Khi Chu Lạc Tích nhận được điện thoại từ mẹ cô là bà Thẩm Huệ Tâm, cô đang tập trung cao độ cho bản thiết kế. Vì vậy, cô chỉ kịp bật loa ngoài rồi đặt điện thoại sang một bên, đôi tay vẫn nhịp nhàng thực hiện các nét vẽ không chút dừng lại.
"A lô mẹ ạ, mẹ với ba về rồi ạ?" Giọng cô nghe rất nhẹ nhàng và vui tươi.
"Về rồi, mẹ với ba con đều đang ở nhà đây."
Giọng bà Thẩm Huệ Tâm vẫn dịu dàng như mọi khi: "Tích Tích, tối nay nhớ qua sớm một chút nhé, mẹ muốn giới thiệu cho con làm quen với một người bạn."
Vợ chồng Thẩm Huệ Tâm và Chu Huy vốn khá ưng ý cậu nhóc nhà họ Thường, nhưng xét cho cùng đó cũng chỉ là đánh giá từ góc độ phụ huynh. Chuyện có thành hay không vẫn phải chờ con gái tự mình xem mắt rồi mới quyết định được. Thế nên lời định nói ra lại vòng vo một chút, chỉ bảo là tới làm quen bạn mới.
"Bạn ạ? Bạn của mẹ sao?" Chu Lạc Tích khựng bút, thầm nghĩ chắc mẹ lại muốn giới thiệu khách hàng tiềm năng cho mình.
Thẩm Huệ Tâm cười nói: "Không phải bạn mẹ đâu, trạc tuổi con đấy, họ Thường. Mẹ nghe bà nội kể hồi bé hai đứa còn từng gặp nhau một lần rồi cơ."
"Dạ." Chu Lạc Tích ngẫm nghĩ một lát nhưng thật sự chẳng có chút ấn tượng nào.
Trong vòng tròn xã hội của họ, thế hệ con cháu đời thứ hai cơ bản đều quen biết nhau theo cách này. Cha mẹ đứng ra làm bà mối, gán ghép để mở rộng mối quan hệ xã giao. Từ nhỏ đến lớn, Chu Lạc Tích đã chứng kiến quá nhiều chuyện tương tự nên cô sớm đã quen, chẳng cảm thấy có gì không ổn.
Huống hồ lúc này cô đang bận vẽ nên không nghĩ ngợi sâu xa, chỉ thuận miệng đáp "Vâng" một tiếng, hàn huyên thêm vài câu chuyện phiếm với mẹ rồi cúp máy.
***
Lạc Linh nhận một cuộc điện thoại xong liền rời khỏi Tập đoàn Tín Hằng.
Tần Việt đứng một mình trước cửa sổ sát đất, bóng lưng thẳng tắp nhưng nét mặt lại lạnh lẽo, u ám hệt như sắc trời ảm đạm bên ngoài.
Vu Cách vốn định vào báo cáo công việc, bất thình lình bắt gặp cảnh này, lời định nói cũng phải nghẹn lại nơi đầu môi.
"Sếp... Sếp Tần?"
Tần Việt xoay người: "Nói đi."
Vu Cách vội vàng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ người phụ trách phòng dự án hai lát nữa chắc chắn gặp xui xẻo lớn rồi. Vốn dĩ chỉ là một sai sót nhỏ, bình thường sếp Tần sẽ không quá khắt khe, nhưng vị sếp trước mặt lúc này rõ ràng đang có tâm trạng cực kỳ tệ.
Một cuộc họp khẩn được triệu tập ngay lập tức. Vu Cách luống cuống tay chân liên lạc với những người tham gia. Tần Việt ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, ánh mắt lạnh lùng quét qua một vòng, sắc lẹm như lưỡi dao cạo qua mặt từng người.
