15
Tại chính sảnh của Tạ gia, a phụ ta ngồi ở vị trí chủ tọa, sa sầm mặt mày trừng mắt nhìn Bùi Tịch đang đứng giữa sảnh.
“Ngươi từ hôn như thế này thì bảo nữ nhi của ta sau này phải làm người ra sao? Người đời sẽ phê bình, chỉ trích nàng thế nào, ngươi đã từng nghĩ qua chưa?”
Sắc mặt Bùi Tịch không đổi, đáp:
“Tạ tiểu thư nhân phẩm cao quý, ở đất Thục ai ai cũng biết, sao có thể vì chuyện ta từ hôn mà bị tổn hại danh tiếng được?”
A phụ ta giận dữ đứng bật dậy:
“Người trong kinh thành bôi nhọ nàng như thế nào, ngươi thật sự chưa từng nghe qua sao?”
Bùi Tịch rũ mắt, không đáp lại câu hỏi này.
Xem ra hắn cái gì cũng đều biết rõ cả.
Cha ta đưa tay xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c, vô cùng đau đớn nói:
“Bùi Tịch à Bùi Tịch, Linh Tê nhà ta rốt cuộc có điểm nào có lỗi với ngươi mà ngươi nhất định phải từ hôn cho bằng được?”
“Tạ tiểu thư không có điểm nào có lỗi với ta cả.”
Bùi Tịch nhàn nhạt đáp:
“Chỉ là ta đối với Tạ tiểu thư không có tình cảm. Tính tình điệt nhi vốn kiệt ngạo phóng túng, chuyện hôn nhân đại sự không muốn tạm bợ. Ta đã tìm được người tâm đầu ý hợp rồi, đời này xem như vô duyên với Tạ tiểu thư.”
Ánh mắt hắn lạnh lùng, rõ ràng là thái độ không còn gì để thương lượng nữa.
A phụ ta nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng chấp nhận sự thật này.
“Được rồi, Bùi Tịch, ngươi đã khăng khăng muốn từ hôn thì ta cũng không còn gì để nói nữa, hai nhà Bùi Tạ giao hảo nhiều thế hệ, đến đời của ngươi xem như đoạn tuyệt từ đây vậy.”
Hắn bình ổn lại ngọn lửa giận dữ trong lòng, từ trong ống tay áo móc ra một xấp giấy ném thẳng xuống dưới chân Bùi Tịch.
“Thiếp canh của ngươi đây, trả lại cho ngươi.”
Đuôi lông mày Bùi Tịch thoáng hiện lên một tia vui mừng, ngay sau đó hắn không nhanh không chậm cúi người nhặt thanh canh của mình lên.
Lại từ trong lòng n.g.ự.c móc ra tờ đính hôn khế cùng với thiếp canh của ta.
“Đây là đính hôn khế cùng thiếp canh của Tạ tiểu thư, xin bá phụ thu hồi lại.”
A phụ ta cười lạnh một tiếng rồi bảo:
“Thứ này là của ai thì để cho người đó tự mình đến thu hồi đi.”
Nói xong, ông hướng về phía sau tấm bình phong gọi lớn:
“Linh Tê, con ra đây đi.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Bùi Tịch ngước mắt lên, thần sắc có chút kinh ngạc.
Ta đưa tay sờ sờ b.úi tóc vừa mới sửa soạn chỉnh tề, sửa lại vạt áo của bộ xiêm y mới may.
Nhấc chân bước ra ngoài.
Bùi Tịch nhìn về phía ta, đồng t.ử bỗng chốc co rụt lại.
Chỉ trong chớp mắt, dáng vẻ ngăn nắp quy củ vừa rồi của hắn liền trở nên hoảng loạn.
“Liễu Nhi?”
Hắn trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đạm mạc quét mắt nhìn hắn một cái rồi nói:
“Tiểu công gia e là đã nhận nhầm người rồi, ta không phải là Liễu Nhi nào cả, ta là Tạ Linh Tê.”
“Ngươi…”
Sắc mặt hắn trắng bệch, nhất thời không thốt nên lời.
A phụ ta nhàn nhạt lên tiếng:
“Linh Tê, Bùi gia muốn từ hôn với con, hiện tại người ta đã mang theo thiếp canh tìm tới tận cửa rồi, con có đồng ý không?”
“Con có gì mà không đồng ý chứ? Loại người thất tín bội nghĩa, ích kỷ tư lợi như hắn vốn dĩ đã không xứng để con gả cho rồi.”
Ta khẽ cười, đi đến trước mặt Bùi Tịch dang bàn tay ra:
“Phiền Tiểu công gia trả lại thiếp canh cho ta.”
Bùi Tịch hoảng loạn giấu chiếc thiếp canh trong tay ra sau lưng, vội vàng nói:
“Liễu Nhi, không, Tạ Linh Tê, ngươi từ đầu đến cuối… từ đầu đến cuối đều là đang lừa gạt ta sao?”
“Ta lừa gạt ngài cái gì chứ? Ngài tự nghĩ lại xem, tất cả những chuyện về Liễu Nhi, có câu nào là chính miệng ta nói với ngài không?”
“Ngươi?”
“Trả thiếp canh lại cho ta.”
Ta cũng lười dây dưa nhiều lời với hắn.
Hắn từ trong cơn kinh hãi sực tỉnh, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe, vội vàng giấu kỹ chiếc thiếp canh ra sau lưng:
“Không, Tạ Linh Tê, ta không từ hôn nữa!”
Ta nhíu mày, một phen giật phắt lấy tờ đính hôn khế và thiếp canh từ tay hắn, trừng mắt nhìn hắn rồi dùng lực xé chúng ra thành trăm mảnh vụn.
Hắn nhìn những mảnh giấy vụn bay lả tả khắp không trung, ánh mắt dần dần hiện lên sự tuyệt vọng tột cùng.
Ta lùi lại đứng cạnh bên a phụ, lạnh lùng nhìn hắn:
“Bùi Tịch, chính miệng ngài muốn từ hôn, hiện tại cầu được ước thấy rồi, ngài chẳng lẽ lại không vui sao?”
Hắn nhìn ta, hai mắt đỏ bừng, thần sắc lộ vẻ vô cùng thống khổ.
Nhìn điệu bộ này của hắn làm cho lòng ta cũng dấy lên một chút chua xót.
“Bùi Tịch à, ngài nói ngài đối với ta không có chút tình cảm nào, ngài nói những bức thư ta viết cho ngài cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí nào.”
“Ngài có biết để viết ra được những bức thư cũ kỹ tẻ nhạt đó, ta đã phải viết đi viết lại bao nhiêu lần không?”
“Ta biết ngài là thiên chi kiêu t.ử, tài hoa hơn người, sợ bản thân viết không tốt sẽ làm trò cười cho ngài, mỗi một câu chữ ta đều phải cân nhắc khôn nguôi mới dám đặt b.út hạ mực, vậy mà trong mắt ngài lại biến thành thứ không đáng một đồng.”
“Từ nhỏ ta đã luôn nghĩ rằng lớn lên mình nhất định phải gả cho ngài, tuy chưa từng gặp mặt nhưng ta đã thật lòng xem ngài là lang quân tương lai của mình, mỗi khi nghe tin thời tiết kinh thành chuyển biến, ta đều lo lắng không biết ngài có bị nóng, bị lạnh hay không.”
“Năm đó ngài đi tái ngoại rèn luyện, ta vì muốn may áo lạnh cho ngài mà thức đêm thức hôm đến mức mắt cũng suýt chút nữa là mù luôn rồi, kết quả thì sao chứ? Mấy ngày trước ta dọn dẹp đồ đạc của ngài, thế mà không tìm thấy một món đồ nào do chính tay ta làm cả. Những thứ ta làm đều bị ngài thẳng tay vứt bỏ rồi, có đúng không?”
“Ngài đã giẫm đạp lên một tấm chân tình của người khác, hiện tại ngài cũng nên nếm thử mùi vị của một trái tim chân thành bị người ta chà đạp, xé nát là như thế nào đi.”
Bùi Tịch lẳng lặng lắng nghe, trong lòng vừa hối hận lại vừa tuyệt vọng:
“Linh Tê, ta xin lỗi…”
Ồ, giờ đã biết mình sai rồi sao? Nhưng mà muộn mất rồi.
Ta hít một hơi thật sâu, vững vàng lại tâm thái của mình rồi hướng ra phía ngoài cửa gọi lớn:
“Người đâu, tiễn khách ra ngoài cho ta.”
