Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 50

"Anh không thấy quá nhanh sao?"

Chu Lạc Tích nghe vậy hơi sững sờ. Sau giây lát im lặng, cô nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt hiện lên vẻ trong veo, tĩnh lặng.

Thực ra, từ vài ngày trước, khi Tần Việt bóng gió nhắc đến chuyện cầu hôn, cô đã lờ mờ đoán được dự định của anh rồi. Chỉ là lúc đó đầu óc cô còn rối bời, tác phẩm cho cuộc thi thiết kế trang sức lại đang vào giai đoạn hối thúc khiến Chu Lạc Tích quay cuồng suốt cả ngày. Mãi đến tận lúc uống trà chiều, cô mới trộm được chút thời gian rảnh rỗi để xâu chuỗi lại mọi chuyện từ đầu tới cuối.

Kết hôn với Tần Việt, cuộc sống sẽ ra sao nhỉ?

Chu Lạc Tích nghiêm túc suy nghĩ một vòng, kết luận rút ra là: Có lẽ cũng chẳng có gì khác biệt. Suy cho cùng, hai người từ nhỏ đến lớn gần như hình với bóng, cuộc sống vốn dĩ đã hòa quyện vào nhau từ lâu.

Có điều, nếu kết hôn xong, những việc họ có thể làm cùng nhau sẽ nhiều hơn. Quan trọng nhất là sẽ chẳng còn ai dám trắng trợn bày tỏ tình cảm với Tần Việt nữa. Khi đó anh đã là người có gia đình, anh có vợ rồi.

Vợ...

Khẽ gọi thầm danh xưng ấy trong lòng, hai má Chu Lạc Tích bỗng chốc nóng bừng. Thế nhưng, thời gian họ thực sự ở bên nhau với tư cách người yêu vốn chẳng được bao lâu.

"Quá nhanh sao?" Tần Việt im lặng giây lát, đôi mắt đen láy sâu thẳm khóa chặt lấy bóng hình cô: "Em có biết anh đã khao khát có được em suốt bao nhiêu năm rồi không?"

Nếu không phải tình cảm cô dành cho anh có pha lẫn chút mềm lòng và thỏa hiệp, bọn họ đã chẳng thể tiến triển nhanh đến mức này. Cho dù trong lòng cô hoàn toàn không có anh, anh cũng sẽ nhẫn tâm trói buộc cô lại bên mình. Những lời này Tần Việt chỉ âm thầm giấu kín, không dám thốt ra vì sợ làm cô kinh hoảng.

May mắn thay, trong lòng cô vẫn luôn có anh.

"Từ lúc nhận ra mình thích em cho đến khi chúng ta thực sự ở bên nhau, anh đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian rồi."

Tần Việt ôm lấy cô, nét mặt vẫn điềm tĩnh nhưng giọng nói lại dần trầm xuống, mang theo chút cay đắng khó lòng nhận ra: "Tích Tích, chúng ta đáng lẽ phải ở bên nhau từ sớm hơn. Là do anh cứ mãi đắn đo lo trước sợ sau, không nói cho em biết ngay từ đầu. Chuyện chúng ta kết hôn vốn là lẽ dĩ nhiên, nước chảy thành dòng mà thôi."

Họ không phải những cặp tình nhân bình thường, chẳng cần trải qua giai đoạn thăm dò hay tìm hiểu đối phương từ con số không. Họ lớn lên bên nhau, không ai hiểu rõ tính tình của đối phương hơn họ. Mỗi cột mốc quan trọng trong cuộc đời, mỗi cung bậc buồn vui hỉ nộ, người kia đều có mặt để sẻ chia.

Có lẽ trong mắt người ngoài, cuộc đời của vị Thái tử gia nhà họ Tần, người sinh ra đã ở trên đỉnh kim tự tháp chắc chắn sẽ luôn thuận buồm xuôi gió. Nhưng anh cũng có những lúc không như ý muốn, nản lòng. Cái dạo vừa mới tiếp quản Tín Hằng, anh cũng từng lạnh mặt nốc hết ly rượu này đến ly rượu khác.

Tần Việt của ngày đó chưa bao giờ để lộ mặt tối u ám nào trước mặt Chu Lạc Tích. Anh luôn cố gắng tỏ ra hoàn mỹ nhất, muốn trở thành người anh trai vững chãi, đáng tin cậy nhất trong lòng cô. Thế nhưng Chu Lạc Tích dường như đã theo bản năng mà nhận ra được cảm xúc của anh lúc ấy.