Mọi người lúc đầu ngay cả thở mạnh cũng không dám, đến lúc này mới nhận ra có điều không ổn, thi nhau tranh trước tự kiểm điểm bản thân. Vu Cách ngồi bên cạnh lắng nghe, bấy giờ mới hiểu rõ thế nào là lỗi của một người thì nhỏ, nhưng tích tụ lại sẽ thành một lỗ hổng khổng lồ.
Tất cả nín thở chờ Tần Việt định đoạt. Anh quét mắt nhìn quanh, cuối cùng chỉ nhạt giọng ra lệnh tất cả phải làm lại từ đầu.
Nhìn thì có vẻ là giơ cao đánh khẽ, nhưng thực chất lại càng gây áp lực nặng nề. Từ nay về sau, không một ai dám lơ là nữa, ai nấy đều phải xốc lại tinh thần làm việc gấp đôi bình thường.
"Làm tôi sợ muốn chết... Tôi thậm chí còn soạn sẵn nội dung đơn từ chức luôn rồi... May mà sếp Tần vẫn chừa cho tôi một con đường sống..."
"Sếp Tần hôm nay bị sao vậy nhỉ... Bình thường ngài ấy đâu có gắt như thế..."
"Suỵt, đừng có đoán mò..."
Vu Cách cũng mang đầy một bụng nghi ngờ, mãi cho đến khi thư ký xách một ly cà phê đã đóng gói cẩn thận bước vào và nói: "Chu tiểu thư đặt cho sếp Tần đấy ạ."
Vị cứu tinh đến rồi! Vu Cách suýt chút nữa là reo hò thành tiếng.
Dạo gần đây, chỉ cần buổi chiều sếp Tần ở công ty, Chu tiểu thư kiểu gì cũng sẽ đặt chút đồ ăn thức uống gửi đến. Tầng cao nhất này trước nay không thiếu tiệc trà chiều, nhưng sếp Tần xưa nay vốn chẳng bao giờ đụng vào, trừ phi là đồ do chính tay Chu tiểu thư sai người mang tới.
Vu Cách thầm cảm nhận được dư vị nồng nàn của một tình yêu đang độ nồng cháy.
"Sếp Tần, đây là cà phê Chu tiểu thư đặt cho ngài ạ."
Vu Cách cẩn thận đặt ly cà phê lên mặt bàn, khóe mắt vụng trộm quan sát Tần Việt. Ai ngờ khi ánh mắt Tần Việt rơi xuống ly cà phê, sắc mắt anh lại càng thêm sâu thẳm, thâm trầm, giống như một ngọn lửa vốn đã nguội tắt nay lại đột ngột bùng lên.
Sống lưng Vu Cách lạnh toát, mồ hôi hột thi nhau rịn ra. Chuyện gì thế này, cậu ta vừa đổ thêm dầu vào lửa sao?
Vu Cách ngượng ngùng lui ra ngoài. Thấy mọi người trong văn phòng tổng giám đốc ai nấy đều im thin thít như chim cút, cậu ta cũng lẳng lặng chuồn về chỗ để tiếp tục làm việc.
Một lát sau, Tần Việt sải bước ra khỏi phòng làm việc. Từng bước đi của người đàn ông vô cùng vững chãi, ánh đèn ngoài hành lang chiếu xuống bờ vai rộng, càng tôn lên vẻ lạnh lùng, cứng cỏi của anh. Khi đi ngang qua văn phòng, đám nhân viên vốn đang nín thở tập trung ngay cả ngẩng đầu cũng không dám, chỉ dám dùng lén nhìn tiễn anh đi.
***
Do mải mê vẽ thiết kế, Chu Lạc Tích ngước mắt định vươn vai thư giãn thì chợt liếc thấy ngoài cửa có một bóng người cao lớn đang tựa vào. Thoạt đầu cô giật thót mình, cả người run bắn lên, đến khi nhìn rõ người tới là ai thì sự hoảng sợ lập tức biến thành niềm vui bất ngờ: "Tần Việt, sao anh lại tới đây?"
