Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 23

Chiếc xe vừa dừng hẳn, Chu Lạc Tích đã vội vàng lao ra ngoài.

Cô chạy một mạch không ngoảnh lại, sau khi vào thang máy thì điên cuồng nhấn nút đóng cửa. Lên tới tầng cao nhất, cô quẹt thẻ phòng, lao vào bên trong và lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.

Cô không muốn ở lại thành phố Sóc thêm một giây nào nữa, không muốn đi cùng Tần Việt nữa, cô thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa rồi!

Tại cổng chính khách sạn, Vu Cách bước xuống từ ghế phụ, trố mắt nhìn Chu tiểu thư giống như con bò tót nhìn thấy tấm vải đỏ, vút một cái đã lao thẳng vào trong khách sạn.

Tình huống gì thế này nhỉ? Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy Chu tiểu thư nổi giận lôi đình đến vậy.

Thế nhưng vách ngăn ở ghế sau luôn được kéo lên kín mít, Vu Cách hoàn toàn không biết hai người họ đã xảy ra chuyện gì.

Sắc mặt của Tần Tổng lúc này cũng lạnh lẽo đến đáng sợ, Vu Cách khựng lại, vô cùng thấp thỏm lên tiếng: "Tần Tổng?"

Tần Việt nhíu mày nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô gái nhỏ vừa chạy trốn, chợt nghĩ đến điều gì đó, anh bảo Vu Cách: "Cậu quay lại đó một chuyến đi."

Chu Lạc Tích thậm chí còn chẳng buồn đóng cửa phòng, cô cứ thế tự mình nhét bừa quần áo vào vali cho đầy, đến khi không kéo được khóa, cô đành phải ngồi hẳn lên trên rồi dùng sức ấn mạnh xuống.

Cuối cùng cũng dọn xong, cô đẩy vali định bước ra ngoài, vừa quay người lại...

Tần Việt đang đứng ở cửa phòng, đường nét xương quai hàm căng cứng, đuôi mày trĩu nặng, thân hình cao lớn giống như một vị hung thần đứng chặn tại đó.

"Anh tránh ra!" Giọng Chu Lạc Tích cao vút, đôi mắt hạnh mở to trừng mắt nhìn anh.

Tần Việt không nhúc nhích, giơ tay nắm lấy tay cầm vali của cô: "Tích Tích."

Chu Lạc Tích nắm chặt tay cầm muốn giật lại, nhưng chút sức lực của cô ở trước mặt Tần Việt vốn dĩ chẳng thấm tháp vào đâu.

"Anh đi ra ngoài cho em! Ra ngoài!" Chu Lạc Tích buông vali chuyển sang giơ tay đẩy anh, đôi mắt đỏ ngầu tức giận gắt gao nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Tần Việt im lặng nhìn cô, anh sải bước tiến tới, chủ động đón nhận những cú đấm trút giận của cô.

Mặc kệ cô tiêu hao hết chút sức lực của mình xong, anh mới đưa tay lên.

"Anh đừng chạm vào em...!" 
Chu Lạc Tích ngay lập tức nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên bị Tần Việt nhốt trong phòng cưỡng hôn.

Cô hất mạnh tay anh ra, lảo đảo lùi về phía sau. Theo từng bước tiến lại gần không ngừng của Tần Việt, ngọn lửa giận trong mắt Chu Lạc Tích dần biến thành sự đề phòng và kinh hãi.

"Anh... anh định làm gì hả? Tần Việt! Anh đi ra ngoài ngay có nghe thấy không hả!"

Tần Việt không lùi mà còn tiến tới, anh từ đầu đến cuối không nói một lời, rũ mắt chằm chằm nhìn cô, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng tắp đầy áp lực.

Chu Lạc Tích liếc nhìn cánh cửa phòng phía sau anh, định lách qua người anh để bỏ trốn.

