13
Vừa bước ra khỏi phủ U Vương liền thấy xe ngựa của Quốc công phủ thế nhưng lại vừa vặn chạy tới.
“Liễu Nhi?”
Bùi Tịch từ bên trong cửa sổ xe trông thấy ta liền vội vàng gọi dừng phu xe, sải bước đi về phía ta.
“Ta nghe Hoa dì nói ngươi đến phủ U Vương, sợ ngươi xảy ra chuyện gì nên liền lập tức chạy tới đây, ngươi không sao chứ?”
“Ta không sao, chỉ là cùng Vinh Xương quận chúa nói vài câu chuyện thôi, hiện tại đã nói xong rồi.”
“Vậy thì tốt quá.”
Hắn như trút được gánh nặng, lúc này mới chú ý tới Đoan Vương vừa bước ra phía sau, liền khom người hành lễ.
Đoan Vương không có ý định cùng hắn hàn huyên, chỉ phẩy phẩy tay:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Bổn vương có việc phải đi trước, hôm nay không cùng ngươi nói chuyện phiếm nữa.”
Nói xong, hắn liếc nhìn ta một cái rồi thẳng tiến lên xe ngựa của phủ Đoan Vương, rời đi.
Bùi Tịch nghi hoặc hỏi:
“Đoan Vương sao lại cùng ngươi đi ra ngoài?”
…… Bởi vì hắn vừa mới bảo muốn đưa ta về đấy thôi.
Nhưng ta không nói như vậy, chỉ đáp:
“Cũng không phải cùng đi, hắn đến bái phỏng U Vương, trùng hợp đi ở phía sau ta mà thôi.”
“Thì ra là thế. Đi thôi, Liễu Nhi.”
Hắn đưa ta lên xe ngựa, động tác vô cùng cẩn thận như sợ làm ta va quẹt vào đâu.
Suốt chặng đường cả hai đều trầm mặc không nói lời nào.
Ta chủ động phá vỡ cục diện bế tắc, lên tiếng hỏi hắn:
“Tiểu công gia, những lời ngài nói ngày hôm nay có phải là nghiêm túc không?”
Sắc mặt hắn nghiêm nghị đáp:
“Tự nhiên là nghiêm túc rồi, Liễu Nhi, ta nếu như chưa từng suy nghĩ cặn kẽ thì sẽ không dễ dàng nói ra như vậy đâu.”
Ta gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Chính là, ta sẽ không làm thông phòng nha đầu cho người ta, cũng sẽ không làm thiếp, ta tuy thân phận thấp kém nhưng nếu gả cho người ta thì chỉ làm chính thê, không thể cùng người khác chia sẻ phu quân, bằng không ta thà rằng cả đời không gả.”
Hắn hơi có chút kinh ngạc nhưng rất nhanh sau đó lại lộ ra biểu tình càng thêm thưởng thức, càng thêm kiên định.
“Liễu Nhi, ta sẽ không để ngươi làm thiếp, ngươi nếu gả cho ta thì sẽ là người vợ duy nhất.”
“Nhưng trên người ngài còn có hôn ước, ta làm sao gả cho ngài được?”
Thân hình hắn cứng đờ:
“Ta đã từ hôn rồi.”
“Đó chẳng qua là ý định của một mình ngài thôi, ta đều nghe người ta nói rồi, Quốc công gia cũng không đồng ý, hôn thư của hai nhà vẫn còn đó, hôn ước chưa hề bị hủy bỏ.”
Hắn im lặng.
Một lúc sau, hắn chắc chắn nói:
“Ta sẽ thuyết phục được a phụ và a mẫu, mối hôn sự này nhất định sẽ hủy bỏ.”
Ta ngước mắt nhìn hắn, nhất thời cũng chẳng còn gì để nói.
Trầm mặc một lát, ta lại hỏi hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiểu công gia, ngài đối với vị Tạ Linh Tê kia thật sự không có một chút tình ý nào sao? Ta ở đất Thục nghe người ta nói Tạ Linh Tê đối với ngài tình thâm nghĩa trọng lắm.”
Hắn lắc đầu đáp:
“Liễu Nhi, ngươi không cần nghĩ nhiều, ta cùng Tạ Linh Tê đính ước khi mới lên năm tuổi, có thể có tình cảm gì chứ? Sau này nàng tuy cũng thường xuyên gửi thư từ đến nhưng lời lẽ trong thư cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí nào, ta liền biết mình vĩnh viễn sẽ không có hứng thú với nàng, loại người như nàng tự khắc sẽ có người xứng đáng với nàng, nhưng người đó tuyệt đối không phải là ta.”
Cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí.
Ta chẳng qua là sợ viết sai sẽ làm trò cười cho người ta nên lời lẽ mới nghiêm cẩn một chút mà thôi.
Vậy mà trong mắt hắn lại biến thành bộ dạng bất kham như thế.
Những năm qua mọi việc ta làm vì hắn xem như đều đổi lại một bài học nhớ đời vậy.
Trong lúc ta còn đang thất thần, Bùi Tịch nhẹ giọng hỏi ta:
“Liễu Nhi, nếu trong vòng ba ngày ta có thể hủy bỏ hôn ước, ngươi có nguyện ý gả cho ta không?”
“Thân phận của ta như thế này, Quốc công gia liệu có đồng ý cho ngài cưới ta vào cửa không?”
