Eo thon bị siết chặt tới mức không còn đường lui, Chu Lạc Tích muốn lùi cũng không thể lùi, rõ ràng đang ở trên mặt nước nhưng cả người cô lại giống như chìm sâu dưới đáy hồ, toàn thân ướt sũng.
Những ngón tay thon dài của cô luồn vào mái tóc Tần Việt, mặc cho cô cào cấu thế nào cũng không thể ngăn cản sự chiếm đoạt mãnh liệt từ đôi môi anh.
Cô càng vùng vẫy, anh càng cuồng nhiệt chìm đắm. Sức ép từ đôi môi anh đè xuống khiến cả trái tim cô cũng phải run rẩy theo.
Đôi chân lơ lửng đung đưa, cơ thể dần trở nên trống rỗng, chút ý thức sót lại trong đầu chỉ còn là nụ hôn ấm nóng của Tần Việt.
Lớp áo ướt sũng dính sát vào người giờ đây mặc cũng như không, lại biến thành sự khiêu khích vô tình, càng thêm bức bối khó nhịn.
Tần Việt vùi mặt rất sâu, Chu Lạc Tích có thể cảm nhận rõ ràng sống mũi cao thẳng của anh đang cọ xát.
Hơi thở nóng hổi dần chiếm lấy lồng ngực cô, giống như một luồng nhiệt rực lửa không ngừng l**m láp đôi môi đang khẽ run rẩy của cô.
"Ưm..."
Những ngón tay của Chu Lạc Tích lại vô thức bám chặt lấy mái tóc ngắn của anh, hai tay quàng lấy cổ anh, móng tay dùng sức bấu vào gáy anh.
"Không muốn nữa đâu... Tần Việt..."
Nơi cổ họng bắt đầu tràn ra những tiếng nức nở vụn vỡ: "Cảm giác kỳ lạ quá đi... hu hu..."
Cô cầu xin anh dừng lại, giống như sắp vỡ vụn đến nơi.
Tần Việt làm như không nghe thấy. Không nói lời nào, cũng hoàn toàn không dừng lại, đầu lưỡi nóng rực triền miên m.ơn trớn trên cánh môi mềm mại, mỏng manh của cô. Lúc thì cắn nhẹ, lúc lại ngậm lấy.
Mỗi lần chạm vào, đều giống như có một luồng điện chạy dọc sống lưng Chu Lạc Tích, khiến ngay cả mười ngón chân nhỏ nhắn trắng ngần của cô cũng nhịn không được mà cuộn chặt lại.
Hơi thở của Chu Lạc Tích càng lúc càng dồn dập, đầu không ngừng ngửa ra sau.
Đôi môi bị anh chặn kín, cô chỉ có thể tự mình cắn chặt răng, nỗ lực kìm nén tiếng r.ên rỉ.
Thế nhưng những âm thanh trầm thấp bật ra từ cổ họng cô chưa từng dừng lại, mỗi một nhịp thở sâu của cô, đối với Tần Việt mà nói đều là sự thuận theo, rằng cô đang rất tận hưởng.
Nhìn xem, cô lại ngoan ngoãn buông xuôi rồi.
Nước trong hồ bơi theo động tác hôn môi của họ mà dấy lên từng vòng sóng gợn lăn tăn lan tỏa.
Bàn tay to rõ khớp xương của anh vừa vặn có thể bao trọn lấy, những đầu ngón tay dán sát vào đường cong mềm mại, ép cạn chút không khí mỏng manh ấy.
Chu Lạc Tích sắp phát điên rồi. Đôi chân cô không ngừng đá nước, các ngón chân cuộn tròn, căng cứng rồi lại thả lỏng.
Trái tim cô co thắt rồi lại mềm nhũn. Cô sắp mất khống chế hoàn toàn đến nơi, anh lại càng mạnh bạo hơn, tất cả mọi giác quan đều tan chảy trên đôi môi anh.
Cảm xúc dâng trào hết đợt này đến đợt khác, nước mắt cô tuôn thành từng chuỗi rơi xuống mặt nước.
Sắp rồi, ngòi nổ đã bị châm lửa, tiếng xì xèo vang lên, ánh sáng đỏ thẫm ngày càng đến gần.
Bước cuối cùng, rốt cuộc, một tiếng "bùm" vang lên. Một đóa pháo hoa rực rỡ nở rộ ngay trước mắt cô.
Khoảnh khắc ấy, ánh hoàng hôn vàng rực bao trùm lên tấm lưng vạm vỡ của Tần Việt.
Tóc xõa trên trán Chu Lạc Tích ướt đẫm, cô th* d*c nằm gục trên vai anh, cụp mắt nhìn tấm lưng của anh, rồi lại ngước mắt nhìn ánh hoàng hôn bên ngoài. Thật mông lung, nhưng cũng thật thỏa mãn làm sao.
"Đỡ hơn chút nào chưa, Tích Tích." Tần Việt nghiêng đầu nhìn cô, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô.
"Dạ..." Chu Lạc Tích hiện tại cả người đều không ổn chút nào, bất cứ nơi đâu bị anh chạm vào dường như đều mang theo dòng điện.
Cô cắn môi không còn sức lực để nói chuyện, cũng đang lảng tránh ánh mắt của anh, xấu hổ tột cùng.
Nói là đi bơi, nhưng hai người chỉ ngâm mình trong hồ, đã một tiếng đồng hồ rồi sao, cô không biết nữa, cô chỉ biết mình đã khóc rất lâu.
"Sưng lên rồi à, để anh xem thử nhé?" Tần Việt chợt hỏi.
"... Không được đâu!" Hàng mi Chu Lạc Tích run rẩy, vội vàng giữ chặt bàn tay đang đặt bên eo cô của anh lại để ngăn cản: "Anh nhìn cái gì mà nhìn chứ!"
Còn hỏi sưng hay không sưng, bản thân anh làm gì còn không biết sao, rõ ràng là biết mà còn cố hỏi!
"Em không muốn ngâm nước nữa đâu, mau bế em lên đi!"
Chu Lạc Tích lúc này tỉnh táo lại thì bắt đầu cảnh giác.
Cô nói xong rồi, Tần Việt lại chẳng hề động đậy. Chu Lạc Tích đành phải lắc lư đôi chân ra hiệu bảo anh đừng giả vờ không nghe thấy, đến lúc phải lên bờ rồi.
Tuy chân anh không động, nhưng nơi khác lại động.
Sắc mặt Chu Lạc Tích cứng đờ. Thực ra cô đã cảm nhận được từ lâu, chỉ là coi như không biết, cũng hoàn toàn không có ý định muốn giúp anh giải quyết.
Tần Việt cũng chưa từng nghĩ vị tiểu tổ tông này sẽ ra tay giúp đỡ, để anh phục vụ cô thoải mái mà không cào rách mặt anh thì đã coi như cô rất ngoan rồi.
Thế nhưng căng tức quá mức, Tần Việt cũng không tránh khỏi có vài phần bực bội khó kìm nén, anh nghiêng đầu cắn nhẹ lên vành tai ửng đỏ của cô, thấp giọng mắng: "Đồ vô tâm, thoải mái xong rồi liền lật mặt không nhận người à?"
Giọng anh khàn đặc, lọt vào tai Chu Lạc Tích khiến cô tê rần, cắn môi nhất thời không thốt ra được lời phản bác nào.
Tần Việt vẫn bế cô từ dưới nước lên, cả hai đều ướt sũng, anh không buông cô ra, trực tiếp bế cô vào phòng tắm bên trong phòng ngủ của cô.
Tần Việt đặt cô lên bệ đá bồn rửa mặt, đèn trần phòng tắm đang bật sáng, ánh sáng chói lọi chiếu xuống, bất kỳ biểu cảm nào trên mặt đối phương lúc này cũng chẳng thể che giấu được.
Ánh mắt Chu Lạc Tích né tránh, muốn nhảy từ trên bàn đá xuống.
Tần Việt chống hai tay hai bên người cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ chưa phai của cô, yết hầu khẽ lăn.
Anh cúi người hôn lên môi cô, đầu lưỡi không tiến vào trong, chỉ m.ơn trớn cánh môi cô, nếm thử rồi dừng lại.
Anh nhìn chằm chằm cô vài giây, sau đó trong lúc cô đang căng thẳng phòng bị...
Chu Lạc Tích cứ nhìn chằm chằm bóng lưng anh, xác nhận anh thực sự đã đi ra ngoài, khóe môi liền bĩu ra.
Tắm rửa xong, sấy khô tóc, Chu Lạc Tích nghịch điện thoại một lúc.
Nhớ ra điều gì đó, cô lặng lẽ xoay người sang hướng khác, chuyển thành tư thế nằm dang tay dang chân hình chữ đại vô cùng thoải mái.
WeChat có tin nhắn của Ô Linh gửi tới, hỏi cô hai ngày nay đi đâu rồi, sao không thấy tăm hơi gì.
Chu Lạc Tích trả lời lại, nói đang ở thành phố Sóc.
Trang tin nhắn trượt xuống dưới, nhóm chat của cô rất nhiều, tin nhắn chưa đọc cũng rất nhiều, trượt xuống một lúc lâu mới nhìn thấy ảnh đại diện của Hứa Đình.
Chu Lạc Tích mím môi. Quả nhiên, cô không chủ động nhắn tin, Hứa Đình cũng sẽ không chủ động tìm cô.
Đến thành phố Sóc hai ngày rồi, Chu Lạc Tích dường như cũng chưa từng nhớ tới Hứa Đình, trong đầu hoàn toàn bị cảm giác mới mẻ mà Tần Việt mang lại chiếm cứ.
Cô biết bản thân mình xưa nay đối với chuyện gì cũng chỉ cả thèm chóng chán mà thôi.
Dường như, cảm giác rung động của cô đối với Hứa Đình cũng đang nhạt dần trong vô thức.
Giống như bây giờ, ảnh đại diện của Hứa Đình nằm lặng lẽ ở đó, vậy mà cô không hề có chút thôi thúc muốn ấn vào, chủ động gửi cho anh ấy vài dòng tin nhắn nào cả.
Chu Lạc Tích vứt điện thoại sang một bên, nằm trên giường nhìn trần nhà ngẩn ngơ một hồi lâu.
Sáng sớm hôm sau.
Tần Việt ăn mặc chỉnh tề bước ra khỏi phòng.
Đi đến trước cánh cửa phòng đóng kín kia, những ngón tay thon dài của người đàn ông đặt lên tay nắm cửa bằng đồng, chậm rãi ấn xuống thì phát hiện cửa đã bị khóa trái.
Cô gái nhỏ trở nên thông minh rồi.
Tần Việt nhìn chằm chằm cánh cửa, đôi mắt khẽ tối lại vài phần.
Bọn họ vốn dĩ nên có một cuộc sống quấn quýt không rời, may mắn là ngày này hẳn sẽ không đến quá muộn đâu.
Không nhận được nụ hôn chào buổi sáng, tâm trạng Tần Việt cũng khá bình thường, trên xe, Tần Việt nhận được điện thoại của Chung Thịnh Kiệt.
Chung Thịnh Kiệt khéo léo bày tỏ nội bộ Trung Liên tạm thời xảy ra chút biến động, khẩn cầu Tần Việt có thể cho anh ta thêm chút thời gian để xử lý việc nhà.
Tần Việt ngồi ngay ngắn ở ghế sau, giọng điệu bình thản: "Chung Tổng nói đùa rồi, việc nhà của anh tôi là người ngoài đương nhiên sẽ không can thiệp."
Đầu dây bên kia rõ ràng khựng lại một nhịp.
Cúp điện thoại, đáy mắt Tần Việt nổi lên một tia lạnh lẽo, sao cơ, nhà họ Chung anh ta thực sự nghĩ bản thân đã nắm chắc phần thắng ở chỗ anh rồi sao, là sự lựa chọn duy nhất chắc.
Khớp ngón tay gõ nhẹ hai cái lên đùi, trong đầu Tần Việt hiện lên bóng dáng của kẻ tên Chung Diệu Kiệt, việc nhà trong miệng Chung Thịnh Kiệt e rằng chính là chỉ hắn.
"Tần Tổng," tài xế ở hàng ghế trước bỗng lên tiếng: "Hình như có một chiếc xe vẫn luôn bám theo chúng ta."
Sắc mặt Tần Việt không đổi: "Cắt đuôi nó đi."
Ngồi ở vị trí như Tần Việt, từ nhỏ đã được hào quang bao phủ, đồng thời cũng đã sớm quen với đủ loại nguy hiểm trong bóng tối.
Những chuyện vặt vãnh kiểu này đối với anh mà nói chưa bao giờ cần phải bận tâm.
Tài xế do chính tay Tần Việt tuyển chọn, kỹ thuật lái xe điêu luyện, linh hoạt luồn lách giữa dòng xe cộ, rất nhanh đã cắt đuôi được chiếc xe bám theo.
Vu Cách ngồi ở ghế phụ lái cũng thở phào nhẹ nhõm theo, liền nghe thấy từ ghế sau truyền đến một câu: "Điều tra tên Chung Diệu Kiệt đó đi."
Vu Cách vội vàng vâng dạ.
Rất nhanh sau đó, chiếc xe sedan màu đen dừng lại êm ái trước cổng một sân golf.
Sân golf áp dụng chế độ thẻ thành viên chỉ mở cửa cho khách hàng VIP cá nhân cao cấp này được bao bọc bởi cây xanh cao lớn và bức tường cao vút, an ninh vô cùng nghiêm ngặt.
Tần Việt đẩy cửa xuống xe, bộ âu phục may đo vừa vặn ôm lấy vóc dáng cao ráo thẳng tắp như tùng trúc.
Người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xanh sẫm đứng dưới hiên, nhìn thấy Tần Việt, khuôn mặt vốn dĩ nghiêm nghị lạnh lùng kia hiện lên một nụ cười nhạt.
"Bác Tiêu."
Giọng Tần Việt ôn hòa, anh khẽ cúi người, khí chất vô cùng khiêm nhường, vừa không làm mất đi lễ tiết của bậc vãn bối, lại toát lên phong thái trầm tĩnh đặc trưng của con cháu thế gia.
Nhìn người thanh niên cao hơn mình nửa cái đầu, ý cười nơi đuôi mắt Tiêu Trấn càng sâu hơn, đưa tay vỗ vỗ vai anh: "Đánh với bác vài trận đi."
"Dạ được." Tần Việt gật đầu.
Trên sân bóng, vai trái Tần Việt khẽ hạ xuống, hai tay cầm gậy điều chỉnh tư thế đứng, dồn lực cổ tay bắt đầu vung gậy.
Đầu gậy va chạm với quả bóng, quả bóng trắng nhanh chóng lao vút đi xé gió, vẽ ra một đường vòng cung chuẩn xác và sắc lẹm.
Nhìn quả bóng trắng lăn vào lỗ, ánh mắt Tần Việt vẫn tĩnh lặng không chút gợn sóng, ánh nắng mặt trời thiêu đốt, anh nhớ lại lần trước chơi golf là cùng đám Cố Châu Bạch, Chu Lạc Tích cũng có mặt.
Cô gái nhỏ không chịu được nắng, lại sợ nóng, khuôn mặt rất nhanh liền ửng đỏ, ôm cốc đồ uống lạnh trốn ra khu nghỉ ngơi chơi game trên điện thoại với Lệ Húc, không thèm ngẩng lên nhìn anh lấy một cái.
Vậy mà khi anh và Cố Châu Bạch ngừng chiến bước vào, cô lại luôn là người đầu tiên đặt điện thoại xuống, vứt bỏ người đồng đội chơi game là Lệ Húc kia, ngoan ngoãn đưa nước trái cây cho anh.
Tất cả những ký ức liên quan đến Chu Lạc Tích, trong tâm trí Tần Việt vĩnh viễn đều rõ nét một cách lạ thường.
Anh nhớ cô từng phàn nàn với anh rằng sân golf đó thu phí hội viên đắt đỏ như vậy mà đồ uống lại dở tệ, rồi lại lải nhải chuyện chơi game cùng Lệ Húc bị hố bao nhiêu lần.
Sau này, Tần Việt từ chối vài lời mời chơi bóng, ngoài lúc bận rộn công việc còn đi học chơi tựa game đó, nhưng Chu Lạc Tích đã chán ngán và bỏ game từ lâu rồi.
Qua vài lượt đánh, ánh mắt tán thưởng của Tiêu Trấn hướng về phía Tần Việt càng trở nên rõ ràng hơn.
Không cố tình lấy lòng hay nhún nhường giả tạo, đối mặt với thắng thua cũng luôn giữ sắc mặt như thường, từng cử chỉ hành động đều toát lên phong thái ung dung.
Người trẻ tuổi lại điềm đạm nhường này, cho dù không làm kinh doanh, theo con đường chính trị cũng là một nhân tài hiếm có, thậm chí không quá vài năm chắc chắn có thể một bước thăng mây, tiền đồ không thể đong đếm.
Vu Cách nghe xong kết quả điều tra từ đầu dây bên kia, rốt cuộc đợi đến lúc họ nghỉ giải lao giữa trận, liền nhanh chóng tiến đến trước mặt Tần Việt báo cáo.
Vu Cách điều tra được Chung Diệu Kiệt chơi cá độ bóng đá nợ gần một trăm triệu tệ, ngoài ra, dưới tên hắn ta đang điều hành một công ty bảo vệ, ngoài mặt trông thì đứng đắn, thực chất ngấm ngầm làm toàn những trò dơ bẩn không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Nhiều năm qua, Trung Liên và Khải Nguyên luôn là kẻ thù không đội trời chung trên thương trường, có vài dự án vốn dĩ thuộc về Khải Nguyên thì luôn rơi vào tay Trung Liên một cách kỳ lạ vào phút chót.
Có một lần, để ép buộc Triệu Quốc Huy từ bỏ việc đấu thầu, Chung Diệu Kiệt đã sai một đám tay sai trực tiếp đánh Triệu Tử Thành phải nhập viện.
Triệu Quốc Huy lo lắng cho con trai nên vội vàng chạy đến bệnh viện, dự án đã chuẩn bị kỹ lưỡng một lần nữa lại bị Trung Liên cướp mất.
Thương trường như chiến trường, trước nay không chỉ có trắng và đen.
Ngay cả Tần Việt cũng ngầm cho phép sự tồn tại của những mảng tối.
Tuy nhiên nghe thấy những thủ đoạn hèn hạ này của Chung Diệu Kiệt, Tần Việt lại nhíu mày.
Nghĩ đến việc sáng nay vừa ra khỏi khách sạn đã bị xe theo dõi, Tần Việt lấy điện thoại gọi cho Chu Lạc Tích, kết quả nghe được lại là thông báo thuê bao đã tắt máy.
Mi mắt Tần Việt khẽ nhíu lại, Vu Cách rất có mắt nhìn, nhanh chóng nói: "Tôi lập tức liên lạc với khách sạn ạ."
Vu Cách lập tức gọi điện thoại cho khách sạn, lễ tân liền cử nhân viên lên tầng ngay, thế nhưng gõ cửa lại không có ai trả lời.
Tần Việt trầm giọng nói: "Vào thẳng đi."
Vu Cách lập tức chuyển lời cho đầu dây bên kia.
Một lát sau, nhân viên nói: "Chúng tôi đã vào trong phòng rồi, nhưng bên trong không có ai cả."
Tiêu Trấn uống vài ngụm trà, nghỉ ngơi xong xuôi chuẩn bị đánh thêm vài ván nữa, thì liền nhìn thấy người thanh niên mà ông vừa mới khen ngợi điềm đạm chừng mực kia bỗng nhiên biến sắc, lại giống như đang cố kìm nén sự lo lắng.
Nhưng chỉ chốc lát, anh giấu đi sự lạnh lẽo giữa hai hàng lông mày, sải những bước chân trầm ổn bước về phía ông.
Tiêu Trấn: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Một chút việc riêng ạ," Tần Việt nói: "Bác Tiêu, hôm nay e là không có cách nào dùng bữa trưa cùng bác được rồi."
Tiêu Trấn vỗ vai anh, quan tâm nói: "Không sao, đi đi, có việc gì cần giúp đỡ thì gọi điện cho bác."
Trên mảnh đất thành phố Sóc này, vẫn chưa có chuyện gì có thể làm khó được Tiêu Trấn ông.
Tần Việt cũng coi như là vãn bối mà ông nhìn từ nhỏ đến lớn, về mặt công việc, ông vô cùng hoan nghênh những người trẻ tuổi tài ba có năng lực như Tần Việt đến thành phố Sóc đầu tư lập nghiệp, bơm thêm nguồn sinh khí mới cho sự phát triển kinh tế của thành phố.
Tần Việt sải bước rời đi.
Tiêu Trấn nhìn bóng lưng anh, nhớ lại lúc đứa con đầu lòng của mình chào đời ông phải vội vàng chạy đến bệnh viện cũng giống y như vậy.
Ông đột nhiên có chút tò mò, rốt cuộc là ai, là chuyện gì có thể khiến một người thanh niên vững vàng như núi Thái Sơn này mất đi sự bình tĩnh.
Chu Lạc Tích hôm nay dậy sớm, cố ý sửa soạn trang điểm một chút rồi ra khỏi cửa chuẩn bị đi dạo phố cổ ở thành phố Sóc.
Nghe nói phong cảnh nơi này đã được bảo tồn hàng trăm năm.
Chu Lạc Tích xuống xe, nhìn về phía chỗ đông người bước tới, bức tường thành màu xám xanh rất nhanh đã hiện ra trước mắt.
Vòng qua con ngõ nhỏ có cổng vòm chạm trổ hoa văn, bước chân Chu Lạc Tích bị níu giữ bởi một sạp hàng nhỏ bán đá cuội đủ màu sắc ven đường.
Chủ sạp nói đều là cô ấy tự mình lên núi nhặt, hoàn toàn tự nhiên, Chu Lạc Tích nhìn thấy thích, chọn tới chọn lui mua mười mấy hòn đá nhỏ, lúc trả tiền mới phát hiện điện thoại sắp hết pin.
Sắp hết pin cô cũng chẳng vội.
Chu Lạc Tích lại tiếp tục dạo chơi, dạo đến một cửa hàng nhuộm vải thủ công, điện thoại hoàn toàn sập nguồn, may mà cô còn mang theo tiền mặt ra ngoài.
Kết quả là trong cửa tiệm nhuộm lại không có tiền mặt, không có tiền lẻ trả lại.
"Hay là cô sạc điện thoại ở quầy thu ngân của tôi đi?" Chủ tiệm nhuộm là một cô gái trẻ tuổi, nói không cần vội thanh toán, cô ấy dẫn Chu Lạc Tích đi xem kỹ thuật thắt nút nhuộm hoa trước.
Chu Lạc Tích liền đi theo bà chủ bắt đầu học cách buộc, nhuộm màu, chơi quá tập trung, nhất thời quên mất cả thời gian, càng không biết Tần Việt đang lật tung cả thành phố Sóc lên để tìm cô.
"Trùng hợp quá, sao cô lại ở đây?"
Phía sau bỗng nhiên truyền đến một giọng nói khá quen thuộc.
"Triệu tiểu công tử?" Chu Lạc Tích mặt đầy bất ngờ nhìn người vừa đến, nhớ ra điều gì đó, ánh mắt cô hơi lạnh đi vài phần: "Sao anh lại biết tôi ở đây?"
Triệu Tử Thành thấy đôi mắt rạng rỡ long lanh của cô đột nhiên sắc bén thêm vài phần, bỗng dưng cảm thấy ánh mắt này hơi giống Tần Việt.
Triệu Tử Thành biết cô hiểu lầm, vội vàng hất cằm chỉ về phía trong tiệm: "Đó là bạn gái tôi."
Chu Lạc Tích ngẩn người, chút phòng bị trong lòng tan đi.
"Cô ấy cứ nằng nặc đòi tự mình khởi nghiệp, còn cản không cho tôi rót vốn, nếu không cũng chẳng thuê một cửa tiệm nhỏ thế này."
Triệu Tử Thành gãi đầu, có chút bối rối nói: "Chu tiểu thư, khiến cô chê cười rồi."
"Khá tốt mà." Chu Lạc Tích nhìn quanh bốn phía, mỉm cười, "Trong tiệm bài trí rất ấm áp."
Nếu không thì cả một con phố đều là tiệm nhuộm vải, Chu Lạc Tích cớ sao lại liếc mắt một cái đã ưng ý ngay cửa hàng này.
"Sao anh lại tới đây?"
Nghe vậy, Triệu Tử Thành bước tới véo nhẹ má bạn gái: "Tới làm chân sai vặt cho em chứ sao."
Sau đó Chu Lạc Tích liền nhìn thấy Triệu tiểu công tử ra cửa giúp khuân vác thùng hàng, với mái tóc màu xanh dương kia, lại chẳng thấy nửa điểm kiêu ngạo của đám thiếu gia ăn chơi trác táng.
Chu Lạc Tích chợt nhớ ra lúc nãy sạc điện thoại có liếc thấy trên bàn để một hộp thuốc nhuộm tóc màu xanh dương.
"Mái tóc xanh của bạn trai chị là do chị nhuộm sao?"
Cô gái ngại ngùng gãi gãi đuôi tóc mình: "Là tôi muốn nhuộm màu, lại sợ màu quá sáng không đẹp, anh ấy liền bảo lấy anh ấy ra làm chuột bạch trước..."
Chu Lạc Tích quan sát cách hai người họ ở bên nhau, trong lòng chợt dâng lên một gợn sóng vô cùng tinh tế, thứ cảm xúc chưa từng có bao giờ.
Đây chính là dáng vẻ nên có khi nam nữ yêu đương nhỉ, vậy cô và Tần Việt bây giờ rốt cuộc được tính là gì đây?
Chu Lạc Tích cắn chặt môi dưới, mặc cho những luồng suy nghĩ rối bời như mớ bòng bong quẩn quanh trong đầu.
Cuối cùng vẫn không thể tìm ra câu trả lời.
"Bỏ đi..."
Chu Lạc Tích lẩm bẩm, những chuyện không nghĩ thông được cô trước nay không bao giờ tự làm khó mình.
Dù sao thì cách ở bên nhau như hiện tại cô thấy khá mới mẻ, đợi ngày nào đó chán rồi tính sau vậy.
Nhuộm xong chờ thành phẩm cần có thời gian, Chu Lạc Tích đi đến quầy thu ngân, rút sạc, cầm điện thoại lên.
Vừa mở máy cô đã bị màn hình dày đặc các cuộc gọi nhỡ làm cho giật mình, lúc này, điện thoại của Tần Việt vừa vặn lại gọi tới.
Chu Lạc Tích bắt máy, áp lên tai còn chưa kịp mở lời...
"Em đang ở đâu?"
Giọng nói vừa lạnh lẽo vừa trầm đục, lông mi Chu Lạc Tích run rẩy, có chút không hiểu ra sao mà báo địa chỉ.
Tần Việt rất nhanh đã chạy tới, đúng lúc này, bà chủ không có mặt ở đó, chỉ có Triệu Tử Thành giống như một cây cột điện màu xanh dương cắm rễ bên cạnh Chu Lạc Tích.
Sắc mặt Tần Việt càng thêm âm u, hệt như bão táp sắp ập tới.
"Tần... Tần Tổng?"
Cửa tiệm nhỏ của bạn gái hôm nay sao mà hết người có tiếng tăm này đến người có thế lực khác ghé thăm thế này?!
Triệu Tử Thành vừa mới mở miệng, ánh mắt Tần Việt đã như lưỡi dao sắc bén lướt qua anh ta.
Trực tiếp nắm lấy cổ tay Chu Lạc Tích, Tần Việt không nói một lời kéo người đi ra ngoài.
Chung Diệu Kiệt không có gan lớn đến mức dám tùy tiện động vào người bên cạnh anh, thế là Tần Việt sai người kiểm tra thông tin chuyến bay, suy đoán xem có phải cô đã về thành phố Hải để tìm Hứa Đình rồi hay không.
Không phải Hứa Đình, thì cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao, là Triệu Tử Thành, bên cạnh Chu Lạc Tích vĩnh viễn không bao giờ thiếu những khuôn mặt trẻ trung, tuấn tú.
Mọi lo lắng khi không liên lạc được với cô đều hóa thành ngọn lửa ghen tuông thiêu đốt điên cuồng lan tràn trong lồng ngực anh.
"Anh kéo em làm gì chứ, em còn chưa lấy đồ mà!"
Tác phẩm nhuộm xong bà chủ vẫn còn đang giúp đóng gói kìa.
Chu Lạc Tích ngoái đầu lại, nhíu mày vùng vẫy, Tần Việt coi như không nghe thấy, nhét cô vào trong xe, rầm một tiếng đóng sập cửa xe lại, lạnh lùng ra lệnh cho tài xế lái xe.
Tấm chắn nhanh chóng được nâng lên, trong khoang xe kín mít, bầu không khí quanh người Tần Việt càng trở nên lạnh lẽo.
"Đau chết em rồi Tần Việt, anh lại bị làm sao thế hả?" Ôm lấy cổ tay bị anh siết đến đỏ ửng, Chu Lạc Tích tức giận nói.
Trước kia anh đâu có nắng mưa thất thường như vậy đâu.
"Chẳng qua chỉ là không nghe điện thoại của anh thôi mà?"
Tần Việt bất ngờ kéo mạnh cô đè xuống trước mặt, giọng nói lạnh như băng: "Thế nên tại sao ra ngoài không nói trước với anh? Tại sao điện thoại lại tắt máy? Có phải bắt buộc anh phải mang em theo bên mình ngày ngày đêm đêm giám sát thì mới được đúng không?"
"... Anh hung dữ như vậy làm gì cơ chứ?"
Chu Lạc Tích gắt gỏng ngẩng đầu lên, trong mắt cũng bốc hỏa: "Tại sao em phải báo với anh? Em là chó anh nuôi chắc, đi đâu cũng phải báo cáo với anh à?!"
Chu Lạc Tích tức đến run người, cảm thấy anh quả thực vô lý hết sức!
Tần Việt nhìn chằm chằm cô, trầm mặc.
Chu Lạc Tích tức nổ đom đóm mắt, vung hai tay bắt đầu đẩy lồng ngực anh ra, không cho anh chạm vào người mình, không ngừng vung tay đập vào vai anh, móng tay sắc nhọn vài lần cào qua cằm anh.
Sắc mặt Tần Việt càng trở nên âm trầm, một tay bắt lấy hai tay đang quơ loạn của cô bẻ quặt ra sau lưng, một tay khác vỗ mạnh xuống mông cô một cái.
Chu Lạc Tích lập tức cứng đờ người, đầu óc ong lên một tiếng nổ tung, một khuôn mặt xen lẫn giữa sự xấu hổ và phẫn nộ trong nháy mắt đỏ bừng bừng.
"Anh? Đồ b**n th**... anh đánh vào đâu của em vậy hả?!"
Cô cắn chặt răng khó mà tin nổi, giống như một con thú nhỏ bị chọc giận mà hung hăng cắn phập một nhát xuống xương quai xanh của Tần Việt.