Trước khi bá tánh chen chúc ra khỏi thành thì Vệ Phó đã ra lệnh.
Chỉ giới hạn trong hôm nay, cổng thành sẽ đóng lại sau khi trời tối và sẽ không mở trong thời gian sắp tới.
Những người rời khỏi thành cũng không phải bỏ chạy là mặc kệ, bọn họ vẫn chú ý đến tình hình trong thành, thậm chí các truân trang cũng chú ý đến tình hình ở Hắc Thành.
Nhưng Hắc Thành đã đóng chặt cửa thành và không ai biết chuyện gì đang xảy ra bên trong.
Ngay từ đầu Tạ gia đã cho người nhìn chằm chằm động tĩnh ở cửa thành, Hắc Thành chỉ có một cổng thành nên rất dễ theo dõi. Chủ yếu là bọn họ để mắt đến động tĩnh của quan nha, sợ trấn an sử sẽ bỏ bá tánh mà chạy.
Tuy nhiên bọn họ nghĩ đến, việc bỏ chạy cũng không phải không thể chấp nhận, nếu chạy trốn thì sẽ không dễ dàng quay trở lại, cho dù quay về thì bá tánh sẽ không còn tin nên cuộc khủng hoảng ở mỏ than sẽ được giải quyết mà không tốn sức.
"Nếu sớm biết mọi chuyện dễ dàng như vậy thì có lẽ lúc trước chúng ta không cần phải liên lạc với đám người La Sát đó." Tạ Vân không nhịn được nói.
Tạ gia chủ liếc nhìn nhi tử.
Nếu chỉ đơn giản như vậy thì tốt rồi, sự thật đã chứng minh rằng trấn an sử không có ý định bỏ chạy, xem ra hắn thật sự có ý định thủ thành và chiến đấu với người La Sát.
Cũng không biết lấy dũng khí ở đâu, chỉ dựa vào hai khẩu đại bác cỡ nhỏ của Mao Tô Lợi để lại?
"Khi nào đám quỷ La Sát kia tới? Không phải hôm qua nên tới rồi sao?"
Càng đến gần thời điểm thì lòng người càng lo lắng, cho dù người trầm ổn như Tạ gia chủ cũng không khỏi có chút bực bội, dù sao thành công hay thất bại đều phụ thuộc vào điều này.
"Ngày hôm qua không tới thì chắc hẳn hôm nay có thể tới, dù sao có nhiều người như vậy, việc chậm trễ là điều khó tránh khỏi."
"Cho người nhìn chằm chằm, một khi thấy người thì tiến lên thương lượng, nói cho đối phương biết tình hình đại khái ở trong thành. Về phần còn lại không phải chuyện của chúng ta, Tạ gia còn muốn có chỗ đứng ở Giang Đông, không thể để lộ chuyện có liên lạc với người La Sát trước mặt người khác."
"Vâng, phụ thâthân."
Cùng lúc đó cách Giang Đông chưa đến mười dặm.
Một đội ngũ vài trăm người đang chậm rãi tiến về phía trước.
Bọn họ có một số người cưỡi ngựa, một nửa người đi bộ và được hộ tống bởi hai mươi chiếc xe lớn chở quân nhu cho chuyến đi của bọn họ.
Tư Kỳ Lạc Phu là đội trưởng của một đội thám hiểm. Nói là đội thám hiểm nhưng thực ra chỉ là cho dễ nghe, trên thực tế thì đội thám hiểm còn được gọi là đội hành quân dân gian xa.
Nói trắng ra thì đó là một đội hành quân dân gian đã được chính phủ phê duyệt.
Có rất nhiều đội hành quân dân gian giống như vậy ở nước bọn họ, đầu tiên, đội thám hiểm tư nhân đến một nơi mà chưa có ai ở đất nước họ từng đặt chân đến, sau khi tìm hiểu phong tục và địa hình địa phương thì quay về báo cáo với quan viên, quý tộc và thậm chí là quốc quân.
Bởi vậy mà nhận được rất nhiều chi viện hoặc phần thưởng, sau đó sử dụng thứ này để chiêu mộ người và mua vũ khí để tiến hành các "cuộc thám hiểm" tiếp theo ở nơi này.
Đội thám hiểm đi trước, quân chủ lực theo sau.
Cứ như vậy, bọn họ đã tiến về phía đông và chinh phục được nhiều nơi.
Lưu vực sông Mã Mục Nhĩ (Hắc Hà) được gia gia của Tư Kỳ Lạc Phu phát hiện, chỉ tiếc là đội thám hiểm của gia gia gã lúc ấy quá nhỏ và sau đó đã bị giải tán.
Trong những năm gần đây, gia gia và phụ thân của Tư Kỳ Lạc Phu đã cổ xúy người ở sông Mã Mục Nhĩ vô số lông chồn, lương thực, cá, cừu và thậm chí cả các mỏ khoáng sản và các nhà thám hiểm bằng lòng đến sông Mã Mục Nhĩ ngày càng nhiều.
Tư Kỳ Lạc Phu đã đi theo phụ thân tới nơi này từ thời niên thiếu, gã tin rằng tước vị của mình có thể đạt được ở sông Mã Mục Nhĩ.
Theo pháp lệnh do quốc quân của bọn họ ban hành, nếu đội thám hiểm có thể "khám phá" một vùng đất có tài nguyên phong phú thì sẽ được quốc quân ban tặng đất đai và tước vị.
Để chiếm được Hắc Thành trong một trận lần này và xây dựng thành trì đầu tiên của vương quốc ở lưu vực sông Mã Mục Nhĩ mà Tư Kỳ Lạc Phu đã tích góp một thời gian dài.
Thậm chí còn không tiếc hứa hẹn với đốc quân Ưng Thuận của địa phương sẽ chi viện ba khẩu đại bác và năm mươi súng hỏa mai.
Thế lực của triều đình Yến quốc xung quanh sông Mã Mục Nhĩ không mạnh, bọn họ cũng thiếu súng ống, Tư Kỳ Lạc Phu tự tin với số người, ngựa và súng ống huy động được lần này thì có thể chiếm được thành trì tên là "Hắc Thành" kia.
Đi thêm về phía trước mấy dặm, một chiếc xe ngựa do người Yến sử dụng xuất hiện bên đường.
Tư Kỳ Lạc Phu ngăn thủ hạ của mình nâng súng lên và nói: "Các ngươi đừng kích động, đây là đồng bọn của chúng ta."
Hai người Yến trung niên với đôi mắt đen và mái tóc đen vội vàng đi tới.
Trong đó có một người Yến có thể nói được tiếng La Sát, người này nói ra, người kia truyền đạt, chỉ trong chốc lát thì Tư Kỳ Lạc Phu đã hiểu ý của đối phương.
Bởi vì ba thế hệ tổ tiên đều dây dưa với nơi này nên ngoài việc có thể nói được một số tiếng Hán đơn giản thì Tư Lỳ Lạc Phu có hiểu biết một chút về tính cách của người Yến.
Lúc trước đám người này tìm tới gã thì gã đã cảm thấy kỳ lạ, bây giờ nghĩ lại đám người này rõ ràng là có ý định, dùng cách nói của người Yến thì là "mượn đao giết người".
Nhưng vậy thì sao?
Tư Kỳ Lạc Phu không quan tâm đến việc bị lợi dụng. Dù sao đó là mục đích chuyến đi này của gã, lợi dụng hay không lợi dụng thì gã đều sẽ đến. Tất nhiên sẽ tốt hơn nếu có nội gián, sẽ dễ dàng hiểu được tình hình hiện giờ ở Hắc Thành.
Nam nhân trung niên nói tiếng Hán để lại vài lời rồi vội vàng rời đi.
