Tô Viên và Lâm Nguyệt chạy như bay qua những con hẻm tối tăm, trái tim họ đập dồn dập trong lồng ngực. Không khí ẩm ướt và nặng nề khiến họ cảm thấy khó thở. Đằng sau, tiếng bước chân nặng nề của Vũ Thái vang vọng, như một lời đe dọa không thể chối bỏ. Tô Viên liếc nhìn Lâm Nguyệt, sự lo lắng hiện lên trong ánh mắt cô bạn.
“Chúng ta cần phải tìm chỗ ẩn náu,” Lâm Nguyệt nói, giọng cô đầy căng thẳng. “Nếu không, hắn sẽ bắt kịp.”
“Đừng quay lại!” Tô Viên đáp, sự quyết tâm trỗi dậy. “Chúng ta phải tiến về phía trước.”
Họ rẽ vào một con hẻm khác, nơi ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn đường chiếu xuống. Tô Viên biết rằng mỗi giây trôi qua đều quý giá. Họ cần một kế hoạch, và ngay lập tức.
“Có thể... có một cách,” Lâm Nguyệt nói, gương mặt cô ánh lên hy vọng. “Nếu chúng ta có thể lừa hắn vào một cái bẫy, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”
“Bẫy?” Tô Viên hỏi, đôi mày nhíu lại. “Cậu có ý gì?”
“Chúng ta cần một nơi có thể sử dụng bóng tối,” Lâm Nguyệt trả lời, ánh mắt cô dừng lại ở một tòa nhà cũ kỹ. “Tòa nhà đó có vẻ như có thể giúp chúng ta.”
Họ lao về phía tòa nhà, tim đập thình thịch. Trong khi Tô Viên lùi lại để chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra, Lâm Nguyệt bắt đầu nhập vào dòng suy nghĩ. Cô đã từng trải qua nhiều tình huống nhưng đây là một thử thách thực sự.
“Nghe này,” Lâm Nguyệt nói, đôi mắt cô chớp chớp. “Khi hắn vào trong, cậu phải tạo ra một làn sóng bóng tối thật mạnh để giữ hắn lại.”
“Rồi sao?” Tô Viên hỏi, lòng tràn đầy lo lắng.
“Chúng ta sẽ dùng nó để đánh lạc hướng hắn, tìm cách thoát ra,” Lâm Nguyệt giải thích. “Chúng ta sẽ không để hắn tiếp cận.”
Tô Viên gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ chui vào tòa nhà, nơi không gian tối tăm bao trùm. Bức tường cũ kỹ và những chiếc cửa sổ vỡ vụn khiến không khí trở nên nặng nề. Họ lẩn vào một góc khuất, nín thở chờ đợi.
Âm thanh bước chân ngày càng gần. Vũ Thái gầm lên: “Ta biết các ngươi ở đâu! Đừng nghĩ rằng có thể trốn thoát!”
Tô Viên cảm thấy nỗi sợ hãi trào dâng. Hắn gần như đã đến nơi. Cô nhìn Lâm Nguyệt, ánh mắt bạn cô đầy quyết tâm. “Bây giờ!” Tô Viên hô lớn, và cùng lúc, cô tập trung sức mạnh của mình vào bóng tối xung quanh.
Bóng tối từ tay cô phun ra, tạo thành một làn sóng dày đặc, bao trùm lấy Vũ Thái khi hắn bước vào. “Ngươi tưởng rằng có thể cầm chân ta sao?” Hắn gầm lên, nhưng bóng tối đã kìm giữ hắn lại.
“Đi!” Lâm Nguyệt hét lên, kéo Tô Viên ra khỏi góc khuất. Họ chạy nhanh về phía cửa sau, nhưng không ngờ rằng một cái bóng khác xuất hiện ngay trước mặt họ.
“Cút ra khỏi đây!” Một giọng nói sắc bén vang lên, là Nguyễn Minh. Anh ta đứng chắn giữa lối đi, nụ cười nhếch mép trên môi.
“Tại sao cậu lại ở đây?” Tô Viên hỏi, sự hoang mang lướt qua.“Ta không phải là kẻ thù của các ngươi,” Nguyễn Minh nói, nhưng giọng điệu của anh ta không hề thuyết phục. “Tôi chỉ muốn biết các ngươi đang làm gì ở đây.”
“Chúng tôi không có thời gian để nói chuyện!” Lâm Nguyệt đáp, ánh mắt sắc bén. “Biến ra!”
“Chỉ cần một câu trả lời, và tôi sẽ để các ngươi đi,” Nguyễn Minh nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Ai trong số các ngươi là gián điệp?”
“Gián điệp?” Tô Viên nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác lạnh lẽo. “Cậu đang nói gì vậy?”
“Đừng giả vờ!” Nguyễn Minh gầm lên. “Tôi đã biết! Một trong các ngươi đã làm việc với Vũ Thái!”
Tô Viên cảm thấy mọi thứ như sụp đổ. Trong nhóm của họ, ai có thể là gián điệp? Lâm Nguyệt nhìn Tô Viên, và rồi lại nhìn Nguyễn Minh. “Cậu không có bằng chứng nào cả,” cô nói, cố giữ bình tĩnh.
“Bằng chứng không quan trọng,” Nguyễn Minh tiếp tục. “Điều quan trọng là tôi không thể để các ngươi tiếp tục. Tôi không muốn thấy bất cứ ai bị tổn thương.”
“Ngươi đang ngăn cản chúng tôi!” Tô Viên nói, lòng tràn đầy bức xúc. “Chúng ta cần phải ngăn chặn Vũ Thái!”
“Và tôi cần phải biết ai là kẻ phản bội!” Nguyễn Minh đáp lại, giọng anh ta lạnh lùng.
Căng thẳng gia tăng trong không khí, và Tô Viên cảm thấy như mọi thứ đang trôi đi nhanh chóng. Ai có thể là kẻ phản bội? Cô không thể để điều đó xảy ra. Mỗi phút đều quan trọng.
“Chúng ta không có thời gian để tranh cãi,” Lâm Nguyệt nói, giọng cô trở nên khẩn cấp. “Nếu không, chúng ta sẽ bị Vũ Thái bắt kịp!”
“Ngươi không hiểu!” Nguyễn Minh gầm lên, ánh mắt anh ta như lửa. “Nếu chúng ta không loại bỏ kẻ phản bội, chúng ta sẽ không có cơ hội nào!”
Tô Viên cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều mất mát, không thể để điều này xảy ra một lần nữa. “Tôi sẽ tìm ra ai là kẻ phản bội,” cô nói, giọng cứng rắn. “Nhưng bây giờ, chúng ta cần phải hợp tác.”
“Được,” Nguyễn Minh nói, nhưng ánh mắt anh ta vẫn đầy nghi ngờ. “Nhưng tôi sẽ không để các ngươi qua mặt.”
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía sau. Vũ Thái đã thoát khỏi bóng tối. “Các ngươi không thể trốn thoát!” Hắn gầm lên, đôi mắt vàng rực sáng như lửa.
“Chạy!” Tô Viên hét lên, kéo Lâm Nguyệt và Nguyễn Minh theo. Họ lao ra khỏi tòa nhà, nhưng cảm giác bất an vẫn đeo bám. Ai là kẻ phản bội trong nhóm của họ? Câu hỏi đó như một vết thương chưa lành, ám ảnh tâm trí Tô Viên.
Họ không có thời gian để dừng lại. Bóng tối và ánh sáng đang giao tranh, và mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà giờ đây, nó chỉ mới bắt đầu.