Tần Việt rướn người tới gần, dùng tư thế bao trọn lấy cô vào lòng. Chu Lạc Tích đang ngồi bên cạnh bàn làm việc, chỉ đành ngước mắt lên nhìn anh.
Trong ánh mắt Tần Việt mang theo ý cười, nhưng giọng điệu lại có vài phần nghiêm túc. Đôi lông mày anh hơi nhíu lại, ánh mắt khóa chặt trên gương mặt cô.
Dường như anh đang từ tốn đẩy nhanh tiến độ của hai người, nhưng nếu cô thực sự thốt ra vài câu khiến anh phật ý…
Thế nhưng Chu Lạc Tích đâu có quên, ngay từ lúc bắt đầu, người đàn ông này rõ ràng đã ném cô lên giường rồi đè xuống hôn đắm đuối cơ chứ.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Chu Lạc Tích hơi nâng cằm lên, vòng tay ôm lấy cổ anh, ý cười gợn nhẹ: "Em cũng đâu có nói là không chịu trách nhiệm đâu."
"Đợi ba mẹ về, em sẽ tìm cơ hội nói với họ."
Trước đây, hễ có ai bày tỏ tình cảm với Tần Việt, Chu Lạc Tích luôn là đứa vô tư vô lo hùa theo Lệ Húc trêu chọc ầm ĩ.
Nhưng bây giờ thì không được nữa rồi.
Cô chợt nhận ra, thì ra bản thân mình cũng có tính chiếm hữu, hơn nữa lại còn ngày càng mãnh liệt.
Chu Lạc Tích chớp đôi mắt sáng ngời nhìn Tần Việt.
Người đàn ông này là của cô.
Chu Lạc Tích đã nhận được thư mời từ ban tổ chức Triển lãm Thiết kế Nghệ thuật. Ngày mai cô sẽ cùng Văn Tuyết bay sang đó, chuyến đi khứ hồi mất ba ngày.
Vài ngày trước cô đã gọi điện thoại cho mẹ, biết được chuyến bay về nước của ba mẹ cũng tình cờ rơi vào ba ngày sau.
Ba ngày này vừa hay cô có thể cẩn thận suy tính xem nên dẫn thẳng Tần Việt về nhà, công khai giới thiệu là bạn trai cho dứt khoát, hay là từ từ để lộ chút manh mối cho họ tự nhận ra rồi mới tra hỏi cô.
Nghe được câu trả lời vừa ý, Tần Việt cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, yết hầu khẽ chuyển động: "Tích Tích."
"Dạ..."
"Nói em thích anh đi."
Hàng mi Chu Lạc Tích khẽ run rẩy, lời đã đến khóe miệng nhưng lại nở nụ cười ranh mãnh. Cô không nói gì, chỉ hé môi đón nhận nụ hôn của anh.
Tần Việt lập tức hiểu ý cô, đồ ngốc này lại cố tình hành hạ anh rồi. Anh ôm lấy gáy cô, ép người cô xuống sâu hơn, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô mà m*t mát cật lực.
Mãi đến khi nhận ra đây là bàn làm việc của anh, Chu Lạc Tích mới quay mặt đi, không chịu hùa theo làm loạn với anh ở nơi đứng đắn thế này.
"Đừng hôn nữa... Tần Việt...!"
"Sẽ có người vào mất."
"Không đâu." Hơi thở của người đàn ông trở nên nặng nhọc, anh nuốt lấy đôi môi mềm mại của cô, bàn tay lớn đã bắt đầu lột áo khoác của cô ra.
Cũng may bây giờ đang là mùa đông, Chu Lạc Tích mặc nhiều lớp áo, nên không để anh l*t s*ch sành sanh trong một chốc được.
May mà Tần Việt cũng không thực sự định làm càn quá trớn trong phòng làm việc. Anh chỉ hôn đi hôn lại, nhân lúc cô đang choáng váng liền bế bổng cô lên, đưa thẳng vào phòng nghỉ.
Ngã xuống chiếc giường rộng lớn.
Anh lại tiếp tục thưởng thức đôi môi cô.
Chiếc áo len dệt kim mỏng manh bị đẩy lên đến tận xương quai xanh. Hai má Chu Lạc Tích đỏ bừng, muốn né cũng không né được. Cô ngoảnh đầu sang, thấy bên ngoài rèm cửa sổ vẫn đang là ban ngày ban mặt thì càng thêm xấu hổ.
Khổ nỗi Tần Việt hễ làm loại chuyện này thì cứ như cố tình phạt cô vậy, mặc cho cô cầu xin thế nào cũng không chịu dừng.
Âm thanh m*t mát ấy thật sự khiến người ta ngượng ngùng vô cùng.
Chu Lạc Tích giãy giụa vài cái, hai người đùa giỡn một hồi. Mắt thấy sắp quá trớn, họ mới ôm chặt lấy nhau để điều hòa lại nhịp thở.