Tư Kỳ Lạc Phu hồn nhiên không thèm để ý mà sờ râu, gã không hề cảm thấy bị xúc phạm mà ngược lại trong mắt còn hiện lên tia sáng, gã gọi hai thủ hạ tới, thấp giọng phân phó vài câu.
Hai người này vội vàng gọi thêm vài đồng bọn, đi theo sau hai người Yến.
Tạ gia chủ không ngờ rằng một ngày nào đó sẽ vác đá nện vào chân mình.
Càng không ngờ tới hai kẻ ngốc mà nhi tử phái đi bị người ta theo dõi phía sau mà không hề hay biết, còn đưa người ta tới Tạ gia truân.
Lúc đầu liên lạc với người La Sát là do Vương gia dẫn dắt, bọn họ vẫn chưa tiết lộ danh tính mà chỉ trả một số vàng bạc và sẽ cung cấp một số tin tức khi đến.
Đối phương không nói gì đã đồng ý.
Bọn họ đắc ý rằng người La Sát dễ nói chuyện nhưng không muốn dính líu quá nhiều đến đối phương nên chỉ liên hệ một lần để xác nhận khi nào bọn họ tới.
Không bao giờ nghĩ tới, bọn họ coi đối phương như con rối ngốc nghếch thì sau khi đối phương tới liền đánh chủ ý lên bọn họ.
Khi nghe tin đám quỷ La Sát này đang chặn bên ngoài Tạ gia truân, Tạ gia chủ đã mất bình tĩnh và đập vỡ chén trà trong tay.
Cho đến nay, người Tạ gia biết bọn họ có liên lạc với người La Sát chỉ có một số người thuộc chi của ông ta.
"Phụ thân..."
"Đừng hoảng hốt, quỷ La Sát không biết nói tiếng Hán, bọn họ muốn chặn thì cứ để bọn họ chặng, đừng để những người liên lạc với bọn chúng xuất đầu lộ diện. Con phái người ra khỏi đường hầm, đến hỏi Vương lão quỷ xem chuyện gì đang xảy ra!" Sắc mặt Tạ gia chủ nghiêm nghị, ông ta cảm thấy bản thân đã bị Vương gia lừa gạt.
Tạ Vân cảm thấy phụ thân hắn ta đang luống cuống.
Lúc này các truân trang đều đóng chặt cổng truân, trừ khi thật sự cần thiết thì bọn họ sẽ không ra ngoài và cũng không cho người ngoài vào, lúc này hỏi Vương gia thì có ích gì?!
Cho dù Vương gia có lừa gạt họ thì bọn họ cũng sẽ không thừa nhận, đây đơn giản chỉ là việc làm vô ích.
Nhưng với tình hình hiện giờ, hắn ta không dám nói gì thêm và vội vàng cho người đi xử lý.
Cùng lúc đó, Tư Kỳ Lạc Phu ở ngoài truân thấy truân trang không có động tĩnh gì thì nhếch miệng xoa râu, sai thuộc hạ ở phía sau gọi một hán tử ăn mặc như bộ tộc địa phương tới.
Hiển nhiên người này là tù binh của bọn họ, trên mặt lộ ra chút sợ hãi.
"Ngươi kêu gọi người bên trong..."
Người La Sát nói chuyện bằng ngôn ngữ của bọn họ, hán tử liên tục gật đầu.
Không lâu sau, gã ta đã đến cổng truân và bắt đầu la hét vào bên trong.
Những tiếng hét này đã gây ra sự náo động cho người bên trong, mọi người bàng hoàng nhìn xung quanh.
"Sao lại thế này? Sao đám quỷ La Sát lại gọi chúng ta là đồng bọn? Đã hẹn xong cái gì cơ, sao không mở cửa cho bằng hữu vào? Ai là đồng bọn, ai là bằng hữu?"
"Sao lại thế này?"
Có lẽ có một ít người trẻ tuổi không hiểu nhưng một số người lớn tuổi hơn sau khi nghe thấy thì ánh mắt lập tức khẽ động.