Tại chính sảnh của Tạ gia, a phụ ta ngồi ở vị trí chủ tọa, sa sầm mặt mày trừng mắt nhìn Bùi Tịch đang đứng giữa sảnh.
“Ngươi từ hôn như thế này thì bảo nữ nhi của ta sau này phải làm người ra sao? Người đời sẽ phê bình, chỉ trích nàng thế nào, ngươi đã từng nghĩ qua chưa?”
Sắc mặt Bùi Tịch không đổi, đáp:
“Tạ tiểu thư nhân phẩm cao quý, ở đất Thục ai ai cũng biết, sao có thể vì chuyện ta từ hôn mà bị tổn hại danh tiếng được?”
A phụ ta giận dữ đứng bật dậy:
“Người trong kinh thành bôi nhọ nàng như thế nào, ngươi thật sự chưa từng nghe qua sao?”
Bùi Tịch rũ mắt, không đáp lại câu hỏi này.
Xem ra hắn cái gì cũng đều biết rõ cả.
Cha ta đưa tay xoa xoa l.ồ.ng n.g.ự.c, vô cùng đau đớn nói:
“Bùi Tịch à Bùi Tịch, Linh Tê nhà ta rốt cuộc có điểm nào có lỗi với ngươi mà ngươi nhất định phải từ hôn cho bằng được?”
“Tạ tiểu thư không có điểm nào có lỗi với ta cả.”
Bùi Tịch nhàn nhạt đáp:
“Chỉ là ta đối với Tạ tiểu thư không có tình cảm. Tính tình điệt nhi vốn kiệt ngạo phóng túng, chuyện hôn nhân đại sự không muốn tạm bợ. Ta đã tìm được người tâm đầu ý hợp rồi, đời này xem như vô duyên với Tạ tiểu thư.”
Ánh mắt hắn lạnh lùng, rõ ràng là thái độ không còn gì để thương lượng nữa.
A phụ ta nhắm mắt lại, rốt cuộc cũng chấp nhận sự thật này.
“Được rồi, Bùi Tịch, ngươi đã khăng khăng muốn từ hôn thì ta cũng không còn gì để nói nữa, hai nhà Bùi Tạ giao hảo nhiều thế hệ, đến đời của ngươi xem như đoạn tuyệt từ đây vậy.”
Hắn bình ổn lại ngọn lửa giận dữ trong lòng, từ trong ống tay áo móc ra một xấp giấy ném thẳng xuống dưới chân Bùi Tịch.
“Thiếp canh của ngươi đây, trả lại cho ngươi.”
Đuôi lông mày Bùi Tịch thoáng hiện lên một tia vui mừng, ngay sau đó hắn không nhanh không chậm cúi người nhặt thanh canh của mình lên.
Lại từ trong lòng n.g.ự.c móc ra tờ đính hôn khế cùng với thiếp canh của ta.
“Đây là đính hôn khế cùng thiếp canh của Tạ tiểu thư, xin bá phụ thu hồi lại.”
A phụ ta cười lạnh một tiếng rồi bảo:
“Thứ này là của ai thì để cho người đó tự mình đến thu hồi đi.”
Nói xong, ông hướng về phía sau tấm bình phong gọi lớn:
“Linh Tê, con ra đây đi.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Bùi Tịch ngước mắt lên, thần sắc có chút kinh ngạc.
Ta đưa tay sờ sờ b.úi tóc vừa mới sửa soạn chỉnh tề, sửa lại vạt áo của bộ xiêm y mới may.
Nhấc chân bước ra ngoài.
Bùi Tịch nhìn về phía ta, đồng t.ử bỗng chốc co rụt lại.
Chỉ trong chớp mắt, dáng vẻ ngăn nắp quy củ vừa rồi của hắn liền trở nên hoảng loạn.
“Liễu Nhi?”
Hắn trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đạm mạc quét mắt nhìn hắn một cái rồi nói:
“Tiểu công gia e là đã nhận nhầm người rồi, ta không phải là Liễu Nhi nào cả, ta là Tạ Linh Tê.”
“Ngươi…”
Sắc mặt hắn trắng bệch, nhất thời không thốt nên lời.
A phụ ta nhàn nhạt lên tiếng:
“Linh Tê, Bùi gia muốn từ hôn với con, hiện tại người ta đã mang theo thiếp canh tìm tới tận cửa rồi, con có đồng ý không?”