Hóa ra cảm giác mơ hồ như có ai đó đang lặng lẽ nhìn mình ban nãy không phải là ảo giác. Cũng tại cô quá nhập tâm nên không còn tâm trí đâu để ngẩng lên nhìn.
"Anh đứng đây bao lâu rồi, sao không lên tiếng thế?" Chu Lạc Tích đứng dậy đi tới đón anh.
Lúc này Tần Việt mới bước vào, tiện tay đóng cửa phòng làm việc của cô lại. Anh mới chỉ ghé qua đây một lần vào những ngày đầu phòng làm việc mới khai trương. Khí chất của anh quá lạnh lùng, mỗi khi xuất hiện là mọi người xung quanh đều im bặt, khiến không khí trở nên khá gượng ép. Vì thế về sau, mỗi lần tới đón cô, Tần Việt đều chỉ đợi ở dưới sảnh tòa nhà.
"Đang bận gì đấy?" Tần Việt đưa tay v**t v* lọn tóc mai bên trán cô. Anh hơi nghiêng đầu, thấy cô dùng một cây bút làm trâm búi tóc thành hình củ tỏi thì khẽ mỉm cười.
Rõ ràng là một cô gái lanh lợi, kiêu kỳ, điều kiện đủ đầy, thế mà cứ khăng khăng dùng một cây bút chì để búi tóc.
"Em mới thiết kế một sợi dây chuyền chủ đạo." Chu Lạc Tích kéo anh tới xem, đó là một sợi dây chuyền lấy đá quý làm điểm nhấn.
Tần Việt cầm sợi dây chuyền lên ướm vào cổ cô, lúc này mới lên tiếng: "Đẹp lắm."
Chẳng rõ là anh đang khen sợi dây hay là khen người nữa.
Chu Lạc Tích lại soi gương ngắm nghía, luôn cảm thấy vẫn còn chỗ cần chỉnh sửa. Cô còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì cả người bỗng bị Tần Việt xoay lại, đè ép lên chiếc tủ trưng bày trang sức bằng kính dày cộp.
Anh nâng cằm cô lên rồi cúi xuống phủ một nụ hôn. Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng, anh m*t mát đến mức Chu Lạc Tích phải khẽ nhíu mày. Cô hé môi định thốt lên một tiếng kêu khẽ, nhưng lại tạo cơ hội cho anh xâm nhập vào trong, c**n l** đ** l*** mềm mại không chút phản kháng của cô mà cuồng nhiệt m*t lấy.
Một nụ hôn thật dài. Đến khi được buông ra, Chu Lạc Tích mới nhận ra mình đã được Tần Việt bế bổng lên. Cũng may có anh ôm chặt, nếu không chân cô đã sớm nhũn ra mà ngã xuống đất rồi. Lần nào Tần Việt cũng hôn với vẻ tàn nhẫn như thế, khiến cô hoàn toàn mất đi trọng tâm, đứng không vững.
"Làm gì mà dữ vậy chứ..." Cô nhướng đôi mắt ngấn nước lên nhìn anh.
Tần Việt cúi đầu, đầu lưỡi lướt qua vệt nước còn vương trên môi cô, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô: "Tích Tích, em có chuyện gì muốn nói với anh không?"
Chu Lạc Tích tỏ vẻ ngơ ngác: "Dạ... chuyện gì cơ ạ?"
Tần Việt lại nhìn cô thật lâu.
***
Phía bên kia, Cố Châu Bạch cũng đã đến Công ty Công nghệ Lăng Kỳ. Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Chu Mẫn Nghi đang cúi đầu xem hợp đồng, đôi lông mày khẽ chau lại.
Cố Châu Bạch không nhờ người thông báo, chỉ đứng lặng lẽ bên ngoài bức tường kính ngắm nhìn chị ấy. Trong tầm mắt anh ta, đường nét của chị ấy vẫn hệt như lần đầu gặp gỡ.
