Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 24

Khung cửa kính sát đất phản chiếu bóng hình đôi tình nhân đang quấn quýt trên sô pha. Mái tóc dài tựa thác nước của cô gái xõa tung trên khuỷu tay người đàn ông, thấp thoáng giữa những lọn tóc mây là vành tai nhỏ nhắn đã sớm ửng hồng.

Lồng ngực Chu Lạc Tích phập phồng kịch liệt. Cô cảm giác trái tim mình dường như sắp tan chảy, hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.

Đầu ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng m. ơn trớn, khiến cô bất chợt ngửa cổ, kìm nén tiếng r. ên rỉ nghẹn ngào bật ra từ kẽ môi. Giây tiếp theo, cả người cô như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn ngã vào lòng anh.

"Đừng nghịch nữa mà..." Giọng cô run rẩy, đôi bàn tay nhỏ nhắn túm chặt lấy cánh tay săn chắc của anh: "Em thấy khó chịu lắm..."

Tần Việt chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ đang ửng hồng của cô. Ánh mắt thâm trầm chậm rãi lướt qua đường cong chiếc cổ trắng ngần đang căng cứng, đôi môi ướt át cùng hàng lông mi không ngừng run rẩy. Mới n*n b*p một chút đã thành ra thế này rồi, nếu thật sự làm chuyện khác, liệu nước mắt cô có rơi mãi không ngừng?

Khó khăn lắm mới dỗ cô hết giận, Tần Việt rốt cuộc vẫn không nỡ nặng tay. Bàn tay anh từ phía trước chuyển ra sau lưng, nhẹ nhàng vỗ về dọc sống lưng cô.

Giống như thời học sinh khi cô chạy xong quãng đường tám trăm mét, anh sẽ đứng đợi ở vạch đích. Khi ấy, cô luôn lướt qua vòng vây của đám con trai đang háo hức chờ đợi để nhào thẳng vào lòng anh, oán trách rằng mệt chết đi được, còn anh thì lặng lẽ vuốt lưng giúp cô điều hòa nhịp thở.

Anh không tiếp tục hành hạ cô nữa, hơi thở của Chu Lạc Tích cũng dần trở nên bình ổn, không gian xung quanh yên tĩnh đến lạ. Cảm nhận được hơi thở của người đàn ông trước mặt dường như cũng đã trầm xuống, Chu Lạc Tích mơ màng ngước mắt nhìn lên.

Ánh mắt cô vừa vặn chạm vào gương mặt lạnh lùng với những đường nét góc cạnh rõ ràng. Đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy kia tựa như một xoáy nước, chỉ cần nhìn thêm vài lần cũng sẽ vô thức bị hút sâu vào trong. Đôi môi mỏng còn vương chút ẩm ướt, lấp lánh dưới ánh đèn. Dáng vẻ rõ ràng đang bị d*c v*ng chi phối nhưng vẫn cố giữ lấy sự bình tĩnh của anh khiến Chu Lạc Tích khẽ khựng lại.

Tần Việt cũng đang nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, anh là người cử động trước, đầu ngón tay ch*m r** v**t v* gò má đang nóng bừng của người thương.

Chu Lạc Tích nhìn thấy vết thương trên ngón tay anh, sau khi tắm xong có chút nhợt nhạt.

"Thật sự không đau sao?" Cô khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, "Anh không có cảm giác gì sao Tần Việt?"

Tần Việt siết chặt cánh tay nâng cô lên một chút: "Em biết xót, anh mới thấy đau chứ."

Chu Lạc Tích: "..."

"Có thấy xót cho anh không, Tích Tích?" Anh nhìn cô, giọng nói khàn đặc mang theo sự mê hoặc, khiến tai Chu Lạc Tích tê dại, ngứa ngáy tận tâm can. Nhưng đáp lại, cô chọn cách thúc một cùi chỏ vào ngực anh.

Tần Việt khẽ cười trầm thấp, thuận thế bắt lấy tay cô đặt lên vùng eo bụng của mình. Khi lòng bàn tay mềm mại của cô phủ lên lớp cơ bụng săn chắc, xúc cảm đối lập mãnh liệt khiến cả hai đều khựng lại. Sự mềm mại trên đầu ngón tay cô dường như có thể xuyên qua lớp da thịt mà thấm vào từng thớ cơ bắp của anh.

Chu Lạc Tích cụp mi, đầu ngón tay trắng ngần như hành bóc cẩn thận chọc chọc vào lớp cơ đang căng tràn kia. Cứng thật đấy, chẳng chọc nổi chút nào.

Tần Việt tựa lưng vào sô pha, dáng vẻ nhàn nhã nhìn người con gái mình yêu đang ngồi trên eo mình nghịch ngợm cơ bụng.

"Hài lòng không?" Tần Việt hỏi.

"Cũng đâu phải lần đầu nhìn thấy." Chu Lạc Tích lẩm bẩm, bày ra vẻ mặt chẳng có gì là hiếm lạ.

Dù không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng lại là lần đầu tiên được chạm vào. Chu Lạc Tích âm thầm đặt cả hai tay lên hai bên eo anh, rất nhanh cô liền phát hiện ra phía dưới eo trái của anh có một nốt ruồi nhạt màu. Phải ở khoảng cách gần thế này mới có thể phát hiện ra, nói không chừng, chỉ có mỗi mình cô biết thôi.

Chu Lạc Tích bất giác cong môi. Cô dùng đầu ngón tay vẽ theo điểm đó, thân thể cũng nương theo động tác tò mò mà hơi rướn về phía trước. Tuy nhiên, cô nhanh chóng phát hiện vị trí mình đang ngồi đã xảy ra biến chuyển sinh lý lạ lùng. Mi mắt Chu Lạc Tích giật thót, không hiểu tại sao sự thay đổi này lại đến nhanh như vậy, cô đã làm cái gì đâu cơ chứ?

Anh không biết kiềm chế một chút à?! Chu Lạc Tích lập tức muốn đứng dậy.

"Ngồi yên nào." Giọng Tần Việt hơi trầm xuống, anh đè chân cô lại không cho cử động, kéo cô sát vào lòng để gò má cô áp chặt vào lồng ngực mình.

Chu Lạc Tích lập tức nghe thấy tiếng tim anh đập dồn dập như trống thúc, nhịp sau nhanh hơn nhịp trước, mạnh mẽ vô cùng. Cô ngửa đầu muốn nhìn anh, lại bắt gặp yết hầu đang nhấp nhô đầy quyến rũ.

Giống như chú mèo con nhìn thấy tia laser đang di chuyển, chẳng hiểu bị xui khiến thế nào, Chu Lạc Tích lại vô thức đưa đầu lưỡi ra khẽ l**m một cái.

Toàn thân Tần Việt lập tức căng cứng, anh mãnh liệt bế xốc cô lên, bàn tay to lớn dùng sức bóp chặt lấy cằm cô.

"Em l**m cái gì hả?" Anh cất giọng khàn đặc đến đáng sợ, hơi thở nóng bỏng dừng lại ngay bên khóe môi cô.

Lông mi Chu Lạc Tích khẽ run, vừa làm xong cô đã hối hận rồi, nhưng bản tính lại thích đối đầu, cô không chịu thua mà nói: "Chỉ cho phép anh làm vậy với em... em không được làm sao?"

Đáy mắt Tần Việt đột nhiên tối sầm, anh cúi đầu chiếm trọn lấy đôi môi dẻo miệng kia.

"Được, sao lại không được chứ." Anh tì trán vào cô th* d*c, "Ngoan, thè lưỡi ra, để anh l**m một chút."

ĐỂ HẠN CHẾ ĂN CẮP MK: unnisn

Đọc ở allin. tyt hoặc trichtinhlau để ủng hộ editor

*

Chạng vạng tối hôm sau, đứng trước gương trong phòng ngủ, Chu Lạc Tích nhìn chằm chằm bóng dáng như lột xác hoàn toàn của mình. Cô đánh giá qua lại một lượt, vô cùng hài lòng. Sao cô mặc gì cũng đẹp đến thế cơ chứ?

Tần Việt tựa người vào khung cửa, ánh mắt chứa ý cười nhìn cô xoay qua xoay lại. Bộ váy vest màu xám ánh sao với thiết kế siết eo ôm mông càng tôn lên vóc dáng thon gọn, mang đến vẻ gợi cảm vừa phải. Cô nhóc rất ít khi mặc kiểu trang phục này, không ngờ lại làm nổi bật thêm vài phần khí chất trưởng thành, chững chạc. Chỉ có điều, khuôn mặt trong gương vẫn quá đỗi rạng rỡ tinh xảo, giữa đôi mày còn vương nét ngây thơ của thiếu nữ.

Tần Việt rảo bước đi vào đứng sau lưng cô, hai tay vòng qua ôm trọn lấy cô vào lòng.

"Anh đừng có cọ loạn, hỏng mất kiểu tóc của em đấy." Chu Lạc Tích hơi nghiêng đầu né tránh.

Tần Việt vẫn để ngoài tai.

"Lại làm gì vậy..." Xúc cảm khiến cô bất giác căng cứng người, "Anh có định cho em ra cửa không thế hả?"

Bắt cô đi cùng anh dự tiệc tối, đã gần tới giờ xuất phát rồi mà anh còn xáp lại đây quấy rối.

Tần Việt cúi người, đôi môi mỏng khẽ lướt qua vành tai cô, trong gương phản chiếu bóng dáng hai người quấn quýt bên nhau. Anh khoác trên người bộ âu phục may đo màu xám đậm, chất vải lụa thẳng tắp ánh lên vẻ sang trọng dưới ánh đèn, phần cổ tay áo cài khuy bạch kim tỏa sáng hài hòa cùng chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn.

Áo vest giày da, phong thái tinh anh mười phân vẹn mười. Thế nhưng dáng vẻ chân thật bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng, kiêu ngạo pha lẫn chút cấm dục này của anh, lại chỉ có mình Chu Lạc Tích rõ nhất.

Chu Lạc Tích ngắm nhìn sườn mặt hoàn hảo của anh trong gương, trong lòng thầm cảm thán: Đúng là đẹp trai thật đấy, nhưng sao bụng dạ lại đen tối đến vậy không biết.

Cổ tay bỗng truyền đến cảm giác lành lạnh, Chu Lạc Tích rũ mắt, phát hiện Tần Việt đang đeo đồng hồ cho cô. Thiết kế giống hệt chiếc đồng hồ trên tay anh, trông chẳng khác nào đồ đôi.

"Em không đeo đâu." Chu Lạc Tích theo bản năng cự tuyệt.

Tần Việt vẫn kiên trì giúp cô đeo lên: "Yên tâm, không ai nhận ra em đâu."

Chu Lạc Tích: "..."

Tần Việt lấy cà vạt ra, ra hiệu cho Chu Lạc Tích giúp mình. Chỉ là tiện tay mà thôi, Chu Lạc Tích nhận lấy cà vạt định bảo anh cúi người xuống, nào ngờ Tần Việt trực tiếp bế bổng cô lên mặt bàn trang điểm, hai tay chống vững vàng hai bên người cô.

Gương mặt tuấn tú sát ngay trong gang tấc khiến lông mi Chu Lạc Tích khẽ rung, cô đưa tay đẩy đẩy bả vai anh: "Không cần phải áp sát thế này đâu."

Cô thắt cà vạt cho anh, anh đeo đồng hồ cho cô…đó là khung cảnh đã vô số lần lặp đi lặp lại trong tâm trí Tần Việt vào những đêm dài khó ngủ. Và giờ đây, giấc mơ ấy cuối cùng đã phản chiếu thành hiện thực.

Ánh mắt Tần Việt càng thêm thâm trầm. Càng là lần đầu nếm trải, anh lại càng khao khát nhiều hơn nữa. Một lần sao có thể đủ, anh muốn có cô cả đời cả kiếp này.

Bữa tiệc tối nay do Hội trưởng hiệp hội doanh nghiệp thành phố Sóc - Tiêu Trấn đứng ra tổ chức. Tinh anh tề tựu, không khí trong hội trường vô cùng náo nhiệt với những màn giao bôi chúc tụng.

Những người này sớm đã nghe phong thanh rằng "Thái tử gia" nhà họ Tần ở thành phố Hải chuẩn bị mở rộng bản đồ sang thành phố Sóc, nên không ít người cầm ly rượu xáp lại gần Tần Việt bắt chuyện. Trên mặt họ chất đầy ý cười, nhưng trong lời nói lại ẩn giấu lưỡi dao cùng sự dò xét.

Chu Lạc Tích khoác tay Tần Việt đứng bên cạnh anh. Từ nhỏ đến lớn, những dịp thế này cô đã cùng anh trải qua không biết bao nhiêu lần. Mấy trò khách sáo thảo mai, những lời thăm dò vòng vo này, cô nhắm mắt lại cũng có thể diễn theo được.

“Không đi cùng anh nữa đâu.” Đại tiểu thư cạn sạch kiên nhẫn, hất tay ra không chịu theo nữa.

Cảm giác ấm áp mềm mại nơi khuỷu tay bỗng chốc trống vắng, Tần Việt rũ mắt liếc nhìn. Anh không ép buộc, chỉ hạ giọng dặn dò: “Đừng đi đâu xa đấy.”

Ngay sau đó, anh quét mắt về phía Vu Cách đang đứng sau lưng. Ý vị trong ánh mắt không thể nào rõ ràng hơn: Đi theo Chu Lạc Tích.

Trong mắt Vu Cách xẹt qua một tia kinh ngạc. Thân là trợ lý tổng giám đốc, trước nay ở những sự kiện thế này cậu ta luôn như hình với bóng theo sát Tần Việt, chưa từng được giao việc chăm sóc Chu tiểu thư. Nhưng hễ nhớ tới khuôn mặt sầm sì của sếp Tần khi Chu tiểu thư mất liên lạc ngày hôm qua, Vu Cách liền hiểu ra, lẳng lặng bám theo.

Chu Lạc Tích tùy ý dạo quanh khu vườn, rất nhanh đã phát hiện ra Vu Cách đang lấm la lấm lét đi phía sau. Cô dừng bước, quay đầu nhìn: "Cậu đi theo tôi làm gì?"

Vu Cách cười ngượng nghịu: "Là sếp Tần dặn dò ạ."

Chu Lạc Tích: "Chỉ loanh quanh trong vườn hoa thôi mà, có gì mà phải dán mắt vào tôi chứ."

Cô còn có thể bị người ta ăn thịt hay sao? Rõ ràng người sẽ ăn thịt cô chỉ có anh mà thôi.

Vu Cách đành phải giãn khoảng cách, chuyển sang âm thầm theo dõi từ xa, cho đến khi điện thoại đổ chuông. Cậu ta liếc nhìn số máy gọi đến, rồi lại nhìn Chu Lạc Tích đang uể oải tựa vào lan can ngọc thạch bên hồ nước. Xác nhận tạm thời cô sẽ không có chuyện gì, cậu ta mới xoay người đi nghe máy.

Chu Lạc Tích nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lơ đãng quét về phía đông người nhất phòng tiệc. Vừa vặn cô thấy Tiêu Trấn đang dắt một cô gái trẻ tuổi tới trước mặt Tần Việt. Nhìn khẩu hình miệng, cô lờ mờ nhận ra được ba chữ "cháu gái ngoại".

Tần Việt đang quay lưng về phía Chu Lạc Tích nên cô không thấy rõ vẻ mặt anh lúc này. Với thân phận của Tần Việt, mỗi lần tham dự sự kiện đều không thiếu phụ nữ chủ động lấy lòng.

Lần đầu tiên Chu Lạc Tích nhận ra Tần Việt rất được phái nữ chào đón là hồi anh còn học cấp ba. Tuần nào ngăn bàn anh cũng đầy thư tình, thậm chí có nữ sinh còn to gan chặn đường tỏ tình thẳng mặt. Bắt đầu từ lúc đó, cô chợt nhận ra rằng, Tần Việt sau này sẽ yêu đương, có bạn gái, kết hôn và có gia đình riêng. Anh có thể mãi mãi làm anh trai cô, nhưng sẽ không thể mãi mãi ở bên cạnh cô được.

Đúng lúc này, Chung Diệu Kiệt bước tới: "Sao Chu tiểu thư lại ở đây một mình vậy?"

Chu Lạc Tích liếc mắt nhìn hắn rồi im lặng, ánh mắt mang theo vài phần kiêu ngạo. Chung Diệu Kiệt không ngờ một cô thư ký quèn bên cạnh Tần Việt lại dám ra vẻ với mình. Hắn cố nhịn xuống, đi thẳng vào vấn đề: "Chu tiểu thư, có chuyện này không biết cô có thể nể mặt giúp đỡ một chút không?"

Chu Lạc Tích ngước mắt: "Giúp chuyện gì?"

Cô và hắn vốn chẳng có qua lại, lần gặp duy nhất là trên bàn tiệc của Trung Liên. Sau đó, phục vụ phòng nói có người gửi quà cho cô đề tên Trung Liên, và mỗi người trong đội ngũ của Tần Việt đều nhận được một phần.

Chung Diệu Kiệt đánh giá Chu Lạc Tích từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt có chút trắng trợn: "Cô là người phụ nữ của Tần Việt đúng không?"

Ngay trên bàn tiệc hắn đã nhìn ra Tần Việt chăm sóc cô vô cùng tỉ mỉ, không giống chiều con gái thì cũng là nuông chiều người tình. Liên tưởng tới mấy cô thư ký mình đang bao nuôi, hắn lập tức đưa ra phán đoán, huống hồ hạng người như Tần Việt làm sao thiếu phụ nữ được.

Chung Diệu Kiệt hạ thấp giọng, điệu bộ đầy vẻ "khuyên bảo": "Cô em à, đàn ông có mới nới cũ là bản năng rồi, chỉ có tiền nắm trong tay mới là thật thôi."

Nghe vậy, khóe môi Chu Lạc Tích khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Lần đầu tiên trong đời có người muốn dùng tiền mua chuộc cô đấy. Cô, Chu Lạc Tích này, thứ không thiếu nhất chính là tiền.

"Vậy anh muốn tôi làm gì?" Cô thuận thế hỏi lại bằng giọng điệu bình tĩnh pha chút trêu đùa.

"Về cơ bản Tần Tổng đã chọn trúng Trung Liên rồi, cô chỉ cần nói khéo vài lời trước mặt ngài ấy. Sau khi thành công, tôi sẽ cho cô con số này." Chung Diệu Kiệt vừa nói vừa giơ tay ra hiệu số ba.

Kể từ khi biết Tần Việt coi Khải Nguyên là lựa chọn thứ hai, hắn đã bắt đầu cuống cuồng. Món nợ cá độ bóng đá ngày một lớn, vài chục triệu tệ thì đã sao, cứ giải quyết xong chuyện cấp bách đã rồi tính tiếp. Dù sao Tần Việt cũng chỉ rót vốn, tương lai Trung Liên vẫn do anh em họ quản lý, lo gì không có cơ hội vơ vét?

Đó là lời Chung Thịnh Kiệt khuyên hắn, và hắn thấy cực kỳ có lý, thậm chí còn hối hận vì không ký hợp đồng sớm hơn. Lão già Triệu Quốc Huy sắp gần đất xa trời rồi, có bản lĩnh gì mà đòi tranh giành chứ? Bây giờ mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ thiếu "gió đông", và người phụ nữ trước mặt chính là cơn gió đó.

Chu Lạc Tích nhìn tay hắn ra dấu, nhẹ nhàng bật cười mỉa mai: "Ba chục triệu tệ á? Cái giá này của anh còn chẳng đắt bằng viên đá quý mà Tần Tổng tặng cho tôi đâu."

Sắc mặt Chung Diệu Kiệt biến đổi. Ba chục triệu cái gì? Ý hắn là ba trăm ngàn tệ!

Hắn sầm mặt: "Chỉ là nhờ Chu tiểu thư nói một hai câu thôi, chút chuyện cỏn con này mà cô cũng không đồng ý sao?"

Chu Lạc Tích lắc nhẹ ly rượu, thong thả nói: "Vậy chắc anh không biết rồi, dạo gần đây tôi rất được Tần Tổng sủng ái đấy. Tôi của bây giờ, một chữ đáng giá ngàn vàng cơ."

Sắc mặt Chung Diệu Kiệt hoàn toàn tối tăm: "Cô đừng có mà không biết điều."

Chu Lạc Tích ghét nhất hạng người lật mặt nhanh như lật bánh tráng, thấy hắn mất bình tĩnh, cô liền mất hứng diễn kịch, xoay người định đi. Chung Diệu Kiệt chặn cô lại, nhìn dáng vẻ nhíu mày của cô, hắn chợt thấy lúc cô tức giận còn xinh đẹp hơn lúc cười.

Hắn nhếch mép tà niệm, đột nhiên tiến sát: "Tần Việt bao nuôi cô bao nhiêu tiền, chi bằng cô theo tôi đi?"

Lời vừa dứt, Chu Lạc Tích liền không chút do dự hắt thẳng ly rượu vào mặt hắn. Nước rượu bắn đầy lên mặt Chung Diệu Kiệt, chảy dọc theo cổ áo trông vô cùng chật vật.

Cô lạnh lùng cất lời, giọng không lớn nhưng từng chữ đanh thép: "Khu bất động sản lớn nhất thành phố Hải là do nhà tôi xây, Xây dựng Bách Xuyên, Công nghệ Lăng Kỳ, Tư bản Tấn Long đều là cơ ngơi của nhà tôi cả. Bảo tôi đi theo anh sao? Anh ngay cả gót chân của bản tiểu thư còn chẳng chạm tới nổi đâu!"

Chung Diệu Kiệt chết đứng tại chỗ, khuôn mặt đan xen giữa sự nhục nhã và kinh ngạc. Hắn không thể tin người phụ nữ xinh đẹp này lại có xuất thân khủng khiếp đến vậy.

Giọng Chu Lạc Tích vừa phải nên chỉ vài người xung quanh thấy cảnh hắt rượu chứ không biết nội tình, cũng chưa gây náo động lớn. Mãi đến khi Tần Việt dẫn theo một nhóm người bước về phía này, mọi ánh mắt mới đổ dồn tới.

Chung Thịnh Kiệt sợ hãi đến tái mặt, vội chạy tới kéo em trai lùi lại: "Diệu Kiệt chắc chắn đã uống quá chén nên mới mạo phạm Chu tiểu thư, xin hãy lượng thứ cho!" Lời xin lỗi này nói với cô nhưng mắt lại lấm lét nhìn Tần Việt, chẳng chút thành ý.

Tần Việt căn bản chẳng thèm liếc anh em nhà họ Chung, ánh mắt anh chỉ dán chặt lên người Chu Lạc Tích. Cô đứng đó, tinh nghịch chớp mắt với anh, chẳng hề thấy lúng túng khi vừa gây chuyện, ngược lại còn lộ vẻ kiêu ngạo nhỏ bé giữa đôi mày.

Tiêu Trấn thấy thế vội ra hiệu cho Chung Thịnh Kiệt đưa em trai rời đi. Nhưng Chung Thịnh Kiệt không muốn, hắn cảm giác Tần Việt sắp bỏ rơi Trung Liên nên cực kỳ bất an: "Tần Tổng, chuyện này nhất định có hiểu lầm..."

Tần Việt vẫn giữ thái độ dửng dưng, chỉ chú ý tới mấy giọt rượu bắn trên tay Chu Lạc Tích. Anh lên tiếng với Tiêu Trấn: "Hội trưởng Tiêu, xin thất lễ một chút."

Tiêu Trấn nghe anh gọi bằng chức danh xã giao, sắc mặt liền biến đổi trong chớp mắt.

Trong phòng nghỉ, Chu Lạc Tích khom người rửa tay. Mùi nước rửa tay dịu nhẹ khiến tâm trạng cô thư thái hơn. Khi cô bước ra, liền thấy Tần Việt đang đứng lặng bên cửa sổ, bóng lưng anh toát ra vẻ tĩnh lặng đầy áp lực.

Nghĩ đến việc Tần Việt vẫn chưa chốt chọn Trung Liên hay Khải Nguyên, mà xét về lợi ích, Trung Liên rõ ràng nhỉnh hơn, Chu Lạc Tích thầm nghĩ. Cô cắn môi, đứng yên nhìn anh.

Tần Việt xoay người lại, thấy cô đứng thẳng tắp với vẻ mặt thấp thỏm. Anh bước tới: "Sao lại trưng ra vẻ mặt này?"

Chu Lạc Tích: "Anh và Trung Liên bây giờ coi như xé mặt nhau rồi phải không? Tiêu Trấn và họ có quan hệ gì đó đúng không? Kế hoạch tiếp theo của anh thế nào?"

Dừng một chút, cô nói tiếp: "Anh Tần Việt, tuy em khinh thường trò thổi gió bên gối, nhưng mà giờ em có thể 'thổi' với anh một chút không?"

Đuôi mày Tần Việt nhướng lên: "Em thổi thử xem nào."

Chu Lạc Tích kiễng chân kề sát tai anh, hơi thở ấm áp mang theo hương rượu thoang thoảng phả qua: "Đừng chọn Trung Liên."

Tần Việt cười trầm thấp: "Chỉ vậy thôi sao?"

Chu Lạc Tích trợn tròn mắt, không vậy thì còn thế nào nữa?

Tần Việt ung dung nhìn cô. Chu Lạc Tích hiểu ý, liền nhanh chóng hôn lên má anh một cái thật dứt khoát.

Giây phút ấy, đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Việt bỗng sáng rực lên sự khát khao và rung động. Anh ôm lấy eo cô, tay kia nâng gương mặt cô lên, ánh nhìn vừa dịu dàng vừa nóng bỏng: "Tích Tích, đây là lần đầu tiên em chủ động hôn anh."

Chu Lạc Tích lại dứt khoát nắm tay anh kéo xuống, gằn từng chữ: "Nghe lời em, tiền của anh không được để loại người đó kiếm đâu đấy!"

Trong đôi mắt cô lúc này chỉ toàn là khát vọng dành cho chính nghĩa, chẳng chút dịu dàng kiều diễm nào như anh tưởng tượng.

Tần Việt: "..."