Chu Lạc Tích thì không sao, rất nhanh đã bình tĩnh lại. Tần Việt thì khác, thứ đang tỳ vào đầu gối cô lộ liễu đến mức không thể rõ ràng hơn, cuối cùng người phải chịu khổ lại là đôi bàn tay nhỏ bé của Chu Lạc Tích.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trắng trẻo ấy, chỉ cần nắm nhẹ một cái là đã có thể dẫn dắt toàn bộ cảm xúc của anh.
* * *
Sau khi ăn trưa cùng Tần Việt xong, Chu Lạc Tích liền trở về studio để vẽ bản thiết kế.
Văn Tuyết nhớ lúc trước khi ra ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô còn căng thẳng lắm, vậy mà lúc này trở về, bước chân lại nhẹ tênh, miệng ngân nga hát, còn chu đáo mua sẵn đồ uống nóng cho tất cả mọi người nữa chứ.
Sáng sớm ngày hôm sau đã có chuyến bay nên đêm đó Tần Việt không quấn lấy Chu Lạc Tích.
Vào một đêm mùa đông nhiệt độ giảm đột ngột, bên ngoài gió rét rít gào, bên trong phòng lại ngập tràn xuân sắc, cực kỳ thích hợp để hai người ôm nhau ngủ.
Đặc biệt là do đã quen được Tần Việt ôm ngủ, thỉnh thoảng về nhà họ Chu điểm danh ngủ lại một đêm, Chu Lạc Tích mới thấm thía thế nào là sướng quen rồi khó chịu khổ.
Không có vòng tay ấy ôm lấy eo mình, ngay cả lúc trở mình cô cũng thấy trống trải, sao giường lại rộng đến thế nhỉ.
Ăn sáng xong, Tần Việt đưa Chu Lạc Tích ra sân bay. Văn Tuyết cũng vừa đến, đang đứng đợi ở bên cạnh. Trước khi xuống xe, Chu Lạc Tích chủ động ôm lấy cổ Tần Việt, hôn chụt một cái rõ to lên má anh.
Bất luận lúc nào, cảm xúc của Chu Lạc Tích luôn thể hiện rất trọn vẹn. Đa phần thời gian, chân mày cô luôn giãn ra, khóe miệng mang theo nụ cười, ngay cả dáng đi cũng toát lên vẻ nhẹ nhàng.
Thậm chí cô chẳng cần mở lời, chỉ cần lọt vào tầm mắt ai đó là đối phương sẽ bất giác mỉm cười vì cô.
Mỗi tháng Chu Lạc Tích thường đi công tác chừng hai ba lần, Tần Việt cũng thường xuyên đi công tác, dạo gần đây hay đi về giữa thành phố Kinh và thành phố Hải. Hai bên đã quen với khuôn mẫu này, cứ coi như xa nhau một chút lại càng thêm mặn nồng.
Trước khi xuống xe, Chu Lạc Tích lại dặn dò: "Em mua cho Dương Dương một đống đồ chơi mới đấy, tối nay là giao đến rồi, anh nhớ khử trùng từng món một rồi hẵng cho nó chơi nhé."
Tần Việt ừm một tiếng, đưa mắt nhìn cô đi vào trong rồi mới bảo tài xế lái xe đi.
Ba ngày thấm thoắt trôi qua. Ngày Chu Lạc Tích trở về, chuyến bay hạ cánh lúc mười giờ tối. Tần Việt đã thu xếp thời gian từ sớm, dự định đích thân ra đón cô.
Bữa tối kết thúc khá sớm, Tần Việt vốn định chạy thẳng ra sân bay chờ, nhưng vừa ngửi thấy mùi khói thuốc và rượu nồng nặc ám trên người lúc ở trong phòng bao, anh lập tức thay đổi chủ ý.
Về nhà tắm rửa sơ qua, đón nhận niềm vui bất ngờ.
Chu Lạc Tích rón rén đẩy cửa bước vào nhà. Cún cưng là đứa đầu tiên phát hiện ra cô, nó sủa gâu gâu rồi lao tới cắn ống quần cô.
"Suỵt... Nhỏ tiếng thôi nhóc, he he."
Chu Lạc Tích ngồi xổm xuống xoa đầu nó.
Dương Dương sủa một tiếng về phía phòng ngủ chính, ra sức vẫy đuôi.
Chu Lạc Tích lại v**t v* đầu chú chó cưng, cởi áo khoác đi vào phòng ngủ chính rồi tiện tay khóa trái cửa phòng lại.
Hai bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn vòng từ phía sau lên ôm lấy anh. Tần Việt không quay đầu lại, nhưng đôi môi mỏng đã cong lên.