Cô không gặng hỏi nhiều, cũng chẳng đụng chạm đến những quy tắc làm ăn phức tạp của thế giới người lớn, chỉ lặng lẽ bưng một ly nước ngồi cạnh bầu bạn khi anh đang uống rượu. Cô vốn rất thông minh, chỉ là không thích hao tâm tổn trí suy nghĩ quá nhiều. Cô cũng là người hiểu anh nhất, dẫu lúc đó chưa tỏ tường tình ý trong mắt anh thì cô vẫn theo bản năng mà luôn luôn bên cạnh.

Tích Tích của anh, từ trước đến nay đều luôn có anh trong lòng.

"Tích Tích, chúng ta không thể nào xa nhau được. Nếu sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, chi bằng làm sớm một chút."

"Anh tự tin thế cơ à?"

Chu Lạc Tích cựa quậy trong lòng anh, tìm một tư thế thoải mái dựa vào cánh tay anh. Cô rũ mắt, nắm lấy bàn tay to lớn của anh mà nghịch ngợm, vân vê: "Nhỡ đâu... người ta hay nói về cái ngưỡng 'bảy năm ngứa ngáy' thì sao?"

Đôi mày Tần Việt chợt nhíu chặt: "Năm nay anh hai mươi bảy tuổi, em tự đếm xem, chúng ta đã vượt qua bao nhiêu cái 'bảy năm' rồi?"

Theo Tần Việt thấy, mấy chữ đó chẳng qua chỉ là cái cớ thoái thác của những kẻ bạc tình bạc nghĩa.

"Nhưng mà..."

Yết hầu Tần Việt cuộn trào, anh nói như chém đinh chặt sắt: "Không có nhưng nhị gì hết, em chỉ có thể là của anh."

Trong lòng Chu Lạc Tích trào dâng một gợn sóng lăn tăn. Cô vươn tay ôm chặt lấy eo anh, ngẩng mặt lên, khóe môi vẽ nên một nụ cười nhạt: "Bá đạo thế cơ à? Sao anh không nói anh là của em đi chứ?"

Tần Việt cúi đầu nhìn cô, ánh mắt thâm trầm mà kiên định: "Anh vốn dĩ là của em rồi, cho dù không nói ra, anh cũng luôn ghi tạc điều đó trong lòng."

Nói đoạn, anh lại liếc nhìn cô đầy ẩn ý, như muốn nói rằng từ trước đến nay anh luôn có ý thức rất cao, chỉ có kẻ nào đó cứ mãi vô tâm lúc la lúc lắc thôi.

Chu Lạc Tích: "Thật sự muốn kết hôn ạ?"

Tần Việt: "Em nỡ bỏ lại anh và chó cưng sao?"

Chu Lạc Tích phì cười, giơ tay chọc chọc vào vai anh: "Gửi Dương Dương ở nhà anh nuôi đúng là lựa chọn chính xác rồi nhỉ."

Tần Việt nắm lấy tay cô: "Là nhà của chúng ta."

Chiếc xe chạy vào bãi đỗ dưới tầng hầm, chủ đề kết hôn tạm thời gác lại khi họ xuống xe lên lầu. Ăn tối xong, Chu Lạc Tích chơi đùa cùng Dương Dương. Tần Việt ngồi trên sô pha uống nước, lặng lẽ ngắm nhìn cô đi lại trong nhà. Có cô ở đây, căn nhà này mới thực sự có màu sắc, mọi thứ xung quanh cũng nhờ sự tồn tại của cô mà trở nên sống động, nếu không thì nơi đây cũng chỉ là một không gian vô hồn với những vật dụng tĩnh lặng.

Chú chó chạy nhảy điên cuồng, cô gái nhỏ đuổi theo phía sau. Khi cả hai lướt qua trước mặt Tần Việt, anh đặt ly nước xuống, mặc kệ con chó mà đưa tay tóm ngang eo cô, bế thốc lên. Anh rảo bước đi vào phòng ngủ chính, mũi chân móc một cái đóng sầm cửa lại, nhốt luôn chú chó cưng ở bên ngoài.

Phòng ngủ chính chỉ bật dải đèn hắt một bên, ánh sáng mờ ảo dịu nhẹ như phủ lên một lớp lụa mỏng đầy tình tứ. Chu Lạc Tích được Tần Việt đặt xuống giường. Anh lùi lại một bước, vừa nhìn cô vừa cởi áo. Đường nét cơ bụng của người đàn ông săn chắc gọn gàng, lớp cơ bắp mang vẻ lạnh lùng, cứng rắn. Lúc mặc áo trông anh có vẻ gầy, nhưng cảm giác khi chạm vào lại nóng bỏng vô cùng.