Năm đó, trời mưa bụi mờ mịt, không khí lạnh buốt cuộn lấy những hạt mưa rả rích. Chu Mẫn Nghi cầm ô sải bước trong màn mưa, khí chất thanh cao, thoát tục của chị ấy nổi bật giữa đám đông. Chị ấy không sợ lạnh, cũng chẳng co ro, cứ thế ngẩng cao đầu bước đi. Vẻ dửng dưng, lãnh đạm ấy như tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào xung quanh.
Cảnh tượng đó đã khắc sâu hình bóng ấy vào lòng Cố Châu Bạch. Sau này anh ta đã mấy lần muốn tiếp cận, nhưng chị ấy hầu như không tham gia các hoạt động xã giao, chỉ qua lại với bạn cùng phòng và những người cùng chuyên ngành. Sau vài phen thăm dò không có hồi âm, Cố Châu Bạch đành tạm gác lại tâm tư. Huống hồ lúc đó anh ta còn đang bận rộn với cuộc đấu đá nội bộ nhà họ Cố, căn bản anh ta không thể phân thân.
Mãi đến khi nghe tin chị ấy có ý định kết hôn, Cố Châu Bạch lập tức vạch ra kế hoạch. Chỉ trong một lần hành động, anh ta đã đập tan bàn tính thầm kín của bà mẹ kế, thâu tóm quyền hành rồi tới cửa cầu hôn. Cuối cùng, anh ta cũng toại nguyện.
Sau khi kết hôn, Chu Mẫn Nghi vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như cũ. Hai người tương kính như tân, chung sống hệt như những cặp vợ chồng liên hôn điển hình. Ban ngày, họ xa lạ đến mức chẳng giống vợ chồng, nhưng đến đêm lại quấn quýt lấy nhau theo một cách hoàn toàn khác.
Mỗi khi nhớ đến sự xa cách của chị ấy vào ban ngày…đối xử với anh ta không khác gì người ngoài, thì đến đêm Cố Châu Bạch lại không kìm được mà trút giận mạnh bạo hơn một chút.
Chu Mẫn Nghi vẫn luôn điềm tĩnh như thế, chưa bao giờ hé môi cầu xin nửa lời, chỉ cắn chặt môi nhẫn nhịn, nhưng trông lại giống như đang tận hưởng. Hai gò má đỏ bừng, ánh mắt đê mê đầy quyến rũ.
"Có thích như vậy không, vợ yêu?"
Lúc này Chu Mẫn Nghi mới phát cáu. Chị ấy biết rõ anh ta đang nghĩ gì. Ở trên giường, anh ta có im lặng mà cuồng nhiệt phát tiết thì chị ấy vẫn chịu được, nhưng anh ta không được phép nói ra những lời như vậy. Chị ấy chống cự đẩy anh ta ra, không cho anh ta tiến sâu thêm. Lúc này anh ta mới chịu im lặng, ấn chặt vòng eo rồi khóa lấy đôi môi chị ấy.
Chợt nhận ra có một ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt vào mình, Chu Mẫn Nghi cau mày ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt đen láy của chồng mình xuyên qua bức tường kính. Chị ấy khó hiểu, khẽ nghiêng đầu dùng ánh mắt dò hỏi xem anh ta đứng đó làm gì, chẳng lẽ không có cửa cho anh ta vào sao.
Cố Châu Bạch đẩy cửa bước vào, khóe môi mỏng khẽ nhếch: "Tối nay không phải chúng ta đi ăn cơm sao, anh đến đón em sớm một chút."
Chu Mẫn Nghi liếc nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, bản hợp đồng trong tay chị ấy vẫn cần rà soát lại: "Chưa cần qua đó sớm thế đâu, em vẫn còn việc."
"Được rồi, vậy anh đợi em." Cố Châu Bạch tự nhiên ngồi xuống ghế sô pha, tiện tay lật giở một cuốn tạp chí.
