Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 49

“Anh vào trước đi, em đợi một lát rồi mới vào nhé.”

Chu Lạc Tích vẫn không hề hay biết chuyện giữa cô và Tần Việt đã bị lộ, lúc đi đến cửa phòng riêng vẫn không quên diễn kịch cho trót.

Nào ngờ khoảnh khắc cánh cửa được đẩy ra, cả căn phòng bỗng im phăng phắc.

Không gian yên tĩnh đến mức tưởng như tất cả mọi người đều đang nín thở, bầu không khí vô cùng kỳ quặc.

Chu Lạc Tích không hiểu đã xảy ra chuyện gì, cô ngồi xuống chỗ của cô, ánh mắt chậm rãi quan sát một lượt.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mặt cô, ngoại trừ chị gái Chu Mẫn Nghi đang thong thả nhấp một ngụm trà, vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì.

Một lát sau, Tần Việt đẩy cửa bước vào, tiếng cánh cửa đóng lại sau lưng anh vang lên khô khốc.

Bầu không khí trên bàn tiệc vẫn lặng ngắt như tờ.

Chu Lạc Tích liếc nhìn anh một cái, trong đầu đầy rẫy những dấu chấm hỏi.

Vẻ mặt Tần Việt vẫn bình thản, anh cầm đũa lên gắp thức ăn cho cô: "Em không ăn nhanh là nguội hết đấy."

Chu Lạc Tích quả thực đã đói bụng nên lập tức cầm đũa, nhưng vừa cúi đầu ăn được một miếng, cô bỗng nhận ra bầu không khí xung quanh có chút thay đổi. Cô đột ngột ngước mắt lên, chỉ thấy mọi người đồng loạt dời tầm mắt, ai nấy tự tìm chủ đề để nói, người một câu ta một câu, căn phòng lại trở nên náo nhiệt như thường.

Chu Lạc Tích: "..."

Rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ? Chu Lạc Tích lờ mờ nhận ra có điểm bất thường nhưng lại không rõ là ở đâu. Với sự hoài nghi này, cô thậm chí còn không phát hiện ra Thường Ngật, người vốn đang trò chuyện vô cùng thân thiết với cô đã giữ im lặng kể từ lúc cô quay lại.

Cả bàn tiệc mỗi người mang một tâm tư riêng, Tần Việt cứ thế lẳng lặng gắp đồ ăn cho cô, còn Chu Lạc Tích thì phồng má, nghiêm túc tập trung ăn cơm.

Lúc tàn tiệc, Thẩm Huệ Tâm và Lạc Linh nhìn nhau, đôi bên đều âm thầm gật đầu ra hiệu.

Chu Huy và Thường Ngật ở bên cạnh đang thấp giọng nói chuyện gì đó.

Chu Lạc Tích còn muốn nói thêm với Tần Việt vài câu, lại thấy dì Lạc âm thầm nhéo mạnh một cái vào cánh tay anh.

"Tích Tích, về nhà thôi em."

Chu Mẫn Nghi khoác lấy tay cô, Chu Lạc Tích đành phải lên xe.

Suốt chặng đường đi, không gian trong xe vô cùng yên tĩnh. Về đến nhà, đợi mọi người đều ngồi xuống ghế sô pha, Chu Lạc Tích bỗng nhiên ho khan một tiếng. Cô đứng thẳng người đối diện với cả nhà, ngón tay mân mê vạt áo len: "Ba, mẹ, chị hai, con có một chuyện rất quan trọng muốn tuyên bố ạ!"

Chu Huy ngước mắt nhìn cô: "Con nói đi."

Chu Lạc Tích: "Con và anh Tần Việt đang yêu nhau ạ, bây giờ anh ấy là bạn trai của con!"

Giọng điệu của Chu Huy vẫn đều đều: "Ồ, vậy à."

"Là thật trăm phần trăm luôn ạ!" Chu Lạc Tích không hề chùn bước: "Khoan đã, sao mọi người lại phản ứng như thế, không tin con sao?"

Thẩm Huệ Tâm: "Mẹ đâu có nói là không tin."

Chu Lạc Tích nhíu mày: "Vậy sao mọi người lại bình thản đến thế cơ chứ?"

Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm nhìn nhau, thầm nghĩ có thể không bình thản sao, lúc trước đã được một phen hú vía rồi còn gì.

Thẩm Huệ Tâm dùng giọng ôn hòa hỏi: "Tích Tích, vậy con nói xem, hai đứa quen nhau từ bao giờ thế?"

Đến lượt Chu Lạc Tích chột dạ, ánh mắt đảo quanh mất nửa giây mới đáp: "Dạ, mới gần đây thôi ạ..."

Chu Huy gặng hỏi: "Tại sao không nói sớm với ba mẹ?"

Chu Mẫn Nghi lên tiếng: "Ba, ba và mẹ cứ ở nước ngoài suốt, ba bảo Tích Tích nói kiểu gì đây?"

Ánh mắt của Chu Huy khóa chặt trên mặt cô con gái lớn: "Nói vậy là con đã biết từ sớm rồi à?"

Chu Mẫn Nghi: "Vâng, Tích Tích đã kể cho con nghe rồi."

Chu Lạc Tích trừng lớn hai mắt kinh ngạc.

Chu Mẫn Nghi ném cho em gái một ánh mắt trấn an.

Buổi tối, hai chị em ngủ chung một giường. Chu Lạc Tích sà vào lòng Chu Mẫn Nghi, úp mặt vào hõm cổ chị mình mà ra sức làm nũng: "Chị ơi, sao em lại có người chị gái tuyệt vời nhất trên đời thế này nhỉ!"

Chu Mẫn Nghi bị cô cọ đến bật cười, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: "Đừng có định lảng chuyện, kể hết từ đầu cho chị nghe đi."

"Dạ..." Chu Lạc Tích kéo dài giọng, ngoan ngoãn bắt đầu kể.

Có những bí mật nhỏ giữa các cặp đôi trẻ không tiện công khai với ba mẹ, nhưng ở trước mặt chị gái thì có thể thoải mái giãi bày.

Hai chị em hiếm khi mới được ngủ chung, sau khi tắt đèn, Chu Lạc Tích lại rúc sâu vào lòng Chu Mẫn Nghi, tỉ mỉ kể lại từng chút thay đổi trong tình cảm với Tần Việt.

Đương nhiên cô đã bỏ qua đoạn Tần Việt lắm mưu nhiều kế giả bệnh lừa cô rồi tự phạt quất thắt lưng, dù sao cũng phải giữ chút thể diện cho bạn trai chứ.

Chu Mẫn Nghi lặng lẽ nghe xong, một lúc lâu sau, chị ấy không gặng hỏi chi tiết chuyện hai người chung sống, cũng không hỏi em gái đã chuẩn bị tốt các biện pháp an toàn hay chưa. Nếu những chuyện này mà còn đợi người làm chị như chị ấy phải nhắc nhở, thì Tần Việt đã chẳng xứng với em gái chị ấy.

Nghe xong mọi chuyện, Chu Mẫn Nghi chỉ khẽ hỏi: "Tích Tích, em có chắc chắn tình cảm em dành cho Tần Việt là tình yêu không?"

Chu Lạc Tích trầm ngâm một lát, cô cụp mắt xuống, khẽ đáp: "Em chỉ biết là... nếu có một ngày anh Tần Việt ở bên người khác, trở thành bạn trai của người khác, lòng em sẽ vô cùng khó chịu, giống như bị ai đó bóp chặt cổ họng, không thở nổi vậy."

Chu Lạc Tích bồi thêm: "Anh Tần Việt không thể là của người khác được."

Chỉ có thể là của em thôi.

Chu Mẫn Nghi nghe xong bèn khẽ thở dài. Bản thân chị ấy vốn không hiểu rõ tình yêu là gì, kết hôn với Cố Châu Bạch cũng chỉ là đôi bên cùng có lợi. Thế nhưng ba mẹ trong nhà mấy chục năm qua vẫn ân ái như thuở ban đầu; những thứ chị ấy không có, đương nhiên chị ấy hy vọng em gái chị ấy có thể nắm giữ được.

Chu Mẫn Nghi mỉm cười, đưa tay v**t v* mái tóc dài của em gái: "Đã là người em muốn, vậy thì hãy giữ cho thật chặt trong lòng bàn tay nhé."

Chu Lạc Tích thoáng khựng lại, rồi kiên định gật đầu trong bóng đêm.

