Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 43

Chuông cửa vang lên, bữa trưa Tần Việt đặt đã được giao đến.

Anh ra ngoài nhận đồ, để lại Chu Lạc Tích vẫn còn đứng ngây ra đó với gương mặt chưa hết bàng hoàng.

Khoan đã...

Câu nói vừa rồi của Tần Việt rốt cuộc là có ý gì?

Vẫn chưa vào hết sao?

Vậy... vậy là đã vào được bao nhiêu rồi?

Trời ạ, mới chỉ một chút mà cô đã đau đến mức đó, nếu như thật sự... e là cô sẽ ngất lịm ngay tại chỗ mất! Chắc chắn là như vậy rồi!

Nỗi lo sợ trước những điều chưa biết cứ thế lớn dần lên, Chu Lạc Tích càng nghĩ tim càng đập dồn dập.

Cô lại nhớ tới ánh mắt sâu thẳm vừa rồi của Tần Việt, hệt như con sói đang chăm chú nhìn con mồi vừa bị mình cắn một miếng, anh cứ thong dong để lại thời gian cho cô tự trấn tĩnh, rồi mới chờ đợi lần tấn công tiếp theo.

Lần tiếp theo...

Cứ nghĩ đến việc sẽ còn có lần sau, mà khả năng cao là còn đau đớn hơn cả tối qua, Chu Lạc Tích lại thấy da đầu tê rần.

Thế này thì bảo cô phải đối diện thế nào đây?

Thà rằng Tần Việt cứ dứt khoát một lần cho xong còn hơn!

Không đúng, như thế chỉ càng tệ hơn thôi!

Nếu anh thật sự làm cô đau đến chết đi sống lại, có lẽ cô sẽ chẳng còn tha thiết gì với chuyện này nữa, sau này cũng chẳng muốn gần gũi anh, thậm chí còn để lại ám ảnh tâm lý không chừng.

Cứ từ từ như hiện tại, có lẽ cô còn miễn cưỡng chấp nhận được một chút... nhỉ?

Nhưng hễ nghĩ đến việc sẽ đau gấp mấy lần đêm qua, hai chân Chu Lạc Tích lại bủn rủn.

Đi ra từ phòng ngủ phụ, thấy Tần Việt đang bày biện bát đũa trong phòng ăn, Chu Lạc Tích lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ chính.

Bộ chăn ga gối đệm bị làm bẩn tối qua đã được thay bằng một bộ mới tinh màu trắng ngà. Cửa sổ mở toang đón cơn gió thu lùa vào cùng ánh nắng lấp lánh, không khí trong lành, hoàn toàn chẳng còn chút dấu vết nào của mùi hương dính dớp, nóng bỏng đêm qua nữa.

Chợt nhớ ra điều gì, Chu Lạc Tích vội bước tới tủ đầu giường, kéo ngăn kéo đầu tiên ra.

Quả nhiên, bên trong chật kín các loại "áo mưa"!

Tối qua Tần Việt vội vã lấy ra một hộp, lướt qua quá nhanh nên cô chỉ kịp thấy một mớ xanh đỏ lẫn lộn. Lúc Chu Lạc Tích định nhìn kỹ lại thì đã bị Tần Việt ấn ngược xuống giường.

Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng lại chẳng hề nghe thấy tiếng anh xé vỏ bao, thay vào đó là một nụ hôn vô cùng mềm mại ập tới.

Chu Lạc Tích vừa kinh hãi vừa xấu hổ, cơ thể theo bản năng muốn khép chân lại nhưng đã bị anh giữ chặt, thậm chí còn bị anh nâng eo lên, tạo thành một tư thế cực kỳ ngượng ngùng.

Tiếp sau đó là nụ hôn dài tưởng như không có hồi kết.

Anh nuốt trọn lấy cô, dùng đầu lưỡi quấn quýt trêu đùa, khiến hai tay cô phải nắm chặt thành nắm đấm, cơ thể nóng hầm hập, giọng nói cũng dần lạc đi vì xúc động.

Cô vốn chẳng thể ngờ rằng chỉ cần hôn thôi cũng đủ khiến mình phải giơ cờ trắng đầu hàng, vừa khóc vừa run rẩy.

Tần Việt m*t mát không ngừng, đôi môi mỏng khi nặng khi nhẹ m*n tr*n đóa hồng rực rỡ như rỉ máu kia.

Toàn thân cô như có dòng điện xẹt qua.

Chu Lạc Tích hoàn toàn vỡ trận, mồ hôi ướt đẫm cả người. Ý thức còn chưa kịp khôi phục, Tần Việt đã hôn lên gáy cổ trắng ngần của cô, ôm chặt lấy cô từ phía sau không một kẽ hở, giọng nói khàn đặc vang lên: "Bé cưng à, đẹp lắm."

Anh... đang khen chỗ nào cơ?

Hàng mi Chu Lạc Tích run rẩy, ánh mắt mơ màng, cô căn bản chẳng còn sức lực đâu mà hỏi cho ra lẽ.

Đúng lúc này, cô mới nghe thấy tiếng xé vỏ bao.

Ngay sau đó, cơn đau ập tới...

"Đang nghĩ gì vậy? Anh gọi mấy lần mà không nghe thấy à?"

Bất chợt, một vòng tay quen thuộc ôm lấy cô từ phía sau.

Dòng suy nghĩ trong tích tắc bị kéo về thực tại, nhưng cơ thể lại vì nhớ đến hình ảnh đêm qua mà trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Bỗng dưng bị hai cánh tay săn chắc của anh ôm lấy, Chu Lạc Tích bất giác khẽ rùng mình.

Cô lập tức nhớ lại chuyện tối qua, hai cánh tay này đã ghì chặt eo cô thế nào, đã gác đôi chân cô lên khuỷu tay anh ra sao.

Chu Lạc Tích cắn môi, ép bản thân phải bình tĩnh, không được nghĩ ngợi lung tung nữa. Cô cũng chẳng buồn quay lại nhìn Tần Việt, chỉ hất cằm về phía cái ngăn kéo rồi hỏi: "Anh mua lúc nào vậy?"

Lại còn... mua nhiều như thế nữa chứ.

Tần Việt ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồng của cô, đáy mắt lóe lên ý cười. Anh nghiêng đầu hôn lên chiếc cổ trắng ngần, siết chặt cánh tay, giọng nói trầm ấm pha chút trêu chọc: "Đêm hôm trước khi đón em về."

Chu Lạc Tích: "..."

Người đàn ông này đúng là đã tính toán từ trước.

Có điều, cô thì mua váy ngủ hai dây, anh thì chuẩn bị sẵn "áo mưa", xét theo khía cạnh nào đó thì đây cũng coi như là một kiểu tâm đầu ý hợp rồi nhỉ...

Tần Việt: "Tích Tích thích mùi hương nào?"

Cả người Chu Lạc Tích khẽ run lên.

Câu này của anh rõ ràng là muốn chọn mùi cô thích để chuẩn bị cho lần sau, mà "lần sau" đó... không chừng chính là tối nay!

Nỗi sợ hãi cơn đau theo bản năng trỗi dậy, Chu Lạc Tích cười gượng rồi đẩy ngăn kéo đóng lại: "Em đói quá, ra ngoài ăn cơm thôi!"

Tần Việt lẳng lặng nhìn cô một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhưng cũng không gặng hỏi thêm mà buông tay ra.

Chu Lạc Tích vội vàng bước nhanh ra ngoài.

Tần Việt đút một tay vào túi quần toan bước theo, ánh mắt hờ hững lướt qua chiếc giường lớn bên cạnh, bước chân khựng lại.

Tối qua, trên tấm ga trải giường màu xám đã loang lổ hai mảng dấu vết.

Vết phía trên là nước mắt của cô.

Cô gái nhỏ khóc nức nở như vỡ đê, nước mắt lã chã tuôn rơi không ngừng, mang theo giọng mũi đáng thương luôn miệng kêu không muốn, bắt anh phải đi ra.

Lúc ấy, gân xanh trên trán anh như sắp nổ tung, bản thân anh cũng vật vã khổ sở vô cùng, cứ lơ lửng giữa chừng hệt như nhảy lầu nửa chừng bị khựng lại, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Bàn tay to lớn của anh giữ chặt lấy vòng eo trắng ngần của cô, muốn từ từ thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Thế là cô lại gào khóc dữ dội hơn.

Cô nhóc xưa nay vốn mỏng manh yếu ớt, tiếng khóc vừa tủi thân lại vừa đáng thương khiến anh không nỡ tiếp tục, đành phải dỗ dành, ngậm lấy đầu lưỡi cô để hôn đi những giọt nước mắt lăn dài.

Anh cố nhẫn nhịn, nhưng cơn triều dâng cuồn cuộn không thể nào áp chế thêm được nữa, đành phải khép chặt đôi chân cô lại.

