Ánh ban mai chói mắt, hôm nay phải trở về Hải Thị nên Chu Lạc Tích hiếm hoi lắm mới thức dậy từ sáng sớm.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong và bước ra khỏi phòng, cô liền thấy Tần Việt đang đứng bên cạnh bàn ăn. Chiếc áo sơ mi trắng được cắt may tinh tế, sơ vin gọn gàng trong quần tây, thắt lưng da đen phác họa nên vòng eo hẹp mà săn chắc.
Bóng lưng anh cao và thẳng tắp, toát lên một sức mạnh áp đảo khó cưỡng. Tay áo xắn cao một cách tùy ý, để lộ phần cẳng tay rắn rỏi.
Anh đang rót sữa cho cô.
Khoảng thời gian này hai người sớm tối có nhau, cùng ăn cùng ở, Chu Lạc Tích đã sớm quen với việc được Tần Việt chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí trong cuộc sống thường ngày.
Trước kia anh cũng chăm sóc cô như vậy, nhưng điểm khác biệt chính là, Tần Việt của ngày trước sẽ không ôm cô ngồi lên đùi mình để ăn sáng.
Anh sẽ không thản nhiên ăn nốt miếng sandwich cô đang dùng dở, càng không đợi sau khi cô uống sữa xong liền quấn quýt lấy đầu lưỡi cô mà hôn sâu nồng nhiệt.
Chu Lạc Tích đứng lặng ngắm nhìn bóng lưng anh một lúc rồi mới bình thản đi tới ngồi xuống. Cô nhấp hai ngụm sữa, hỏi anh: "Mấy giờ chúng ta ra sân bay vậy?"
Tần Việt liếc nhìn vệt sữa trắng dính trên môi cô, nhấp một ngụm cà phê rồi đáp: "Buổi chiều."
"Hả? Chẳng phải lúc trước anh nói buổi sáng sẽ về sao?"
"Còn chút việc, anh phải ra ngoài một chuyến."
Giọng điệu Tần Việt vô cùng điềm nhiên, Chu Lạc Tích nghe xong cũng chỉ khẽ "ồ" một tiếng, không mảy may nghi ngờ.
Ăn sáng xong, Tần Việt thuận tay cầm lấy chiếc áo khoác vest, cúi người đặt một nụ hôn lên trán cô.
Anh đứng bên cạnh, vóc dáng cao lớn gần như bao trùm lấy cả người cô: "Tích Tích."
Chu Lạc Tích ngước mắt lên: "Dạ?"
Rốt cuộc Tần Việt cũng không nói gì thêm, chỉ đưa tay v**t v* gò má cô, trầm giọng bảo: "Anh đi đây."
Chu Lạc Tích cứ thế dõi mắt nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi anh rời đi và cánh cửa khép lại.
Vì dậy quá sớm nên cô không nhịn được mà ngáp một cái. Tuy vậy, cô cũng không muốn ngủ tiếp nên sau khi ăn xong liền trở về phòng bắt đầu thu dọn hành lý.
Dù chỉ ở lại một tuần nhưng cô đã dạo qua không ít nơi trong phố cổ thành phố Sóc và mua rất nhiều đồ. Lúc đến chỉ mang theo một chiếc vali, mà giờ đây đến ba chiếc cũng chẳng đủ chứa.
Chu Lạc Tích vừa chậm rãi dọn đồ vừa mở một bộ phim truyền hình lên nghe cho đỡ trống trải.
Khi tập phim vừa kết thúc và chuẩn bị phát sang tập tiếp theo, tiếng chuông điện thoại của cô bỗng vang lên dồn dập. Âm thanh quá mức đột ngột khiến chiếc móc khóa hình trái cây có gắn chuông trên tay cô tuột ra, rơi xuống đất.
Cô nhặt món đồ lên rồi mới bắt máy.
"Alô?"
Ba giây sau, sắc mặt Chu Lạc Tích thay đổi hẳn, chiếc móc khóa một lần nữa rơi khỏi tay, phát ra tiếng động khô khốc.