Trong truân trang náo loạn, mọi người không khỏi nhìn về phía tổ trạch.
Một số trưởng bối có tuổi lặng lẽ đến tổ trạch để hỏi chuyện gì đang xảy ra nhưng thật ra đều rơi vào tầm mắt của người trong truân.
Lúc này Tạ Vân không có ở đây nên Tạ gia chủ không thể không ra mặt đối phó với những trưởng lão này.
Trong lúc nhất thời đúng như kiến bò trên chảo nóng nhưng cũng như chảo dầu ma quỷ, vô cùng giày vò và khó chịu.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Thấy kêu gọi nhưng bên trong vẫn không có động tĩnh gì thì cuối cùng Tư Kỳ Lạc Phu cũng lộ ra vẻ mặt hung dữ.
Thật ra gã cũng đã nghĩ tới lúc này đã khác với trước đây, mấy trăm người tới địa phương nhất định sẽ cần một chỗ đóng quân tạm thời.
Đóng quân ở nơi hoang dã rất dễ bị người khác đánh lén vì vậy tốt nhất nên tìm một truân trang để ở.
Cho nên khi Tạ gia và Vương gia tính lợi dụng người La Sát thì cùng với đó sao Tư Kỳ Lạc Phu lại không tính lợi dụng bọn họ?
Những người giao dịch với ma quỷ phải đề phòng bị ma quỷ cắn lại. Ở quê hương của Tư Kỳ Lạc Phu có một câu tục ngữ, lần này gã không ngại dạy bọn họ chân lý này.
Trước kia chỉ có súng hỏa mai, không có đại bác, sau khi bọn họ đến sông Mã Mục Nhĩ chỉ có thể nhìn những bức tường cao của dân bản xứ mà thở dài.
Lần này vì muốn lập uy và mong muốn tìm được nơi đóng quân nên Tư Kỳ Lạc Phu đã sai người điều động một khẩu đại bác.
Ngay khi Tạ Vân vừa bước ra khỏi đường hầm bí mật thì đã cảm thấy mặt đất rung chuyển, thậm chí hắn ta còn nghi ngờ có phải do địa long bị lật hay không.
Chờ hắn ta rời khỏi nơi ẩn náu thì phải đối mặt với cửa truân bị người ta đánh nổ tung, một đám quỷ La Sát trang bị súng hoả mai chen chúc vào.
Động tĩnh của Tạ gia truân đã được các truân lân cận chú ý tới.
Tin tức nhanh chóng truyền trở lại Hắc Thành.
Cho dù Phúc Nhi chỉ ước Tạ gia và Vương gia gặp xui xẻo cũng không khỏi rầu rĩ khi nghe thấy tin này.
Đây có thể xem là vác đá nện chân mình không?
Nhưng điều mà Vệ Phó đang cân nhắc không phải là vấn đề này mà là liệu cổng thành của Hắc Thành có đủ vững chắc không?
Không chần chừ gì nữa, hắn ra lệnh cho người đào tuyết, đun thành nước và đổ dọc theo cổng và tường thành.
Bây giờ đúng là lúc nước đóng thành băng, sau khi đổ nước lên sẽ nhanh chóng bị đông cứng thành băng, không chỉ có thể gia cổ cửa thành, tường thành mà còn ngăn cản người leo lên.
Tại sao trước kia hắn không nghĩ ra biện pháp này?
Vệ Phó không khỏi nghĩ thầm trong lòng.
Sau khi nhận được tin tức, lão gia tử đi tới, nghe thấy Vệ Phó phân phó như vậy thì lập tức yên tâm. Ông lão cũng nghĩ đến điểm này, không ngờ tới đây thì Vệ Phó đã nghĩ ra trước.
Không giống như Hắc Thành bên này bận rộn nhưng có trật tự, một số truân trang lân cận sau khi nhận được tin tức thì đều bắt đầu bối rối.