Bàn tay lớn ướt át của anh bao trọn lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô, từ từ xoay người lại. Gương mặt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy lại bùng lên ngọn lửa ngầm rực cháy.
Bọt nước trượt xuống, từ từ làm ướt chiếc áo len mỏng màu nhạt trên người cô gái.
Màu áo ướt nước, để lộ làn da ửng hồng mờ ảo.
Tần Việt nắm lấy gấu áo cô: "Giơ tay lên nào."
Chu Lạc Tích phối hợp làm theo, khuôn mặt nhỏ bé ấy rất nhanh đã bị hơi nước xông cho đỏ ửng.
Hai người đứng áp sát vào nhau.
Tần Việt lấy hai lần sữa tắm, trước tiên vò lên bông tắm cho lên bọt, rồi thoa lớp bọt mang hương hoa hồng nhạt ấy đến những nơi cần đến trên cơ thể cô.
Cơ thể Chu Lạc Tích mềm nhũn, bất giác ngả ra sau.
v*m ng*c săn chắc vạm vỡ của người đàn ông luôn là chỗ dựa vững chãi của cô. Cho dù là khoảnh khắc này, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Chu Lạc Tích vẫn là cảm giác an toàn.
Tiếp đó mới là những cảm xúc khác, từng đợt từng đợt cuộn trào, xếp chồng lên nhau theo lớp bọt râm ran.
"Ưm... Nhẹ chút..."
Cô gục đầu lên vai anh, nhịn không được bèn cắn một cái, chỉ là không dùng lực mấy, ngay cả răng cũng đang run rẩy theo từng động tác của anh.
"Ngày mai ba mẹ em về rồi, tối mai em phải về nhà ngủ đấy."
"Khi nào mới qua đây?"
"Chưa biết chừng... a..."
"Đừng... Đợi họ về, em, nhất định sẽ tìm thời gian, nói!" Một câu nói của cô bị sự va chạm làm cho đứt quãng.
"Khi nào nói?"
"Rất... rất nhanh thôi...!"
"Ừm, anh cũng có thể rất nhanh đấy."
Tần Việt đỡ lấy cô, nghiêng đầu cười hỏi: "Thế này phải không, cục cưng."
"Ưm..."
Chu Lạc Tích không trả lời được, miệng đã bị bịt kín mít.
* * *
Lần này Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm về nước lại không chỉ có hai người bọn họ, trên đường còn có thêm một người khác đi cùng.
Họ vô tình quen biết trong chuyến du lịch lần này, lại còn là đối phương nhận ra họ trước, lịch sự bước tới chào hỏi.
Người thanh niên ấy tên là Thường Ngật. Nói ra cũng thật trùng hợp, anh ta chính là người mà đợt Tết Trung thu vừa rồi bà cụ nhà họ Chu có ý định làm mai cho cô cháu gái cưng, là cháu trai người bạn thân thiết của bà cụ.
Lần trước Chu Huy lấy cớ con gái còn nhỏ để gạt đi ý tốt của bà cụ, nhưng lần này chính bản thân ông lại vô cùng hài lòng với Thường Ngật.
Thường Ngật xếp thứ ba trong lứa trẻ nhà họ Thường, trẻ trung tuấn tú, bản thân đang sở hữu hai công ty công nghệ năng lượng mới, lại còn là tình nguyện viên của Quỹ Quốc tế Bảo vệ Thiên nhiên và Quỹ Quốc tế Bảo vệ Phúc lợi Động vật.
"Con gái chú cũng rất thích động vật nhỏ, còn tài trợ dài hạn cho một trạm cứu hộ động vật đi lạc, nuôi tới mấy trăm con lận đấy."
Thường Ngật nghe vậy, trong lòng lại có thêm vài phần nể phục Chu Lạc Tích, đồng thời cũng nảy sinh ý muốn được làm quen với cô.
Lại biết tin Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm sắp về nước, anh ta cũng đặc biệt kết thúc sớm chuyến đi.
* * *
Vừa tỉnh dậy vào sáng sớm, Chu Lạc Tích đã thấy eo mình truyền đến từng cơn nhức mỏi. Trách cô tối qua quá chủ động, vậy mà lại dám trêu chọc anh trong phòng tắm.
Từ phòng tắm được bế đến mép giường, chặng đường vỏn vẹn vài bước ngắn ngủi ấy đã cho cô thấm thía chân thực thế nào là lại sâu lại mạnh.
Cô lười biếng rã rời, Tần Việt liền nặn sẵn kem đánh răng cho cô, thành thục kẹp lại tóc, rửa mặt cho cô rồi bế cô ra ngoài thay đồ ngủ.
Chu Lạc Tích còn đang ngáp ngắn ngáp dài, trước ngực bỗng lạnh toát mới giật mình tỉnh giấc. Muốn trốn cũng không kịp, lại bị anh hôn một hồi, làm cho cả hai đều chìm trong mê mẩn, phải hít thở sâu hồi lâu.