Tần Việt giơ tay ôm ngang eo cô, mạnh mẽ bế xốc cô quay lại rồi ấn xuống giường.

Đệm giường lún xuống, Chu Lạc Tích càng hoảng hốt hơn, bắt đầu vùng vẫy đấm đá loạn xạ.

Chu Lạc Tích lúc này mới nhận ra và hiểu rõ mọi chuyện. Tần Việt vốn cố ý đưa cô đến thành phố Sóc; ở nơi hoàn toàn xa lạ ấy, mọi sự chú ý của cô chỉ có thể dồn hết vào anh.

Anh muốn khoét bỏ sạch sẽ ấn tượng về một người anh trai vốn đã ăn sâu bén rễ trong đầu cô, để cô tỉnh táo nhận ra rằng anh là một người đàn ông có mưu đồ mãnh liệt và tràn đầy d*c v*ng đối với cô.

Thậm chí anh cũng có lúc nóng nảy, không còn là người anh trai suốt hai mươi mấy năm qua chưa từng nổi giận với cô, luôn răm rắp chiều theo cô nữa. Tính khí của anh quả thật rất lớn!

Chu Lạc Tích tức giận đến mức toàn thân run rẩy, đấm đá đến kiệt sức rồi dần dần rũ hai tay xuống.

Mặt Tần Việt bị cô tát mấy cái, gò má trái nhanh chóng ửng lên vết đỏ, cằm cũng bị móng tay cô cào xước vài đường.

Tần Việt mặc kệ cho cô đánh đủ rồi mới dùng một tay kìm chặt cổ tay cô, tay kia nâng cằm cô lên.

"Em muốn đi đâu?"

"Về nhà!" Chu Lạc Tích nghiêng đầu né tránh, "Em không muốn ở cùng một chỗ với anh!"

"Không muốn ở cùng với anh," Sắc mặt Tần Việt càng lúc càng thêm âm trầm: "Là muốn quay về tìm Hứa Đình sao?"

"Đúng vậy! Em chính là muốn đi tìm Hứa Đình!" Chu Lạc Tích đang lúc tức giận, cố tình hùa theo lời anh mà hét lên: "Hứa Đình tuyệt đối sẽ không bao giờ hung dữ với em như vậy..."

Lời còn chưa dứt, Tần Việt đã trực tiếp cúi đầu hung hăng chặn lấy môi cô, anh cất giọng lạnh lẽo: "Tích Tích, lẽ ra anh nên cho em biết từ sớm mới phải."

Anh cọ xát thật mạnh lên đôi môi cô, chất giọng khàn khàn vang lên: "Từ đầu đến cuối, anh đều không có cách nào chịu đựng được việc bên cạnh em xuất hiện bất kỳ gã đàn ông nào khác cả."

Không liên lạc được với cô, trong lòng anh chất đầy lo lắng, vất vả lắm mới tìm thấy cô, lại nhìn thấy cô đang nói nói cười cười với một người đàn ông khác.

Giống như rất nhiều lần trước đây, anh chỉ là người anh trai thanh mai trúc mã của cô, không có bất kỳ lập trường nào cả, điều duy nhất có thể làm chỉ là trơ mắt đứng nhìn.

Sau đó âm thầm lén lút điều tra rõ ràng từng kẻ muốn tiếp cận cô trong bóng tối rồi xử lý thật sạch sẽ.

Tần Việt đột nhiên tự giễu cười một tiếng, sâu trong đáy mắt cuộn trào một cơn sóng ngầm càng thêm tăm tối: "Dù sao thì trong lòng em, anh cũng chẳng phải hạng người tốt đẹp gì, vậy thì anh sẽ nói hết mọi chuyện ra luôn nhé."

"Tích Tích, ở chỗ này của em." Anh chậm rãi vén vạt áo của cô lên, "Chỉ có thể có anh mà thôi."

Chu Lạc Tích rùng mình một cái, càng thêm kinh ngạc trước những lời anh nói.