Lúc trước có người chạy ra khỏi Hắc Thành là vì biết nếu không cần thiết thì người La Sát sẽ không tấn công truân trang. Lần này người La Sát hướng tới Hắc Thành nên Hắc Thành là nơi nguy hiểm nhất, vì vậy bọn họ chạy về truân trang.
Bây giờ chuyện xảy ra ở Tạ gia truân khiến bọn họ ý thức được một vấn đề, có lẽ truân trang không an toàn bằng Hắc Thành.
Suy cho cùng thì Hắc Thành còn có tường cao và cổng thành vững chãi.
"Lúc đầu ta đã nói không thể trở về, ngươi nhất quyết phải trở về, bây giờ đã tốt chưa? Bỏ lại nhà trong thành, bỏ lại nhiều thứ như vậy, nếu như người La Sát lại tới đánh truân trang thì phải làm sao? Cổng truân trang chỉ cần người ta nổ một viên là xong?"
"Bây giờ ngươi nói lời này có ích gì?"
Các lời nói oán giận như vậy đều xuất hiện ở các truân trang.
Trong lúc nhất thời, hầu hết các truân trang dường như đều hoảng loạn.
Chỉ có mấy truân trang có thể giữ bình tĩnh, không có ngoại lệ và đều là truân trang đứng cùng phe với quan nha Hắc Thành.
Dân làng phía sau Đông Sơn Truân là những người không hoảng hốt nhất khi biết tin, ngược lại còn cười ha hả.
"Nếu lúc đầu người ta nói địa thế của truân chúng ta không tốt, ở vùng núi hẻo lánh thì bây giờ để quỷ La Sát tới thì bọn chúng cũng không dám tới. Cho dù tới thì bọn lão tử cũng có thể cho bọn chúng có đến mà không có về."
Truân trưởng của Đông Sơn truân phía trước lại nảy sinh ý định lui về.
Thực ra lúc đầu ông lão cũng không muốn gây chuyện nhưng những người trẻ tuổi nhất quyết kiên trì, giờ nghĩ lại thì đã tìm ra một đường khác cho người trong truân.
"Mọi người đừng hoảng hốt, đại nhân cho người đổ nước lên tường và cổng thành để gia cúng, chúng ta cũng có thể làm theo. Đại nhân còn nói, nếu tình huống bên ngoài không ổn thì cho chúng ta vào thành nên chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng, đừng hoảng sợ. Bây giờ hãy chia một nửa số người đi đun tuyết thành nước, nửa còn lại sẽ buộc thang dây..."
Trong một thời gian, vô số truân trang đều đang cố gắng tìm cách gia cố cổng và tường truân vì sợ bước theo vết xe đổ của Tạ gia truân.
Về phần Tạ gia truân, lúc này không thể ngờ gì chính là địa ngục.
Những ngôi nhà tốt hơn một chút đều bị người La Sát đột nhập, tất cả vàng bạc, vật dụng có giá trị đều bị người La Sát cướp đi, tất cả nam nhân đều bị nhốt ở một chỗ, phản kháng đều bị giết.
Nơi nơi đều là tiếng la hét thảm thiết của nữ nhân.
Tư Kỳ Lạc Phu nhìn thủ hạ khiêng ra từng rương vàng bạc, còn có số lượng lương thực đếm không xuể thì vuốt râu cười ha hả.
Gia gia và phụ thân nói không sai, đúng là người lưu vực sông Mã Mục Nhĩ có mỏ vàng mỏ bạc, một cái truân trang nho nhỏ đã có nhiều vàng bạc như vậy, nếu có thêm nhiều truân trang thì sẽ có bao nhiêu vàng bạc?
Bây giờ đã có vàng bạc, có lương thực và có cả nơi dừng chân.
Gã không cần phải vội vàng tấn công Hắc Thành, vẫn nên tích lũy thêm nhân lực và sức lực rồi tấn công Hắc Thành cũng không muộn.