Ở một diễn biến khác, tại nhà họ Chu.

Chu Huy tháo kính đặt bên mép giường, giọng điệu mang theo vài phần cảm thán: "Nói thật thì anh khá hài lòng với thằng bé Tần Việt. Từ nhỏ nó đã luôn che chở cho Tích Tích. Không giấu gì em, anh cũng từng có ý định ghép đôi hai đứa, nhưng Tích Tích lại chưa bao giờ bộc lộ ý tứ gì về phương diện kia nên anh mới thôi..."

Chu Huy vừa nói, thấy sắc mặt vợ không ổn bèn vội hỏi: "Sao em lại tỏ vẻ sầu não thế?"

Thẩm Huệ Tâm khẽ nhíu mày: "Tần Việt thì tốt thật, nhưng nhà họ Tần gia thế hiển hách, chuyện đó liệu có đơn giản được không?"

"Tần Việt sẽ bảo vệ con bé mà, như vậy là tốt rồi."

"Đúng là rất tốt, nhưng phải có chỗ đứng vững chắc, không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào người khác."

"Tích Tích bây giờ đã hiểu chuyện hơn nhiều rồi, phòng làm việc của con bé cũng được quản lý đâu ra đấy, tính ham chơi lúc trước cũng đã tiết chế đi nhiều."

Chu Huy ôm lấy vai vợ: "Hơn nữa, cái vị tiểu tổ tông kia nào phải hạng người chịu được nửa phần uất ức. Có chúng ta cưng chiều, con bé đương nhiên càng phân biệt rõ đâu là chân tình đâu là giả ý. Em không thấy lúc ở chỗ hội họp tối nay sao, là tự con bé chủ động nhào tới ôm lấy Tần Việt nhà người ta mà hôn đấy chứ."

Bên phía nhà họ Tần, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Nụ cười trên mặt Lạc Linh chưa từng tắt, đến mức gò má cũng sắp cứng đờ, thế nhưng bà ấy vẫn không giấu nổi sự phấn khích: "Trời ơi, Tích Tích thật sự sắp trở thành con gái của em rồi!"

Tần Trình chỉnh lại: "Là con dâu."

Lời vừa thốt ra lại thấy chưa đủ, ông ấy bèn vội vàng bổ sung: "Là con dâu tương lai."

Lạc Linh vui mừng đến mức liên tục vỗ vai Tần Việt: "Chuyện của con và Tích Tích sao không nói sớm hả! Con có biết tối nay dọa người ta sợ đến mức nào không? Đũa của chú Chu con rơi lạch cạch vào bát, ba con còn không dám liếc nhìn phía người ta vì sợ lúng túng. Cũng may là hai đứa chưa làm ra chuyện gì quá giới hạn đấy!"

Sắc mặt Tần Việt vô cùng bình thản: "Con tự có chừng mực."

Lạc Linh: "Trong lòng con tự biết tính toán là tốt rồi, ái chà, xem ra đẻ con trai vẫn có ích thật!"

Tần Việt: "... Ba, mẹ, ngày mai hai người cùng con sang nhà họ Chu một chuyến."

"Đó là chuyện nên làm." Tần Trình gật đầu, trong giọng nói mang theo ý cười và cả sự tán thành tuyệt đối.

Ngủ cùng chị gái nên Chu Lạc Tích không tiện nhắn tin buôn chuyện lâu với Tần Việt, chỉ vội gửi cho anh một câu: 「Hợp đồng yêu đương bí mật kết thúc tại đây nhé.」

Tần Việt mỉm cười nhạt, trả lời cô: 「Đã rõ, thưa bạn gái.」

Mãi cho đến sáng hôm sau, Tần Việt cùng ba mẹ xách theo quà cáp đến thăm.

Kẻ "nghiện giường" như Chu Lạc Tích vẫn còn đang lười biếng cuộn mình trong chăn, hoàn toàn không biết dưới lầu hai nhà đã trò chuyện vô cùng rôm rả.

"Tích Tích."

Trong cơn ngái ngủ, cô nghe thấy có người gọi cô, chất giọng trầm ấm lại quen thuộc.