"Chỉ cần em nguôi giận, em muốn đánh anh thì đánh, muốn cắn thì cắn." Anh cúi xuống, hôn lên khóe mắt đang ửng đỏ của cô.

"Nhưng nếu em còn dám để người khác bước vào trong lòng mình nữa, anh sẽ không xử bọn họ đâu, anh sẽ xử lý em thôi."

Chu Lạc Tích nhạy cảm khẽ run rẩy: "Đồ b**n th**... anh rút tay ra đi...!!"

Sự hoảng loạn khiến nhịp thở của cô trở nên dồn dập, nhưng lại vô tình giống như đang thuận theo sự xâm chiếm của anh.

"Tích Tích." Tần Việt thấp giọng, nhưng bàn tay lại hoàn toàn không có ý định dừng lại. "Em không đi được đâu."

Chu Lạc Tích tức giận đến mức cả người càng run bần bật, cô nhắm mắt lại, ép buộc bản thân phải bình tĩnh: "Anh cút ra ngoài cho em!"

Nhận thấy giọng nói của cô đã mắng đến mức khản đặc rồi, anh rũ mắt, cuối cùng vẫn buông bàn tay đang kìm kẹp cô ra, chầm chậm đứng dậy.

Chất lỏng trong trẻo mát lạnh rót vào đáy cốc. Tần Việt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào chiếc cốc cho đến khi hứng đầy nước.

Anh cầm lấy, đẩy cửa bước vào, đặt cốc nước lên mặt tủ đầu giường.

"Tích Tích, giọng em khản rồi, uống ngụm nước đi."

Chu Lạc Tích không thèm để ý đến anh, lấy một góc chăn trong tay coi như tóc của Tần Việt mà vò đi vò lại, dứt cật lực để trút giận.

Nhìn bóng lưng cô từ đầu đến cuối vẫn quay về phía mình, anh lên tiếng: “Em tự uống, hay để anh đút cho em?”

Lại là cái giọng điệu này! Lại là cái kiểu đe dọa này!

Cả người Chu Lạc Tích như bị điện giật bật phắt dậy khỏi giường, cô đi chân trần xuống đất, cầm lấy cốc thủy tinh ngửa cổ uống cạn, ngay sau đó lấy đà ném thẳng chiếc cốc về phía Tần Việt.

Chiếc cốc bay vèo qua, Tần Việt đến mí mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, trên lồng ngực vang lên một tiếng đập nặng nề. Tiếp theo đó là tiếng cốc lăn xuống đất vỡ tan tành.

Chu Lạc Tích ngây người ra, đôi môi khẽ hé mở.

Sắc mặt Tần Việt không hề thay đổi, tựa như mảnh thủy tinh cứng rắn đập vào ngực anh không đem lại chút cảm giác đau đớn nào.

Chu Lạc Tích: "Anh... sao anh không né..."

Tần Việt vẫn luôn nhìn cô, ánh mắt nóng rực: "Chọc em tức giận, đáng bị phạt."

Anh chậm rãi bổ sung thêm: "Còn muốn ném nữa không? Cốc giống như vậy ở bên ngoài vẫn còn năm chiếc."

Anh lại đảo mắt qua mặt tủ đầu giường, cười nhạt nói với cô: "Dùng đèn bàn cũng được."

Chu Lạc Tích trợn tròn mắt, bị sự b**n th** của anh làm cho hoảng sợ đến mức không thốt nên lời.

"Đừng nhúc nhích."

Tần Việt thấy cô loạng choạng, sợ cô giẫm phải mảnh vỡ thủy tinh, vội vàng đỡ cô ngồi xuống mép giường.

Anh gập gối khuỵu một chân bên mép giường, nâng hai bàn chân của cô lên cẩn thận kiểm tra.

Mười ngón chân của Chu Lạc Tích đều sơn móng màu hồng nhạt, ánh đèn chiếu xuống trông thật mịn màng và cân đối.

