Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 45

Ăn cơm xong, Chu Lạc Tích ngồi khoanh chân trên tấm thảm len giữa phòng khách, vừa v**t v* lớp lông mềm mại của Dương Dương, vừa nhân tiện chơi trò ném bóng với nó vài vòng.

Tần Việt cũng ngồi xuống ngay phía sau cô, hai cánh tay anh tự nhiên vòng qua người bạn gái, cùng cô trêu đùa chú chó nhỏ.

Đang lúc hào hứng, Dương Dương lao vút đi, ngậm lấy quả bóng nhỏ rồi vừa ngoáy tít đuôi, vừa lắc lư cái đầu sang trái sang phải chạy về, đặt quả bóng ngay cạnh chân cô.

Chu Lạc Tích bật cười trước vẻ ngốc nghếch đáng yêu của nó, tấm lưng bất giác tựa hẳn vào lòng Tần Việt. Cô rút điện thoại ra mở chế độ quay video, ghi lại cảnh Dương Dương hăng hái chạy đuổi theo quả bóng khắp phòng.

Tần Việt lướt nhìn chú chó một cái, rồi lại liếc sang màn hình điện thoại của bạn gái, anh vươn tay ấn vào nút đảo chiều camera.

Hình ảnh chú cún trên màn hình chợt chuyển thành gương mặt của hai người; cô thì cười rạng rỡ, còn ánh mắt anh lại thâm trầm sâu thẳm.

Tần Việt nghiêng đầu tựa lên vai cô, lồng ngực kề sát tấm lưng mềm mại, ôm trọn cả người cô vào lòng, hơi thở nhè nhẹ lướt qua bên tai.

Qua ống kính, Chu Lạc Tích chạm phải ánh mắt của Tần Việt, gò má hai người khẽ cọ vào nhau. Cảm giác ấm áp khiến người cô mềm nhũn, càng thêm dựa dẫm vào lòng anh hơn.

Một khung cảnh thật yên bình và ấm áp.

Thế nhưng chẳng được bao lâu, hơi thở nóng hổi của người đàn ông chợt áp sát vào vùng gáy trắng ngần của cô.

Điện thoại vẫn còn đang quay cơ mà!

Chu Lạc Tích giật thót mình, vội vàng đặt điện thoại sang một bên, rụt cổ lại: “Đừng mà… Tần Việt…”

Tình trạng cơ thể của cả hai lúc này chẳng khác nào lửa gần rơm, chỉ cần chạm nhẹ là bùng cháy.

Tần Việt dường như thật sự có nguồn thể lực dồi dào dùng mãi không hết, nhưng cô thì làm gì có đâu!

Bị anh hành hạ thêm một lần nữa chắc cô không lết nổi xuống giường mất!

Tần Việt cứ như không nghe thấy, bàn tay to lớn men theo đường cong eo cô mà nhẹ nhàng x** n*n, ép cô ngồi sát vào người mình hơn.

Chu Lạc Tích vừa bực vừa buồn cười, cô ngoảnh đầu lại trong vòng tay anh, giơ tay chọc chọc vào ngực người đàn ông: “Anh háo sắc quá rồi đấy… Em thật sự chịu không nổi nữa đâu Tần Việt! Phạt anh tối nay phải ngủ một mình!”

“Em nỡ sao?” Tần Việt nhướng mày.

“Nỡ chứ!” Chu Lạc Tích cố tình tỏ vẻ nghiêm túc: “Bây giờ tim em đã cứng như đá rồi!”

Tần Việt chăm chú nhìn cô, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, mang theo nụ cười xấu xa lẫn chút ranh mãnh hiếm thấy, anh đột nhiên siết chặt cánh tay ấn sát cô vào ngực mình: “Không cứng đâu, vẫn mềm lắm.”

Nơi nhạy cảm vừa bị giày vò suốt một ngày một đêm bất ngờ bị anh va chạm, Chu Lạc Tích lập tức như bị điện giật, vừa thẹn vừa giận giơ tay đấm anh: “Đồ b**n th**!”

Thế là Chu Lạc Tích ôm luôn Dương Dương chạy sang phòng ngủ phụ, tối nay cô ngủ với cún con, còn hơn là ở với gã đàn ông tồi tệ hơn cả cún kia.

Cứ để anh tự đi mà ôm phòng trống đi!

Đêm khuya, một người một chó ngủ rất say.

Cửa phòng bị đẩy ra khe khẽ, Tần Việt bước vào.

Dương Dương tỉnh dậy trước. Tần Việt nhanh tay lẹ mắt bóp nhẹ lấy mõm nó, đầu tiên là gửi một ánh mắt cảnh cáo, sau đó lại vò vò cái đầu nhỏ của cún cưng.

Dương Dương là một chú chó cực kỳ biết nhìn nét mặt chủ, nó lập tức ngoan ngoãn gối đầu nằm lại xuống gối.

Sáng hôm sau, người tỉnh dậy ở phòng ngủ chính lại là Chu Lạc Tích: “…”

Chu Lạc Tích mò lấy điện thoại muốn xem giờ, trên màn hình liền hiện ra tin nhắn của Tần Việt: 「Sáng nay có cuộc họp nên anh đi trước, trong bếp có chừa bữa sáng cho em đấy, bé cưng.」

Chu Lạc Tích hừ nhẹ một tiếng, trả lời bằng một hình ảnh chế "Trẫm đã xem", sau đó cô mới thong thả đánh răng rửa mặt xong xuôi, ăn sáng rồi mới ra khỏi nhà.

Dạo này Chu Lạc Tích có đăng ký một lớp nâng cao về chế tác kim loại, cô cũng rất hứng thú với nghệ thuật tráng men, nên lịch trình sắp xếp kín mít.

Khác với việc nhắm mắt khởi nghiệp mở cửa hàng một cách mù quáng như trước kia, lần này tìm được việc mình thật sự yêu thích nên cô có thể tĩnh tâm để làm, không còn kiểu cả thèm chóng chán nữa.

Cuối tháng, Chu Lạc Tích dẫn các nhà thiết kế trong studio bay sang tỉnh khác tham gia buổi triển lãm theo chủ đề "Sức quyến rũ của trang sức", sẵn tiện tổ chức teambuilding ở đó luôn.

Chẳng cần bày vẽ mấy trò chơi khích lệ sáo rỗng, chỉ một câu: toàn bộ chi phí ăn ở đi lại trong hai ngày này đều được đài thọ hết, cũng đủ để mọi người hò hét sung sướng rồi.

Chớp mắt đã bước sang tháng mười một, nhiệt độ ở thành phố Hải dần hạ xuống.

Biết tin em gái vừa đi công tác về, Chu Mẫn Nghi đặc biệt dành thời gian buổi chiều đến tận studio để thăm cô.

Xe đỗ ở bãi gửi xe ngoài trời ngay phía trước tòa nhà lớn.

Ánh mắt chị ấy lướt qua, liền khựng lại ở chiếc biển số xe chói mắt nhất kia, đuôi chân mày khẽ nhướng lên một cách tinh tế.

Sao xe của Tần Việt lại ở đây, anh cũng tới thăm à?

Trợ lý đi bên cạnh ngơ ngác hỏi: “Sếp Chu?”

Chu Mẫn Nghi thu hồi ánh mắt, đón lấy túi trà chiều từ tay trợ lý, giọng bình thản: “Không có gì, tôi lên lầu xem em gái tôi một lát, các cô không cần đi theo đâu, cứ đợi trong xe nhé.”

“Vâng ạ.”

Chu Lạc Tích đang đứng trước giá vẽ cạnh cửa sổ, vì tạm thời bí ý tưởng nên cô đang nghiêng đầu tập trung suy nghĩ.

“Tích Tích.”

“…Chị?!” Chu Lạc Tích kinh ngạc quay đầu lại, vội vàng đặt cọ vẽ xuống rồi hớn hở chạy ra đón.

Mấy tháng nay trong tay Chu Mẫn Nghi chất đống vài dự án lớn, bận rộn đến mức chân không chạm đất, chỉ đành dồn hết tâm trí vào công việc, chẳng mấy khi chăm lo được cho em gái.

May mà em gái thích đăng ảnh cuộc sống lên mạng xã hội, nào là cảnh ngoài tòa nhà ngập tràn ánh nắng, cảnh hoàng hôn chụp từ trong xe, những món ăn ngon vừa thưởng thức, rồi đủ loại trà chiều, thỉnh thoảng còn đăng bài chê bai ly nước vừa mua phải dở tệ.

Trang cá nhân của em gái tràn ngập màu sắc rực rỡ của cuộc sống, ngày nào chị ấy cũng phải lướt xem một chút mới yên tâm.

Chu Mẫn Nghi nhìn quanh studio một lượt: “Lần trước chị tới đây vẫn còn là nhà thô, bây giờ nhìn đã lột xác hoàn toàn rồi.”

Sau khi dẫn chị đi tham quan một vòng, cả hai quay về văn phòng của Chu Lạc Tích.

Chu Mẫn Nghi đang định khen em gái có mắt nhìn người khi tìm được một trợ thủ đắc lực như Văn Tuyết, thế nhưng lời còn chưa dứt, chị ấy bỗng bắt gặp một vết đỏ nhỏ bên cổ em mình.

Chu Mẫn Nghi khẽ nhíu mày, nhưng giọng nói nghe vẫn rất điềm tĩnh: “Tích Tích, trên cổ em bị sao vậy?”

“A…”

Chu Lạc Tích theo phản xạ giơ tay lên che lại.

Hai ngày trước Chu Lạc Tích về nhà họ Chu ngủ, ngó lơ Tần Việt mấy hôm, tối qua vừa bị anh chặn đường "bắt" đi, sáng nay ở trong phòng tắm lại bị anh gặm cho một phát.

Trớ trêu thay, chiếc áo len cổ lọ này của cô chỉ có thể che được một nửa.

Chu Lạc Tích cụp mi mắt, lấy tay gãi gãi hai cái: “Vừa nãy… không cẩn thận bị muỗi đốt đó mà.”

“Chỗ em mà cũng có muỗi sao?”

Chị ấy đảo ánh mắt quanh căn phòng một vòng, từ những bông hoa tươi trong bình trên bệ cửa sổ, giá vẽ, cho đến tủ trang sức lấp lánh đủ loại, cả căn phòng sáng sủa ngập nắng, nhìn chẳng giống văn phòng của người phụ trách studio, mà giống vương quốc của một nghệ sĩ hơn.

Chu Mẫn Nghi dịu dàng dặn dò: “Tích Tích, em không cần phải cực nhọc quá đâu, chuyện kiếm tiền đã có chị lo rồi.”

“Em biết rồi mà!” Chu Lạc Tích lập tức khom người, lấy đầu cọ cọ vào vai chị gái làm nũng.

Chu Mẫn Nghi ôm lấy cô, lại nhìn đồng hồ đeo tay: “Chị vẫn còn việc phải làm, em tiếp tục vẽ đi nhé, chị về trước đây.”

“Vâng ạ, để em tiễn chị.”

Đi đến cửa, Chu Mẫn Nghi như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi em gái: “Đúng rồi, dưới lầu chị có nhìn thấy xe của Tần Việt, cậu ta không ở đây à?”

Chu Lạc Tích ngớ người ra một chốc: “Không có ạ, à… chuyện là vầy, dạo này em muốn mua mẫu xe giống anh ấy, nên mới lái xe của anh ấy qua đây chạy thử xem sao…”

Chị ấy liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý.

Thang máy xuống đến tầng một, Chu Mẫn Nghi bước ra ngoài, lại lướt mắt nhìn chiếc xe kia lần nữa.

Chị ấy định rời đi, nhưng dường như một trực giác nào đó trỗi dậy khiến chị ấy không kìm được bước chân, đi thẳng về phía chiếc xe đó.

Sếp Chu xưa nay luôn lạnh lùng nghiêm túc, thế mà lúc này lại chống tay lên cửa sổ xe của người khác để ngó vào trong?!

Trợ lý và tài xế lén nhìn nhau, trên đầu ai nấy đều là một rổ dấu chấm hỏi, nhưng ngay giây tiếp theo, hai người liền ăn ý chia nhau mỗi người một bên đứng canh chừng.

Đệm tựa lưng hình hoạt hình, sáp thơm mùi hoa hồng, thú nhồi bông treo ở cần gạt, trên màn hình điều khiển trung tâm cũng có gấu bông… thế này mà gọi là xe mượn lái thử chỗ nào, chiếc xe này rõ ràng là được viết sẵn tên của Chu Lạc Tích rồi!

Tần Việt mà thật sự tặng em gái chị ấy một chiếc xe thì chẳng có gì lạ, nhưng điều mờ ám ở đây là: nếu thật sự tặng để em lái, cớ sao em gái chị ấy lại phải bịa ra lời nói dối là chạy thử chứ?

Chuyện mờ ám bất thường, ắt có vấn đề.

Vấn đề này hiển nhiên không nằm ở em gái chị ấy rồi!

Chu Mẫn Nghi quét ánh mắt qua dãy biển số xe, lần đầu tiên cảm thấy mấy con số này có chút gai mắt.

Chị ấy xoay người, ngẩng đầu nhìn lên tầng lầu có studio của em gái, đôi mắt dần nheo lại.

Tiếng giày cao gót gõ xuống mặt đất vang lên lanh lảnh, Chu Mẫn Nghi giữ khuôn mặt lạnh tanh bước trở lại xe của mình: “Đến Tín Hằng.”

Lễ tân gọi điện nội bộ báo cáo, chẳng bao lâu sau, bóng dáng Vu Cách đã rảo bước đi ra từ cửa thang máy dành cho quản lý cấp cao.

Chu Mẫn Nghi khoanh tay trước ngực, ánh mắt hờ hững quét qua cậu ta: “Xem ra muốn gặp Tần Tổng của các cậu một lát cũng chẳng hề dễ dàng nhỉ.”

Trên gương mặt Vu Cách vẫn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực: “Chị nói gì thế ạ, đây chẳng phải sếp Tần đặc biệt bảo tôi đích thân xuống đón chị sao.”

Cậu ta hơi dang tay mời về phía thang máy: “Mời sếp Chu.”

Vu Cách dẫn Chu Mẫn Nghi bước vào văn phòng của Tần Việt.

Thời gian tính toán vừa vặn, công việc bên phía Đàm Dĩnh vừa bàn bạc xong, cô ta đứng dậy: “Đúng rồi đàn anh Tần Việt, em nhớ trước đây anh rất thích uống loại trà này, nên em đã đích thân chọn một mẻ nhỏ, nước xanh hương thanh khiết nhất mang đến cho anh dùng thử đấy.”

Nghe vậy, Chu Mẫn Nghi khẽ nhướng đuôi mắt.

Đàm Dĩnh cũng nhìn sang, thầm nghĩ người phụ nữ này nhìn qua thấy có mấy phần giống với cô gái lần trước.

“Sếp Đàm, để tôi tiễn cô.” Vu Cách dẫn nhóm ba người của Đàm Dĩnh đi ra ngoài.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại Tần Việt và Chu Mẫn Nghi ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn.

Ngón tay chị ấy khẽ gõ nhẹ lên đầu gối: “Cậu và Tích Tích là thế nào vậy hả?”

Chu Mẫn Nghi và Tần Việt về cơ bản chẳng có tình cảm cá nhân gì, hơn nữa trong thâm tâm hai người đều có nét tính cách khá giống nhau.