Chu Lạc Tích nhíu mày, khó khăn lắm mới hé mắt ra được một chút. Nhìn thấy Tần Việt đang ngồi bên mép giường, đầu óc cô vẫn chưa tỉnh táo, miệng đã lầm bầm theo bản năng: "Anh Tần Việt... anh dậy rồi à, đừng ồn, để em ngủ thêm chút nữa... nhớ phần bữa sáng cho em nhé, em dậy không nổi, hôm nay không ăn cùng anh được đâu..."

Lải nhải xong một tràng dài, Chu Lạc Tích ngoẹo đầu chuẩn bị ngủ tiếp. Bỗng nhớ ra có gì đó không đúng, cô mở bừng mắt. Tần Việt vẫn ngồi đó, ánh mắt đong đầy ý cười lặng lẽ nhìn cô.

Tần Việt của ngày hôm nay có chút khác biệt.

Cà vạt thắt ngay ngắn, bộ âu phục cắt may vừa vặn với lớp vải tinh xảo mang hoa văn chìm sang trọng. Rũ bỏ vẻ nghiêm nghị thường ngày, anh toát lên phong thái thanh nhã và trang trọng của một vị công tử cao quý.

Tầm mắt Chu Lạc Tích lướt nhanh qua một vòng.
Không sai, đây đúng là phòng của cô mà.

Chu Lạc Tích đột ngột bật dậy, Tần Việt thuận thế ôm lấy eo cô, giữ chặt cô trước mặt anh.

"Mình không nằm mơ đấy chứ?"

Tự ngắt cô thì đau lắm, nên Chu Lạc Tích bèn nhéo một cái vào mu bàn tay Tần Việt, cảm giác ấm áp thật nha!

"Khoan đã, sao anh lại ở nhà em? Lại còn ở trong phòng em nữa?"

Ý cười nơi đáy mắt Tần Việt càng sâu, anh không vội giải thích mà chỉ bế bổng cô từ trên giường lên, đi về phía phòng tắm.

Anh giúp cô nặn kem đánh răng, dùng kẹp búi gọn mái tóc dài của cô lên, động tác cực kỳ thành thạo, sau đó lùi lại nửa bước chuẩn bị đi ra ngoài.

"Anh đi đâu thế?"

"Anh ở bên ngoài đợi em."

Bình thường họ hay dính lấy nhau trêu đùa trong phòng tắm, nhưng đây là nhà họ Chu, Tần Việt đã kìm nén mọi hành vi thân mật quá mức.

Anh ngồi xuống ghế ở phòng khách nhỏ trên tầng hai, lưng thẳng tắp kiên nhẫn đợi.

Chu Lạc Tích luống cuống tay chân vệ sinh cá nhân, thay quần áo xong liền chạy ra trước mặt anh: "Hôm nay anh đến đây làm gì thế? Cả chú và dì cũng đến sao ạ?"

Xung quanh không có ai, Tần Việt nhìn cô, ánh mắt dần trở nên thâm thúy.

Anh hơi cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lướt qua môi cô: "Anh đến để đòi danh phận."

Chu Lạc Tích bị anh chọc cười: "Em đã nói là tối qua em thành khẩn khai báo rồi mà, ba mẹ em cũng đâu có giận."

Ánh mắt Tần Việt nóng rực: "Tích Tích, ý của anh là, anh đến để cầu hôn."

Nụ cười trên môi Chu Lạc Tích chợt cứng đờ, đôi mắt dần trợn tròn.

"Tích Tích xuống rồi đấy à!"

Lạc Linh gần như lập tức đứng dậy khỏi ghế sô pha, bà ấy vồn vã chạy đến nắm chặt lấy tay cô con dâu tương lai. Bà ấy tỏ ra thân mật hơn cả trước đây, kéo cô ngồi xuống giữa bà ấy và Thẩm Huệ Tâm.

Lạc Linh dịu dàng hỏi: "Trách dì đến sớm quá, Tích Tích đã ngủ đủ chưa, có còn buồn ngủ không cháu?"

Chu Lạc Tích: "Dạ không, con tỉnh rồi ạ... Là con thất lễ mới đúng, con không biết dì và chú Tần qua chơi, đáng lẽ con nên xuống sớm hơn."