Bàn chân cô còn chưa to bằng bàn tay anh, anh dễ dàng ôm trọn lấy chúng.

Bị anh chạm vào có hơi ngứa một chút. Chu Lạc Tích lập tức rụt chân lại.

Tần Việt nhìn chằm chằm một lúc mới rời tầm mắt, rũ mắt bắt đầu nhặt những mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất.

Mảnh vỡ thủy tinh cực kỳ sắc bén, vỡ vụn văng tung tóe trên sàn, Tần Việt vừa mới chạm vào một mảnh, đầu ngón tay đã bị cứa ra một vết thương.

Chu Lạc Tích tinh mắt nhìn thấy vệt đỏ chói mắt đó, nháy mắt sững người: "Máu kìa... anh bị cứa trúng rồi à?"

Tần Việt cúi đầu nhìn, giọng điệu thản nhiên: "Chỉ là một vết xước nhỏ thôi, không sao đâu."

Nhưng những giọt máu trên ngón tay anh đang dọc theo đầu ngón tay chầm chậm chảy xuống, thoạt nhìn đã thấy rất đau rồi, bị cắt trúng là da thịt bằng xương bằng máu thực sự đấy.

Chu Lạc Tích là một người ngay cả bị nhổ đi một sợi tóc cũng sẽ kêu lên đau đớn, huống hồ là nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

"Anh không thể lấy chổi vào mà quét sao, cứ nhất định phải..." Nói được một nửa, Chu Lạc Tích chợt phản ứng lại, dùng mũi chân trắng nõn chọc chọc vào vai anh: "Tần Việt, anh cố tình đúng không?"

Chẳng qua chỉ là nhặt vài mảnh thủy tinh thôi mà còn có thể làm đứt tay mình được sao? Anh đâu phải làm bằng bông chứ!

Tần Việt ngước mắt nhìn cô: "Đã nguôi giận chưa?"

Quả nhiên là cố ý mà! Anh không biết đau hay sao!

"Đừng nhặt nữa, em gọi phục vụ phòng lên, anh... anh tự đi cầm máu trước đi."

Chu Lạc Tích nói xong cũng không nhìn anh nữa, đi thẳng đến cầm điện thoại bàn gọi xuống quầy lễ tân.

Tần Việt chăm chú nhìn sườn mặt của cô, đứng dậy bước ra ngoài, một lát sau, anh lại bước vào, trong tay cầm theo một miếng băng cá nhân.

"Một tay dán không được, Tích Tích giúp anh trai được không?"

Chu Lạc Tích: "..."

Lúc này lại bắt đầu xưng anh trai rồi đấy, người đàn ông tâm cơ này!

Ánh mắt Chu Lạc Tích rơi xuống miếng băng cá nhân. Trong đầu đột nhiên nhớ lại, cô cũng từng đưa cho Hứa Đình một miếng băng cá nhân như vậy.

Tần Việt: "Đang nghĩ đến ai?"

Chu Lạc Tích giật mình một cái. Người này... sao lại nhạy bén thế nhỉ.

Chu Lạc Tích tức tối cự lại: "Mặc kệ em nhớ đến ai, có bản lĩnh thì anh chui vào trong đầu em mà xem."

Nghĩ đến việc bàn tay này đã từng làm những trò xấu xa trên người mình, động tác dán băng cá nhân của Chu Lạc Tích không được nhẹ nhàng cho lắm.

"Anh có thể ra ngoài được rồi đấy."

Không cho cô về thành phố Hải. Vậy thì anh cũng đừng hòng được ở trong phòng của cô.

Tần Việt không có ý định rời đi: "Anh đã bảo Vu Cách mang đồ ở tiệm nhuộm vải của em về rồi, đang để ở bên ngoài, có muốn ra ngoài xem thử không?"

Thấy anh nhắc đến chuyện này, Chu Lạc Tích hít sâu mấy hơi để lấy lại bình tĩnh, rồi đứng trên giường, bày ra dáng vẻ đầy khí thế, từ trên cao nhìn xuống anh.

"Tần Việt, cho dù anh không cho em về thành phố Hải, em ra ngoài chơi cũng sẽ không báo cáo với anh đâu. Em không thích người khác quản lý mình, bây giờ anh cũng không có thân phận gì để quản em cả."

Trước đây cô coi anh là anh trai, nhưng bây giờ thì không phải nữa rồi.

Tần Việt: "Anh không có thân phận sao?"

Chu Lạc Tích ưỡn thẳng lưng: "Đúng thế! Giữa chúng ta, không có cái thân phận mà anh mong muốn đâu."

Tần Việt cười gằn một tiếng: "Cho nên anh chỉ có thể làm cho em sướng, nhưng em lại không thể cho anh một danh phận."

"Danh phận của em định chừa lại cho ai, cho Hứa Đình?"

"Không liên quan gì đến anh ấy!" Chu Lạc Tích lập tức phản bác lại: "Hơn nữa không phải tự anh đã nói sao, hai chuyện này chẳng hề xung đột với nhau."

Sắc mặt Tần Việt lại một lần nữa trầm xuống.

Chu Lạc Tích tinh ý nhận ra, trước hết lùi lại một bước, sau đó một tay chống nạnh một tay chỉ vào anh: "Tần Việt, anh thử lạnh mặt với em thêm lần nữa xem?"

Tần Việt im lặng một lát, nhìn sâu vào mắt cô: "Tích Tích, chuyện đã đến nước này rồi, em cảm thấy anh vẫn sẽ buông tay sao?"

Chu Lạc Tích: "Anh có thể ra ngoài được rồi, tạm thời em không muốn nhìn thấy... á..."

Tần Việt không nói gì, vươn một tay ra trực tiếp ôm cô từ trên giường sang.

Chu Lạc Tích hoảng hốt kêu lên vùng vẫy: "Anh lại muốn làm gì nữa đây?!"

Giọng điệu Tần Việt vẫn điềm tĩnh: "Ăn trưa đi, buổi chiều anh có việc phải ra ngoài, em sẽ không cần nhìn thấy anh nữa đâu."

Tần Việt nếu muốn mạnh tay mở rộng lãnh thổ ở thành phố Sóc, mối quan hệ với bên Tiêu Trấn bắt buộc phải được duy trì, anh cần có được sự ủng hộ của ông ấy.

Mặc dù chỉ dựa vào việc anh mang họ Tần thôi thì Tiêu Trấn đã tạo sự thuận lợi cho anh rồi, nhưng Tần Việt vẫn sẽ phải lấy ra đủ mười phần thành ý của mình.

"Buổi tối anh về rồi lại tiếp tục xin lỗi em nhé."

Chu Lạc Tích lườm anh một cái, ai mà thèm nghe anh xin lỗi chứ, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, có nói cũng vô ích thôi.

Tần Việt ôm đỡ lấy cô, lòng bàn tay bỗng nhiên hơi thu lại: "Có đau không?"

"... Anh đừng có n*n b*p nữa!" Thân thể Chu Lạc Tích run rẩy một cái, vùng vẫy muốn trèo xuống khỏi vòng tay anh.

"Được rồi, anh không động đậy nữa, cùng anh ăn trưa đi."

Ăn cơm xong, Tần Việt lấy từng bộ quần áo mà Chu Lạc Tích nhét lộn xộn vào trong ra xếp lại gọn gàng. Ba giờ chiều anh mới ra khỏi cửa, còn Chu Lạc Tích thì cả một buổi chiều không hề rời khỏi khách sạn, giấc ngủ trưa của cô kéo dài đến tận khi trời tối mịt mới tỉnh dậy.

Loáng thoáng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nước chảy. Chu Lạc Tích bước xuống giường, xỏ dép lê đi ra khỏi phòng ngủ, phát hiện phòng tắm bên ngoài đang sáng đèn.

Tần Việt sao lại đi tắm ở phòng tắm bên ngoài cơ chứ? Trong phòng của anh rõ ràng cũng có một phòng tắm riêng mà.

Hơn nữa cửa phòng tắm dường như đóng không kín, vẫn để hở một khe hẹp.

Chu Lạc Tích muốn đi ra phòng khách thì bắt buộc phải đi ngang qua cửa phòng tắm này.

Cô nhìn thẳng đi ngang qua, đồng thời tốt bụng giơ tay đóng chặt cái khe hở đang mở kia lại.

Chu Lạc Tích bưng cốc nước ngồi trên sô pha uống, một lát sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Tần Việt bước ra.

Chu Lạc Tích ngước mắt lên nhìn, phát hiện anh vậy mà lại c** tr*n, bên dưới đường thắt lưng săn chắc là một chiếc quần ngủ màu đen.

Nửa thân trên không mảnh vải che thân, cơ bắp vùng eo bụng rõ ràng từng múi, dời tầm mắt lên trên thêm chút nữa, Chu Lạc Tích đã nhìn thấy một dấu răng in rõ nét trên xương quai xanh của anh.

Là do cô cắn, đáng đời anh. Chu Lạc Tích bĩu môi, đầu ngón tay v**t v* viền mép cốc.

Tần Việt sải bước rộng đi về phía cô, ngồi xuống sô pha, mang theo hương gỗ thông lạnh lẽo vấn vít quanh người ôm chầm lấy cô vào lòng.

"Anh cứ nhất thiết phải ôm em à..." Chu Lạc Tích theo bản năng đưa tay lên, vừa chạm phải mảng da thịt mát lạnh trên lồng ngực anh thì lập tức rụt tay lại.

Tần Việt nhìn cô mỉm cười: "Nếu Tích Tích bằng lòng, anh có thể cho em ngồi trên người anh từ sáng đến tối."

Lời này nghe thế nào cũng không giống lời tử tế. Mặt Chu Lạc Tích nóng ran lên: "Anh đừng có hòng."

Tần Việt chăm chú nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng của cô một lúc, rồi đột nhiên nắm tay cô đặt lên một bên xương quai xanh của mình.

Chu Lạc Tích: "Làm gì thế?"

"Nhận lỗi." Tần Việt nói: "Chọc Tích Tích của anh tức giận rồi, chỉ cắn một cái thì sao mà đủ chứ."

Chu Lạc Tích: "..."

Cái dáng vẻ thong dong nhàn nhã này của anh chỗ nào giống đang nhận lỗi chứ, Chu Lạc Tích mới không thèm toại nguyện cho anh đâu.

Chu Lạc Tích mạnh mẽ rút tay về: "Chỗ đó của anh cứng như vậy, em không thèm cắn."

Nghe thấy thế, ánh mắt Tần Việt hơi khựng lại, yết hầu khẽ lăn lộn một cái thật nhẹ.

Tần Việt đưa tay cầm lấy một chiếc hộp nhung đặt trên bàn trà tới, mở ra.

Bên trong là năm viên đá sapphire với độ tinh khiết cực kỳ cao, ánh sáng trong suốt lấp lánh đẹp tựa như những vì sao.

Đôi mắt Chu Lạc Tích khẽ mở lớn, đồng tử trong trẻo lập tức phản chiếu một mảnh xanh biếc.

"Vốn dĩ định làm quà tết Trung thu."

Tần Việt dùng đầu ngón tay khẽ gảy gảy một viên đá sapphire trong số đó, giọng nói trầm thấp đầy dịu dàng vang lên: "Bây giờ đành phải sai người mang tới sớm để dỗ dành em nguôi giận vậy."