Tại sảnh lớn khách sạn, một bóng người vọt ra với tốc độ cực nhanh.
Chu Lạc Tích lên xe, đóng cửa lại, cố gắng giữ bình tĩnh đọc đuôi số điện thoại cho tài xế. Xe khởi động, cô như mất sạch sức lực mà dựa lưng vào ghế, đôi môi run rẩy, sắc mặt trắng bệch không còn giọt máu.
Câu nói của Vu Cách trong điện thoại: "Chu tiểu thư, sếp Tần xảy ra chuyện rồi." cứ văng vẳng bên tai, không sao xua đi được.
Ban đầu cô không tin. Một người như Tần Việt… ung dung, mạnh mẽ, luôn nắm giữ mọi việc trong lòng bàn tay…làm sao có thể gặp chuyện được?
Trong lòng cô, Tần Việt luôn là bức tường vững chãi, là ngọn núi cao che chở mọi mưa gió cho cô.
Cho đến khi nghe thấy giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc của Vu Cách báo rằng Tần Việt đã hôn mê và đang nằm viện, toàn thân cô mới cứng đờ, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt.
"Bác tài, làm ơn nhanh hơn chút nữa đi ạ!"
Tài xế nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của cô qua gương chiếu hậu, lại biết điểm đến là bệnh viện nên không nói hai lời, lập tức đạp ga chạy đến giới hạn tốc độ cho phép. Nhưng Chu Lạc Tích vẫn thấy quá chậm, mỗi một giây trôi qua đều dài dằng dặc như cực hình.
Nỗi lo lắng nặng nề đè ép lấy lồng ngực cô.
Bệnh viện lúc nào cũng đông đúc người qua kẻ lại, nhưng tòa nhà nội trú lại có vẻ yên tĩnh hơn.
Cửa thang máy tầng cao nhất vừa mở, mấy người vệ sĩ lập tức tiến đến. Sau khi nhận ra là Chu Lạc Tích, bọn họ nhanh chóng tránh đường cho cô qua.
Vu Cách đang đi tới đi lui trên hành lang, bộ vest vốn được chăm chút kỹ lưỡng nay lại nhăn nhúm, cà vạt xộc xệch. Hoàn toàn không còn dáng vẻ của một trợ lý tinh anh thường ngày nữa.
Chu Lạc Tích chạy nhanh tới, giọng run run hỏi: "Tần Việt đâu rồi? Anh ấy bị làm sao?"
Vu Cách mang khuôn mặt khổ sở, hất cằm về phía phòng bệnh.
Xuyên qua khe cửa khép hờ, cô nhìn thấy Tần Việt đang nằm lặng lẽ trên giường, xung quanh là vài vị bác sĩ.
Hàng mi Chu Lạc Tích run rẩy kịch liệt, cô đẩy cửa bước vào: "Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ?"
Vị bác sĩ lớn tuổi nhất trong đoàn cất lời: "Bệnh nhân Tần hiện tại được chẩn đoán chấn thương sọ não kín mức độ nhẹ, gãy xương cẳng chân trái. Ngoài ra tình trạng đã ổn định, không nguy hiểm đến tính mạng."
Sáu chữ cuối cùng được bác sĩ cố tình nói chậm lại.
Nghe vậy, sợi dây thần kinh căng thẳng suốt dọc đường của cô đột nhiên chùng xuống. Nhưng vừa nhìn thấy chân trái đang bó bột của anh, hốc mắt cô liền cay xè.
Các bác sĩ kiểm tra xong thì rời đi, căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Chu Lạc Tích đứng bên giường bệnh, đôi mắt ướt đẫm chậm rãi quan sát anh từ đầu đến chân. Cô vươn tay định chạm vào chân anh nhưng rồi lại rụt về ngay lập tức. Cô sợ làm anh đau.
Người đàn ông vốn luôn vững chãi như đại thụ, giờ đây lại nằm yếu ớt ở nơi này.
Mái tóc ngắn trước trán hơi lộn xộn, ngũ quan vẫn sắc sảo như cũ nhưng đôi chân mày lại khẽ nhíu chặt, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng. Chu Lạc Tích chưa bao giờ thấy một Tần Việt như thế này.
