gây ra quá khó chữa mà áo giáp và khiên thông thường đều vô dụng trước súng ống.

Làm thế nào để thân xác phàm nhân chiến đấu với súng ống, chiến đấu như thế nào?

Các người lớn đều có vẻ mặt nghiêm túc, Đại Lang vẫn không hiểu gì, quay trái nhìn cha rồi lại nhìn nương, nhìn tiểu thúc thúc rồi lại nhìn tằng tổ phụ.

Cuối cùng y cảm thấy tằng tổ phụ có cảm giác an toàn nên bước vài bước đến gần lão gia tử và ôm lấy chân của lão gia tử.

Lão gia tử nhét điếu thuốc vào thắt lưng và bế Đại Lang lên.

"Được rồi, chuyện có gì to tát mà từng người đều như để tang vậy? Người còn chưa tới đã dọa các ngươi bò cả ra, vậy thì không cần đánh, trực tiếp mở rộng cửa thành đầu hàng là được!"

Phúc Nhi bĩu môi nói: "Gia gia, không phải do các người nói quá đáng sợ sao, ta sợ gì chứ, ta lại chưa từng thấy người La Sát."

Về phần Vệ Phó, sắc mặt nghiêm túc của hắn cũng không khó hiểu.

Bởi vì lúc trước trong cuộc đại duyệt ở Thừa Đức, Chính Võ đế lúc đó vẫn là Tuyên Vương đã lấy ra rất nhiều súng ống, uy lực của những súng ống đó khiến người không khỏi sợ hãi.

Nghe nói súng ống của người La Sát còn tốt hơn Đại Yến, vì vậy hắn rất khó tưởng tượng đến lúc đó hắn chỉ dựa vào thân xác phàm trần có thể đánh bại được người La Sát cầm súng ống hay không.

Không phải hắn không nghĩ đến việc phát triển súng ống nhưng thời gian hắn ở Hắc Thành quá ngắn, căn bản không có thời gian. Mà rõ ràng Ô Cáp Tô từ chối đối phó với hắn và không đưa cho hắn bất kỳ vũ khí và trang bị nào.

Bây giờ bảo hắn cầm củi lửa gậy gộc đánh người không phải do hắn không cẩn thận.

"Đồ vật là thứ c.h.ế.t, người là sống, chúng ta sớm nhận được tin tức cũng đã là may mắn. Đây là một lợi thế về quân sự, nếu chiếm được lợi thế, chúng ta còn có lợi thế về địa lý, cho dù hai bên không thể tiêu diệt được mối đe dọa về sự chênh lệch vũ khí nhưng ít nhất có thể làm cho cuộc chiến của chúng ta bớt khó khăn hơn."

Nếu không thì nên nói thế nào, trong nhà có ông lão giống như có một kho báu, vào thời điểm quan trọng vẫn là lão gia tử dùng định hải thần châm đóng vai trò trấn an người trẻ tuổi.

"Các người đi theo ta."

Lão gia tử ôm Đại Lang đi ra ngoài, đám người Vệ Phó, Phúc Nhi, Vệ Kỳ, Lưu Trường Sơn lần lượt đi theo.

Đi tới tiểu viện phía đông, ba gian phòng này chính là nơi lão gia tử thường nghiên cứu khiên chắn.

Lúc này cửa đã khóa trái, lão gia tử sờ thắt lưng nhưng không tìm được chìa khóa.

"Bà lão, lại đây mở cửa."

Ngưu Đại Hoa luôn trốn trong nhà vội vàng từ chính phòng đi tới.

Lấy một chiếc chìa khóa từ trong ngực ra.

"Bà khóa cửa làm gì?"

"Không phải ông nói nơi này không ai có thể vào, bình thường ông ra ngoài liền mặc kệ, ta còn phải để mắt tới khóa cửa, ta khóa lại là sai sao?"

Oán giận cũng không ảnh hưởng đến tốc độ mở cửa của Ngưu Đại Hoa.

"Được rồi, trước tiên đừng nói mấy lời vô nghĩa này nữa, có chính sự phải làm."

Ngưu Đại Hoa lập tức ngừng nói, cầm ổ khóa và chìa khóa trở lại chính phòng.

Khi cánh cửa mở ra, bên trong không có thứ gì đáng giá.

Tất cả đồ đạc trong nhà đã được dọn đi, chỉ còn lại một căn phòng trống, ở giữa phòng là một bục rộng rãi làm bằng gỗ cùng với những dụng cụ linh tinh như bào gỗ.

Trên bệ gỗ có đặt hai tấm khiên, một bên là tấm khiên từ Kiến Kinh mang đến.

Đặc điểm lớn nhất của tấm khiên này là rộng, lớn và dài. Bên cạnh còn có một tấm khiên nhỏ, kích thước khoảng nửa mét, chỉnh thể là hình tròn.