“Con có gì mà không đồng ý chứ? Loại người thất tín bội nghĩa, ích kỷ tư lợi như hắn vốn dĩ đã không xứng để con gả cho rồi.”
Ta khẽ cười, đi đến trước mặt Bùi Tịch dang bàn tay ra:
“Phiền Tiểu công gia trả lại thiếp canh cho ta.”
Bùi Tịch hoảng loạn giấu chiếc thiếp canh trong tay ra sau lưng, vội vàng nói:
“Liễu Nhi, không, Tạ Linh Tê, ngươi từ đầu đến cuối… từ đầu đến cuối đều là đang lừa gạt ta sao?”
“Ta lừa gạt ngài cái gì chứ? Ngài tự nghĩ lại xem, tất cả những chuyện về Liễu Nhi, có câu nào là chính miệng ta nói với ngài không?”
“Ngươi?”
“Trả thiếp canh lại cho ta.”
Ta cũng lười dây dưa nhiều lời với hắn.
Hắn từ trong cơn kinh hãi sực tỉnh, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe, vội vàng giấu kỹ chiếc thiếp canh ra sau lưng:
“Không, Tạ Linh Tê, ta không từ hôn nữa!”
Ta nhíu mày, một phen giật phắt lấy tờ đính hôn khế và thiếp canh từ tay hắn, trừng mắt nhìn hắn rồi dùng lực xé chúng ra thành trăm mảnh vụn.
Hắn nhìn những mảnh giấy vụn bay lả tả khắp không trung, ánh mắt dần dần hiện lên sự tuyệt vọng tột cùng.
Ta lùi lại đứng cạnh bên a phụ, lạnh lùng nhìn hắn:
“Bùi Tịch, chính miệng ngài muốn từ hôn, hiện tại cầu được ước thấy rồi, ngài chẳng lẽ lại không vui sao?”
Hắn nhìn ta, hai mắt đỏ bừng, thần sắc lộ vẻ vô cùng thống khổ.
Nhìn điệu bộ này của hắn làm cho lòng ta cũng dấy lên một chút chua xót.
“Bùi Tịch à, ngài nói ngài đối với ta không có chút tình cảm nào, ngài nói những bức thư ta viết cho ngài cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí nào.”
“Ngài có biết để viết ra được những bức thư cũ kỹ tẻ nhạt đó, ta đã phải viết đi viết lại bao nhiêu lần không?”
“Ta biết ngài là thiên chi kiêu t.ử, tài hoa hơn người, sợ bản thân viết không tốt sẽ làm trò cười cho ngài, mỗi một câu chữ ta đều phải cân nhắc khôn nguôi mới dám đặt b.út hạ mực, vậy mà trong mắt ngài lại biến thành thứ không đáng một đồng.”
“Từ nhỏ ta đã luôn nghĩ rằng lớn lên mình nhất định phải gả cho ngài, tuy chưa từng gặp mặt nhưng ta đã thật lòng xem ngài là lang quân tương lai của mình, mỗi khi nghe tin thời tiết kinh thành chuyển biến, ta đều lo lắng không biết ngài có bị nóng, bị lạnh hay không.”
“Năm đó ngài đi tái ngoại rèn luyện, ta vì muốn may áo lạnh cho ngài mà thức đêm thức hôm đến mức mắt cũng suýt chút nữa là mù luôn rồi, kết quả thì sao chứ? Mấy ngày trước ta dọn dẹp đồ đạc của ngài, thế mà không tìm thấy một món đồ nào do chính tay ta làm cả. Những thứ ta làm đều bị ngài thẳng tay vứt bỏ rồi, có đúng không?”
“Ngài đã giẫm đạp lên một tấm chân tình của người khác, hiện tại ngài cũng nên nếm thử mùi vị của một trái tim chân thành bị người ta chà đạp, xé nát là như thế nào đi.”
Bùi Tịch lẳng lặng lắng nghe, trong lòng vừa hối hận lại vừa tuyệt vọng:
“Linh Tê, ta xin lỗi…”
Ồ, giờ đã biết mình sai rồi sao? Nhưng mà muộn mất rồi.
Ta hít một hơi thật sâu, vững vàng lại tâm thái của mình rồi hướng ra phía ngoài cửa gọi lớn:
“Người đâu, tiễn khách ra ngoài cho ta.”