"Anh trai..."
Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng v**t v* hàng chân mày đang khóa chặt của anh, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi.
Vu Cách đứng lặng ở một bên, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa sếp mình và Chu tiểu thư. Cậu ta cúi gằm mặt, bờ vai hơi trĩu xuống.
"Chu tiểu thư," nhớ lời dặn của sếp Tần, Vu Cách hạ thấp giọng khuyên nhủ: "Bác sĩ nói Tần tổng không nguy hiểm đâu, ngài ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi, cô đừng quá lo lắng ạ."
Chu Lạc Tích lau nước mắt, một lần nữa nhìn người đàn ông đang ngủ say. Nhịp thở của anh đều đặn, khoảng cách giữa hai lông mày dường như đã giãn ra đôi chút.
Khép cửa phòng bệnh lại, Chu Lạc Tích đứng ngoài hành lang, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Vu Cách rồi dừng lại trên đám vệ sĩ đang đứng thẳng hàng.
"Xảy ra chuyện gì?" Cô cất giọng nghiêm nghị: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Vu Cách vội vàng kể lại: Sáng nay trên đường đi, họ bị xe của Chung Diệu Kiệt bám đuôi. Tài xế đã nhanh chóng cắt đuôi được, ai ngờ phía trước còn có mấy chiếc xe khác mai phục chặn đường.
Tần Việt ngoài mặt chỉ đi một xe ra ngoài, nhưng thực chất còn có ba chiếc xe vệ sĩ bám theo sau bảo vệ.
Vu Cách căm phẫn: "Tên họ Chung đó thấy không chặn được, đường lui cũng bị cắt đứt, thế là hắn điên cuồng đâm thẳng vào xe chúng tôi luôn!"
May mà tài xế kịp thời đánh lái né tránh. Tài xế và sếp Tần đều bị thương, lúc này đầu Vu Cách cũng đang choáng váng, nhưng may là không bị chấn động não, cậu ta là người ít xây xát nhất.
Nghe đến đó, mặt Chu Lạc Tích lạnh tanh, cô siết chặt nắm đấm, nghiến răng mắng một câu trầm đục: "Cái tên khốn nạn đó đâu rồi?!"
Vu Cách: "Đã bị cảnh sát khống chế và đưa đi rồi, đám đàn em của hắn cũng bị tóm gọn, không sót tên nào!"
Chu Lạc Tích giận dữ: "Anh em nhà họ Chung coi thường pháp luật quá rồi sao? Cậy mình là rồng rắn phương nào mà dám ra tay tàn độc với người làm ăn lương thiện như thế?!"
Lương thiện... Tần tổng á...
Vu Cách sững người một chút rồi mới vội hùa theo: "Đúng, đúng thế! Anh em nhà họ Chung thực sự quá thâm độc! Nghe đâu trước đây bọn họ cũng không ít lần làm khó dễ tiểu công tử nhà họ Triệu!"
Các khớp ngón tay Chu Lạc Tích trắng bệch. Cô ngoảnh đầu nhìn vào phòng bệnh, ánh mắt chợt hiện lên vẻ sắc bén và lạnh lùng. Cô sải bước đi tới, chỉ tay vào bốn người vệ sĩ, trầm giọng ra lệnh: "Các người đi theo tôi."
Đám vệ sĩ ngơ ngác nhìn sang Vu Cách.
Vu Cách vội chạy theo: "Chu tiểu thư, cô định làm gì thế?"
Chu Lạc Tích cười nhạt: "Không làm gì cả, tôi xưa nay vốn luôn lấy đức thu phục lòng người mà."
Lên xe, cô gọi điện cho Triệu Tử Thành, không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Anh bị anh em họ Chung bắt nạt bao nhiêu năm nay, giờ có muốn trút giận không?"
Triệu Tử Thành ngẩn người, rồi vội đáp: "Muốn chứ!"
Cảm giác có người chống lưng khiến Triệu Tử Thành sôi sục máu nóng, vừa cúp máy liền lập tức hành động.