Chu Lạc Tích lườm anh một cái, tỏ ý không thèm trúng "mỹ nam kế" của anh, nhưng chóp tai lại chẳng thể khống chế được mà đỏ lựng lên. Chiếc áo sơ mi bị vứt sang một bên, Tần Việt cúi người đè xuống, trao cho cô một nụ hôn sâu nồng nàn. Đôi môi mỏng áp sát vào cánh môi cô m*n tr*n, đầu lưỡi tách mở hàng phòng ngự, quấn quýt lấy nhau giữa những cái hôn nồng cháy. Khát vọng chiếm hữu không cho phép lẩn trốn nhanh chóng nuốt trọn hơi thở của cô.

Nụ hôn vẫn còn đang lúc nồng đượm, Tần Việt chợt bế bổng cô ngồi thẳng dậy. Anh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, một tay nâng cằm ép cô phải quay mặt lại nhìn mình. Bàn tay kia luồn xuống phía trước, áp dọc theo sườn đùi rồi chầm chậm nắm lấy đầu gối cô, dùng sức tách ra.

"Đừng mà... em còn phải về nhà nữa..."

"Anh biết."

Người đàn ông đáp dứt khoát, hơi thở nóng rực phả vào bên gáy cô nhưng động tác lại chẳng hề dừng lại. Đôi môi cô lại bị anh lấp kín. Khoảng cách gần gũi thế này khác hẳn lúc trước khi cô nằm trên gối. Ánh mắt u ám của anh cứ dán chặt lên mặt cô mà cẩn thận dò xét, ngón tay thon dài không nghỉ, nụ hôn cũng chẳng dứt, thu hết mọi sự biến hóa cảm xúc tinh vi trên gương mặt cô vào tầm mắt.

Cô hơi nhíu mày, đầu ngón tay anh liền nhẹ nhàng khum lại. Cô nhịn không được tràn ra một tiếng r*n r* khe khẽ, động tác của anh mới chậm lại, tựa như đang nâng niu một viên trân châu dễ vỡ.

"Nhẹ một chút..."

Cánh môi liên tục bị anh m*t mát, lời nói của Chu Lạc Tích trở nên đứt quãng, nhịp thở ngày càng dồn dập. Đã mấy lần cô theo bản năng cong người muốn trốn, nhưng rồi lại bị anh ôm chặt gắt gao vào lòng. Đến cuối cùng, cả người cô hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay anh.

Chu Lạc Tích cố gắng điều hòa nhịp thở, ngỡ rằng nụ hôn như bão táp mưa sa này đã kết thúc. Nhưng khi hơi thở còn chưa kịp bình ổn, bên tai cô lại truyền đến tiếng ngăn kéo bị kéo ra.

"Tần Việt..."

Cô kinh ngạc thốt lên, giây tiếp theo, đôi môi lại một lần nữa bị anh chặn lại. Cánh môi vốn đã căng mọng và hơi sưng đỏ sau nụ hôn ban nãy, khoảnh khắc này lại càng mong manh, sao chịu nổi sự tấn công mãnh liệt nhường này của anh. Thế nhưng, chuyện đáng xấu hổ hơn vẫn còn ở phía sau. Cơ thể bỗng chốc bị nhấc bổng lên không trung khiến Chu Lạc Tích nhất thời ngây ngốc: "Anh định làm gì vậy..."

Mãi cho đến khi bị anh bế theo tư thế này đi về phía chiếc gương đứng trong phòng thay đồ, cô mới chợt bừng tỉnh. Ngượng đến mức hai má đỏ rực, cô vùng vẫy muốn lùi lại, nhưng dưới chân không có điểm tựa, càng giãy giụa cô lại càng lún sâu vào sự kìm kẹp của anh.

"Đừng như thế mà... Tần Việt!"

"Ưm... Em không muốn nhìn đâu..."

"Ừm, em có thể nhắm mắt lại."

Tần Việt dán sát vào vành tai cô, giọng nói trầm tĩnh nhưng lại mang theo sức mạnh không cho phép khước từ, nặng nề hôn xuống hết lần này đến lần khác. Đêm thành thị lên đèn, thời gian trôi qua vừa ngắn ngủi lại vừa đằng đẵng. Đôi mắt Chu Lạc Tích ngấn lệ mờ mịt, toàn thân nhũn ra chẳng còn chút sức lực, đầu ngón tay vô thức cào ra mấy vệt đỏ trên cánh tay Tần Việt.

"Ra ngoài đi mà..."

Hàng mi cô run rẩy, đôi môi hé mở yếu ớt, giọng nói mỏng manh như tan vào không khí.

"Không muốn," anh trầm thấp cười: "Bảo bối, em xem, em cũng đang mời gọi anh ở lại mà."

"... Không muốn! Em không thèm nhìn!" Chu Lạc Tích vội vàng nhắm chặt mắt, khuôn mặt đỏ bừng, mềm giọng cầu xin: "Tần Việt, chốc nữa em còn phải về nhà đó, anh quên rồi sao?"

"Ừ, quên rồi."

Tên khốn này.

Chu Lạc Tích cắn môi: "Anh trai, em muốn hôn anh, như thế này em không hôn tới..."

Tần Việt lúc này mới chịu dừng tay, xoay người cô lại rồi để cô bám lên người mình. Chu Lạc Tích ôm lấy mặt anh, thơm một cái thật kêu: "Xong rồi, đưa em về nhà đi thôi."

Ánh mắt Tần Việt sẫm lại, chằm chằm nhìn cô hồi lâu rồi mới vùi đầu vào hõm cổ cô hít một hơi thật sâu, sau đó mới thấp giọng "ừ" một tiếng. Tiếng đáp khàn khàn ấy khiến lòng Chu Lạc Tích thắt lại. Người này đúng là, lúc nãy còn hành hạ cô thừa sống thiếu chết, giờ thì lại bày đặt làm bộ đáng thương.

Chiếc Maybach đỗ ở hoa viên biệt thự nhà họ Chu, Tần Việt xuống xe, cùng Chu Lạc Tích đi vào trong. Thời gian không còn sớm, Tần Việt chỉ ngồi nán lại một lát: "Nghe Tích Tích bảo dì Tiêu làm bữa sáng rất cân bằng dinh dưỡng, em ấy thích ăn nhất."

Chu Huy sao lại không nghe ra ẩn ý của người trẻ tuổi, nhưng ông lại càng tò mò hơn: "Sao cơ, Tích Tích mà cũng dậy nổi để ăn sáng à?"

Chu Lạc Tích lập tức hừ mũi đầy tự hào: "Ba, ba không biết đâu! Bây giờ một tuần con có ba ngày đều dậy từ lúc tám giờ đấy nhé! Cực khổ lắm đó!"

Chu Huy nhướng mày: "Chà, ghê gớm thật!"

Có thể khiến cái đứa vốn cực kỳ khó khăn trong việc thức dậy bò khỏi giường để ăn sáng cùng, quả nhiên vẫn là do sức hấp dẫn của bạn trai quá lớn. Tất nhiên, cũng là bởi vì Tần Việt đối xử với con gái ông đủ tốt mới có thể khiến con bé cam tâm tình nguyện khắc phục thói quen xấu đó.

Chu Huy vỗ vai Tần Việt: "Sáu rưỡi sáng mai qua đây chạy bộ với bác."

Tần Việt cười đáp ứng, trước khi đi còn nhìn bạn gái một cái rồi mới ra khỏi cửa. Chu Lạc Tích chúc ba ngủ ngon rồi vội vã chạy lên lầu. Về phòng mình, lúc tắm nhìn thấy những dấu vết trên người, cô lại thấy ngượng ngùng vô cùng. Cũng may bây giờ là mùa đông mặc nhiều lớp áo, mới tạo điều kiện cho ai đó dám dằn vặt cô như vậy.

Tắm xong, Chu Lạc Tích nằm một mình trên giường, nhớ lại sự triền miên gắn bó như keo sơn mới cách đây vài tiếng, liền cảm thấy chiếc giường này to đến mức trống trải. Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu cô chợt lóe lên một tia sáng!

Tần Việt chắc chắn là cố ý! Anh làm một trận mới mẻ k*ch th*ch trước khi đưa cô về nhà là để lúc cô nằm phòng không gối chiếc, trong đầu sẽ toàn là hình bóng anh. Càng nghĩ càng thấy đúng, Chu Lạc Tích liền cầm điện thoại, gửi liên tiếp cho Tần Việt mấy biểu tượng cảm xúc "ném bom".

Tần Việt đang trên đường về nhà, lúc dừng đèn đỏ liếc thấy "bom" bạn gái gửi tới, khóe môi vô thức cong lên. Về đến nhà, Dương Dương như thường lệ nhào tới nghênh đón, nhưng vừa thấy chỉ có một mình anh, nó liền sủa "gâu gâu" lấy lệ rồi vẫy đuôi bò lại ổ, không thèm đoái hoài gì tới chủ nữa.

Tần Việt bước tới ngồi xổm cạnh ổ chó, giơ tay xoa xoa cái đầu lông lá mềm mại của nó, đáy mắt mang theo ý cười: "Yên tâm, mẹ mày sắp về rồi."

"Kết hôn á?!"

"Được đấy cô nương, tớ yêu đương sớm hơn cậu, thế mà tốc độ kết hôn của cậu cứ như ngồi tên lửa vậy!"

Ô Linh khoảng thời gian này đi công tác liên tục, không ngờ vừa về đã nghe được tin sốt dẻo thế này. May mà họ đang ở phòng massage VIP của tiệm spa, nếu không cái giọng oanh vàng của cô nàng chắc chắn sẽ khiến họ thành tâm điểm chú ý. Dù vậy, bốn kỹ thuật viên đang massage cho hai người cũng đưa mắt nhìn nhau, sau đó mỉm cười chúc mừng Chu Lạc Tích.

Chu Lạc Tích mỉm cười đáp: "Cảm ơn mọi người."

Tiếp theo là thời gian xông hơi, nhân viên lui ra ngoài. Ô Linh uống một ngụm nước, quay sang nhìn thấy gương mặt Chu Lạc Tích đang đong đầy ý cười thoải mái, nhưng thần sắc lại thản nhiên lạ thường. Cô chẳng hề tỏ ra nôn nóng hay lo âu, cũng không quá kích động, cứ như thể chuyện cô và Tần Việt đi đến ngày hôm nay là điều hiển nhiên phải thế.

Nó bình thường tựa như mặt trời mọc mặt trăng lặn, giống như ngay từ ngày Chu Lạc Tích chào đời, Tần Việt đã luôn ở cạnh cô, chưa bao giờ rời xa. Ô Linh bỗng hiểu ra, nếu kết hôn là chuyện do định mệnh sắp đặt cho hai người họ, thì đúng là nước chảy thành sông, sớm hay muộn cũng không khác biệt.

Cô nàng cũng cười theo: "Mấy hôm trước còn có người bóng gió hỏi tớ, bảo là thấy hai người tay trong tay ra vào có đôi có cặp, rốt cuộc là thế nào đấy."

Một đôi thanh mai trúc mã lẫy lừng trong giới tự dưng lại có tin mờ ám. Những người chưa tận mắt chứng kiến thì khẳng định là giả, vì Tần Việt chẳng phải luôn coi người ta là em gái sao! Còn những người đã thấy tận mắt thì lại bừng tỉnh ngộ: trước kia không nghĩ tới, giờ ngẫm lại mới thấy người ta nào có cưng chiều em gái, rõ ràng là đang "nuôi vợ" từ bé mà!

Đủ loại lời đồn đại râm ran, khốn nỗi Chu Lạc Tích lại bận thi thiết kế trang sức, bay khỏi thành phố cả tuần trời, Tần Việt cũng bận rộn thu xếp các dự án cuối năm. Thậm chí có người tò mò hỏi Lệ Húc và Cố Châu Bạch, nhưng hai người họ chỉ cười đầy ẩn ý, chẳng hé răng nửa lời.

Cho đến khi Chu Lạc Tích thi xong, ôm cúp trở về và đăng một dòng trạng thái trên Wechat sau nửa tháng lặn mất tăm. Chưa đầy năm phút, hàng trăm lượt thích và bình luận hiện lên, mọi người gào thét đòi cô tổ chức tiệc ăn mừng. Chu Lạc Tích ngẫm thấy cũng đúng, đã lâu rồi cô không đích thân tổ chức tiệc tùng. Kể từ lúc thành lập phòng làm việc và yêu đương với Tần Việt, hai chuyện hệ trọng này đã chiếm hết thời gian của cô. Nhưng cô không hề thấy mệt, ngược lại còn thấy rất viên mãn. So với những ngày tháng chỉ biết ăn chơi trước kia, giờ đây cô có thêm nhiều cảm giác thành tựu và hứng thú hơn hẳn.

