Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 25

Ánh mắt Tần Việt dừng lại trên mu bàn tay của Chu Lạc Tích, nơi vẫn còn vương vài giọt nước đọng.

Anh tự nhiên nắm lấy tay cô, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước ấy.

"Anh có nghe thấy em nói gì không, Tần Việt?"

Thấy anh chỉ mải lau tay cho mình, Chu Lạc Tích bất giác nghiêng đầu xích lại gần, đôi mắt hạnh khẽ mở to.

Cứ nhớ đến bộ dạng kia của Chung Diệu Kiệt là Chu Lạc Tích lại nhíu mày, kéo theo đó là ấn tượng dành cho Chung Thịnh Kiệt cũng chẳng tốt đẹp gì. Cô tuyệt đối sẽ không để Tần Việt ném tiền đầu tư cho hai anh em nhà họ.

"Anh nghe thấy rồi." Bờ môi mỏng của Tần Việt khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen láy chỉ in đậm bóng hình cô.

Anh chậm rãi bổ sung thêm một câu: "Nghe em hết."

Chu Lạc Tích cong môi, câu trả lời này khiến cô vô cùng hài lòng.

Cô thừa nhận lúc này bản thân quả thực có chút bốc đồng nên mới thiên vị cha con nhà họ Triệu. Thêm vào đó, lúc ở tiệm nhuộm sáp, thấy Triệu Tử Thành đường đường là một công tử nhà giàu mà lại chịu khó khuân vác đồ đạc, cô liền cảm thấy anh ta cũng rất thực tế, tính cách này chắc chắn có liên quan đến sự giáo dục của gia đình.

Triệu Quốc Huy cũng rất chân thành, cán cân trong lòng Chu Lạc Tích thực chất đã sớm nghiêng về phía cha con họ từ lâu. Có điều, dù sao đây cũng là khoản đầu tư lên tới hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu, cô không ngờ Tần Việt lại thật sự nghe theo mình.

Dù có lẽ anh đã sớm có dự tính riêng, nhưng lời này lọt vào tai vẫn khiến Chu Lạc Tích cảm thấy vui vẻ lạ thường.

Người đàn ông này, lúc anh lạnh lùng thì cô thực sự rất sợ, cũng giận anh, nhưng cứ đến những khoảnh khắc thế này, cô lại cảm nhận rõ ràng bản thân đang được anh nâng niu, trân trọng biết bao.

Chu Lạc Tích chớp chớp mắt: "Vậy nhỡ cuối cùng Khải Nguyên làm anh lỗ vốn thì sao? Anh không bắt em đền đấy chứ?"

"Có chứ." Tần Việt dùng ánh mắt thâm trầm nhìn cô, "Chuẩn bị tinh thần lấy thân trừ nợ đi."

Chu Lạc Tích khẽ hừ một tiếng, khuôn miệng nhỏ nhắn chu lên: "Đừng hòng, em làm gì có tiền mà đền cho anh."

Hơn nữa, cho dù Khải Nguyên có thực sự thua lỗ thì cũng chẳng đến lượt cô phải đền. Bản thân Triệu Quốc Huy chắc chắn sẽ cắn rứt lương tâm, e là dù có phải bán luôn đứa con trai đầu xanh dương của ông ấy đi để bù vào sổ sách cho Tần Việt, ông ấy cũng sẽ làm.

Tiêu Tiệp đi tới cửa phòng nghỉ, vừa định giơ tay gõ cửa ra hiệu thì liếc thấy cảnh tượng bên trong, cô ta khựng lại, thoáng sửng sốt.

Nhận ra ánh mắt quá đỗi chăm chú ở phía cửa, Chu Lạc Tích nhanh chóng rút tay khỏi lòng bàn tay Tần Việt, quay đầu nhìn người vừa tới. Động tác của cô nhanh đến mức giống như kẻ chột dạ bị bắt quả tang sau khi vụng trộm, khiến đôi lông mày của Tần Việt khẽ nhíu lại một cách kín đáo.

Ánh mắt Tiêu Tiệp lướt qua người Chu Lạc Tích một lượt, không để lộ chút dấu vết nào, trên mặt nở nụ cười đúng mực: “Tần tổng, Hội trưởng Tiêu muốn mời ngài qua đó một chuyến ạ.”

Tần Việt lạnh nhạt ừ một tiếng, rồi nói với Chu Lạc Tích: "Anh bảo Vu Cách đưa em ra xe đợi anh trước nhé."

"Phải đợi bao lâu vậy ạ?" Chu Lạc Tích nghiêng đầu hỏi, "Hay là em tự về khách sạn trước nhé?"

Tần Việt đáp: "Sẽ không lâu đâu, mười phút thôi."

Nghe thấy giới hạn thời gian này, Tiêu Tiệp khẽ mím môi.

"Vậy cũng được…" Chu Lạc Tích bất giác kéo dài giọng, "Nếu mười phút trôi qua mà anh vẫn chưa quay lại, em sẽ bảo tài xế lái xe đi luôn, mang cả tài xế lẫn trợ lý của anh đi hết, một chiếc xe cũng không chừa lại cho anh đâu."

Chu Lạc Tích vốn chẳng thích việc phải xếp hàng hay chờ đợi người khác, mặc dù đối với Tần Việt thì không hẳn là không thể chờ. Nhưng khóe mắt liếc thấy Tiêu Tiệp đang đứng ở cửa, chẳng rõ vì sao, trong giọng điệu của cô lại thêm vài phần ngang bướng mà ngay cả chính cô cũng không nhận ra.

"Được, anh sẽ về đúng giờ."

Tần Việt khẽ cười một tiếng, ánh mắt lướt qua đôi môi đang lẩm bẩm của cô. Nếu không phải vì Tiêu Tiệp vẫn còn ở đây, anh nhất định đã hôn lên đó rồi.

Tần Việt xoay người bước ra ngoài, Tiêu Tiệp cũng giữ khoảng cách đi bên cạnh anh. Vu Cách túc trực sẵn ở cửa, chuẩn bị đón Chu Lạc Tích ra xe.

Tiêu Trấn ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế sofa da thật, đích thân rót cho Tần Việt một ly Whisky. Ông ấy cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi về lựa chọn cuối cùng của anh.

Tần Việt đã đưa ra đáp án.

Tiêu Trấn trầm mặc hai giây: “Cháu đã cân nhắc kỹ rồi chứ?”

“Vâng.” Tần Việt đáp ngắn gọn, vẫn giữ vẻ bình tĩnh và dứt khoát như mọi khi mỗi lần đưa ra quyết định.

Điều này khiến Tiêu Trấn có chút ngạc nhiên, lẽ nào kế hoạch thực sự của Tần Việt từ đầu đến cuối vẫn luôn là chèn ép và thâu tóm Trung Liên để nâng đỡ Khải Nguyên?

Tiêu Trấn há miệng định gặng hỏi nguyên do, nhưng khi nhìn khuôn mặt trẻ tuổi lạnh lùng như băng của Tần Việt, ông ấy lại âm thầm nuốt lời vào trong. Thân phận và quyết định của anh vốn dĩ chẳng cần phải giải thích với bất kỳ ai.

Nhìn Tần Việt, trong thoáng chốc Tiêu Trấn như thấy lại bóng dáng dứt khoát, cứng cỏi của ông cụ Tần năm xưa. Đúng là lớp trẻ thật đáng gờm.

Tiêu Trấn và Trung Liên vốn luôn có quan hệ hợp tác, nếu Tần Việt muốn ra tay với Trung Liên để lập uy tại thành phố Sóc, chắc chắn sẽ chạm đến lợi ích của ông ta. Trên danh nghĩa Hội trưởng hiệp hội, bề ngoài ông ta có vẻ trung lập nhưng thực tế vẫn hy vọng Tần Việt rót vốn vào Trung Liên hơn.

Hiện tại xem ra, không chỉ việc đầu tư vô vọng mà Tần Việt còn muốn lấy Trung Liên ra làm bàn đạp để khai đao, làm chỗ dựa cho cha con nhà họ Triệu.

Tiêu Trấn nhấp vài ngụm rượu, nhanh chóng đưa ra quyết định. So với hai anh em nhà họ Chung kia, ông ta đương nhiên muốn lấy lòng Tần Việt hơn.

Tiêu Trấn nâng ly chạm nhẹ với Tần Việt, rồi dùng giọng điệu thân thiện mời anh lát nữa qua một quán trà thanh tịnh hơn để trò chuyện: "Bác cũng có tuổi rồi, sau này mọi việc đều phải giao lại cho Tiêu Tiệp, những người trẻ tuổi các cháu chắc hẳn sẽ có nhiều chủ đề chung hơn."

Tiêu Tiệp ngồi một bên, nghe vậy liền nhìn về phía Tần Việt với ánh mắt đầy mong đợi.

"Không cần đâu ạ, Lạc Tích vẫn đang đợi cháu."

Tần Việt hơi nhếch môi, sắc mặt cũng không còn lạnh lùng nghiêm nghị như lúc bàn công chuyện ban nãy, giọng điệu dường như chứa đựng sự nuông chiều: "Cô ấy mà phải đợi lâu e là sẽ làm ầm lên với cháu mất."

"Bác và Chu Huy cũng từng gặp mặt vài lần, vậy mà lại không nhận ra con gái ông ấy. Tối nay xem như đã làm con bé hoảng sợ rồi."

Tần Việt gật đầu thay mặt Chu Lạc Tích nhận lời tạ lỗi, sau đó đứng dậy cáo từ với dáng vẻ thong dong.

Tiêu Tiệp đứng bên cạnh Tiêu Trấn, ánh mắt dõi theo bóng lưng anh, sâu trong đáy mắt lộ rõ vẻ luyến tiếc.

Nhìn dáng vẻ mất mát của cháu gái, Tiêu Trấn hạ giọng khuyên nhủ: "Môn không đăng hộ không đối đâu cháu. Tần Việt làm việc tuyệt tình lạnh lùng, mà cháu từ nhỏ đã được cưng chiều, tính khí cũng chẳng vừa. Nghĩ kỹ lại thì hai đứa thực sự không hợp nhau, dẫu sao thằng bé cũng không phải kiểu người biết nhường nhịn đâu."

Không biết nhường nhịn sao...

Nhưng ban nãy trong phòng nghỉ, Tiêu Tiệp đã nhìn thấy rõ ràng, Tần Việt đối xử với cô gái đó dịu dàng và nhẹ nhàng đến nhường nào.

Tại biệt thự nhà họ Chung.

Chung Thịnh Kiệt đập mạnh một tay lên mặt bàn gỗ đỏ: "Một chút chuyện nhỏ cũng làm không xong! Tôi bảo cậu đi lấy lòng người phụ nữ kia, ai cho phép cậu đi đắc tội với cô ta hả?!"

Chung Diệu Kiệt gằn giọng: "Anh không tự mình điều tra rõ thân phận của cô ta trước mà còn quay sang trách tôi à?"

Bây giờ hối hận cũng đã muộn. Trong mắt Chung Thịnh Kiệt lóe lên vẻ suy sụp, anh ta buông mình xuống ghế: "Tần Việt e là đã hoàn toàn từ bỏ Trung Liên rồi."

"Thế phải làm sao đây?" Chung Diệu Kiệt sốt ruột, hai nắm đấm siết chặt, gân xanh nổi đầy trên trán, hắn đi đi lại lại trong phòng khách.

"Anh…." Chung Diệu Kiệt đột ngột đổi giọng: "Anh cứ đưa tôi một khoản tiền trước đi, để tôi trả xong nợ cờ bạc rồi tính tiếp."

"Tôi lấy đâu ra tiền nữa?" Chung Thịnh Kiệt nhìn hắn bằng ánh mắt sắc lẹm như dao, "Tiền trên sổ sách của Trung Liên đều bị cậu bòn rút đến trống rỗng rồi còn đâu!"

Chung Diệu Kiệt trừng mắt: "Dẫu sao cũng là anh em một nhà, anh định thấy chết mà không cứu sao?"

