Dòng Chảy Bóng Tối

Chương 11: Lựa Chọn Khó Khăn

Tô Viên đứng giữa không gian u ám, cảm giác nặng nề như đang đè nén. Vũ Thái, với ánh mắt vàng rực như lửa, đang chờ đợi. Cô có thể cảm nhận được sự thù địch từ hắn, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi hoang mang. Cô nhìn về phía Lâm Nguyệt, người bạn đồng hành đang thở hổn hển, đôi mắt xanh lục lấp lánh sự lo lắng.

“Chúng ta phải quyết định,” Lâm Nguyệt nói, giọng căng thẳng. “Cứu những cương thi bị áp bức hay tiêu diệt chúng để bảo vệ nhân loại?”

Tô Viên cảm thấy như trái tim mình ngừng đập. Cô đã chứng kiến sự đau khổ của những cương thi, những sinh vật không có sự lựa chọn, bị biến thành công cụ cho những kẻ tàn bạo. Nhưng liệu việc bảo vệ nhân loại có đáng giá hơn?

“Lâm Nguyệt, nếu chúng ta giết họ, chúng ta sẽ không khác gì Vũ Thái,” Tô Viên đáp, giọng đầy quyết tâm nhưng cũng mang nỗi lo âu. “Họ cũng là nạn nhân.”

“Nhưng nếu để họ sống, chúng ta có thể tạo ra một mối đe dọa lớn hơn,” Lâm Nguyệt phản bác, ánh mắt sắc bén. “Còn nhớ những gì đã xảy ra với cha mẹ của cậu không? Chúng ta không thể mạo hiểm.”

Vũ Thái cười khẩy, tiếng cười như một nhát dao đâm vào không khí nặng nề. “Các ngươi thật ngây thơ. Những cương thi không thể cứu vãn. Chúng chỉ là công cụ cho sự tàn bạo của ta.”

“Tôi không tin!” Tô Viên gào lên, cảm giác sức mạnh từ bóng tối dâng trào trong cơ thể. “Chúng ta có thể thay đổi điều đó!”

Lâm Nguyệt nhìn Tô Viên, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt cô. “Cậu thật sự nghĩ rằng có thể cứu họ sao? Khi mà chính họ cũng không biết mình còn lại điều gì?”

“Đúng vậy, nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sợ hãi,” Tô Viên nói, quyết tâm không cho phép nỗi sợ hãi chi phối.

Vũ Thái bỗng nhiên lao tới, không còn kiên nhẫn. Tô Viên và Lâm Nguyệt lập tức phòng thủ, nhưng hắn đã nhanh chóng áp sát. Tô Viên vung thanh kiếm bóng tối, tạo ra một làn sóng bóng tối chặn lại cú đánh của hắn.

“Các ngươi sẽ phải hối tiếc!” Hắn gầm lên, đôi mắt sáng rực như lửa. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi cả hai ngươi quỳ gối!”

“Chúng ta không lùi bước!” Tô Viên hét lên, lòng dũng cảm trào dâng. Cô biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cô. Đây là cuộc chiến của tất cả những người đã phải chịu đựng.

“Coi chừng!” Lâm Nguyệt cảnh báo khi một cương thi lao tới từ bên phải. Tô Viên kịp thời xoay người, chém mạnh vào kẻ địch. Cảm giác hồi hộp dâng cao khi số lượng cương thi xung quanh tăng lên.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra!” Lâm Nguyệt thốt lên, sự lo lắng hiện rõ. “Nếu không, sẽ không có cơ hội nào nữa.”“Đừng từ bỏ!” Tô Viên nói, siết chặt thanh kiếm. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”

Lâm Nguyệt gật đầu, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy băn khoăn. Họ phải lựa chọn, và thời gian không còn nhiều. Tô Viên cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. Cô vung thanh kiếm, tạo ra những đường cắt sắc bén trong không khí. Những cương thi bị đánh bay, nhưng số lượng của chúng như không có điểm dừng.

“Cần một kế hoạch khác,” Lâm Nguyệt thở hổn hển. “Nếu không, chúng ta sẽ bị vây hãm.”

“Làm theo tôi!” Tô Viên hô lên, dẫn dắt Lâm Nguyệt ra khỏi vòng vây. Họ chạy về phía lối ra, nhưng Vũ Thái vẫn không buông tha.

“Chạy đi đâu?” Hắn gầm lên, tiếng cười man rợ vang vọng trong không gian tối tăm. “Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi tay ta!”

Tô Viên cảm nhận được sức mạnh từ bóng tối, cô tập trung. “Hãy tin tưởng vào tôi!” cô nói với Lâm Nguyệt, rồi phóng ra những bóng tối, tạo thành một bức tường chắn phía sau.

“Đi nhanh!” Lâm Nguyệt hô lên, lòng đầy quyết tâm. Họ chạy, nhưng phía sau, tiếng gầm gừ của Vũ Thái càng lúc càng gần.

“Chúng ta không thể để hắn bắt kịp!” Tô Viên hối thúc, tim đập thình thịch. Họ phải thoát ra trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.

Khi họ gần đến lối ra, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến Tô Viên rùng mình. “Chúng ta sắp thoát ra!” Cô nói với hy vọng, nhưng bỗng nhiên một bóng đen khác xuất hiện, chắn ngay trước lối ra.

“Ngừng lại!” Giọng Vũ Thái vang lên, đầy quyền lực và đe dọa. “Ta sẽ không để các ngươi rời khỏi đây.”

Tô Viên cảm thấy sự tuyệt vọng trào dâng. Họ đã gần tới đích, nhưng giờ đây lại bị chặn lại. Cô siết chặt thanh kiếm, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Tô Viên thét lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà giờ đây, nó chỉ mới bắt đầu.

“Cứu hay tiêu diệt?” Tô Viên tự hỏi trong lòng. Quyết định này sẽ định hình tương lai cho cả hai thế giới.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn