Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 44

Trong căn phòng tối đen như mực, ngay khi giọng điệu pha chút hờn dỗi của Chu Lạc Tích vừa dứt, Tần Việt liền bật cười trầm thấp.

Tiếng cười ấy nhẹ đến mức dường như chứa đựng sự bất đắc dĩ, lại giống như anh đã hoàn toàn cam chịu trước cô rồi.

Giây tiếp theo, tấm chăn mỏng tựa như bị sóng cuộn tung lên, Tần Việt xoay người áp xuống, hai cánh tay săn chắc chống vững vàng hai bên người cô.

Dưới ánh sáng lờ mờ, ánh trăng xuyên qua lớp rèm lụa mỏng manh, làm nổi bật từng đường nét rõ ràng trên gương mặt người con gái trong lòng anh.

Đôi mắt cô sáng long lanh, dịu dàng mà e ấp.

Đôi mắt này, rốt cuộc cũng chỉ đong đầy hình bóng của một mình anh.

Ánh mắt anh lướt xuống dưới, chân thành khen ngợi: "Váy đẹp lắm."

Ba chữ cuối cùng bỗng gợi lại ký ức về một đêm nào đó, anh cũng từng khen như vậy. Vành tai Chu Lạc Tích nóng bừng, hàng mi run rẩy ngước nhìn anh.

Chiếc váy ngủ màu xanh nhạt bị đẩy lên cao, xếp thành từng nếp gấp nơi vòng eo.

Kéo theo đó, toàn bộ cảm xúc trên người Chu Lạc Tích cũng bị đẩy lên đến tột đỉnh, hệt như một chai nước có ga bị người ta lắc mạnh đến nổi đầy bọt, chỉ chờ khoảnh khắc nắp chai vặn mở là sẽ tuôn trào mãnh liệt.

Khóe mắt Chu Lạc Tích rưng rưng, cô nhắm nghiền mắt, cắn chặt khớp ngón tay để ngăn lại những âm thanh ngượng ngùng khó thốt nên lời.

"Đừng... đừng ngậm mà..."

Cô thà chịu đau một lần cho xong, chứ cứ bị anh nắm chặt lấy điểm yếu thế này, chỉ khiến cô không ngừng sụp đổ hết lớp phòng bị này đến lớp khác.

Chu Lạc Tích run rẩy rũ mi, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Tần Việt khi anh ngước lên. Tầm mắt dời xuống thêm chút nữa, trên đôi cánh môi mỏng của anh vẫn còn vương ánh nước bóng loáng.

Sợi chỉ bạc mảnh khảnh quấn quanh kẽ tay anh, ướt át và óng ánh.

Khi cô nũng nịu cất tiếng đòi dừng lại, hiếm khi Tần Việt lại chịu nghe lời đến thế. Anh rời giường đi súc miệng rồi mới quay lại.

Chu Lạc Tích ở trên giường đang cúi đầu chỉnh lại vạt váy ngủ đã bị vò đến nhàu nhĩ.

Cô cứ ngỡ đến đây là xong rồi, có thể đi ngủ được rồi chứ.

Ánh mắt Tần Việt sâu thẳm nhìn cô một lát, sau đó anh leo lên giường, kéo cô vào lòng rồi lật người để cô nằm sấp lên người mình.

Chu Lạc Tích còn chưa kịp thích nghi với sự thay đổi tư thế thì đã bị lòng bàn tay anh giữ chặt, ghì xuống, cướp lấy một nụ hôn thật sâu.

Cô nếm được hương bạc hà the mát giữa răng môi anh.

Thảo nào anh lại đi súc miệng, nếu không thì... phản ứng đầu tiên của cô chắc chắn là sẽ đẩy anh ra mất.

Đầu lưỡi của Tần Việt hệt như một chiếc móc câu, vờn quanh môi cô, khơi gợi lại những dư âm vừa bị trêu chọc ban nãy.

Từng chút một, anh đảo lộn nhịp thở của cô, khiến cô cam tâm tình nguyện chìm đắm trong đó, thậm chí còn chủ động đuổi theo nụ hôn của anh.

Người trong lòng mềm nhũn như không xương, Tần Việt chậm rãi mở mắt, nơi lồng ngực anh vốn đã rực cháy một ngọn lửa từ lâu.

Ngọn lửa ấy không phải đêm nay mới bùng lên, mà từ khoảnh khắc anh nhận rõ tình cảm dành cho cô không chỉ đơn thuần là tình anh em, nó đã âm thầm thiêu đốt trong máu thịt anh rồi.

Sự giày vò nung nấu ngày đêm, mỗi khi đêm khuya thanh vắng, trong đầu anh luôn tràn ngập ý nghĩ làm sao để hoàn toàn chiếm trọn lấy cô.

Khi Chu Lạc Tích mở mắt, cô vừa vặn va phải sự khao khát cuộn trào nơi đáy mắt anh, hệt như thủy triều muốn nhấn chìm lấy mình.

So với đêm đó, lần này cô nhìn thấy rõ ràng hơn cả tình yêu và sự nồng nhiệt trong mắt anh.

Anh yêu cô.

Một tình yêu vô cùng, vô cùng mãnh liệt.

Chẳng hiểu sao, sống mũi Chu Lạc Tích chợt cay cay, nhưng cô lại cảm thấy thế này thật tốt.

Dù thế nào đi nữa, từ khi bắt đầu cho đến tận hiện tại, họ vẫn chưa từng rời khỏi bên cạnh đối phương.

Tần Việt nhìn cô, bất chợt mỉm cười đầy bất đắc dĩ: "Sao lại khóc rồi? Anh còn chưa bắt đầu mà."

Chu Lạc Tích khẽ "A" một tiếng, rèm mi theo đó rung lên, một giọt nước mắt tình cờ rơi xuống gò má anh.

Gân xanh mờ mờ trên trán anh giật mạnh vì nhẫn nhịn. Bàn tay Tần Việt ôm sau eo cô vốn đã sớm làm loạn, thấy dáng vẻ này của cô, cuối cùng anh vẫn dừng động tác, khàn giọng hỏi:

"Vẫn sợ à?"

Ánh mắt giao nhau, trong lòng Chu Lạc Tích đã có đáp án. Hàng mi rậm khẽ nâng lên, cô theo bản năng lắc đầu, rồi lại ngượng đỏ bừng mặt mà e lệ gật đầu.

Tần Việt v**t v* mi mắt cô, anh ôm chặt lấy cô, vùi chóp mũi vào vùng cổ đang nghiêng đi của cô, trầm thấp gọi:

"Tích Tích, em tự làm đi."

"Gì cơ..."

Chu Lạc Tích kinh ngạc ngước mắt lên, trong đáy mắt lấp lánh vẻ ngượng ngùng, ngạc nhiên, và cả một chút rạo rực muốn thử.

Ngăn kéo chứa đầy "đồ dùng" kia lại một lần nữa được kéo ra.

Tần Việt ôm Chu Lạc Tích từ phía sau, cùng cô chọn lựa.

Chu Lạc Tích luôn là kẻ "mạnh miệng", nhưng lúc thực sự động tay thì... dù không phải là quá nhát, cô vẫn kém xa sự thản nhiên của Tần Việt.

Cô tùy ý vớ lấy một cái, liếc thấy trên bao bì in dòng chữ "bó sát siêu mỏng, trong suốt, size XL". Chu Lạc Tích chẳng dám nhìn thêm, không thèm suy nghĩ liền ném món đồ đó cho Tần Việt.

Tần Việt lại bật cười, nhét món đồ đó vào lại lòng bàn tay cô: "Cái này, cũng phải để em làm giúp anh rồi."

"... A, em không biết làm đâu."

Người ta đều nói chỗ đó rất mỏng manh, lỡ cô làm đau anh thì sao? Nhỡ móng tay cào xước anh thì thế nào? Hai hôm trước cô mới đi làm móng cơ mà, còn đính cả mấy viên đá nữa đấy.

"Anh dạy em." Rất nhanh, những ngón tay đính đá xinh đẹp đã bị Tần Việt nắm lấy.

Để Chu Lạc Tích nắm quyền kiểm soát nhịp điệu, cô muốn kéo gần khoảng cách của cả hai ra sao, nhanh hay chậm, đều tùy ý cô.

Ban đầu, Chu Lạc Tích còn vì nắm thế chủ động này mà cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng chẳng mấy chốc, cô đã không thể thả lỏng nổi nữa.

Thế này hình như... còn sâu hơn thì phải.

Cô không thể không quỳ ngồi dậy để chống đỡ lấy bản thân.

"Ưm..."

Vừa chạm vào, cô liền sinh ra ý định thoái lui, tay buông lỏng, đôi chân mềm nhũn, nhưng cơ thể lại như càng thêm quấn quít khao khát lấy anh.

Lúc này đến cả vòng eo cũng bị rút cạn sức lực, nước mắt cô tuôn trào, oán hờn và tủi thân nhìn về phía Tần Việt.

Hình như cô bị mắc lừa rồi!

Ánh mắt Tần Việt tối sầm, từ đầu đến cuối gân trán luôn căng ra, eo bụng gồng sức kìm nén.

"Cục cưng..."

Anh không nói thêm lời nào, cũng chẳng hối thúc.

Tiếp tục đi em.

Cứ kẹt lại thế này thì chẳng tốt cho ai cả.

Đôi mắt Tần Việt lại càng trở nên u ám và mịt mờ hơn.

Cũng may là cô đang ở tư thế này...

Nếu không, dáng vẻ hai nụ hoa mẫu đơn khẽ lay động dưới lớp voan mỏng màu xanh biếc kia, e là anh sẽ không có cơ hội nhìn thấy mất.

Rất nhanh, sợi dây áo mỏng manh tưởng như sắp đứt trên vai trái cô cuối cùng cũng tuột xuống khuỷu tay.

Trải ra trước mắt anh là một mảng da thịt trắng ngần không tì vết.

"Ưm..."

Chu Lạc Tích chợt trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy khó tin.

Tại sao chứ?

Rõ ràng chỉ có miếng bọt biển mới phình to khi gặp nước thôi mà, nhưng bọt biển thì mềm, còn cái này lại hoàn toàn trái ngược.

Hai tay chống lên eo anh, Chu Lạc Tích sắp ngồi không vững nữa, nhịp thở rối tinh rối mù, thậm chí còn bắt đầu lảm nhảm chất vấn anh tại sao không thể nhỏ lại một chút?

Chẳng phải đều có thể co giãn tự do sao? Có phải anh cố tình ức h**p cô không!

Tần Việt v**t v* bên eo cô, chất giọng khàn đặc vô cùng: "Tích Tích, lại đây hôn anh nào."

Chu Lạc Tích rơm rớm nước mắt rũ mi nhìn vào mắt anh, đụng ngay một đôi mắt đen láy đang hằn lên những tia đỏ thẫm.

Thế nhưng, chỉ cần khẽ cựa quậy một chút đã bị lôi kéo điên cuồng.

Chu Lạc Tích chỉ đành cẩn thận dè dặt khom lưng xuống.

Nhưng lại vì chênh lệch chiều cao của cả hai, khoảng cách vốn khó khăn lắm mới duy trì được nay lại bị tách ra một chút.

"Ô..."

Sao tiến hay lùi cũng đều khó chịu như nhau thế này.

Đôi môi cô bị bịt kín, tiếng khóc nức nở cũng bị nuốt chửng vào cánh môi ấm áp của anh.

"Bé ngoan, cắn anh đi."

Một câu nói chẳng đầu chẳng đuôi, Chu Lạc Tích đang đắm chìm trong nụ hôn dịu dàng nên vẫn chưa kịp phản ứng.

Eo và mông cô chợt bị hai bàn tay anh đè chặt.

Giây tiếp theo, nước mắt Chu Lạc Tích tuôn như vỡ đê.

Móng tay cô run rẩy bấu chặt lấy cánh tay anh, sức lực in sâu, còn anh thì đáp trả lại bằng sức mạnh tương đương.

Tiết trời thu trong xanh mát mẻ, vùng đất ngát hương cỏ thơm ẩn sâu nơi thảo nguyên cuối cùng đã chào đón vị khách ghé thăm đầu tiên.

Anh bị cảnh đẹp chưa từng thấy mê hoặc: hương cỏ thơm ngát, suối nguồn róc rách trong veo, cùng với những cánh hoa nở dưới suối nước đang rủ xuống yêu kiều thướt tha.

Đây chính là cảnh sắc tuyệt mỹ nhất mà anh từng được thấy.

Dã tâm to lớn trong anh cũng bị đánh thức, anh không cam lòng chỉ làm người tới thăm, anh muốn trở thành người cai trị.

Anh muốn chiếm đoạt hoàn toàn, kín kẽ độc chiếm lấy vùng lãnh địa hoàn mỹ này.

Mồ hôi và nước mắt đan xen tuôn rơi.

Vị trí đã bị hoán đổi từ lúc nào không hay. Cửa ải khó nhằn nhất đã vượt qua, tiếp theo là một cuộc chinh phạt trực tiếp nhất, cũng là lời bày tỏ tình yêu, muốn trút cạn ngọn lửa tình ý nồng nàn nhất dành cho nhau.

Hai cổ tay cựa quậy loạn xạ của cô bị anh ghim chặt trên đỉnh đầu, tay kia ghì lấy bên eo, để lại những vệt ngón tay đậm nhạt không đồng đều.

Anh ngậm lấy vành tai cô khẽ cắn, bàn tay to lớn ôm trọn bờ vai thon thả bên kia, đầu ngón tay ma sát từ nhẹ đến mạnh, vò nắn làn da vốn trắng ngần thành một màu đỏ ửng đậm đà.

Mọi sự kiềm chế đã bị thiêu rụi triệt để, d*c v*ng độc chiếm của anh đối với cô tuôn trào không một chút giấu giếm.

Ba giờ sáng, vạn vật tĩnh lặng.

Nước trong bồn tắm tràn ra theo động tác đứng dậy của hai người, làm ướt sũng cả một mảng sàn lớn.

Dùng khăn tắm lau người qua loa, mặc áo choàng tắm vào rồi anh ôm cô gái nhỏ đang say giấc nồng trong ngực bước ra.

Tần Việt liếc nhìn chiếc đèn ngủ đầu giường, đưa tay tắt đi, sau đó bật đèn chính sáng lên, cô gái đang ngủ say sưa chẳng mảy may bị ánh sáng chói lòa làm phiền.

Dưới ánh sáng rực rỡ, Tần Việt chỉ mặc độc một chiếc quần ngủ màu xám, nửa thân trên để trần.

Anh ngồi bên mép giường, ôm người đặt gối lên đùi mình, thành thạo sấy khô tóc cho cô.

Tắt máy sấy tóc, anh ôm người đặt về lại gối, những ngón tay thon dài cuốn lấy dây thắt áo choàng tắm của cô.

Lần đầu bỡ ngỡ lần hai đã quen, anh rũ mắt cẩn thận quan sát.

May quá, không bị trầy xước, chỉ là sưng hơn lần trước đôi chút.

Tần Việt lấy loại thuốc mỡ the mát tiêu sưng đã chuẩn bị sẵn từ trong ngăn kéo ra, cảm giác mát lạnh bất ngờ chỉ khiến Chu Lạc Tích khẽ nhíu mày.

Cô quá mệt mỏi rồi, cả người giống như vừa bị một chiếc xe tải lớn nghiền qua vậy, chỉ nhíu mày một cái rồi lập tức lại chìm vào giấc ngủ say.

Thế nhưng sáng sớm ngày thứ hai, lúc Tần Việt lại bôi thuốc, cảm giác the mát ấy đã đánh thức Chu Lạc Tích sau vài tiếng đồng hồ ngủ bù.

Nói chính xác thì, thân thể cô tỉnh táo hơn cả tâm trí, cô chẳng cần suy nghĩ gì liền nâng chân đạp một cước.

Tần Việt đang chu đáo phục vụ bôi thuốc, đột nhiên bị cô đạp trúng vai, nhưng lại vì động tác của cô, ngón tay anh vô tình bị "mời gọi" đi vào trong.

Tuýp thuốc mỡ lăn lông lốc xuống thảm.

"Tần Việt, anh làm cái gì thế hả?"

"Tần Việt... đừng..."

"Dừng lại, nghe thấy không... ưm... đừng hôn mà..."

Tiếng mắng mỏ hờn dỗi lả lướt thảy đều bị đâm cho vỡ vụn.

Từ lúc ánh ban mai vừa ló dạng đến khi mặt trời dần lên cao.

Đầu óc Chu Lạc Tích mờ mịt, cả tinh thần lẫn thể xác không có chỗ nào là không bị hơi thở của Tần Việt chiếm giữ.

Anh không biết mệt mỏi là gì, cũng chẳng biết thế nào là no đủ.

Chỉ muốn hết lần này tới lần khác bắt cô phải cảm nhận sự sụp đổ, bung nở từ tận sâu thẳm linh hồn.

"Tích Tích, ghi nhớ cảm giác này nhé."

So với sự đau đớn mở màn đêm qua, hiện tại dường như đã thật sự khác biệt.

Suy nghĩ của Chu Lạc Tích hết lần này đến lần khác bị rút cạn rồi lại lấp đầy, nông sâu đảo lộn, cuối cùng triệt để không thể suy tư được nữa.

Cô bật khóc gọi tên anh: "Tần Việt... Tần Việt..."

Cái tên cô từng gọi vô số lần này, bắt đầu từ hôm nay đã được khoác lên một tầng ý nghĩa hoàn toàn mới.

Dẫu ánh mắt Chu Lạc Tích đang dần mất đi tiêu cự.

Cô vẫn nhận thức một cách rõ ràng rằng, họ chính là bạn đời chạm tới linh hồn của nhau, ngoài đối phương ra, chẳng ai có thể thay thế được.

"Tích Tích,"

Anh lại quấn lấy cô, nụ hôn rơi xuống: "Thích anh không?"

"Người em thích nhất là anh phải không? Có phải không nào?"

Đúng là một câu hỏi hay thật đấy, đến nông nỗi này rồi mới bắt đầu hỏi, là ỷ vào lúc này cô không thể không trả lời đúng không.

Thế nhưng Chu Lạc Tích vừa mới hé môi, liền bị va chạm làm đụng khẽ cả hàm răng.

Sao nào, dám hỏi dám làm lại không dám nghe à?

Trận cuồng phong dữ dội hơn cả tối qua của anh cô đều nếm trải qua cả rồi.

Thế là cô thật sự không đáp nữa, chỉ dùng đầu gối cọ cọ vào phần eo săn chắc của anh.

Ba giờ chiều, Chu Lạc Tích cuối cùng cũng tỉnh dậy lần nữa.

Tần Việt đẩy cửa bước vào, anh ngồi xuống mép giường, một tay bưng ly nước, một tay đỡ cô tựa vào v*m ng*c mình.

"Tích Tích, ngậm lấy ống hút đi em."