Bao năm qua, dù là ngày lễ lớn hay nhỏ, Tần Việt đều sẽ chuẩn bị quà tặng cho Chu Lạc Tích. Chỉ cần Chu Lạc Tích thích, đem đá quý ra làm bi ve chơi cũng được, anh hoàn toàn có khả năng mua nổi.

Chu Lạc Tích quả thực bị năm viên sapphire này làm lóa mắt một chút. Nhưng từ nhỏ đến lớn đồ tốt cỡ nào cô cũng đều đã nhìn thấy qua rồi, nên cũng không dễ dàng mềm lòng như vậy đâu.

Tần Việt quan sát biểu cảm của cô, thấy hàng lông mày cô đã có phần giãn ra đôi chút, anh liền cúi đầu, dùng sống mũi cọ cọ vào chóp mũi cô: "Tích Tích của anh đừng tức giận nữa, được không?"

"Em làm sao biết tức giận bằng anh được," Chu Lạc Tích hừ một tiếng: "Anh nói trước đi, ban ngày ban mặt anh nổi điên cái gì mà tức giận đến mức đánh em chứ... Từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ đánh em cả!"

Tần Việt nhìn cô, rồi bất ngờ n*ng m*ng cô lên ôm lấy như lúc nãy, khẽ vỗ một cái.

"Đánh em như thế này khiến em không thoải mái sao?"

Lực tay của anh lần này rất nhẹ, Chu Lạc Tích cảm nhận rõ ràng được sự run rẩy, các khớp xương của anh hơi lún vào một chút, sau đó lại chậm rãi bao trọn lấy.

Ngón tay của anh quá dài, luôn chạm vào như có như không... Không biết là anh cố tình hay là do anh không phát hiện ra nữa.

Chu Lạc Tích cắn cắn môi, cứng miệng nói: "Ai bị đánh mông mà lại thoải mái được chứ!"

Tần Việt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm thêm vài phần.

Chu Lạc Tích nghiêm túc nhắc nhở: "Nói vào chuyện chính đi, anh đừng có động chân động tay nữa!"

Tần Việt khựng lại một lát, cô gái nhỏ được bảo vệ quá tốt, anh không muốn để cô nghe thấy mấy chuyện dơ bẩn đó làm bẩn lỗ tai.

Tần Việt liền tóm tắt ngắn gọn súc tích, chỉ nói là mình chân ướt chân ráo đến thành phố Sóc, phải đối phó với các thế lực khắp nơi, đúng với câu rồng mạnh chẳng ép được rắn địa phương.

Chu Lạc Tích bề ngoài trông có vẻ đơn thuần không rành thế sự, nhưng tới lúc cần phải nhạy bén, cô luôn có thể ngay lập tức nhìn thấu mọi chuyện.

Ví dụ như khi nhìn thấy Triệu Tử Thành ở tiệm nhuộm vải, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên cô đã nghi ngờ liệu anh ta có đang theo dõi mình, muốn lợi dụng cô làm bàn đạp hay không.

"Cho nên…" Chu Lạc Tích mím môi, "Anh tưởng điện thoại của em không gọi được là do gặp rắc rối sao?"

Tần Việt: "Ừm."

Chu Lạc Tích: "Vậy lúc đó sao anh không nói, vừa lên xe sao anh không thèm nói gì hả? Anh không có miệng à, chỉ biết mỗi đánh em thôi!"

Tần Việt: "..."

Xem ra cái vỗ mông trong xe đó cô sẽ nhớ mãi cả đời.

"Nói chung là anh đừng hòng kiểm soát em," Chu Lạc Tích nhớ lại những lời nói dữ dằn của anh trên xe, cô nhấn mạnh: "Em lại càng không thể ngày ngày đêm đêm kề kề ở bên cạnh anh được đâu!"

Tần Việt không phủ nhận cũng chẳng đồng tình, cánh tay giữ chặt eo sau của cô kéo sát người vào trong lòng mình hơn.