Nhà họ Chung những năm đầu còn ở khu đất vàng trung tâm thành phố, nhưng sau này Chung Diệu Kiệt nghiện cờ bạc nên đã bán mất biệt thự. Hai anh em chuyển đến khu vực ngoài vành đai ba. Nhìn từ xa, căn biệt thự vẫn lộng lẫy nhưng khi lại gần mới thấy nó toát ra vẻ tiêu điều, lạnh lẽo.
Chu Lạc Tích bước xuống xe, liếc nhìn xung quanh rồi ra lệnh cho vệ sĩ đạp tung cánh cổng hoa viên đã rỉ sét.
Chung Thịnh Kiệt đang ở trong phòng khách, mặt mày xám xịt, cuống cuồng gọi điện cầu cứu nhưng những kẻ từng xưng huynh gọi đệ nay đều không thèm đếm xỉa đến hắn.
"Thư ký Liêu, lần nào gọi cậu cũng bảo hội trưởng Tiêu bận, rốt cuộc bao giờ ông ấy mới rảnh, cậu cho tôi một câu chắc chắn xem nào, alô... alô?"
Nghe tiếng tút dài, Chung Thịnh Kiệt tức tối chửi thề, định ném vỡ điện thoại thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa. Hắn ngơ ngác bước ra.
"... Triệu Tử Thành?"
Thấy một đám người hằm hằm sát khí xông vào sân, Chung Thịnh Kiệt sửng sốt rồi gào lên: "Ai cho phép các người xông vào đây!"
Chu Lạc Tích lạnh lùng: "Xem ra Chung tổng vẫn chưa biết em trai mình vừa gây ra chuyện tốt đẹp gì nhỉ."
Sắc mặt hắn biến đổi: "Nó? Nó lại làm gì nữa? Tôi không biết..."
Sự hoảng loạn của hắn không qua mắt được cô. Chu Lạc Tích cười gằn, chẳng còn kiên nhẫn để phí lời thêm.
"Ra tay đi."
Bốn tên vệ sĩ cao lớn, mặt mày hung tợn sải bước lên, đẩy văng tên Chung Thịnh Kiệt yếu ớt rồi xông thẳng vào trong. Chẳng mấy chốc, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khắp căn nhà.
"Cô... các người..."
Chung Thịnh Kiệt bàng hoàng nhìn vào trong, muốn ngăn cản nhưng lại sợ bị đánh. Hắn quay sang trừng mắt nhìn người phụ nữ trẻ tuổi đứng dưới bậc thềm mà hắn vốn luôn xem thường.
Cô khoanh tay trước ngực, cằm hơi hếch lên đầy kiêu ngạo, khí thế át cả người khác.
Hắn nghiến răng thầm rủa thằng em ngu ngốc. Rõ ràng nó bảo theo dõi nhiều ngày không có cơ hội nên hắn tưởng nó đã bỏ cuộc. Hai ngày nay hắn đang chuẩn bị rút tiền để ra nước ngoài, ngờ đâu cái thằng phá hoại thì giỏi chứ chẳng làm được tích sự gì kia vẫn ra tay!
Nếu bắt cóc được người thì không nói, hai anh em vớ được món hời rồi đổi tên đổi họ ở nước ngoài vẫn sống sung sướng. Chung Thịnh Kiệt co rúm người lùi sang một bên, không dám ho he nửa lời, chỉ sợ mấy cây gậy kia lỡ giáng vào đầu mình.
Đập thì đập đi, dù sao đồ đạc trong nhà này toàn là đồ giả, đồ thật đã bị Chung Diệu Kiệt nướng vào sòng bạc hết rồi! Hắn hận mình lại có một đứa em trai ngu xuẩn như thế.
Đúng lúc này, Vu Cách dẫn theo các nhân viên mặc đồng phục của cơ quan giám sát bước vào.
"Anh Chung Thịnh Kiệt, vì anh bị tình nghi liên quan đến nhiều tội danh lạm dụng chức vụ, hiện tại chúng tôi tiến hành triệu tập anh theo quy định. Mời anh đi theo chúng tôi."