"Ta đã sửa đổi chiếc khiên này dựa trên chiếc khiên lớn này, ở giữa có bỏ thêm bạch cẩm, tấm khiên lớn tuy tốt nhưng quá nặng và không tiện mang theo, loại khiên nhỏ này trọng lượng nhẹ, có thêm bạch cẩm thì súng hỏa mai không thể xuyên thủng, ít nhiều cũng có chút tác dụng."

Đâu chỉ là có chút tác dụng!

Vệ Phó nhấc tấm khiên hình tròn lên thử, múa may trên cánh tay hai lần.

Cũng không cản trở chuyển động và người bình thường đều có thể cầm được.

Đừng đánh giá thấp tác dụng của tấm khiên, nếu chiếc khiên nhỏ này thực sự có thể xuyên thủng súng hỏa mai thì Hắc Thành có thể dẫn người ra khỏi thành để đột kích.

Cho dù người La Sát có đại bác thì việc di chuyển đại bác cũng khó khăn, đại bác cũng không thể đi theo người, bọn họ có thể lợi dụng khả năng cơ động của kỵ binh để thực hiện các loại đánh lén.

Trong lúc nhất thời, trong đầu Vệ Phó xuất hiện các loại ý tưởng khác nhau.

Nhưng trước đó phải sản xuất hàng loạt chiếc khiên này, nếu không thì bất kỳ ý tưởng nào của hắn cũng trở thành lầu các trên không trung.

"Trước đó ta bảo con mua chỗ dầu cây trẩu dùng để ngâm dây mây dệt khiên mây, một phần dây mây đã được ngâm, đang chờ hong khổ để dệt, bây giờ không thiếu nguyên liệu nhưng lại thiếu người dệt khiên mây."

Chuyện này Vệ Phó đều biết, lão gia tử chỉ nói ông lão muốn cải tiến tấm khiên chắn nhưng không ngờ lại cho hắn bất ngờ lớn như vậy.

Chẳng lẽ lão gia tử đã đoán trước được rằng người La Sát sẽ đánh tới?

Trên thực tế thì điều này không sai.

Tuy nhiên lão gia tử không dự đoán được hai nhà Tạ gia và Vương gia sẽ cấu kết với người La Sát, ông lão tưởng người La Sát sẽ đến mỗi năm, Vệ Phó là mệnh quan triều đình duy nhất ở địa phương nên bọn chúng không có khả năng ngồi yên không đến.

Nếu ra ngoài chiến đấu với quỷ La Sát, không có súng ống cũng không sao nhưng nếu không có khiên chắn thì nhất định sẽ có thương vong nặng nề.

Cho nên ông ấy đã nghiên cứu cách cải thiện khiên chắn từ lâu và thậm chí còn chuẩn bị trước.

Những sợi dây mây đã được ngâm trước là bằng chứng, chẳng qua lão gia tử còn chưa kịp cho người chế tạo gấp khiên mây thì người La Sát đã kéo đến.

"Hơn nữa khi đánh trận không chỉ sử dụng vũ khí quân bị mà phải sử dụng tất cả phương diện."

Nói xong, lão gia tử bảo Vệ Phó dẫn ông lão đến thư phòng của hắn.

Trong thư phòng của Vệ Phó có một tấm bản đồ khu vực xung quanh Hắc Thành đã lục soát được từ nhà của Mao Tô Lợi, tuy bản đồ rất đơn giản, nhiều địa điểm xa xôi không được đánh dấu rõ ràng nhưng rất may là địa hình xung quanh Hắc Thành vẫn có thể nhìn rõ.

Lão gia tử chỉ vào Hắc Giang trên bản đồ và vị trí của Hắc Thành rồi nói: "Nếu đám người La Sát đó muốn vượt sông để tấn công Hắc Thành thì phải đi qua Giang Đông rồi qua sông. Giang Đông thì bỏ qua, bây giờ địch hữu khó phân, cả hai nhà Tạ gia và Vương gia đều cấu kết với người La Sát, các nhà khác cũng không biết như thế nào, tạm thời có thể cho qua."

"Các truân trang bên bờ sông thường xuyên lui tới quan nha nên phải thông báo trước để bọn họ chuẩn bị, nói không chừng cũng có thể hữu ích. Còn có thể thiết lập chướng ngại vật trên đường nhằm hao binh tổn tướng, đả kích tinh thần của đối phương trước khi người La Sát đến."

"Ngoài ra hãy dùng tấm ván gỗ buộc vải bông nhúng nước để bảo vệ tường thành, vải bông ướt có thể ngăn chặn đòn tấn công của hỏa khí. Có thể sử dụng lỗ châu mai bên trên, tập hợp tất cả các cung thủ giỏi trong thành, thu thập thêm nhiều mũi tên. Chúng ta không có hỏa khí nhưng ta nhớ rõ trong kho quân bị vẫn có chút vũ khí phòng thủ, mấy chiếc máy b.ắ.n đá cũ sau khi sửa chữa vẫn có thể sử dụng được, chuẩn bị thêm dầu hỏa, lúc cần thiết có thể đun sôi rồi đổ xuống..."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn