Đồng tử Chu Lạc Tích chợt co lại, tâm trí gần như trở nên trống rỗng.
"Anh, anh muốn..." Đôi môi cô run rẩy, thực sự quá xấu hổ nên chẳng thể thốt lại câu nói ban nãy của anh.
Chỉ hôn thôi thì không nói làm gì, đằng này sờ... tối qua anh cũng đã chạm vào rồi, anh vậy mà còn muốn làm gì nữa?
Đôi má trắng ngần của thiếu nữ thoáng chốc đỏ bừng, sắc đỏ kiều diễm ấy lan nhanh từ vành tai xuống đến tận cổ.
Chu Lạc Tích càng ngày càng cảm thấy Tần Việt của hiện tại và người mà cô quen biết suốt hơn hai mươi năm qua quả thực không phải là cùng một người.
Rõ ràng giờ phút này anh đang mặc âu phục đi giày da, dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng và đạo mạo là thế, vậy mà lời thốt ra lại... suồng sã đến vậy!
Ánh mắt sâu thẳm của anh khiến toàn thân cô nóng bừng. Chu Lạc Tích theo bản năng cứng người, định trèo xuống khỏi đùi anh.
Cô không muốn để anh ôm nữa. Tư thế này khiến cô quá đỗi bất an: sau lưng là cánh tay anh, phía trước là lồng ngực anh, nếu anh thực sự "nói được làm được" ngay trên chiếc xe này thì cô ngay cả một chút đường lui để né tránh cũng chẳng có.
Tần Việt thu hết mọi phản ứng của cô vào đáy mắt. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay đang hoảng loạn kháng cự của cô, tiếp đó dùng hai ngón tay chuẩn xác nắn lấy d** tai nhỏ nhắn.
"Đừng..."
Đúng như dự đoán, anh nghe thấy một tiếng nấc run rẩy bật ra từ cổ họng cô, toàn bộ sống lưng cô cũng mất khống chế mà mềm nhũn xuống.
Tầm mắt Tần Việt dừng lại trên d** tai đang đỏ ửng của cô giây lát, ánh nhìn hơi tối lại, rồi anh vờ như không có chuyện gì mà dời đi chỗ khác.
Bàn tay to lớn đặt lên lưng cô, ấn người cô lún sâu hơn vào lòng mình: "Anh đã nói rồi, anh muốn em nhìn rõ con người thật của anh."
Vốn dĩ anh đã luôn mang khát khao với cô, một d*c v*ng độc chiếm và tham lam. Nếu anh vẫn tiếp tục đối xử với cô như trước đây, cô sẽ mãi mãi chỉ coi anh là một người anh trai tôn kính không thể mạo phạm.
Chi bằng anh triệt để nghiền nát lớp rào chắn đó. Những cấm kỵ và khoảng cách chắn ngang giữa hai người vốn dĩ ngay từ đầu đã không nên tồn tại.
Thậm chí, ngay cả sự đề phòng lộ rõ trong ánh mắt cô, đối với anh mà nói, cũng được coi là tia sáng xé toạc màn đêm.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tần Việt tối đi. Lại nhớ đến câu nói dạt dào tình cảm ban nãy của cô, lực tay n*n b*p d** tai cô bất giác mạnh thêm một chút, mang theo tia ý vị trừng phạt.
"Ngứa..."
Chu Lạc Tích ngoảnh đầu đi không muốn để anh chạm vào tai mình, cơ thể cũng bất giác cựa quậy trong lòng anh, cọ x. át đến mức khiến sắc mặt Tần Việt càng thêm âm u, nhưng lại không thể không cố gắng kiềm chế.
...
Chiếc sedan màu đen chầm chậm dừng hẳn, đã tới điểm đến.
Tài xế và Vu Cách yên lặng ngồi chờ đợi phía trước, mãi cho đến khi vách ngăn được Tần Việt hạ xuống.
Vu Cách nhanh chóng liếc qua kính chiếu hậu, liền thấy Tần tổng và Chu tiểu thư mỗi người ngồi một góc trái phải, duy trì một khoảng cách vô cùng có chừng mực.
Tài xế bước xuống mở cửa. Tần Việt xuống trước, đứng sang một bên, đợi Chu Lạc Tích bước xuống, anh rất tự nhiên nắm lấy tay cô.
Vu Cách nhìn thấy cảnh này liền ngẩn người.
"Trợ lý Vu, cặp tài liệu của cậu kìa?"
Ngay cả cặp tài liệu cũng suýt quên lấy, may mà tài xế nhắc nhở.
"A, cảm ơn..."
Vu Cách ngơ ngác, vội xách cặp đuổi theo, ánh mắt gần như dán chặt vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia, suýt nữa thì vấp ngã.
Tình huống gì thế này? Tình cảm thân thiết như anh em của hai người này đã tiến triển đến mức mười ngón tay đan lồng vào nhau rồi sao?
Trước cửa tòa nhà, Triệu Quốc Huy dẫn đầu một nhóm người đích thân đứng túc trực, ông ta không ngừng đi qua đi lại, hai tay xoa xoa vào nhau.
"Tần tổng, hoan nghênh hoan nghênh," Triệu Quốc Huy vội vàng bước xuống bậc thềm, cười híp mắt đón chào: "Hoan nghênh ngài đại giá quang lâm đến Khải Nguyên!"
Tần Việt gật đầu, bắt tay đáp lễ: "Triệu tổng khách sáo rồi."
Thành phố Sóc có tiềm năng phát triển rất lớn. Trong mắt Tần Việt, nó chẳng khác nào một mỏ vàng đang chờ được khai thác.
Ngoài Tập đoàn Trung Liên của anh em nhà họ Chung, Công nghệ Khải Nguyên của nhà họ Triệu chính là lựa chọn thứ hai của anh.
Sau khi an tọa, Chu Lạc Tích liền thấy Triệu Quốc Huy vừa căng thẳng lại vừa kích động bắt đầu giới thiệu về Khải Nguyên cho Tần Việt, chỉ hận không thể lôi cả mười tám đời tổ tông ra kể lể để chứng minh thành ý.
Triệu Quốc Huy có dáng người mập mạp, rất phúc hậu, tướng mạo thoạt nhìn có chút giống Phật Di Lặc, không hề có cái vẻ giảo hoạt, tính toán của giới thương nhân.
Dù ông ta cũng coi Tần Việt như một vị thần tài, nhưng lại không hề nịnh bợ luồn cúi như anh em nhà họ Chung.
Chu Lạc Tích không hiểu những mánh khóe trên thương trường, cô nhìn Triệu Quốc Huy lại liên tưởng đến người cha ruột của mình.
Chỉ là thái độ của Triệu Quốc Huy tuy tốt, nhưng Công nghệ Khải Nguyên so với Trung Liên thì vẫn có phần yếu thế hơn đôi chút.
Anh em nhà họ Chung không thiếu mưu mô thủ đoạn, thứ họ thiếu chỉ là nguồn vốn và một chỗ dựa vững chắc.
Bên phía Công nghệ Khải Nguyên này, ngoài Triệu Quốc Huy ra, chỉ còn lại cậu con trai nhuộm tóc xanh dương nổi bật của ông ta.
Anh ta ngồi ở đó trông còn lạc lõng hơn cả kẻ rỗi việc như Chu Lạc Tích, thỉnh thoảng lại ngáp ngắn ngáp dài, khiến Triệu Quốc Huy liên tục phóng những ánh mắt hình viên đạn về phía anh ta.
"Tần tổng, hay là để tôi đích thân dẫn ngài đi tham quan một vòng nhé?" Triệu Quốc Huy chân thành gửi lời mời.
Tần Việt gật đầu, quay sang nhìn Chu Lạc Tích.
Chu Lạc Tích: "Em không đi đâu, anh đưa em mượn cây bút đi."
Tần Việt ra hiệu cho Vu Cách đưa cây bút máy ký tên của mình qua: "Có việc thì gọi điện thoại cho anh."
Chu Lạc Tích khẽ đáp một tiếng, ngồi nán lại với khuôn mặt vô cùng ngoan ngoãn. Trước mặt người ngoài, cô luôn biết cách giữ thể diện cho Tần Việt.