Chu Mẫn Nghi nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng, không thèm để ý đến anh ta nữa. Thế nhưng sự hiện diện của Cố Châu Bạch quá mạnh mẽ. Dần dần, từng hàng chữ trên hợp đồng trở nên mờ ảo, Chu Mẫn Nghi bắt đầu xao nhãng, không cách nào tập trung nổi. Chị ấy ngước mắt nhìn sườn mặt của anh ta, nhất thời chìm vào im lặng.
***
Màn đêm buông xuống, chân trời dần được nhuộm một màu đen như mực. Trước cửa hội sở, hai chiếc xe vừa vặn chạm mặt nhau. Cố Châu Bạch đưa tay chắn ngang mép cửa xe để che chở cho Chu Mẫn Nghi bước xuống.
Anh ta quay đầu nhìn Chu Lạc Tích và Tần Việt vừa bước ra từ chiếc xe kia, khóe môi khẽ nhếch: "Sao hai người lại đi cùng nhau nữa rồi?"
Câu nói này nếu vào bình thường thì chẳng có gì lạ, nhưng bây giờ thì khác. Ánh mắt Chu Lạc Tích khẽ chớp, cô đưa tay xoa chóp mũi đầy chột dạ: "À, đúng vậy ạ... Em lười lái xe nên mới nhờ anh Tần Việt tới đón."
"Tích Tích." Chu Mẫn Nghi khẽ gọi.
Chu Lạc Tích lập tức bước tới, thân thiết khoác lấy tay chị ấy cùng nhau vào trong. Cố Châu Bạch và Tần Việt tụt lại phía sau. Nhìn hai cô gái đi phía trước, Cố Châu Bạch hạ giọng hỏi: "Cậu với vợ tôi rốt cuộc đang giấu bí mật gì đấy? Định bao giờ mới cho tôi biết hả?"
Tần Việt mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười đầy ẩn ý: "Rất nhanh thôi."
Bốn người vào phòng bao trước, sau đó Lạc Linh và Tần Trình cũng tới. Vừa thấy toàn người quen, Lạc Linh liền che giấu sự thất vọng trong mắt, bà ghé sát tai con trai thấp giọng hỏi: "Chẳng phải con hứa dẫn cô gái ấy tới đây sao? Người đâu rồi? Con dâu của mẹ đâu?!"
Chu Lạc Tích không rõ họ đang nói gì, muốn hóng hớt mà không dám, chỉ đành dỏng tai lên, xích lại gần một chút. Nhưng cô vẫn chẳng nghe lọt chữ nào, chỉ thấy dì Lạc bực mình vỗ đen đét vào tay Tần Việt.
Đợi khi Lạc Linh ngồi lại cạnh chồng, Chu Lạc Tích mới thì thầm hỏi Tần Việt: "Sao mẹ anh lại đánh anh vậy?"
Tần Việt liếc xéo cô: "Em không biết sao?"
Chu Lạc Tích bối rối: "Em không biết thật mà, có nghe thấy gì đâu."
"Tới muộn rồi, tới muộn rồi, mọi người đến đủ cả rồi à."
Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm bước vào, tất cả mọi người trong phòng bao đều đứng dậy. Lạc Linh cười nói: "Bọn em cũng vừa mới ngồi xuống thôi ạ."
Chu Lạc Tích chạy tới đón ba mẹ, ôm chặt lấy tay mẹ làm nũng. Mặc dù cô đã quen với cuộc sống nghỉ hưu đi du lịch vòng quanh thế giới hơn một năm nay của họ, nhưng một tháng chẳng gặp được mấy lần nên vẫn thấy rất nhớ.
Thẩm Huệ Tâm âu yếm sờ mặt con gái, nụ cười tràn đầy dịu dàng: "Tới đây Tích Tích, đây chính là Thường Ngật mà mẹ đã nhắc với con đấy."