Khi đặt cô nằm ngay ngắn trên giường ở phòng ngủ phụ, dưới ánh sáng lờ mờ, anh đã tỉ mỉ kiểm tra.

Chỗ đó sưng đỏ rõ rệt, hai bên còn lưu lại dấu hằn ngón tay của anh.

Anh định thoa thuốc cho cô, nhưng khựng lại một lát rồi đổi sang một phương thức khác, cúi đầu dùng đôi môi ấm áp nhẹ nhàng m*n tr*n, hôn xuống để xoa dịu.

Cô nhóc đã ngủ say, nhưng trong cơn mơ vẫn vô thức vặn vẹo eo thon, thậm chí còn hơi ưỡn người về phía anh, trong miệng cứ ư ử r*n r*.

Cô mong manh hơn anh tưởng nhiều, dẫu chỉ là chạm khẽ thôi cũng đủ khiến cô run rẩy. Những tiếng ngâm nga r*n r* ấy của cô như đang thách thức giới hạn nhẫn nhịn của anh.

Nhưng nếu thật sự làm cô bị thương, chắc chắn sẽ để lại ám ảnh tâm lý.

Sau này e là cô sẽ không cho anh chạm vào nữa, thậm chí ngay cả mối quan hệ mập mờ này cũng chẳng giữ được, nói không chừng cô còn đề nghị anh thử kiểu tình yêu thuần khiết không vướng bụi trần mất.

Ăn trưa xong, Chu Lạc Tích nhận được cuộc gọi từ Văn Tuyết.

Chị ấy đã quay về Hải Thành, muốn đến phòng làm việc xem thử, hơn nữa còn nóng lòng muốn bắt tay vào làm việc ngay lập tức.

Chu Lạc Tích đương nhiên đồng ý ngay, hai người hẹn gặp nhau dưới sảnh tòa nhà của phòng làm việc.

Tần Việt đưa chìa khóa xe cho cô.

Chu Lạc Tích vui vẻ nhận lấy. Lúc thay đồ chuẩn bị ra ngoài, cô bỗng nhớ ra điều gì đó, bèn ngoảnh đầu ôm chầm lấy cổ bạn trai, đặt một nụ hôn lên sườn mặt anh.

"Sếp Tần sự nghiệp thành đạt ơi, san sẻ chút may mắn cho em với nào!" Chu Lạc Tích ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt lấp lánh nụ cười tinh nghịch.

Tần Việt vươn tay ôm trọn lấy vòng eo cô, cúi người chủ động hôn lên môi bạn gái, giọng nói dịu dàng mà kiên định: "Yên tâm đi."

Dưới sảnh tòa nhà, Chu Lạc Tích và Văn Tuyết chạm mặt nhau.

Văn Tuyết nhìn thấy chiếc xe cô đỗ ở bãi gửi xe ngoài trời, biển số xe là một dãy số "9" — xe của Tần Việt.

Văn Tuyết lập tức hiểu ra hai người này đã hoàn toàn làm lành. Chị ấy chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, không hỏi han cũng không tò mò thêm.

Chu Lạc Tích dẫn Văn Tuyết lên phòng làm việc.

Vừa bước qua cửa, Văn Tuyết đã sững sờ: "Chỗ rộng thế này... chỉ có hai chúng ta thôi sao?"

Nơi này rộng gấp ba lần phòng làm việc trước kia của chị ấy, các thiết bị kỹ thuật số bên trong toàn là cấu hình hàng đầu, đến cả những máy móc vốn chỉ có ở các thương hiệu trang sức lâu đời nay cũng được bày biện giữa không gian rộng thênh thang đến mức có thể nghe rõ cả tiếng vọng.

Chu Lạc Tích: "Em còn chê nhỏ đấy chứ. Sau này chúng ta tuyển thêm vài nhà thiết kế nữa, chắc chắn sẽ chật chội ngay thôi."

Văn Tuyết trêu đùa: "Chỗ này chạy marathon còn được nữa là, chật thế nào được."

Văn Tuyết bèn hỏi cô đã có danh sách ứng cử viên thiết kế nào ưng ý chưa.

Chu Lạc Tích đáp: "Em chỉ muốn kéo chị về trước đã, chị ở đâu thì chỗ đó chính là bảng quảng cáo sống rồi."

Văn Tuyết khiêm tốn mỉm cười.

Chu Lạc Tích nói thêm rằng việc tuyển dụng sau này đều do Văn Tuyết quyết định.