Thấy vậy, Triệu Quốc Huy vội vàng phân phó thư ký bưng trà và bánh ngọt lên cho Chu Lạc Tích.
Sau khi những người ngồi kín phòng họp lần lượt rời đi, Chu Lạc Tích cuối cùng cũng cảm thấy tai mình được yên tĩnh trở lại.
Cô tiện tay rút một tờ giấy trắng, dùng cây bút ký tên của Tần Việt bắt đầu tập trung vẽ vời viết lách.
Chu Lạc Tích quá đỗi chú tâm, hoàn toàn không nhận ra có người đã quay trở lại phòng họp, mãi cho đến khi bên cạnh vang lên một tiếng thở dài nhè nhẹ: "Đỉnh thật đấy!"
Âm thanh bất thình lình làm cô giật mình run tay, ngòi bút vạch ra một đường ngang dài.
Sắc mặt Chu Lạc Tích sầm xuống, vừa quay đầu lại đã thấy...
"Ngại quá, làm cô giật mình rồi. Lúc tôi đẩy cửa bước vào tiếng động cũng rõ to mà…"
Khóe mắt Chu Lạc Tích lướt qua mái tóc xanh dương chói lóa của anh ta. Vậy mà đột nhiên lại có chút cảm hứng, cô mặc kệ anh ta, quay đầu lại tiếp tục viết vẽ trên giấy.
Triệu Tử Thành biết điều ngậm miệng, nhưng cũng không rời đi, cứ đứng yên lặng bên cạnh nhìn một lúc.
Cuối cùng anh ta dứt khoát kéo ghế ngồi xuống.
Triệu Tử Thành vốn đã quen thói cợt nhả bất cần, đây là lần đầu tiên anh ta kiên nhẫn chờ đợi đến thế.
Đợi đến khi Chu Lạc Tích rốt cuộc cũng dừng bút, anh ta không nhịn được bèn hỏi: "Cô không phải là thư ký của Tần tổng sao? Sao lại ở lại đây, không cần đi theo ngài ấy à?"
Chu Lạc Tích không ngẩng đầu lên, tự mình chiêm ngưỡng tác phẩm: "Anh không phải là con trai của Triệu tổng sao, chẳng phải cũng đang ở đây à."
Triệu Tử Thành: "Thế thì khác, tôi là bị bố tôi ép đến đây. Nhân lúc ông ấy không để ý tôi vội chuồn luôn, bố tôi cứ càm ràm nghe mà nhức cả đầu."
Chu Lạc Tích liếc mắt nhìn anh ta, cảm thấy người này nói chuyện cũng khá tùy hứng: "Nói xấu bố ruột mình ngay trước mặt người ngoài thế sao?"
Triệu Tử Thành toét miệng cười, vắt chéo chân rung đùi: "Tần tổng là nhân vật cỡ nào? Ngọn ngành của Khải Nguyên e là ngài ấy đã rõ như lòng bàn tay từ lâu rồi, hôm nay đến đây chắc cũng chỉ là đi một vòng cho có lệ thôi."
Anh ta ngừng lại một chút, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn: "Bàn về thực lực chúng tôi đúng là không sánh bằng Trung Liên, nhưng chúng tôi tuyệt đối không giở mấy trò ranh mãnh bẩn thỉu đó."
"Triệu tiểu công tử nói với tôi mấy chuyện này làm gì," Chu Lạc Tích nói bâng quơ: "Quyết định của Tần tổng, tôi làm gì có quyền xen vào."
Triệu Tử Thành nhìn chằm chằm cô vài giây, nụ cười bớt đi vài phần cợt nhả mà thêm vào chút chân thành: "Trực giác thôi, tôi cảm thấy cô không phải là thư ký của Tần tổng."
Chu Lạc Tích kinh ngạc liếc nhìn anh ta, thầm nghĩ người này xem ra cũng không ngốc nghếch cho lắm.
Triệu Quốc Huy dẫn Tần Việt đi tham quan công ty từ trên xuống dưới trở về, lúc bước vào phòng họp, đập vào mắt là hai cái đầu gần như kề sát vào nhau.
Triệu Quốc Huy tá hoả, bước thấp bước cao lao đến phía sau con trai, túm lấy cổ áo lôi anh ta lên, hạ giọng quát tháo: "Mày đứng lên cho tao, đây là chỗ của mày mà mày ngồi à!"
Triệu Tử Thành bĩu môi: "Mọi người vẫn chưa về, con ngồi một lúc thì làm sao? Hơn nữa, con và Chu tiểu thư nói chuyện cũng rất hợp cạ mà."
Triệu Quốc Huy vội vàng cười trừ, vội lên tiếng nhận lỗi với Chu Lạc Tích: "Thằng ranh này từ nhỏ đã không lo học hành, tính tình ngoan cố, hy vọng không làm phiền đến Chu tiểu thư."
Chu Lạc Tích mỉm cười nhẹ, lịch sự đáp lại một câu rằng Triệu tiểu công tử nói chuyện rất thú vị.
Tần Việt đứng bên cạnh quan sát, lắng nghe, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lẽo, âm u.
...
Bốn giờ chiều, nhóm người của Tần Việt rời khỏi tòa nhà Khải Nguyên.
Vốn dĩ dự định buổi tối còn có một bữa tiệc xã giao với hai bố con nhà họ Triệu, thế nhưng Vu Cách lại bước tới truyền lời, thông báo rằng Tần tổng tạm thời có lịch trình khác, hủy bỏ bữa tiệc.
Lời này vừa thốt ra, trái tim đang treo lơ lửng của Triệu Quốc Huy khoảnh khắc đó rơi thẳng xuống đáy vực. Ngay cả bữa cơm cũng không nể mặt ăn cùng, có phải là một chút hy vọng cũng chẳng còn nữa không?
Triệu Quốc Huy mang khuôn mặt đầy sầu não, ánh mắt không tự chủ được mà dõi theo mấy vị thành viên trong đoàn thẩm định đi sau Tần Việt.
"Bố, bố đừng có học theo cái thằng khốn Chung Diệu Kiệt chuyên đi làm mấy cái trò bẩn thỉu đó," Triệu Tử Thành ở bên cạnh thẳng thắn lên tiếng, "Con thấy vị Tần tổng kia trong mắt không chứa nổi hạt cát nào đâu."
Triệu Quốc Huy trừng mắt nhìn con trai, bực tức vặc lại: "Cần mày phải nói à!"
"Nhưng nhỡ đâu cuối cùng Tần tổng chọn Trung Liên..." Triệu Quốc Huy ngoái đầu nhìn tòa nhà Khải Nguyên mà mình đã dành nửa đời người dốc sức gây dựng, thở dài một tiếng.
Nếu Khải Nguyên mất đi cơ hội lần này, e rằng sẽ khó có cơ hội lật ngược thế cờ.
Triệu Tử Thành không chịu được cảnh bố mình lộ ra vẻ mặt suy sụp như vậy, bèn nói: "Bố, Khải Nguyên vẫn còn có con mà."
Triệu Quốc Huy hừ mũi một cái: "Có mày? Mày có cái gì, một cái đầu toàn tóc xanh dương à?"
Triệu Tử Thành: "...Bố đừng có kỳ thị màu tóc thế chứ."
Triệu Quốc Huy: "Cút xéo ngay cho khuất mắt!"
...
Kể từ khi lên xe, Tần Việt cứ giữ khuôn mặt lạnh tanh không nói một lời. Chu Lạc Tích chỉ nghĩ là anh không hài lòng lắm với Khải Nguyên.
Nhớ lại khuôn mặt chân chất thật thà của Triệu Quốc Huy, Chu Lạc Tích lại một lần nữa cảm thấy ông ấy rất giống cha ruột mình.
Nhưng cô cũng chỉ nghĩ vậy thôi, rất biết chừng mực mà không mở miệng đề cập bất cứ điều gì trước mặt Tần Việt.
Trở về khách sạn, vừa ra khỏi thang máy, Chu Lạc Tích nhận được cuộc gọi từ Thẩm Huệ Tâm.
Vào phòng, Chu Lạc Tích ngồi vắt chéo chân trên sô pha tiếp tục nghe điện thoại.
Tần Việt đứng cách đó không xa nhìn cô, chậm rãi tháo cà vạt, tháo khuy măng sét, cởi áo vest.
Thẩm Huệ Tâm gọi đến để hỏi con gái xem một món đồ nào đó trong nhà được cất ở đâu, Chu Lạc Tích bảo cô đã mang vào phòng mình rồi, đang để trong ngăn kéo.
Thẩm Huệ Tâm tìm thấy rồi, lại hỏi thăm xem con gái đi chơi ở thành phố Sóc có vui không.
Lúc cúp điện thoại, Chu Lạc Tích phát hiện ở tay còn lại của mình không biết từ lúc nào đã có thêm một ly nước ấm.
Chu Lạc Tích nghiêng đầu: "Hả?"
Quả thực, con người ta khi đang nghe điện thoại, hễ ai đưa cái gì là sẽ tự động cầm lấy trong vô thức.
Chu Lạc Tích cũng vừa khát, ngửa cổ uống hai ngụm nước. Tần Việt từ trên cao cúi xuống nhìn cô.
Thấy cô uống xong, anh cầm lấy ly nước và uống cạn nửa ly còn lại.
Chu Lạc Tích: "Không còn ly nào khác sao..."
Cứ nhất quyết phải uống chung một ly.
Lời vừa dứt, Tần Việt đột ngột tiến lại gần, Chu Lạc Tích bị anh đè xuống sô pha. Hai người vừa mới uống nước xong, khoang miệng đều ướt át, chút ngọt lành quẩn quanh giữa môi và răng.
"Ưm..."
Thế nhưng Tần Việt m*t rất mạnh, cánh tay siết ngang eo cô cũng ôm rất chặt, Chu Lạc Tích có chút không chịu nổi.
"Nhẹ thôi..."
Tần Việt không buông ra, anh nán lại ngay bên môi cô, mang theo hơi thở trầm đục hỏi: "Tích Tích, đi bơi không?"
"Em không mang đồ bơi..."
Tần Việt cũng không định để cô thay đồ bơi, anh nói: "Cứ thế này đi."
"Hả...? Như thế sao được chứ?!"
Chu Lạc Tích không muốn, nhưng Tần Việt dường như chỉ hỏi cho có lệ, chẳng thèm nghe lời từ chối của cô, trực tiếp bế bổng cô lên.
Thành phố Sóc nằm ở phương Nam, nhiệt độ còn nóng hơn cả thành phố Hải. Nước hồ bơi sạch sẽ trong vắt, ánh nắng năm giờ chiều dát lên mặt hồ những tia sáng lấp lánh sóng sánh.
Khổ nỗi áo ngoài của Chu Lạc Tích lại là màu trắng nhạt. Chất vải ướt sũng bám sát lấy đường eo, phô bày trọn vẹn từng đường cong tuyệt mỹ.
Trớ trêu thay hôm nay cô lại mặc đồ lót màu hồng.
Màu trắng nhạt xuyên thấu sắc hồng, giống như nụ hoa anh đào căng mọng vừa chớm nở trong ngày xuân, dường như chỉ cần khẽ chạm vào là những cánh hoa sẽ rung lên khe khẽ.
"Anh, anh cố ý đúng không..."
Cả khuôn mặt Chu Lạc Tích đỏ bừng lên, muốn che cũng không che nổi, vừa thẹn vừa giận, vốc một vốc nước tạt thẳng vào mặt Tần Việt.
Tần Việt thu cánh tay lại, vững vàng ôm gọn cô vào lòng. Dòng nước rực rỡ bủa vây lấy hai người.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người anh cũng ướt đẫm, lớp vải hút no nước, đường nét cơ bụng săn chắc rõ ràng thoắt ẩn thoắt hiện.
Theo từng động tác nâng bế cô, cơ bắp trên cánh tay anh hằn lên những đường gân rõ rệt. Giống như một dây cung đã kéo căng hết cỡ, thoạt nhìn như dòng nước tĩnh lặng, nhưng lại có thể tuôn trào bung tỏa bất cứ lúc nào.
Chu Lạc Tích nhìn mà nóng ran cả mặt, vừa định ngoảnh đầu đi để cố giữ chút e lệ không nhìn nữa, thì đã bị Tần Việt bóp chặt cằm ép quay lại: "Ở trong phòng họp đã nói chuyện gì với thằng nhóc nhà họ Triệu vậy?"
Chu Lạc Tích: "..."
Không hiểu sao tự nhiên anh lại hỏi chuyện này.
Chu Lạc Tích: "Đâu có nói gì đâu."
Tần Việt: "Thế sao, anh thấy em cười với cậu ta vui vẻ lắm cơ mà."
Chu Lạc Tích sững người một chút: "Em... em đó là nụ cười lịch sự thôi!"
Tần Việt: "Vậy sao đối với anh lại không lịch sự như thế."
Chu Lạc Tích suýt chút nữa thì muốn trợn trắng mắt: "...Anh nhìn lại xem những chuyện anh đang làm với em bây giờ có lịch sự không!"
Chu Lạc Tích hiểu ra cớ anh cố tình bắt bẻ, trong lòng dâng lên chút hờn dỗi. Hèn gì suốt quãng đường về anh cứ mang vẻ mặt như thể ai đang nợ anh mấy tỷ vậy.
"Có phải sau này em cười với gã đàn ông nào một cái là anh đều phải trưng ra cái bộ mặt lạnh tanh đó không?"
Nước hồ theo động tác cô vỗ mạnh một cái lên vai anh mà khẽ dao động.
Ánh mắt Tần Việt tối sầm lại, yết hầu lăn lộn, nhưng lại im lặng không nói gì.
Chu Lạc Tích còn muốn nói thêm, thì anh bất ngờ giữ chặt gáy cô, cúi xuống chặn kín đôi môi vừa quyến rũ lại vừa hay chọc tức người khác của cô.
Chu Lạc Tích nghiêng đầu muốn tránh mà không thoát, mũi chân hoảng loạn đạp nước, ngay lập tức bị anh ôm sát gắt gao hơn.
Hai cánh môi kề sát, đầu lưỡi của anh tiến sâu vào khoang miệng cô, quấn lấy chóp lưỡi mềm mại đang cố rụt lại phía sau.
Cô ở trong nước không có điểm tựa, đôi tay chỉ đành theo bản năng mà vòng qua cổ anh.
Bàn tay lớn của Tần Việt đỡ lấy vòng eo và vòng ba của cô, chỉ cần hơi nhận ra cô đang chìm xuống là lại dùng lực nhấc bổng lên.
"Ưm..."
Hàng mi Chu Lạc Tích run rẩy kịch liệt.
Ngón tay của anh quá dài, dường như đã chạm tới...
"Đừng mà..."
Tần Việt hoàn toàn bỏ ngoài tai. Vào những lúc như thế này anh chưa bao giờ nghe thấy gì cả, những nụ hôn vụn vặt dồn dập rơi xuống bên tai trắng muốt, bên sườn cổ của cô.
Quần áo thấm nước hoàn toàn, giờ như có như không.
Tần Việt đột nhiên dùng sức xốc bế cô lên một chút, biến thành tư thế cô ở trên, có thể cúi xuống nhìn anh.
Còn anh thì thấp hơn một đoạn.
Đôi mắt Chu Lạc Tích bị hôn đến ướt át. Cô rũ mắt, ôm lấy đầu anh, mang theo vài phần mơ màng nhìn xuống.
Tần Việt cũng đang nhìn cô, yết hầu trượt lên xuống.
Ngay giây tiếp theo, anh vùi đầu hôn xuống. Hàm răng sắc nhọn cắn nhẹ, chóp lưỡi ướt mềm m*t mát vòng quanh.
Chu Lạc Tích giật mình kêu lên một tiếng, nửa thân trên mềm nhũn theo đà ngửa ra sau, nhưng đoạn eo dưới lại bị giam cầm vững chắc. Ngửa ra né tránh không được, ngược lại còn bị ép phải đưa sâu hơn vào trong khuôn miệng anh.