Anh hỏi ngày mai cô có dự định gì chưa.

"Vẫn chưa đi dạo hết khu phố cổ đâu." Giọng điệu Chu Lạc Tích có phần thoải mái hơn, hễ nhắc đến chuyện đi chơi là tâm trạng cô lại có thể tốt lên vài phần.

Tần Việt: "Anh sẽ để vệ sĩ đi theo em."

Chu Lạc Tích chậc một tiếng, lập tức lại cau mày nhăn nhó: "Nhất định phải vậy sao?"

Cứ hễ nghĩ tới cảnh tượng có một người vệ sĩ vạm vỡ theo sát không rời nửa bước, chằm chằm theo dõi mình, toàn thân Chu Lạc Tích đã cảm thấy không được tự nhiên rồi.

"Thôi bỏ đi bỏ đi, em không ra ngoài nữa là được chứ gì."

"Chỉ riêng ngày mai thôi." Tần Việt vỗ vỗ nhẹ lên lưng cô, thả lỏng giọng dỗ dành: "Anh sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện."

Chu Lạc Tích ngước mắt lên: "Ý của anh là, sau ngày mai thì bên cạnh em sẽ không còn nguy hiểm gì nữa?"

"Bây giờ cũng không có." Tần Việt nói với giọng điệu vô cùng chắc chắn, giơ tay day day d** tai cô: "Có anh ở đây, sẽ không có kẻ nào dám đụng đến em đâu, anh chỉ là muốn đề phòng rủi ro trước mà thôi."

Chu Lạc Tích suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng gật đầu: "Vậy cũng được, em cho anh thời hạn một ngày để giải quyết đấy."

Tần Việt thuận thế nói tiếp: "Nếu không thì ngày mai đi cùng anh được chứ?"

Chu Lạc Tích vừa nghe thấy vậy liền híp mắt lại ngay lập tức: "Đây mới chính là mục đích thực sự của anh đúng không!"

Tần Việt bật cười, lấp lửng nói: "Tối mai ở thành phố Sóc có một buổi tiệc tối dành cho giới doanh nhân, anh đang thiếu một bạn đồng hành."

Chu Lạc Tích vừa nghe tên thôi đã biết đó là kiểu tiệc tùng sặc mùi danh lợi, nâng ly cạn chén xã giao rồi, cô chẳng có chút hứng thú nào cả.

Chu Lạc Tích thẳng thắn buông lời: "Anh không thể đi tìm người khác đi cùng được à?"

Lời này nghe lọt vào tai không khác gì việc đẩy anh ra ngoài cho người khác cả. Cô đối với anh quả thật là không hề có lấy một chút tính chiếm hữu nào mà. Cô gái nhỏ của anh thật hào phóng.

Tần Việt nhìn chằm chằm cô, không nói thêm lời nào nữa. Chạm phải ánh mắt u ám như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của anh, trong lòng Chu Lạc Tích run lên một nhịp.

"Anh làm sao lại nhìn em như vậy nữa..." Cô đưa tay lên che đôi mắt anh lại.

Lòng bàn tay ấm áp mềm mại phủ lên trên, Tần Việt vẫn không hề nhúc nhích.

Ấy thế mà dù cho tầm nhìn đã bị che khuất, anh vẫn có thể chuẩn xác tìm được đến đôi môi của cô.

Tay Chu Lạc Tích khẽ run rẩy, trong vô thức muốn trốn tránh, nhưng cái gáy lại bị một bàn tay khác của anh kẹp chặt vững vàng.

"Em mà còn dám nói ra những lời như vậy nữa…" Nụ hôn của anh mang theo vài phần tàn nhẫn thô bạo, lòng bàn tay to lớn quen thuộc luồn vào bao trọn lấy tất cả mọi thứ: "Anh sẽ l*t s*ch chỗ này của em, rồi ăn sạch sẽ đấy."