Văn Tuyết hơi bất ngờ: "Chị e là mình gánh không nổi..."

Lời chưa dứt, Chu Lạc Tích đã khoác vai chị ấy: "Mối quan hệ của chúng ta là đã từng ra mắt phụ huynh rồi mà, em tin chị!"

Văn Tuyết bật cười rồi nhận lời cô, hứa sẽ để tâm tuyển chọn nhân sự để mở rộng quy mô đội ngũ.

So với công việc trước đó của chị ấy, rõ ràng đều là tiểu thư cành vàng lá ngọc nhưng cô chủ Chu Lạc Tích này chẳng có chút vẻ kênh kiệu ra oai nào. Nếu phải chỉ ra một điểm đặc biệt trong tính cách, thì đó chính là kiểu người 'miệng cứng lòng mềm' mà thôi.

Chẳng hạn như lúc nhận được cây kim tiền vàng chói lọi từ ba ruột, Chu Lạc Tích lập tức bịt mắt hét toáng lên rằng trông xấu đến mức mù cả mắt!

Văn Tuyết cười hỏi: "Vậy để chị vứt vào kho nhé?"

Chu Lạc Tích lại bĩu môi: "Thôi bỏ đi... Cứ đặt trong văn phòng của em đi, truyền thống kính lão đắc thọ vẫn phải giữ gìn thôi."

Chu Lạc Tích đăng tin phòng làm việc chính thức khai trương lên vòng bạn bè, rất nhanh đã có không ít bạn bè chủ động liên hệ muốn đến ủng hộ.

Phòng làm việc có gia tộc họ Chu và Tập đoàn Tín Hằng làm hậu thuẫn vững chắc, không cần lo lắng sẽ bị các thương hiệu trang sức danh tiếng chèn ép hay thâu tóm. Nguồn vốn cũng dồi dào nên các cô chỉ cần yên tâm tập trung sáng tạo theo phong cách độc đáo của riêng mình.

Chu Lạc Tích chẳng bao giờ cảm thấy việc dựa dẫm vào danh tiếng gia đình hay để Tần Việt chống lưng là mất mặt. Trong mắt cô, những thứ này vốn dĩ đã là của cô rồi.

Ba mẹ và chị gái là của cô, Tần Việt cũng là của cô.

Món quà khai trương Tần Việt tặng Chu Lạc Tích là một bản hợp đồng dài hạn, quyền khai thác một mỏ đá quý hiếm. Những viên đá chất lượng nhất của mỏ này trong vòng năm năm tới sẽ chỉ thuộc về phòng làm việc của cô.

Ba mẹ từ nhà ông bà nội ở ngoại ô trở về, Chu Lạc Tích cũng phải về nhà trình diện một lần.

Về nhà sống, cô thấy thoải mái hơn, ít nhất là không phải thức đêm thức hôm trăn trở nên thuận theo Tần Việt chịu đau một lần cho xong, hay là tìm cớ để thoái thác.

Tần Việt cũng hiếm khi phá lệ không giục cô qua chỗ anh. Một phần vì biết cô đang dốc toàn lực cho phòng làm việc, hai là vì hiểu thấu những lo âu của cô nên không chèn ép quá gắt gao.

Nhưng hai người vẫn gặp nhau mỗi ngày.

Nếu không phải buổi trưa Chu Lạc Tích đến Tín Hằng ngủ trưa cùng Tần Việt, thì cũng là buổi tối hai người ăn cơm chung.

Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm đã hoãn chuyến du lịch đến Melbourne vài ngày chỉ để nán lại quan sát tình hình phòng làm việc của con gái cưng.

Thấy mọi thứ đã đi vào quỹ đạo, hai người mới yên tâm.

Thẩm Huệ Tâm vừa đánh tiếng trong giới phu nhân đài các, đơn đặt hàng lập tức ùa đến tấp nập khiến Chu Lạc Tích bận tối mắt tối mũi.

Thấy công việc của con gái đã ổn định, Chu Huy bấy giờ mới an tâm dẫn vợ khởi hành.

Ba mẹ vừa đi vào buổi sáng, buổi chiều Chu Lạc Tích đã lên kế hoạch trốn việc hai tiếng để lẻn đến tìm Tần Việt, rủ anh về nhà cùng mình.

Văn Tuyết đang giục cô nộp bản thảo thiết kế sợi dây chuyền ngọc lục bảo kia, đời nào chịu thả cô đi, nhưng Chu Lạc Tích vẫn lén lút chuồn mất.

Văn Tuyết bất lực lắc đầu, nhưng khi chị ấy vừa bước vào văn phòng, máy tính đã nhận được hai bức ảnh bản thảo do Chu Lạc Tích gửi tới.

Văn Tuyết chăm chú xem đi xem lại bản vẽ, cuối cùng không nhịn được mà mỉm cười.

Chu Lạc Tích có năng khiếu thiên bẩm tuyệt vời trong mảng thiết kế trang sức, cô thuộc tuýp người làm việc theo cảm hứng và đã dần hình thành nên một phong cách rất riêng.

Có điều cô nhóc này lại khá vô tư, ngoài việc nghĩ ra bản thiết kế thì những chuyện khác hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài tới.

Mang tiếng là sếp nhưng lại giao phó mọi việc lớn nhỏ cho chị ấy lo liệu. Văn Tuyết thở dài thườn thượt, thế nhưng nhìn vào hai bản thiết kế kia, chị ấy lại bật cười thành tiếng.

Bỏ đi, chẳng ai có thể từ chối việc lo nghĩ thay cho Chu Lạc Tích được đâu.

Thang máy đi lên tầng cao nhất, cửa phòng làm việc của Tần Việt đang mở toang, Chu Lạc Tích cứ thế đi thẳng vào trong.

Cô vừa hé miệng định gọi người thì đã chạm mặt mấy người lạ hoắc đang ngồi trên ghế sô pha tiếp khách.

Ánh mắt của bọn họ đồng loạt đổ dồn về phía cô.

Đàm Dĩnh dò xét đánh giá Chu Lạc Tích, trong mắt thoáng qua sự kinh ngạc trước vẻ đẹp hút hồn của cô. Chị ta cảm thấy khuôn mặt này có vẻ quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu đó nhưng nhất thời không nhớ ra.

Nhìn thấy cô có thể tự nhiên bước vào phòng làm việc của Tần Việt mà chẳng cần lên tiếng chào hỏi, trong lòng chị ta càng thêm tò mò về thân phận của cô.

Đàm Dĩnh quay sang hỏi Tần Việt: "Vị này là?"

Chu Lạc Tích mỉm cười ung dung: "Xin lỗi nhé, tôi có hẹn với sếp Tần để bàn chuyện làm ăn."

Vừa nói cô vừa ra vẻ nghiêm túc liếc nhìn đồng hồ: "A, tôi đến sớm mất rồi. Tôi tự tìm chỗ ngồi tạm vậy, sẽ không làm phiền mọi người đâu."

Tần Việt nhìn dáng vẻ ra chiều đứng đắn ấy của cô, dưới đáy mắt đọng lại ý cười nhàn nhạt, anh đứng dậy nói: "Qua bên này ngồi đi."

Chu Lạc Tích lon ton đi theo, ngồi xuống chiếc sô pha nằm tuốt bên trong.

Đàm Dĩnh liếc nhìn bóng lưng cô, ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.

Vu Cách bưng trà nước tới, Chu Lạc Tích nhỏ nhẹ cảm ơn cậu ta, ánh mắt lại bất giác liếc về phía nhóm người Đàm Dĩnh.

Đàm Dĩnh cất hợp đồng, đứng dậy bắt tay với Tần Việt: "Sếp Tần, hợp tác vui vẻ."

"Không biết buổi tối anh có rảnh để cùng dùng bữa không?"

Tần Việt lịch sự từ chối: "Xin lỗi, tôi có kế hoạch khác rồi."

"Đành vậy." Đàm Dĩnh mỉm cười nhẹ, "Rất vui vì dự án đầu tiên khi về nước lại được hợp tác cùng anh, đàn anh."

Nghe thấy hai chữ "đàn anh", Chu Lạc Tích khẽ nhướng mày.

Vu Cách tiễn nhóm người Đàm Dĩnh rời đi.

Tần Việt sải bước đi về phía sô pha trong phòng nghỉ.

Chu Lạc Tích uể oải tựa vào lưng ghế, hai tay ôm cốc nước thong thả nhấp từng ngụm.

Tần Việt ngồi xuống bên cạnh cô, sau đó nhấc bổng cô đặt lên đùi mình, vươn tay nắm nhẹ cằm cô: "Nói đi, em muốn bàn vụ làm ăn gì với anh đây?"