Chu Lạc Tích đỏ mặt mắng yêu anh: "Sau này không được như vậy nữa đâu, em mặc áo lót cọ vào đau lắm đấy!"
Tần Việt rũ mắt nhìn kỹ.
b** ng*c mềm mại, trĩu nặng.
"Là do kích cỡ áo lót nhỏ đi rồi."
Chu Lạc Tích càng thêm thẹn thùng, chặn tay anh lại không cho chạm vào. Sau một hồi đùa giỡn, cả hai mới ăn mặc chỉnh tề.
Họ giúp nhau đeo đồng hồ đeo tay.
Tần Việt rũ mắt nhìn, chỉ có đồng hồ đôi thôi thì chưa đủ, cách mức đủ còn xa lắm.
Ngón áp út thon dài trắng ngần của cô nên điểm xuyết thêm thứ gì đó mới phải.
Chu Lạc Tích không biết tâm tư của anh, ngón tay bị anh v**t v* cũng không cảm thấy có gì bất thường.
Dù sao anh đối với tay cô không hôn thì cắn, cứ hễ nắm bắt đúng thời cơ là lại trêu chọc cô như thế. Cô đã quen từ lâu, nhưng lại chẳng hay biết Tần Việt đã âm thầm ướm thử kích cỡ nhẫn cho ngón áp út của mình.
* * *
Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm vừa hạ cánh xuống thành phố Hải, liền hẹn bữa tối nay.
Gọi cả con gái lớn và con rể lớn đến, đồng thời mời luôn Lạc Linh và Tần Trình.
Lúc Lạc Linh nhận được điện thoại thì vô tình đang ở bên ngoài. Nghe xong bà liền cười đáp ứng: "Xem ra hai vợ chồng ông bà ưng mắt cậu nhóc nhà họ Thường kia lắm rồi đấy nhỉ, tối nay tôi cũng đến xem mắt giúp ông bà luôn!"
"Được chứ, đương nhiên là phải để bà xem qua rồi."
Thẩm Huệ Tâm cười nói: "Đúng rồi, lần trước không phải Tần Việt bảo đang theo đuổi một cô gái sao, bao lâu nay rồi đã thành đôi chưa thế?"
Lạc Linh đáp: "Tám chín phần là thành rồi, nó còn đích thân vào bếp nấu cơm cho người ta nữa cơ mà!"
Thẩm Huệ Tâm ngạc nhiên: "Thật thế hả, vậy tối nay bà bảo Tần Việt dắt người ta tới luôn đi, bọn trẻ tụ tập với nhau làm quen một chút."
"Đúng rồi! Tôi cũng đang tò mò về cô bé ấy đây, chỉ là vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để hỏi nó. Bà cũng biết đấy, con trai đâu có giống con gái, đời sống riêng tư hỏi thêm một câu nó cũng chẳng chịu hé răng!"
Lạc Linh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vừa hay tôi sắp đi ngang qua Tín Hằng, tôi lên thẳng đó nói với nó luôn!"
Đến Tín Hằng, Vu Cách đích thân xuống đón Lạc Linh.
Tần Việt đang họp trực tuyến. Lạc Linh bước vào phòng làm việc của con trai liền tự mình đi vòng quanh, cố gắng tìm kiếm bằng chứng chứng minh con trai mình đang yêu.
Nhưng tiếc thay, phòng làm việc này sạch sẽ như nhà mẫu, bài trí tối giản đến mức gần như tẻ nhạt. Lạc Linh đi quanh một vòng chẳng phát hiện ra manh mối gì, liền mất hứng ngồi lại xuống sô pha.
"Mẹ, sao mẹ lại đến đây?" Kết thúc cuộc họp, Tần Việt đứng dậy bước tới.
"Đi ngang qua, tiện thể lên thăm con thôi."
Lạc Linh cũng chẳng thèm vòng vo với con trai nhà mình: "Tần Việt, tối nay con có bận gì không?"
"Dạ không, chú Chu bọn họ về rồi ạ?"
"Đúng thế, nếu con không bận gì thì đi cùng bọn mẹ nhé." Lạc Linh khựng lại một nhịp, nói tiếp: "Dì Huệ Tâm của con đợt này đi nghỉ dưỡng có nhắm được cho Tích Tích một đối tượng xem mắt, tối nay người đó cũng đến ăn cơm cùng."
"Con trai này, hay là con cũng gọi cô bé con đang theo đuổi tới cùng đi?"
"..."
Nghe vậy, Tần Việt còn ngờ vực rằng mình nghe nhầm. Hàng chân mày anh khẽ nhíu lại, nơi đáy mắt ngưng tụ một tia lạnh lẽo: "Mẹ vừa nói gì cơ?"