Chung Thịnh Kiệt nhắm nghiền mắt, cả người mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Vu Cách đi tới nói với Chu Lạc Tích: "Chu tiểu thư, Tần tổng tỉnh rồi, ngài ấy muốn gặp cô."
Gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên: "Tôi quay lại đó ngay!"
Triệu Tử Thành vội tiếp lời: "Tôi cũng đi thăm Tần tổng!"
Vu Cách một tay tóm lấy Triệu Tử Thành, thầm nghĩ cái cậu chàng này sao kém tinh tế thế không biết.
"Tần tổng không thích bị làm phiền đâu," Vu Cách hạ giọng: "Hơn nữa, chuyện Tần tổng bị thương không tiện để người ngoài biết, mong Triệu tiểu công tử giữ bí mật cho."
Triệu Tử Thành lúc này mới hiểu ra, vội vàng gật đầu cam đoan.
Chu Lạc Tích vội vã chạy về bệnh viện. Vừa bước vào phòng bệnh, khi ánh mắt chạm vào người trên giường, nhịp thở của cô bỗng chốc ngưng trệ.
Tần Việt mặc bộ đồ bệnh nhân màu trắng rộng rãi, cổ áo hơi mở để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Anh dựa lưng vào đệm, tư thế ngồi có vẻ uể oải, một chân gập lên, chân kia vì bó bột nên duỗi thẳng.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt vốn sắc lạnh thường ngày nay bỗng trở nên tĩnh lặng, toát ra một vẻ yếu đuối khó tả.
"Tần Việt..." Cổ họng Chu Lạc Tích nghẹn đắng, lòng xót xa dâng lên mãnh liệt.
Cô bước tới bên giường, khác hẳn với dáng vẻ hùng hổ lúc nãy. Lúc này, cô như một chú cừu nhỏ, hốc mắt ươn ướt, chóp mũi đỏ hồng nhìn anh.
"Đi đâu mà để mồ hôi đầm đìa thế này?" Tần Việt dùng ống tay áo bệnh nhân lau mồ hôi trên trán cho cô.
Chu Lạc Tích khẽ nghiêng đầu, gò má cọ vào lòng bàn tay anh. Cô nhìn anh không chớp mắt: "Anh trai, anh còn chóng mặt không? Bác sĩ nói anh bị chấn động não đấy."
Nói rồi, cô giơ tay quơ quơ trước mặt anh: "Anh nhìn có rõ không? Có thấy bóng mờ gì không?"
Tần Việt khẽ nhếch môi, nắm lấy bàn tay đang quơ loạn của cô đặt vào lòng bàn tay mình: "Đỡ nhiều rồi."
"Thế còn chân anh? Có đau không?"
"Không đau."
Cô không tin. Anh càng tỏ ra thản nhiên thì cô lại càng thấy đau lòng thay cho anh.
Tần Việt: "Hành lý dọn xong chưa? Lát nữa chúng ta ra thẳng sân bay luôn."
Cô trợn tròn mắt: "Thế này mà đã xuất viện rồi? Không cần ở lại theo dõi thêm một đêm sao?"
Anh xoa đầu cô: "Yên tâm đi, anh đâu có yếu đuối thế." Dừng một chút, anh nói thêm: "Tin anh bị thương không thể để lộ ra ngoài được."
Chu Lạc Tích hiểu ra: "Vậy phải có bác sĩ đi cùng anh, nếu không em không yên tâm."
Tần Việt im lặng một lát, ánh mắt sâu thẳm dõi theo hàng mi khẽ rung của cô: "Tích Tích lo cho anh đến thế sao?" Ánh mắt anh nóng rực, ẩn chứa sự dò xét thâm trầm.
"Tất nhiên rồi!" Cô đáp không chút do dự, thậm chí còn hơi bực vì anh lại nghi ngờ mình.
Tần Việt bật cười, đầu ngón tay khẽ ma sát trên mu bàn tay cô.
*
Chiếc máy bay tư nhân lượn vòng trên bầu trời Hải Thị. Chu Lạc Tích ngồi xổm trước xe lăn của Tần Việt, hỏi anh: "Lát nữa anh có về nhà chính họ Tần không?"
Nếu có, cô sẽ chuẩn bị đi cùng. Đã lâu rồi cô chưa gặp ông bà nội của anh. Ông Tần và bà Trình đối xử với cô rất tốt. Ngày nhỏ, bà Trình còn dẫn cô đi học thư pháp. Ông Tần sẽ đứng bên cạnh mài mực cho hai bà cháu.
Tình cảm của hai người rất sâu đậm, ngay cả tên bố của Tần Việt cũng được ghép từ họ của hai người. Người ngoài vẫn bảo nhà họ Tần toàn sinh ra những kẻ si tình. Từ ông cụ cho đến nhà khoa học trông có vẻ khô khan, bảo thủ như bố anh, năm đó cũng dám quỳ xuống giữa chốn đông người, khóc lóc thảm thiết để cầu hôn mẹ anh là bà Lạc Linh. Tất cả đều như thế.
"Không về nhà chính." Tần Việt nói: "Ông bà lớn tuổi rồi, chuyện nhỏ này không cần phải đánh động đến ông bà."
Cô kinh ngạc: "Ngồi xe lăn thế này mà anh bảo chuyện nhỏ á? Vậy có cần báo cho cô chú không ạ?"
Nói xong cô mới nhớ ra bố mẹ hai nhà đã rủ nhau đi du lịch nước ngoài rồi.
"Không cần nói cho ai cả…" Tần Việt tựa lưng vào ghế, vẻ mặt hờ hững: "Một mình anh là được rồi."
Chu Lạc Tích lập tức phản đối: "Một mình anh sao mà được chứ!"
Trong nhà Tần Việt ngay cả bảo mẫu cũng không thuê, người giúp việc mỗi tuần chỉ đến hai lần, bình thường đều dùng hệ thống nhà thông minh để dọn dẹp.
"Để em thuê bảo mẫu cho anh nhé."
Anh từ chối khéo léo: "Em biết mà, anh không thích có người lạ trong nhà."
"Vậy để Lệ Húc đến chăm sóc anh?"
"Cậu ta đi Kinh Thị rồi."
Cô "A" lên một tiếng, nhíu mày: "Sao lại trùng hợp thế chứ, những người có thể chăm anh đều không có mặt..."
Nhà họ Lệ và nhà họ Tần có quan hệ làm ăn gắn bó, cùng nắm cổ phần ở nhiều công ty công nghệ. Lệ Húc vừa là đại thiếu gia nhà họ Lệ, vừa là cánh tay phải của anh, nên việc bị phái đi Kinh Thị nghe qua thì chẳng có gì đáng ngờ.
Tần Việt nhìn cô. Đúng là mọi thứ cứ trùng hợp như vậy đấy.
"Một mình anh vẫn ổn." Anh dừng lại một chút rồi bổ sung với giọng điềm tĩnh: "Bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn sống một mình thôi."
Chu Lạc Tích cắn môi, chân mày càng nhíu chặt.
"Hay là…" Tần Việt cụp mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Tích Tích có sẵn lòng đến chăm sóc anh trai không?"
*
Máy bay hạ cánh, xe hơi đã đợi sẵn đón đoàn người Tần Việt đi một cách kín đáo. Tần Việt bị thương là chuyện lớn, nếu lộ ra sẽ gây chấn động. Phía thành phố Sóc đã có đội ngũ luật sư xử lý hậu quả, vụ va chạm được dàn xếp thành một vụ tai nạn giao thông bình thường, mọi dấu vết đều được che đậy hoàn hảo.
Vu Cách đích thân đẩy xe lăn đưa Tần Việt lên tận cửa phòng.
Tần Việt bảo: "Thời gian này vất vả cho cậu rồi, tiền thưởng gấp năm lần, cho cậu nghỉ phép một tuần. Bên phía tài xế hãy phái người chăm sóc chu đáo." Nói xong, anh liếc nhìn Vu Cách một cái đầy thâm ý.