Chu Lạc Tích bật cười, hai ngón tay túm lấy cà vạt của anh giật nhẹ: "Bình thường sếp Tần toàn bàn chuyện làm ăn theo kiểu này đấy à? Bế hẳn lên đùi để bàn cơ à?"

Tần Việt: "Với người khác đương nhiên là không, em là ngoại lệ."

Nụ cười của Chu Lạc Tích càng sâu thêm, cô đưa cốc nước đang uống dở lên sát môi anh: "Uống không? Thấy anh ban nãy nói cũng nhiều, chắc là khát rồi."

Hai anh em đồng môn xa cách đã lâu, giờ gặp lại lại trở thành đối tác. Đổi lại là cô, e rằng cũng có cả bụng chuyện muốn nói.

Tần Việt tiện đà đón lấy cốc nước được bạn gái đút cho, uống cạn một hơi.

Chu Lạc Tích vặn vẹo eo thon ngay trên đùi anh: "Hôm nay em mệt chết đi được, anh bận xong chưa? Em muốn về nhà rồi."

Tần Việt gật đầu: "Được, chúng ta về nhà."

Nào ngờ vừa về đến nhà, Chu Lạc Tích lại bỗng dưng đầy sức sống. Cô cùng Tần Việt dắt Dương Dương đi dạo mấy vòng quanh vườn hoa dưới nhà, còn đưa tay trêu ghẹo mấy chú chó của nhà khác, chọc cho Dương Dương sủa gâu gâu không ngớt.

Lên lầu ăn tối xong xuôi, Chu Lạc Tích tìm một bộ phim hài xem cùng Tần Việt. Xem xong phim, ai nấy tự giác đi tắm rửa vệ sinh cá nhân rồi mới nằm lên cùng một chiếc giường.

Chiếc váy ngủ mới mua cuối cùng cũng được khoác lên người. Chất liệu lụa tơ tằm quả thực rất mỏng, mà cô cũng chẳng đời nào chịu mặc thêm áo lót đi ngủ.

Cũng may mái tóc cô đủ dài và dày, xõa ra phía trước cũng có thể che chắn đôi phần.

Nào ngờ dáng vẻ e ấp lấp lửng ấy trong mắt Tần Việt lại giống như đang muốn mà chẳng dám nói. Anh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ khẽ động yết hầu.

Tính từ lần trước Chu Lạc Tích ngủ lại đây cũng đã mười ngày, còn khoảng cách từ lần đầu tiên bọn họ phát sinh quan hệ thấm thoắt đã gần nửa tháng.

Thời gian này Chu Lạc Tích đổ dồn tâm huyết vào phòng làm việc, bận rộn lo cho khai trương thuận buồm xuôi gió nên hầu như chẳng hề quấn quýt âu yếm gì với Tần Việt.

Đêm mười ngày trước, lúc đó cô quả thực bận đến mức chẳng phân biệt được ngày đêm, lại sợ bị Tần Việt dằn vặt đến mức đau lưng mỏi gối, may mà anh chỉ ôm và hôn cô vài cái chứ không làm gì thêm.

Đèn chính tắt phụt, chỉ còn lại chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ra một vòng sáng êm dịu ấm áp.

Tần Việt nằm xuống, ôm gọn cô gái nhỏ vào lòng. Chợt nhớ lại lúc trên xe về nhà cô có than mỏi tay, thế là anh bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp cánh tay cho cô.

Lúc xem phim ban nãy anh đã bóp tay cho cô rồi, nên bây giờ cô không còn thấy nhức mỏi nữa.

"Được rồi anh."

Chu Lạc Tích khẽ run hàng mi, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay anh.

Tần Việt rũ mắt, đập vào mắt trước nhất chính là bờ vai trắng ngần của cô, chỉ có hai sợi dây áo mỏng manh vắt hờ hững. Chất lụa váy ngủ trơn tuột như nước, khiến khuôn ngực căng tròn hiện lên rõ mồn một.

Ánh mắt Tần Việt khẽ tối lại. Đầu ngón tay anh mân mê dọc theo cánh tay mềm mịn của cô thêm hai lần rồi mới rút về.

Đèn tắt hẳn, căn phòng chìm vào bóng tối tĩnh lặng. Không ai nói thêm lời nào, nhưng cả hai đều biết đối phương vẫn chưa ngủ.

"... Sao anh không hôn em nữa?"

Chu Lạc Tích bĩu môi, dứt khoát mở lời trước: "Tần Việt, có được rồi là anh bắt đầu thấy hết hứng thú rồi hả?"