Người ta hay nói tính cách giống nhau thường khó hòa hợp, mối liên kết duy nhất giữa hai người là Chu Lạc Tích, nếu có thêm một người yêu thương em gái mình, chị ấy cũng chẳng bận tâm.

Nhưng một khi Tần Việt muốn mượn tình cảm anh em này để đi quá giới hạn, chị ấy bắt buộc phải nhìn nhận lại người đàn ông này.

Tần Việt đón nhận ánh mắt soi xét đó mà không hề né tránh, vẻ mặt trước sau như một vẫn điềm nhiên, sau đó, đôi môi mỏng của anh nhếch lên một nụ cười nhạt: “Chị.”

Giữa những người thông minh với nhau, chỉ một chữ thôi cũng đã đủ nói lên tất cả rồi.

Chu Mẫn Nghi cau mày, trong đầu lóe lên vết đỏ được giấu dưới chiếc áo len cổ lọ của em gái.

Muỗi đốt cái gì chứ.

Trừ phi con muỗi đó mang họ Tần, chính là người đang ngồi trước mặt chị ấy đây.

Ánh mắt chị ấy đảo qua gương mặt Tần Việt, khóe mắt chợt bắt gặp hộp trà đặt trên bàn, giọng điệu của chị ấy bỗng chốc trở nên lạnh lùng: “Tần Tổng khách khí quá, tiếng chị này tôi không dám nhận đâu.”

Cửa lớn văn phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, Cố Châu Bạch nghe tiếng liền ngẩng đầu, Chu Mẫn Nghi đang sải bước đi về phía anh ta.

Trên mặt anh ta lóe lên vẻ mừng rỡ đầy bất ngờ, vợ anh ta chưa bao giờ chủ động đến thăm anh ta ở đây, đây là lần đầu tiên đấy.

Chỉ có điều, sắc mặt của chị ấy có vẻ không được tốt cho lắm.

Cố Châu Bạch còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Chu Mẫn Nghi đã bước tới trước mặt anh ta trong vài nhịp chân: “Vừa nãy em có đến Tín Hằng một chuyến.”

“Sau… đó thì sao?” Cố Châu Bạch cố nén sự nghi hoặc trong giọng điệu.

“Tìm Tần Việt hỏi chút chuyện về em gái em thôi.”

“Chuyện gì cơ?”

Chu Mẫn Nghi túm lấy cà vạt của anh ta rồi giật mạnh một cái.

Cơ thể Cố Châu Bạch bị ép phải chồm tới trước, cánh tay theo bản năng ôm lấy eo chị ấy để giữ thăng bằng, anh ta nuốt nước bọt, ngơ ngác hỏi: “Vợ à, sao vậy em?”

Chu Mẫn Nghi lặng lẽ nhìn chăm chú anh ta một chốc: “Không có gì, hết việc của anh rồi.”

Nói xong liền buông cà vạt của anh ta ra, quay người rời đi dứt khoát và gãy gọn.

Cố Châu Bạch: “?”

Bên này, điện thoại của Tần Việt vang lên.

Giọng Cố Châu Bạch mang theo vẻ khó hiểu: “Chuyện gì vậy hả, cậu làm gì đắc tội với vợ tôi rồi à?”

Tần Việt xoa xoa huyệt thái dương, lưng dựa vào ghế da, nhất thời chẳng biết nói gì hơn.

Cô bạn gái với kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của anh rốt cuộc đã để lộ sơ hở trước mặt chị gái cô kiểu gì không biết.

Cơ mà, rõ ràng là vị tổ tông nhỏ kia không chịu công khai, giờ lại thành ra là anh không muốn chịu trách nhiệm cơ đấy.

Cúp điện thoại, Tần Việt hơi ngẩng đầu kéo lỏng cà vạt, giữ vẻ mặt lạnh tanh nhắn tin cho bạn gái: 「Tối nay em cứ đợi đấy cho anh.」

Chu Lạc Tích bỗng dưng nhận được tin nhắn đầy mùi đe dọa: “?”