"Anh em ruột thịt còn phải tính toán rõ ràng," Chung Thịnh Kiệt cười lạnh một tiếng, "Huống hồ là chúng ta?"

"Hơn nữa, nếu không phải tại cậu thì chúng ta đã sớm ký kết được hợp đồng với Tần Việt rồi!" Chung Thịnh Kiệt chỉ thẳng mặt em trai mà mắng: "Cậu là tự làm tự chịu, đến cuối cùng còn liên lụy đến tôi nữa!"

"Bây giờ anh mới biết trách tôi à? Bao nhiêu năm nay không có tôi âm thầm chèn ép đối thủ cạnh tranh cho anh, liệu anh có ngồi vững được ở cái ghế đó không? Những việc xấu xa tôi làm thay anh, còn anh thì đóng vai người tốt ở ngoài sáng, đến cuối cùng lại muốn qua cầu rút ván sao? Đừng hòng!"

Chung Thịnh Kiệt nghẹn họng không nói được lời nào, hồi lâu sau mới hừ lạnh: "Nói chung Trung Liên bây giờ một xu cũng chẳng còn."

"Tần Việt là cơ hội trở mình cuối cùng, nhưng chúng ta không nắm bắt được."

Nghe vậy, Chung Diệu Kiệt đột nhiên híp mắt lại, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua: "Người như Tần Việt thì đáng giá bao nhiêu tiền nhỉ?"

"...Cậu định làm cái trò gì?" Chung Thịnh Kiệt đột ngột ngẩng đầu: "Người của nhà họ Tần mà cậu cũng dám động vào sao? Cậu điên rồi à?"

Chung Diệu Kiệt đứng dậy, chậm rãi chỉnh lại cổ áo, trong mắt ánh lên sự tàn nhẫn của kẻ đã bị dồn đến đường cùng: “Mẹ kiếp, tôi đã không còn đường lui rồi thì còn gì mà không dám làm chứ!”

Một buổi sáng trời quang mây tạnh, Tần Việt chính thức tuyên bố nắm quyền kiểm soát cổ phần của Công nghệ Khải Nguyên, giai đoạn đầu rót vốn chín mươi triệu tệ để hỗ trợ nghiên cứu kỹ thuật và khai thác thị trường.

Tin tức này ngay lập tức chiếm lĩnh trang đầu của các trang tin tài chính lớn tại thành phố Sóc.

Quyết định của Tần Việt giống như một phát súng hiệu của ngành. Thái độ từ chối của anh đối với Trung Liên khiến những đối tác vốn đang dao động trước sự sa sút của họ bắt đầu đánh giá lại mối quan hệ hợp tác một cách nghiêm túc.

Chu Lạc Tích thoải mái ngâm mình trong hồ bơi khách sạn, vừa lướt điện thoại xem những tin tức liên quan đến Tần Việt.

Bơi xong lên bờ, cô nhận được điện thoại từ quầy lễ tân báo có người họ Triệu muốn gặp. Chu Lạc Tích thay quần áo rồi đi xuống đại sảnh, nhìn thấy Triệu Tử Thành đang đợi ở khu vực ghế nghỉ.

Ánh mắt dừng lại trên màu tóc của anh ta, cô nhướng mày: "Nhuộm lại rồi à?"

Triệu Tử Thành gãi đầu: "Ba tôi nói rồi, một là đi nhuộm lại, hai là ông ấy cạo trọc đầu tôi luôn."

Hơn nữa, tiền vốn của Tần Việt đã về, Triệu Tử Thành cũng phải bắt đầu giúp ba gánh vác công việc, không thể cứ đội cái đầu xanh dương đi bàn chuyện làm ăn với người ta mãi được.

Triệu Tử Thành hỏi: "Chu tiểu thư, cô và Tần tổng ngày mai sẽ về lại thành phố Hải rồi phải không?"

Chu Lạc Tích gật đầu: "Ừm, chuyến bay sáng mai."

Vốn dự định chỉ đi công tác cùng Tần Việt một tuần, chớp mắt đã là ngày thứ mười. Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến thành phố Hải, Chu Lạc Tích cũng cảm thấy nôn nóng muốn bay về nhà ngay lập tức.

Triệu Tử Thành xách hai túi đồ bên tay trái lên: "Đây là mấy món đồ nhuộm sáp thủ công do bạn gái tôi tự tay làm, trước đây có khách trả giá cao cô ấy cũng không nỡ bán đâu."

Chu Lạc Tích mỉm cười nhận lấy: "Vậy cảm ơn Lâm Huyên giúp tôi nhé. Hôm nào hai người có dịp đến thành phố Hải chơi thì nhớ liên lạc với tôi."

Hai ngày trước cô đã ghé tiệm và nói chuyện với Lâm Huyên thấy rất hợp. Chu Lạc Tích kết bạn xưa nay không quan trọng địa vị, chỉ xem có hợp duyên hay không. Cô vừa ngưỡng mộ tay nghề của Lâm Huyên, vừa khâm phục quyết tâm khởi nghiệp độc lập của cô ấy.

Chiếc xe hơi màu xám bạc lăn bánh chậm rãi trên đường nhựa. Tài xế nhìn vào gương chiếu hậu, rồi lại nhìn thẳng phía trước. Một lát sau, anh ta kiểm tra gương lần nữa, xác nhận không nhầm mới báo cáo: "Tần tổng, chiếc xe đó lại bám theo rồi ạ."

Ở ghế sau, Tần Việt rũ mắt lật xem tập tài liệu trong tay, gương mặt vô cùng bình thản: "Không cần để ý."

Tài xế và Vu Cách ngồi ở ghế phụ nhìn nhau, cả hai đều rất điềm nhiên. Bên cạnh Tần tổng luôn có vệ sĩ bảo vệ nghiêm ngặt, mấy mánh khóe cỏn con của anh em nhà họ Chung căn bản không đáng để bận tâm.

Xe dừng ở cổng khách sạn, Tần Việt khom người xuống xe bước vào đại sảnh, từ xa đã thấy hai người đang nói cười rôm rả. Anh sắc mặt không đổi, bước chân không ngừng mà đi tới, đặt một tay lên vai Chu Lạc Tích: "Đang nói chuyện gì vậy?"

Cứ như thể Thái Sơn đè nặng vậy, thế nhưng thực tế lại chỉ là một cú chạm nhẹ, khiến mí mắt Chu Lạc Tích khẽ run rẩy. Triệu Tử Thành vừa thấy Tần Việt đã vội vàng đứng bật dậy, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

Chu Lạc Tích nhớ tới lời Tần Việt nói lần trước, vội lên tiếng: "Cậu ấy chủ yếu đến tìm anh đấy!"

Triệu Tử Thành tiếp lời: "Đúng đúng, ba tôi biết Tần tổng và Chu tiểu thư ngày mai rời thành phố Sóc nên đặc biệt dặn tôi mang biếu hai người chút quà, đều là đặc sản địa phương thôi ạ."

Nói rồi anh ta xách hai túi đồ lên, lại lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

"Ba tôi nghe nói Chu tiểu thư thích sưu tầm mấy viên đá nhỏ này nên có sai người tìm mấy viên, cô xem xem có thích không?"

Chu Lạc Tích nhận lấy hộp gấm, mở ra nhìn, bên trong là bảy viên đá ngọc lam màu sắc rực rỡ, chạm vào có cảm giác ấm áp. Tần Việt nhìn vẻ mặt rạng rỡ của cô là biết cô thích món quà này đến nhường nào.

Xem ra cha con nhà họ Triệu không phải không hiểu chuyện, mà là ngoài mặt tỏ vẻ khờ khạo nhưng bên trong lại vô cùng khôn khéo. Tặng đặc sản cho Tần Việt vừa giữ được tiếng thanh liêm lại vừa kéo gần khoảng cách đôi bên một cách rất thực tế. Còn việc chuẩn bị quà riêng cho Chu Lạc Tích lại là một cách bày tỏ thành ý khéo léo khác. Họ hiểu rõ đạo lý: chỉ cần dỗ được Chu Lạc Tích vui vẻ thì vị "Thần Tài" là Tần Việt tự nhiên cũng sẽ thoải mái trong lòng.

Triệu Tử Thành vẫn còn e dè khí thế của Tần Việt, thấy quà đã trao tay thuận lợi, không phụ lòng ba mình dặn dò, anh ta liền vội vã chuồn lẹ. Không đi chẳng lẽ lại đợi ăn "phi đao" bằng mắt như lần trước sao!

Trong thang máy, Chu Lạc Tích vẫn mải mê ngắm nghía mấy viên ngọc lam, trong lòng đã tính đến việc đính chúng thành một sợi dây chuyền. Tần Việt thấy trong mắt cô chỉ có mấy viên đá mà chẳng thèm nhìn mình lấy một cái, anh trầm mặc, đưa tay nới lỏng cà vạt.

Quẹt thẻ, vào phòng, vừa đóng cửa lại, Tần Việt đã sải bước tới bế bổng cô lên.

"Á..." Chu Lạc Tích giật mình, nếu không phải đã đóng nắp hộp lại thì mấy viên đá xinh đẹp kia chắc chắn đã rơi vãi đầy đất.

"Ngắm suốt dọc đường rồi, vẫn chưa đủ sao?"

Tần Việt đặt cô ngồi xuống sofa, tiện tay ném chiếc hộp gấm sang một bên, rồi bóp nhẹ cằm cô ép cô phải ngẩng đầu lên: "Là ngọc lam đẹp hay là ngọc bích đẹp, hửm?"

Chu Lạc Tích: "...Anh làm gì mà dữ dằn thế?"

Tần Việt nhìn xoáy vào cô: "Trả lời."

Chu Lạc Tích chớp mắt: "Đều thích cả thì sao?"

"Trả lời sai rồi, nhận phạt đi."

Dứt lời, anh cúi người áp tới, bờ môi mỏng nghiền ép lên cánh môi cô mà m*t mát đầy mạnh mẽ.

Chu Lạc Tích kêu đau, quay đầu né tránh, vừa buồn cười vừa bực bội: "Phạt gì chứ, em không phục đâu, anh nhẹ tay chút đi..."

Hôn đi hôn lại, Chu Lạc Tích chậm rãi mở mắt nhìn người đàn ông đang ở ngay sát gang tấc. Không ngờ mười ngày ngắn ngủi ở thành phố Sóc lại xảy ra nhiều chuyện đến thế. Quan hệ giữa cô và Tần Việt đã tiến triển tới mức này, tuy không ngủ cùng giường nhưng cũng chẳng khác gì đang sống chung.

Vậy, sau khi quay về thành phố Hải thì sao...

Mối quan hệ này sẽ cứ thế kết thúc như một cuộc tình thoáng qua, hay là...

Nhận ra cô đang không tập trung, Tần Việt cắn nhẹ lên môi cô một cái, hạ giọng khàn khàn: "Đang nghĩ gì thế?"

Chu Lạc Tích lắc đầu, không nói gì.

Buổi tối, Tần Việt kết thúc công việc bước ra từ thư phòng, đẩy cửa phòng Chu Lạc Tích. Cô gái nhỏ đã sớm chìm vào giấc ngủ, cái đầu nhỏ nhắn vùi sâu trong gối mềm, mái tóc dài bung xõa, nhịp thở đều đặn.

Tần Việt ngồi bên mép giường, nương theo ánh sáng mờ ảo mà lặng lẽ ngắm nhìn cô, mỗi đêm đều như vậy. Ở thành phố Sóc, bên cạnh cô chỉ có anh, sự chú ý của cô cũng chỉ dành cho anh. Thế nhưng khi về lại thành phố Hải, trở lại nơi cô thuộc về, họ sẽ thuận theo tự nhiên mà tách ra.

Mười ngày ngắn ngủi, làm sao mà đủ cho được. Đã nếm qua tư vị khi có được cô rồi, làm sao anh nỡ buông tay đây.