Chu Lạc Tích nhắm mắt làm theo, vừa ngậm lấy ống hút liền lập tức uống ừng ực vài ngụm, cô thực sự rất khát, môi cũng cực kỳ khô khốc.

Uống đủ rồi, cô liền thò đầu lưỡi ra l**m l**m đôi môi của mình.

Tần Việt chằm chằm nhìn vào đầu lưỡi hồng hào của cô, ánh mắt khẽ tối lại, ngửa đầu uống một ngụm nước, đặt ly lên tủ đầu giường rồi cúi người hôn xuống, đích thân mớm nước cho cô.

Toàn thân Chu Lạc Tích mềm oặt lả đi, nào còn sức đâu mà kháng cự, chỉ đành hé môi đón nhận.

Thế nhưng dòng nước men theo khóe môi và cằm cô chảy xuống, nương theo quỹ đạo ấy, môi của Tần Việt cũng từng chút một xâm chiếm lướt qua.

Ánh chiều tà tắt hẳn, màn đêm buông xuống.

Chín giờ tối, rốt cuộc Chu Lạc Tích cũng bước ra khỏi phòng ngủ chính.

Từ tối qua cho đến tối nay, cô chẳng dám nghĩ lại xem mình đã trải qua những chuyện gì nữa.

Tối qua, sáng sớm, buổi chiều, ấy là còn chưa tính những lúc cô mơ màng bị anh bế bổng ném vào bồn tắm đâu.

Thậm chí, cô còn chẳng biết trong lúc cô ngủ say anh có...

Sau trận hoang đường ấy, cả hai người đều ăn mặc chỉnh tề, ra dáng con người đàng hoàng mà ngồi đối diện nhau ăn cơm trên bàn.

Váy ngủ đã hỏng bét rồi, Chu Lạc Tích lúc này đến cả cánh tay cũng không dám để lộ, ngoan ngoãn mặc quần áo dài tay kín cổng cao tường.

Ấy vậy mà chưa đợi Chu Lạc Tích ăn được mấy miếng, cái tên đàn ông đang "diễn nét đứng đắn" ở phía đối diện đã không gồng nổi nữa, anh đi tới bế bổng cô đặt lên đùi mình.

"Ghế cứng quá, đùi anh êm hơn."

"..."

Được rồi, thích hầu hạ thế cơ à.

Chu Lạc Tích vứt toẹt dao nĩa xuống, khoanh tay trước ngực làm bộ bà chủ buông tay mặc kệ sự đời: "Anh đút cho em đi."

Tần Việt bật cười: "Được chứ."

Đừng nói chi đến việc đút cơm, cả ngày hôm nay từ tắm gội, đánh răng rửa mặt thậm chí là mặc quần áo thảy đều một tay anh bao thầu trọn gói.

Tình cảm thanh mai trúc mã thuở xưa dẫu có sâu nặng nhường nào cũng chỉ từng dừng lại ở ranh giới bên ngoài mà thôi.

Nay rốt cuộc cô cũng đã hoàn toàn thuộc về anh, Tần Việt cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Chu Lạc Tích cắn một miếng cơm, ngậm miệng nhai kỹ.

Vừa nhai, cô vừa liếc xéo nhìn Tần Việt.

Rõ ràng anh mới là người tốn sức, cớ sao người đau lưng mỏi gối lại là cô cơ chứ, thật sự quá bất công mà!

Nghĩ đến việc cả một ngày trời cô chẳng thể bước nửa bước ra khỏi cửa phòng ngủ chính, Chu Lạc Tích cuối cùng cũng không nhịn được mắng: "Tần Việt, anh đúng là Đ* c*m th*!"

Tần Việt nhếch môi nhìn cô, ý cười nơi đáy mắt vừa lười biếng vừa sâu thẳm, lại còn giấu giếm một ngọn lửa vốn dĩ chưa hề tắt: "Ừm, anh không phải."