Vu Cách vui mừng khôn xiết, luôn miệng cảm ơn rồi vội vàng rời đi, không dám làm kỳ đà cản mũi. Mãi đến khi ngồi vào xe của mình, Vu Cách mới dám thở phào một hơi thật dài.
Chỉ trong một ngày mà bao nhiêu chuyện xảy ra, đầu óc cậu ta muốn nổ tung. Vu Cách thầm nghĩ mình thực sự cần nghỉ một tuần để đầu óc thanh thản. Cả ngày nay cậu ta cứ nơm nớp lo sợ mình sơ hở làm Chu tiểu thư phát hiện ra manh mối.
Nhưng cứ nghĩ đến khoản tiền thưởng gấp năm lần, Vu Cách lại không kìm được mà cười toe toét.
Có điều... nếu Chu tiểu thư biết vết thương ở chân của sếp Tần không nghiêm trọng đến thế, chuyện gãy xương cũng là giả luôn, thì hậu quả sẽ ra sao đây? Có khi nào cô ấy sẽ lôi tên đồng phạm là cậu ta ra đánh cho gãy xương thật luôn không? Nghĩ đến đây, Vu Cách vội nhắm mắt cầu nguyện. Không biết giờ mới bắt đầu tin Phật thì có kịp không nữa.
Đến hôm nay cậu ta mới bừng tỉnh hiểu ra, cái mác "thanh mai trúc mã" anh em thân thiết đều là sự ngụy trang của Tần tổng cả!
Nghĩ đến đây, cậu ta lại đổ mồ hôi hột thay cho Hứa Đình. Thật không dám tưởng tượng nổi tại sao Hứa Đình hiện giờ vẫn còn được yên ổn làm việc ở tập đoàn Tín Hằng mà chưa bị sếp Tần đày sang châu Phi. Không biết mấy tháng trước, Tần tổng làm sao có thể trơ mắt nhìn Chu tiểu thư bám đuôi bên cạnh cậu ấy được nữa.
Cậu ta từng ngỡ một người gia thế hiển hách, nắm trong tay mọi nguồn lực và địa vị như sếp mình thì cuộc đời hẳn là hoàn hảo, không thể có bất kỳ phiền não hay chuyện gì không như ý được.
Chiếc xe lăn điện thông minh lướt đi êm ái. Chu Lạc Tích đẩy vali của cả hai vào nhà. Cô vốn quen sống tiểu thư có người hầu hạ nên thực sự không biết chăm sóc người khác thế nào. Cất vali xong, cô xoay người lại thì thấy Tần Việt đang ngồi trên xe lăn, dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn mình.
Cô gãi đầu, cảm thấy bồn chồn mà không rõ mình đang tất bật vì điều gì.
"Anh uống nước không ạ? Em rót cho anh nhé."
Cô vội vàng đi rót nước. Tần Việt nhận cốc, vừa nhìn cô vừa nhấp một ngụm.
"Buổi tối anh muốn ăn gì?"
"Sẽ có người giao đồ ăn đến."
"Ồ..."
Cô dường như chẳng có việc gì để làm cả.
Tần Việt hỏi: "Tích Tích, em thấy căng thẳng à?"
"Không... đâu có..."
Cô cũng không biết diễn tả cảm giác này thế nào. "Cô nam quả nữ" sống chung nghe thì có vẻ nguy hiểm, nhưng ở thành phố Sóc họ cũng đã ở cạnh nhau mười mấy ngày như thế này rồi. Hơn nữa giờ anh đang đi lại khó khăn, cô càng chẳng có gì phải lo lắng.
Tần Việt bỗng đặt cốc nước xuống, đưa tay ôm lấy eo rồi bế phốc cô đặt ngồi lên đùi mình. Chiếc xe lăn làm từ thép cao cấp vẫn vững vàng, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trước trọng lượng của cả hai người.
Chu Lạc Tích lo lắng sẽ đè trúng chân anh, theo bản năng định vùng dậy. Tần Việt siết chặt vòng tay, ánh mắt anh nóng rực: "Chào mừng em về nhà, Tích Tích."