Bấy giờ Chu Lạc Tích mới để ý phía sau ba mẹ còn một người đàn ông trẻ tuổi. Ánh mắt Thường Ngật rơi trên khuôn mặt cô, sâu trong đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc trước nhan sắc xinh đẹp, nhưng ngoài mặt anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chìa tay ra: "Chào em, tôi là Thường Ngật."
Chu Lạc Tích sửng sốt, cảm thấy người này trông hơi quen. Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi cẩn thận hỏi: "Anh có quen biết chị Tịch Bình không ạ?"
Tịch Bình là tên đầy đủ của chị Bình, cô nhớ từng thấy anh ta trong ảnh cứu trợ động vật trên vòng bạn bè của chị ấy. Quả nhiên Thường Ngật gật đầu xác nhận, lúc này hai người mới đơn giản bắt tay nhau một cái.
Thẩm Huệ Tâm và Chu Huy nhìn nhau, thầm nghĩ hai đứa này kiểu gì cũng có chuyện để nói với nhau mà. Điều trùng hợp hơn là Cố Châu Bạch cũng quen biết Thường Ngật, dù chỉ là xã giao nhạt nhẽo.
Cố Châu Bạch nghiêng đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm với Tần Việt: "Lẽ nào Thường Ngật là em rể tương lai của tôi sao? Thằng nhóc này đi với Tích Tích trông cũng xứng đôi đấy chứ."
Anh ta vừa dứt lời bình phẩm, thấy Tần Việt im lặng thì quay sang nhìn, lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng chứa đựng vẻ tàn nhẫn của anh. Cố Châu Bạch ngơ ngác: "Gì vậy? Em gái sắp lấy chồng nên cậu không nỡ à?"
Tần Việt im lặng không đáp.
Lúc đầu Chu Lạc Tích thực sự không nhận ra mục đích của bữa tiệc tối nay là gán ghép cô với Thường Ngật. Mãi cho đến khi ba mẹ và dì Lạc liên tục đẩy câu chuyện về phía hai người, cô mới cảm thấy có gì đó không đúng.
Cô cứng đờ xoay cổ, quả nhiên chạm phải ánh mắt đang dán chặt vào mình của Tần Việt ngồi ngay cạnh. Nụ cười của anh như có như không, mang theo hàm ý sâu xa.
Chu Lạc Tích: "..."
Thường Ngật: "Đúng rồi Lạc Tích, tôi nghe bác trai bảo em đang tài trợ cho một trạm cứu hộ động vật, không biết bao giờ em rảnh có thể dẫn tôi qua đó xem thử không? Bên tôi cũng có nhiều kênh có thể hỗ trợ thêm đấy."
Chu Lạc Tích: "À... dạo này em hơi bận, cũng ít khi qua đó lắm."
Thường Ngật mỉm cười chừng mực: "Không sao, lần này tôi về nước khá lâu, khi nào em rảnh cứ liên lạc với tôi nhé."
Chu Lạc Tích cười gượng, chẳng dám nhìn sắc mặt Tần Việt thêm giây nào, chỉ dám lén thò tay xuống gầm bàn gãi gãi vào lòng bàn tay anh. Tần Việt vẫn bất động như núi, anh rũ mắt nhấp một ngụm rượu, mặc cho cô có gãi thế nào cũng quyết không đáp lại.
Chu Lạc Tích cắn môi, đang lúc lúng túng thì điện thoại của Tần Việt đổ chuông.
"Xin lỗi, tôi xin phép một chút." Anh đứng dậy đi ra ngoài.
Chu Lạc Tích không ngồi yên nổi nữa. Chân trước của Tần Việt vừa bước ra chưa đầy nửa phút, cô cũng thoắt cái đứng bật dậy, chống tay xuống bàn: "Con... con sực nhớ có chuyện cần dặn dò phòng làm việc, con ra ngoài gọi điện một lát ạ!"
Nói xong, chẳng đợi mọi người phản ứng, cô đã vội vàng chạy biến ra ngoài.