Lạc Linh âu yếm vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Làm gì có chuyện đó, giấc ngủ của bọn trẻ các cháu là quan trọng nhất. Cháu đừng khách sáo với dì, sau này muốn ngủ đến bao giờ thì cứ ngủ nhé!"

Nghe vậy, Thẩm Huệ Tâm và Chu Huy nhìn nhau mỉm cười.

Họ dạy dỗ con gái rất có chừng mực, nhưng chuyện Tích Tích thích ngủ nướng chưa bao giờ bị coi là tật xấu, hai vợ chồng vẫn luôn chiều chuộng cô như vậy.

Thật ra trong lòng Chu Lạc Tích vẫn còn hơi lâng lâng. Cô bị câu cầu hôn kia của Tần Việt làm cho đầu óc bay bổng, mãi cho đến khi Văn Tuyết gọi điện báo studio có việc gấp đang đợi xử lý.

Tần Việt: "Để anh đưa em đi."

Chu Huy cười sảng khoái: "Đi đi, Tần Việt à, lúc nào rảnh nhớ thường xuyên ghé nhà ăn cơm nhé."

Thẩm Huệ Tâm cũng cười tủm tỉm đứng nhìn, ánh mắt dạo quanh giữa hai người.

Ban đầu bà quả thực lo lắng về gia thế hiển hách của nhà họ Tần. Nhưng giờ phút này nhìn hai đứa trẻ đứng cạnh nhau, từ vóc dáng đến khí chất đều vô cùng xứng đôi. Dù ngại người lớn có mặt nên không nói gì, nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt họ vẫn không ngừng giao nhau. Con gái bà luôn theo bản năng tìm kiếm ánh nhìn của Tần Việt, và Tần Việt cũng luôn đáp lại ngay lập tức.

Tần Việt mỉm cười nhận lời: "Dạ vâng, con nhất định sẽ ghé thường xuyên ạ."

Nói xong, anh không hề kiêng dè mà trực tiếp nắm lấy tay Chu Lạc Tích.

Chu Lạc Tích ngược lại có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không giãy ra mà cứ thế đi theo anh rời khỏi nhà.

Xe chạy đến dưới lầu studio, điện thoại của Văn Tuyết lại reo liên hồi. Chu Lạc Tích vội vàng xuống xe, trước lúc đi chỉ kịp nhào tới ôm cổ Tần Việt, hôn chụt một cái lên má anh.

Tần Việt nhìn cô: "Tối nay anh đến đón em."

Chu Lạc Tích: "Vâng ạ."

Cô nói xong liền vội vàng chạy lên lầu.

Tần Việt nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, nán lại một lúc lâu rồi mới khởi động xe rời đi.

Sáu giờ chiều, Tần Việt xuất hiện đúng giờ ở dưới lầu.

Sau khi lên xe, Chu Lạc Tích mang vẻ mệt mỏi dựa vào người anh. Tần Việt ôm cô vào lòng, thành thục xoa bóp cánh tay nhức mỏi cho cô, đầu ngón tay anh vừa ấm áp vừa có lực.

"Mình định đi đâu thế anh?" Chu Lạc Tích nhắm nghiền mắt hỏi. Cô và Văn Tuyết đang chuẩn bị cho cuộc thi thiết kế trang sức, hôm nay phải vận dụng trí não cả ngày khiến cô mệt rã rời.

Tần Việt: "Về chỗ của anh, ăn cơm xong anh lại đưa em về nhà."

Nghe câu này, Chu Lạc Tích mở mắt nhìn sang: "Sao nghe câu này thấy cô đơn đáng thương quá vậy nè?"

Tần Việt: "Không cô đơn đâu, anh vẫn còn Dương Dương mà."

Chu Lạc Tích: "Thế nên tính ra yêu đương bí mật vẫn tốt hơn đúng không?"

"Cái đồ vô tâm này," Tần Việt khẽ véo má cô: "Em thực sự muốn anh cứ mãi phải giấu mặt trong bóng tối sao?"

Chu Lạc Tích cười hi hi ha ha, cọ đầu vào vai anh: "Nhưng mà em không muốn về nhà đâu, em muốn sống chung với anh cơ."

Không gian chợt chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt Tần Việt khóa chặt lấy cô, nơi đáy mắt anh như thu trọn sự dịu dàng và kiên định của ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ: "Chúng ta kết hôn đi, Tích Tích."