Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 20

Vẻ mặt lạnh lùng của Tần Việt, Chu Lạc Tích trước đây rất ít khi nhìn thấy. Đường nét quai hàm căng cứng, ánh mắt sắc bén, ngay cả ngón tay chạm vào cô cũng mang theo hơi lạnh.

Nhưng dạo gần đây, anh lại liên tục bộc lộ dáng vẻ ấy trước mặt cô không chút che giấu.

Anh đang nói cho cô biết, đây mới chính là anh sau khi trút bỏ mọi lớp ngụy trang, và việc cô cần làm là chấp nhận con người thật này của anh.

Trong lòng Chu Lạc Tích khẽ run rẩy.

Cô hoàn toàn không thích anh dùng giọng điệu này nói chuyện với mình. Cô bực bội, trừng mắt nhìn anh:

"Tránh ra!"

Tần Việt không tránh, ngược lại còn giữ chặt lấy vòng eo cô, bế bổng cô đặt vững vàng lên quầy bar, để tầm nhìn hai người ngang bằng nhau.

Hai cánh tay rắn rỏi đầy sức mạnh của người đàn ông chống ở hai bên người cô, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt thâm trầm bao phủ lấy cô.

Lúc bị bế lên, váy ngủ của Chu Lạc Tích trượt xuống đùi, đầu gối tròn trịa cùng một mảng da thịt trắng ngần phơi bày trong không khí.

Tần Việt rũ mắt kề sát lại, mặt khóa kim loại trên thắt lưng quần tây của anh ép vào đầu gối cô. Cái lạnh buốt k*ch th*ch khiến cô theo bản năng định giơ chân lên đá.

"Tích Tích." Giọng Tần Việt trầm xuống, bàn tay lớn giữ chặt đầu gối cô, đầu ngón tay hơi ấn vào phần thịt mềm mại ấy.

Chu Lạc Tích nhạy cảm run lên, rũ mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay anh. Những đường gân xanh nổi hằn rõ trên mu bàn tay và các khớp xương, dễ dàng ôm trọn lấy toàn bộ đầu gối cô.

Dời tầm mắt lên trên, Chu Lạc Tích phát hiện hai chiếc cúc trên cùng ở áo sơ mi của anh đã bung ra từ lúc nào, để lộ xương quai xanh quyến rũ, xuống chút nữa, là vùng cơ bụng săn chắc thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo sơ mi.

Mặc dù lúc này đang bị che khuất, nhưng Chu Lạc Tích biết rõ nó căng chặt đầy sức mạnh và hoàn mĩ đến nhường nào.

Vành tai cô bất giác nóng ran.

Căn phòng đột nhiên chìm vào tĩnh lặng, hai người gần kề trong gang tấc, hơi thở đan xen, một bầu không khí mờ ám đang nhanh chóng lan tỏa, nóng dần lên và ngập tràn ái muội.

Đúng lúc này, Tần Việt cúi đầu hôn xuống. Đôi môi Chu Lạc Tích vừa mới uống nước xong, vô cùng ẩm ướt.

Bàn tay anh từ đầu gối cô trượt dần lên eo, lòng bàn tay rộng lớn bao trọn lấy cô, vài lần muốn tiến sâu lên trên, nhưng cuối cùng lại dừng lại.

Anh v**t v* quanh hõm eo cô, giống như một con mãnh thú đang chực chờ vồ mồi, khắc chế thu lại móng vuốt, hay cũng có thể là đang từ từ mưu tính để nuốt trọn.

Môi mỏng bị m*t mát nhè nhẹ, Tần Việt từ đầu đến cuối chỉ lưu luyến bên ngoài cánh môi cô, đầu lưỡi l**m láp, không hề tiến vào trong.

Sự dịu dàng này lại là điều Chu Lạc Tích chưa từng trải qua.

Cô bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, lâng lâng như say. Rõ ràng vừa mới uống nước xong, vậy mà cổ họng vẫn khô khốc, khát đến lạ. Cô vô thức hé mở đôi môi, rụt rè để lộ chiếc lưỡi hồng hào mềm mại.

Ánh mắt Tần Việt chợt tối sầm, anh giữ chặt gáy cô, nhanh chóng dùng đầu lưỡi cạy mở khớp răng cô. Chu Lạc Tích nhắm chặt hai mắt, hàng mi cong vút không ngừng run rẩy.

Anh quá hung dữ, cô theo bản năng quay mặt đi, má lập tức bị anh siết chặt ép quay lại, môi lưỡi anh lại càn quét áp đảo.

Áo khoác của cô trong lúc cọ xát không biết từ lúc nào đã trượt xuống, để lộ một nửa bờ vai trắng ngần.

Sắc mặt Tần Việt trầm xuống, vươn tay định l*t s*ch chiếc áo khoác của cô ra. Chút vải vóc mỏng manh bị anh túm chặt vò nhăn nheo trong tay, nhưng cuối cùng, anh vẫn kéo nó lên để che đi bờ vai trắng như tuyết mà bản thân đang muốn cắn xé thỏa thích kia.

"Tần Việt..." Sắc mặt Chu Lạc Tích đỏ bừng, hơi thở ngắt quãng, hai tay chống lên vai anh đẩy ra.

Giọng nói của cô lúc này vang lên, rõ ràng đã bị hôn đến mức rã rời, yếu mềm, nghe mà quyến rũ đến lạ.

Tần Việt im lặng một lát, buông cô ra, dùng tay v**t v* tấm lưng gầy của cô để giúp cô bình ổn nhịp thở.

"Tích Tích, cảm giác thích không?"

Tần Việt rũ mắt nhìn cô.

Ánh mắt của anh dường như quay trở lại như trước kia, phảng phất chỉ cần cô gật đầu nhè nhẹ, thì mọi thứ sẽ chẳng có gì thay đổi.

Anh vẫn sẽ mãi mãi bảo vệ cô, làm chỗ dựa vững chắc nhất của cô. Bọn họ vẫn là thanh mai trúc mã, gắn bó như anh em, thậm chí, anh sẽ còn đối xử tốt với cô hơn cả trước đây.

Chu Lạc Tích ngơ ngác nhìn anh, chìm đắm trong ánh mắt dịu dàng đen láy của anh, trong lòng dâng lên một cỗ bàng hoàng.

Cho đến khi anh chậm rãi cúi người, luồng khí thế đó rõ ràng mang theo sự áp bức mạnh mẽ, Chu Lạc Tích chợt bừng tỉnh, hoảng loạn đưa tay chống cự trước ngực anh: "Nhưng người em thích là Hứa Đình!"

Một khoảng tĩnh lặng chết chóc ngắn ngủi.

Tần Việt nhìn cô, khẽ cười nhạt: "Vậy thì anh sẽ khiến em không bao giờ gặp lại cậu ta nữa là xong."

Vẻ mặt anh cực kỳ bình thản, nhưng Chu Lạc Tích lại cảm thấy một trận ớn lạnh thấu xương.

"Anh... anh dám!" Giọng cô có chút run rẩy, phần nhiều là kinh ngạc. Tần Việt vậy mà dám đem lời đe dọa trắng trợn này nói tuột ra miệng không kiêng dè như vậy.

Tần Việt nâng khuôn mặt cô lên, ngón tay nhẹ nhàng miết lên khóe mắt đang ửng đỏ của cô: "Dù sao thì trong lòng em, anh cũng chẳng phải người tốt đẹp gì nữa rồi."

Anh cúi người, hơi thở ấm áp nhàn nhạt phả bên tai cô: "Chi bằng để em xem thử, con người thật của anh rốt cuộc là dáng vẻ gì."

Chu Lạc Tích âm thầm nắm chặt lòng bàn tay, hốc mắt đã sớm đỏ cay: "Em sẽ ghét anh."

"Không sao." Khóe môi mỏng của Tần Việt khẽ nhếch, ánh mắt nóng rực nhìn cô: "Chỉ cần em ở lại bên cạnh anh là được."

Trái tim Chu Lạc Tích đập thình thịch dữ dội.

Tần Việt đột nhiên cúi đầu hôn lên mí mắt đang run rẩy của cô: "Tích Tích, hai chuyện này vốn không hề xung đột."

"...Cái gì?"

"Em thích cậu ta, cũng có thể tiếp nhận anh."

Chu Lạc Tích mở to hai mắt: "Điều... điều này không đúng..."

"Hai người lại không ở bên nhau, có gì mà không đúng." Anh x** n*n d** tai trắng trẻo của cô, giọng nói trầm thấp dụ dỗ: "Chúng ta hôn nhau rất thoải mái, không phải sao?"

Không đợi cô trả lời, môi Tần Việt lần nữa ép xuống, hơi thở của anh mãnh liệt bủa vây lấy cô.

Tần Việt dùng một tay đỡ lấy mông đùi cô rồi bế cô lên khỏi quầy bar. Chu Lạc Tích hoảng sợ vòng tay ôm lấy cổ anh, hai chân theo bản năng kẹp chặt lấy eo anh, bị anh thuận thế bế thẳng vào phòng ngủ.

Giường nệm lún xuống, nụ hôn của Tần Việt trượt dọc theo xương quai xanh. Anh đè cổ tay cô ấn l*n đ*nh đầu, tay còn lại đặt bên eo cô.

Chu Lạc Tích đỏ mặt, bên tai chỉ còn lại âm thanh m*t mát ướt át nóng bỏng, cơ thể như nhũn ra mất kiểm soát.

Đôi môi mềm mại khẽ mở, tràn ra vài tiếng ngâm nga nức nở, đổi lại là sự cọ xát áp sát càng thêm mạnh mẽ của anh.

"Ưm... đau..."

Cơ thể nhạy cảm của cô mềm nhũn sắp hóa thành nước, bản năng vặn vẹo vòng eo muốn né tránh.

Lại bắt đầu thấy thiếu oxy, Chu Lạc Tích khó nhọc rút được một tay ra, gắng sức đẩy anh như muốn khước từ. Tần Việt nắm lấy tay cô, khẽ cắn nhẹ lên cổ tay thon mảnh.

Anh thả bên tai cô một tiếng thở dài khàn khàn mang theo sự khắc chế cực độ và căn bản không hề thỏa mãn: "Tích Tích, ngủ ngon."

Nếu không đi ra ngoài ngay, anh sẽ hoàn toàn không dừng lại được nữa.

Cửa phòng bị đóng sập lại.

Trong phòng chỉ còn lại tiếng th* d*c kịch liệt từ lồng ngực Chu Lạc Tích, từng nhịp, từng nhịp. Cô mềm nhũn nằm liệt trên giường, toàn thân từ trên xuống dưới đến cả đầu ngón tay cũng đang run lẩy bẩy.

Dư vị xa lạ vẫn còn lưu lại trong cơ thể, nhắc nhở cô chuyện gì vừa mới xảy ra.

Cô thất thần nhìn chằm chằm lên trần nhà, thời gian dường như bị kéo dài vô tận.

Một lúc sau, cô vội vàng lật người, vùi sâu khuôn mặt mình vào gối.

Ở phòng ngủ bên kia, Tần Việt đóng rầm cửa lại. Anh dùng một tay giật tung thắt lưng, mặt khóa kim loại rơi loảng xoảng xuống nền gạch, phát ra một tiếng vang giòn giã.

Anh sải bước đi về phía phòng tắm, giơ tay mở vòi sen. Dòng nước lạnh buốt xối thẳng từ đỉnh đầu xuống, nhưng lại không dập tắt được ngọn lửa d*c v*ng đen tối đang cuộn trào nơi đáy mắt anh.

Những giọt nước trượt dọc theo đường quai hàm căng cứng của anh, anh rũ mắt liếc nhìn, nắm chặt tay.

Người cô thích là Hứa Đình...

Tần Việt khẽ cười lạnh một tiếng, một tay chống lên bức tường gạch men lạnh lẽo, ánh mắt bình tĩnh mà u ám.

Chỉ cần người còn ở trong tay anh, anh có thừa sự kiên nhẫn.

Một đêm trằn trọc khó ngủ, mãi đến khi trời tờ mờ sáng Chu Lạc Tích mới bắt đầu thấy cơn buồn ngủ kéo đến nặng nề.

Trong cơn mơ màng, cô lờ mờ nghe thấy tiếng cửa phòng mình mở ra, ngay sau đó trên trán truyền đến một cái chạm hơi lạnh, vạn vật xung quanh lại lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Cô muốn mở mắt ra xem, nhưng lại buồn ngủ đến mức không chịu nổi.

Lúc tỉnh lại lần nữa, đã là mười hai giờ trưa.

Vừa dụi mắt vừa ngồi dậy, Chu Lạc Tích nhìn quanh bốn phía, hoang mang mất một lúc mới nhớ ra hiện tại mình đang ở nơi nào.

Chu Lạc Tích lặng lẽ xỏ dép đi vào phòng tắm.

Đang định đánh răng, vừa ngẩng đầu lên cô liền nhìn thấy trong gương, trên xương quai xanh của mình rải rác chằng chịt những dấu vết mờ ám.

Cô chậm rãi mở to mắt, chút xíu cơn buồn ngủ còn sót lại lập tức bị đánh bay sạch sành sanh.

Có lẽ ỷ vào việc đang ở thành phố Sóc đất khách quê người, Tần Việt rõ ràng càng trở nên càn rỡ hơn. Mọi chuyện tối qua vẫn còn hiện diện rõ mồn một trước mắt, Chu Lạc Tích khẽ cắn môi.

Nhớ ra điều gì, cô lén lút kéo cổ áo xuống, nhìn dấu tay in trên ngực. Cô ướm thử bàn tay của mình lên, chỉ bằng một nửa, mặt cô lại nhanh chóng đỏ bừng.

"Tỉnh rồi à?"

Vừa rửa mặt xong bước ra phòng khách, điện thoại của Tần Việt liền gọi tới. Anh biết cô ngủ đến giờ này mới tỉnh, thật sự là hiểu rõ thói quen của cô như lòng bàn tay.

"Có đói không, anh bảo tài xế qua đón em đến ăn cơm nhé?"

Chu Lạc Tích ừng ực uống nước, để mặc Tần Việt chờ ở đầu dây bên kia. Uống cạn ly nước, cô mới nhàn nhạt ừ một tiếng: "Tới đi."

Tần Việt: "Tài xế đang ở ngay dưới lầu rồi."

Cô bằng lòng tới ăn cơm, lập tức xuống lầu là được, không cần phải chờ tài xế chạy tới đón cô nữa.

Chu Lạc Tích: "Ồ, cúp đây."

Nhìn cuộc gọi bị ngắt ngay tức khắc, Tần Việt khẽ cười. Cô nhóc bị anh chiều hư rồi, khó dỗ vô cùng, nhưng ít nhất thì cô cũng không từ chối.

Điểm đến là một câu lạc bộ mang phong cách trang viên châu Âu. Cậu nhân viên mở cửa trẻ tuổi đẹp trai cung kính kéo cửa xe.

Vu Cách cũng tươi cười đứng đợi sẵn ở cửa để đón cô.

Cửa phòng bao bị đẩy ra, Chu Lạc Tích vừa xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cô.

Mấy người này vẫn chưa biết cô gái trẻ tuổi xinh đẹp này là ai, nhưng thấy Tần Việt ở ghế chủ tọa đột nhiên đứng dậy, bọn họ cũng vội vàng đứng lên theo.

Một đám người ăn mặc âu phục giày da tươm tất đồng loạt đứng dậy, che lấp quá nửa ánh sáng trong phòng.

Từng người một lại cao to vạm vỡ, càng tôn lên dáng vẻ nhỏ nhắn của Chu Lạc Tích.

Chu Lạc Tích: "..."

Chu Lạc Tích khẽ nâng mắt, không hề rụt rè sợ sệt, cử chỉ phóng khoáng đi tới vị trí bên cạnh Tần Việt ngồi xuống.

Chu Lạc Tích lớn lên xinh đẹp, ngũ quan thanh tú hài hòa. Giữa hàng chân mày càng toát ra vẻ kiêu kỳ pha chút nũng nịu của một cô gái được nuôi dưỡng trong nhung lụa từ nhỏ.

Cảm nhận được ánh mắt dò xét của những người này, cô ngay cả một sợi lông mi cũng không chớp, thản nhiên như đó là chuyện thường tình.

Chu Lạc Tích dùng âm lượng chỉ mình Tần Việt nghe thấy nói: "Thức ăn không ngon em sẽ đi ngay."

Cô tuyệt nhiên không thích bị người ta nhòm ngó như sinh vật lạ chút nào.

Tần Việt cười: "Sẽ không làm em thất vọng."

Người ở thành phố Sóc không biết Chu Lạc Tích, Tần Việt cũng không hề giới thiệu.

Chu Lạc Tích ngồi xuống liền im lặng gắp thức ăn húp súp, làm như thể chỉ nể mặt ai đó mới đơn thuần tới ăn một bữa cơm, hoàn toàn không để mắt tới những lời tâng bốc nịnh nọt và những phỏng đoán ngấm ngầm trên bàn tiệc.

Đám người này liền chỉ đành quan sát Tần Việt, phát hiện ánh mắt anh thỉnh thoảng lại rơi trên người cô gái nhỏ kia, thấp giọng nói với cô món nào anh nếm qua thấy khá ngon, bảo cô ăn nhiều một chút.

Trong lời nói tràn ngập sự chăm sóc, nhưng cũng không tính là thân mật quá trớn.

Bầu không khí trên bàn tiệc cũng xem như chủ khách đều vui vẻ.

Chỉ có ở trong góc, một người đàn ông cúi gằm mặt uống rượu, sắc mặt âm u.

Bữa tiệc kết thúc, Chung Thịnh Kiệt dẫn theo một nhóm người hùng hổ, đích thân tiễn Tần Việt ra đến cửa, rồi mới quay trở lại phòng bao một mình.

Vừa mới bước vào cửa, người đàn ông có tướng mạo hao hao anh ta cũng xông vào, vẻ mặt âm trầm nói: "Anh, anh định bán rẻ mạt Trung Liên cho tên Tần Việt đó sao? Em không đồng ý!"

Chung Thịnh Kiệt thản nhiên liếc hắn một cái: "Cậu không đồng ý? Vậy thì Trung Liên chỉ còn con đường phá sản, thanh lý tài sản mà thôi."

"Không phải, nhà họ Tần hắn ta giàu có như vậy lại ép giá gắt gao đến thế, anh vậy mà cũng chấp nhận?"

Chung Diệu Kiệt khựng lại, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn anh họ: "Có phải anh đã lén đạt được thỏa thuận ngầm nào với Tần Việt để trục lợi không?!"

Chung Thịnh Kiệt đập bàn tức giận nói: "Cậu câm miệng lại cho tôi! Ngoài Tần Việt ra không ai có thể cứu được Trung Liên, cậu đừng có làm hỏng việc của tôi!"

Chung Diệu Kiệt nhướng mày, giọng điệu châm chọc: "Việc của anh? Công ty cũng có cổ phần của em, em không ký tên thì anh đừng hòng bán được nó!"

"Rầm!"

Chung Diệu Kiệt đập cửa bỏ đi.

Vỏn vẹn vài chục triệu mà còn phải chia đều cho hai anh em?

Đến tay hắn thì được bao nhiêu tiền, ngay cả số nợ cá độ bóng đá bên ngoài của hắn còn chưa chắc đã trả đủ!

Chung Diệu Kiệt hùng hổ bước ra khỏi câu lạc bộ, nhìn chiếc xe sedan màu đen đang khuất dần xa, ánh mắt đột nhiên nheo lại.

Lên xe.

Chỗ ngồi của Chu Lạc Tích còn chưa kịp ấm, Tần Việt đã ôm lấy cô kéo ngồi lên đùi mình.

"Anh lại muốn làm gì?"

Chu Lạc Tích chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với tư thế này, theo bản năng căng cứng cơ thể, hai tay chống trước ngực anh, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Tần Việt khẽ bật cười trầm thấp, cánh tay siết chặt hơn khiến cô gần như không thể nhúc nhích, nhưng giọng nói lại nhẹ tênh: "Bốn tiếng rồi chưa được ôm em."

"..."

"Nghĩ xong chưa?" Anh hỏi một cách bâng quơ, nhưng ánh mắt lại khóa chặt lấy cô.

"...Chưa."

"Vậy thì thử thêm lần nữa."

Anh cúi đầu ghé sát lại, Chu Lạc Tích vội vàng ngoảnh mặt đi: "Đừng..."

Tần Việt không động đậy, thong thả ung dung nhìn cô.

Chu Lạc Tích cắn môi, dây dưa một hồi, rũ mắt cất giọng nhỏ xíu: "Những chuyện em không thể chấp nhận được, anh không được làm."

Tần Việt: "Những chuyện em không thể chấp nhận được?…. Em chỉ việc gì, hôn em hay là sờ em?"

Không ngờ anh lại nói thẳng thừng như vậy, vành tai Chu Lạc Tích lập tức đỏ bừng như bị lửa hun, những ngón tay xoắn vào nhau, ấp úng đáp: "Thì... đại khái là vậy..."

Tần Việt bật cười, ánh mắt nóng rực gần như muốn xuyên thấu cô: "Vậy phải làm sao đây Tích Tích, anh còn muốn l**m em nữa cơ."