***
Là điện thoại của Hạ Chính gọi tới. Tần Việt đứng nghe máy ngay khu vườn ngoài trời phía bên phải hành lang. Chu Lạc Tích lại chạy về phía bên trái, rẽ một vòng lớn mới vòng tới được chỗ anh. Thấy anh đang bận nghe máy thật, cô đành đứng im một bên, làm vẻ mặt ngoan ngoãn chờ đợi.
Toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt lên người Tần Việt, hoàn toàn không nhận ra vị trí họ đang đứng chỉ cách phòng bao bằng một tấm cửa kính.
Đúng lúc này, bên trong phòng bao, khi nhân viên phục vụ bê món lượt hai vào rồi lui ra, định điều chỉnh nhiệt độ điều hòa nhưng lại vô ý chạm trúng công tắc rèm tự động. Cửa kính sát đất này làm từ chất liệu đặc biệt, bên ngoài không nhìn thấy bên trong, nhưng người bên trong lại thấy rõ mồn một toàn cảnh sân vườn.
"Ơ kìa, đó chẳng phải Tích Tích và Tần Việt sao?"
"Hai đứa đứng ngoài đó nói gì thế nhỉ, sao không vào trong mà nói?"
Chu Lạc Tích vẫn nhìn chằm chằm Tần Việt. Chờ anh cúp máy, cô liền ba bước gộp làm hai chạy vụt tới trước mặt anh. Cô ngước nhìn anh, giọng đầy sốt sắng: "Anh trai, anh giận rồi à?"
Tần Việt rũ mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên hờ hững: "Em có quan tâm sao?"
"Đương nhiên là có chứ!" Chu Lạc Tích dứt khoát đáp, tay vô thức níu chặt vạt áo anh.
"Anh lại thấy hai người trò chuyện rất hợp ý, còn hẹn nhau đi tham quan trạm cứu hộ cơ mà."
"Có hẹn thành công đâu, em từ chối rồi còn gì!" Chu Lạc Tích quýnh quáng cất cao giọng, lập tức dang tay ôm chặt lấy eo anh. Cô rúc vào lồng ngực anh, úp mặt vào ngực anh hậm hực: "Tần Việt, anh đừng giận mà. Em thề là em thật sự không biết ba mẹ có ý đó, em cứ tưởng họ chỉ giới thiệu bạn bè bình thường thôi."
Tần Việt cúi đầu nhìn cô, không nói gì, nhưng ánh mắt u tối như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Chu Lạc Tích ngẩng đầu, híp mắt nở nụ cười rạng rỡ: "Anh trai, anh đang ghen đấy à?"
Tần Việt vươn tay ghì chặt vòng eo cô, giọng trầm xuống: "Bảo bối, em có biết ban nãy anh suýt chút nữa đã muốn hôn em ngay trước mặt tất cả mọi người không?"
Chu Lạc Tích giật mình sững sờ, vội dồn sức đẩy anh ra để giãn khoảng cách, đôi mắt tròn xoe đầy hoảng hốt: "Đừng mà, anh làm thế ba mẹ em sẽ sốc chết mất! Anh chừa cho em chút thời gian đi, thế này nhé, đợi ăn xong bữa tiệc này, về đến nhà em sẽ thành thật khai báo để nhận sự khoan hồng, được không ạ?"
Tần Việt vẫn giữ im lặng.
Thấy anh không chịu buông tha, Chu Lạc Tích dứt khoát kiễng chân hôn phớt nhanh một cái vào má anh: "Đừng ghen nữa mà anh trai, em chỉ có mỗi mình anh là bạn trai thôi đó!"
Bên ngoài tình tứ nồng nàn.
Bên trong phòng bao lại là một mảnh tĩnh lặng đến đáng sợ. Biểu cảm trên khuôn mặt mọi người chuyển từ nghi ngờ sang kinh ngạc, rồi hóa thành bàng hoàng. Ai nấy đều trợn mắt há mồm, ly rượu khựng lại giữa không trung, đũa ăn cũng quên cả gắp.