Tô Viên đứng sững lại, ánh mắt đổ dồn về phía Vũ Thái. Hắn to lớn và đáng sợ, như một cơn ác mộng hiện hình. Những cương thi bên cạnh hắn cũng chao đảo, như thể bị ảnh hưởng bởi sức mạnh tối tăm tỏa ra từ hắn. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, làm cho không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
“Ta đã biết các ngươi sẽ tới,” Vũ Thái nói, giọng hắn trầm đục và lảnh lót như tiếng kim loại va chạm. “Nhưng các ngươi không thể ngăn cản được ta. Những bí mật mà các ngươi tìm kiếm sẽ trở thành mồ chôn cho cả hai.”
“Không, chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Tô Viên phản kháng, thanh kiếm bóng tối trong tay cô sáng rực lên. “Chúng tôi sẽ ngăn chặn ngươi.”
“Ngươi nghĩ chỉ với sức mạnh của bóng tối, ngươi có thể đánh bại ta?” Hắn cười khẩy, âm thanh như những mảnh vỡ thủy tinh vỡ vụn. “Ta là cương thi, ta không chết. Ta sẽ triệu hồi hàng triệu kẻ giống như ta.”
“Nhưng chúng ta đã biết những gì ngươi đã làm,” Lâm Nguyệt xen vào, giọng cô kiên quyết. “Chúng ta đã thấy những thí nghiệm tàn bạo của ngươi. Ngươi không thể tiếp tục tra tấn những sinh linh vô tội.”
“Đó là sự cần thiết để tạo ra sức mạnh,” hắn đáp, ánh mắt lạnh lẽo. “Nhưng các ngươi sẽ không bao giờ hiểu được. Các ngươi chỉ là những kẻ yếu đuối, sống trong bóng tối.”
Tô Viên cảm thấy sự tức giận dâng trào trong lòng. Những hình ảnh về cha mẹ cô, về những người đã bị Vũ Thái và những cương thi của hắn tàn sát, hiện lên trong tâm trí. Cô không thể để hắn tiếp tục làm hại người khác. Cô phải hành động.
“Lâm Nguyệt!” Tô Viên kêu lên, ánh mắt quyết tâm. “Hãy sử dụng thông tin mà chúng ta đã thu thập được. Đưa ra kế hoạch!”
Lâm Nguyệt nhanh chóng gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự thông minh. “Chúng ta cần phân tán sự chú ý của hắn. Tôi sẽ hack vào hệ thống cương thi, làm cho chúng hoang mang.”
“Được!” Tô Viên nói, lòng tràn đầy sức mạnh. Cô vung kiếm bóng tối, tạo ra những ảo ảnh xung quanh họ. Những hình bóng mờ ảo xuất hiện, khiến cho cương thi xung quanh bắt đầu hoảng loạn.
“Ngươi không thể thoát khỏi ta!” Vũ Thái gầm lên, ánh mắt đỏ rực như lửa. Hắn tiến về phía Tô Viên, sức mạnh tỏa ra từ hắn như một cơn bão. Tô Viên cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo, nhưng cô không lùi bước.
“Bây giờ!” Lâm Nguyệt hô lên, ngón tay cô nhanh nhẹn lướt trên thiết bị. Những tín hiệu lập lòe, và bỗng dưng, những cương thi xung quanh bắt đầu mất phương hướng. Chúng quay cuồng, lầm bầm những âm thanh không rõ ràng.
Tô Viên không để lỡ cơ hội. Cô lao tới, thanh kiếm bóng tối chém mạnh vào không khí. Vũ Thái chao đảo, nhưng hắn nhanh chóng hồi phục. Cảm giác của hắn như một con thú dữ bị chọc giận.
“Ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn gầm lên, đôi mắt vàng rực như lửa. “Ta sẽ không dừng lại cho đến khi ngươi quỳ gối!”
“Không bao giờ!” Tô Viên hét lên, lòng dũng cảm trào dâng. Cô biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng cô. Đây là cuộc chiến của tất cả những người đã phải chịu đựng.
Lâm Nguyệt tiếp tục thao tác, khiến cho những cương thi xung quanh càng lúc càng hoảng loạn hơn. “Tôi đã làm được! Hệ thống đang bị tê liệt!”“Chúng ta có thể chiếm ưu thế!” Tô Viên kêu lên, cảm giác phấn khích tràn đầy trong lòng. Cô quay lại, nhìn về phía Lâm Nguyệt, nhưng ánh mắt cô bạn đã chuyển sang một màu lo lắng.
“Cẩn thận!” Lâm Nguyệt cảnh báo, khi một cương thi từ phía sau lao tới, mắt nó sáng rực như lửa. Tô Viên kịp thời nghiêng người, thanh kiếm bóng tối quét ngang, đánh bay kẻ địch.
“Chúng ta không thể để chúng gây trở ngại!” Tô Viên nói, cảm giác hồi hộp dâng cao. “Phải nhanh lên!”
“Gần xong rồi!” Lâm Nguyệt hét lên, nhưng âm thanh của cô bị chặn lại bởi tiếng gầm gừ của Vũ Thái.
“Chúng ta sẽ không thua!” Hắn gầm lên, triệu hồi những cương thi khác từ bóng tối. Chúng như những bóng ma, lũ lượt tràn ra, bao vây hai cô gái.
Tô Viên cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. Cô vung thanh kiếm, tạo ra những đường cắt sắc bén trong không khí. Những cương thi bị đánh bay, nhưng số lượng của chúng như không có điểm dừng.
“Chúng ta không thể giữ thế này mãi!” Lâm Nguyệt thở hổn hển. “Cần một kế hoạch khác.”
“Làm theo tôi!” Tô Viên gào lên, dẫn dắt Lâm Nguyệt ra khỏi vòng vây. Họ chạy về phía lối ra, nhưng Vũ Thái vẫn không buông tha.
“Chạy đi đâu?” Hắn gầm lên, tiếng cười man rợ vang vọng trong không gian tối tăm. “Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi tay ta!”
Tô Viên cảm nhận được sức mạnh từ bóng tối, cô tập trung. “Hãy tin tưởng vào tôi!” cô nói với Lâm Nguyệt, rồi phóng ra những bóng tối, tạo thành một bức tường chắn phía sau.
“Đi nhanh!” Lâm Nguyệt hô lên, lòng đầy quyết tâm. Họ chạy, nhưng phía sau, tiếng gầm gừ của Vũ Thái càng lúc càng gần.
“Chúng ta không thể để hắn bắt kịp!” Tô Viên hối thúc, tim đập thình thịch. Họ phải thoát ra trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.
Khi họ gần đến lối ra, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến Tô Viên rùng mình. “Chúng ta sắp thoát ra!” Cô nói với hy vọng, nhưng bỗng nhiên một bóng đen khác xuất hiện, chắn ngay trước lối ra.
“Ngừng lại!” Giọng Vũ Thái vang lên, đầy quyền lực và đe dọa. “Ta sẽ không để các ngươi rời khỏi đây.”
Tô Viên cảm thấy sự tuyệt vọng trào dâng. Họ đã gần tới đích, nhưng giờ đây lại bị chặn lại. Cô siết chặt thanh kiếm, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm!” Tô Viên thét lên, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà giờ đây, nó chỉ mới bắt đầu.