Tối đó, Chu Lạc Tích tổ chức tiệc ở hội sở của Lệ Húc, mời đám bạn thân thiết đến dự. Trong số này có quá nửa là chạy tới để "hóng biến", nhưng quét mắt một vòng không thấy bóng dáng Tần Việt đâu, họ liền thấy khó hiểu.

"Lạc Tích, chúc mừng nhé! Không ngờ lần này cậu im hơi lặng tiếng mà lại làm thật, ẵm luôn cả giải thưởng lớn!"

Ai cũng biết trước kia Chu Lạc Tích khởi nghiệp mấy lần đều thất bại, trong giới không thiếu kẻ chê cười cô mù quáng lăn lộn. Chẳng ai ngờ phòng làm việc trang sức của cô lại có tiếng tăm đến thế. Cuộc thi này tuy sức nặng chưa phải là bậc nhất nhưng yêu cầu chuyên môn rất cao, vậy mà cô lại giật được giải Bạc.

Ngay lúc mọi người chúc mừng xong và chuẩn bị hỏi "Ngày vui thế này sao Tần Việt không tới"... thì Tần Việt xuất hiện. Ánh mắt mọi người lập tức chuyển dời đầy mờ ám, mấy người to gan còn lén huých tay Chu Lạc Tích. Tần Việt bưng ly rượu bước tới, cụng nhẹ với cô, cố ý hạ thấp ly xuống một chút: "Chúc mừng em."

Chu Lạc Tích mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn anh."

Khách sáo thế sao? Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời thấy nghi hoặc. Sau khi Tần Việt lộ diện, Cố Châu Bạch và Lệ Húc cũng đã tới. Tối nay là sân nhà của Chu Lạc Tích, cái miệng của Lệ Húc hiếm khi không cà khịa cô. Bạn bè dẫn theo bạn bè, số người trong buổi tiệc bất giác đông lên trông thấy. Chu Lạc Tích thành thạo đi tiếp khách một vòng.

Tần Việt đứng từ xa ngắm nhìn cô bị mọi người vây quanh, thấy cô ứng phó tự nhiên, nói cười vui vẻ. Ánh mắt anh từ đầu đến cuối luôn dõi theo cô. Tối nay hai người thoạt nhìn thì có vẻ ít nói chuyện với nhau, nhưng thực chất trong một tuần Chu Lạc Tích đi vắng, tối nào họ cũng gọi điện thoại cho nhau đến tận lúc ngủ thiếp đi. Sau khi cô ngủ say, Tần Việt vẫn sẽ lẳng lặng lắng nghe tiếng thở của cô thêm một lúc nữa.

Tần Việt đặt ly rượu xuống, chen qua đám đông tấp nập. Bước chân người đàn ông thong dong, vóc dáng cao ráo cực kỳ thu hút dưới ánh đèn chớp tắt. Anh đi tới trước mặt Chu Lạc Tích, giọng nói thản nhiên: "Em chuẩn bị xong chưa?"

Chu Lạc Tích nhất thời chưa phản ứng kịp, câu hỏi không đầu không đuôi khiến cô hơi ngẩn ngơ. Giây tiếp theo, cô thấy Tần Việt móc từ trong túi áo khoác một chiếc hộp nhung màu đen. Chu Lạc Tích khẽ hé môi, nhận ra anh sắp làm gì, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh liên hồi. Bốn mắt nhìn nhau, cô chợt nhận ra ánh mắt Tần Việt nhìn mình vẫn luôn nồng nàn đến thế.

Lúc có người ngoài, sự cháy bỏng ấy được giấu sau vẻ điềm tĩnh, nhưng cô đi tới đâu, ánh mắt anh lại bám theo tới đó. Tình cảm anh dành cho cô vừa thuần khiết lại vừa mãnh liệt, tích tụ năm này qua tháng nọ, sâu đậm đến mức chẳng thể dùng dăm ba câu từ đơn giản để diễn tả.

"Tần Việt..."

"Anh còn chưa bắt đầu mà, sao mắt đã ươn ướt rồi?" Tần Việt thấp giọng, giơ tay dịu dàng v**t v* khóe mắt cô.

Chu Lạc Tích định thần lại, ngước mắt nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy kiên định. Cứ như thể anh chưa cần làm gì thì trong mắt cô đã có sẵn câu trả lời. Tần Việt ngắm nhìn cô thêm một chút, rồi lùi lại một bước. Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, anh mở hộp nhẫn và quỳ một gối xuống.