Hắn bảo:
“Ngươi yên tâm, bọn họ cũng không quá để tâm đến gia thế, huống chi ta luôn có cách.”
Ta gật đầu, bình ổn lại nỗi lòng một lát rồi mới nói:
“Ngài cứ từ hôn trước đi đã, rồi ta sẽ cho ngài câu trả lời.”
14
Bùi Tịch đối với ta, không, là đối với “Liễu Nhi” thật sự đã động chân tình rồi.
Sau khi trở lại Quốc công phủ, ngay đêm hôm đó hắn liền đi tìm Quốc công gia và Quốc công phu nhân để đề cập chuyện từ hôn.
Ta ở bên ngoài, đầu tiên là nghe thấy ba người bọn họ tranh luận gay gắt, sau đó lại nghe thấy tiếng Văn Viễn bị đ.á.n.h kêu t.h.ả.m thiết.
Cuối cùng, ngay cả Bùi Tịch cũng bị ăn đòn.
Ta chuẩn bị làm bộ làm tịch đi đến quan tâm hắn một chút, khuyên hắn hay là bỏ đi.
Nhưng hắn không chịu.
Hắn mang theo thương tích đầy mình quỳ ở trong viện, Quốc công gia không đáp ứng từ hôn thì hắn liền quỳ mãi không đứng dậy.
Hắn vừa quỳ một cái là ông trời cũng muốn đến xem náo nhiệt, ngày đang trong xanh tự dưng mưa lại đổ xuống rào rào, một phát là không có dấu hiệu dừng lại.
Bùi Tịch quỳ ở trong mưa, lưng thẳng tắp, đầu hơi rũ xuống, dáng vẻ vô cùng kiên định.
Quốc công gia ban đầu không thèm để ý đến hắn, về sau nhẫn tâm không đành liền sai người đến che ô cho hắn nhưng đều bị hắn đuổi đi sạch.
Hắn cứ như vậy quỳ suốt hai ngày trời, quỳ đến mức mắt của Quốc công phu nhân đều khóc sưng húp cả lên.
Đến lúc này Quốc công gia mới rốt cuộc chịu đáp ứng.
Ông đứng ở dưới hiên, thở dài một tiếng:
“Đúng là tạo nghiệt mà! Ngươi muốn lui thì cứ lui đi, ta cũng lười quản ngươi nữa! Tờ đính hôn khế này cùng với thiếp canh của cô nương Tạ gia đều giao cho ngươi cả đấy! Có điều ta không còn mặt mũi nào đi gặp người của Tạ gia đâu, ngươi tự mình đi mà giải quyết!”
Lúc này thân hình Bùi Tịch mới mềm nhũn ra, ngã gục xuống vũng nước mưa.
Mấy gã sai vặt vội vàng đỡ hắn dậy rồi khiêng trở về phòng.
Ta cũng bưng một bát cháo ấm đến phòng hắn chờ sẵn.
Sau khi hắn tỉnh lại, nhìn thấy ta liền ho khan một tiếng rồi nói:
“Liễu Nhi, chuyện ta đã hứa với ngươi nhất định sẽ làm được.”
Ta híp mắt cười cười, không nói lời nào.
Ngày hôm sau, khi cơ thể đã khôi phục lại chút sức lực, hắn liền mang theo tờ đính hôn khế xuất phát đi đến Tạ phủ.
Hắn vừa mới đi chân trước, chân sau ta liền rời khỏi Quốc công phủ, rảo bước theo đường tắt chạy thẳng về Tạ gia.
Vừa bước ra khỏi phủ U Vương liền thấy xe ngựa của Quốc công phủ thế nhưng lại vừa vặn chạy tới.
“Liễu Nhi?”
Bùi Tịch từ bên trong cửa sổ xe trông thấy ta liền vội vàng gọi dừng phu xe, sải bước đi về phía ta.
“Ta nghe Hoa dì nói ngươi đến phủ U Vương, sợ ngươi xảy ra chuyện gì nên liền lập tức chạy tới đây, ngươi không sao chứ?”
“Ta không sao, chỉ là cùng Vinh Xương quận chúa nói vài câu chuyện thôi, hiện tại đã nói xong rồi.”
“Vậy thì tốt quá.”
Hắn như trút được gánh nặng, lúc này mới chú ý tới Đoan Vương vừa bước ra phía sau, liền khom người hành lễ.
Đoan Vương không có ý định cùng hắn hàn huyên, chỉ phẩy phẩy tay:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Bổn vương có việc phải đi trước, hôm nay không cùng ngươi nói chuyện phiếm nữa.”
Nói xong, hắn liếc nhìn ta một cái rồi thẳng tiến lên xe ngựa của phủ Đoan Vương, rời đi.
Bùi Tịch nghi hoặc hỏi:
“Đoan Vương sao lại cùng ngươi đi ra ngoài?”
…… Bởi vì hắn vừa mới bảo muốn đưa ta về đấy thôi.
Nhưng ta không nói như vậy, chỉ đáp:
“Cũng không phải cùng đi, hắn đến bái phỏng U Vương, trùng hợp đi ở phía sau ta mà thôi.”
“Thì ra là thế. Đi thôi, Liễu Nhi.”
Hắn đưa ta lên xe ngựa, động tác vô cùng cẩn thận như sợ làm ta va quẹt vào đâu.
Suốt chặng đường cả hai đều trầm mặc không nói lời nào.
Ta chủ động phá vỡ cục diện bế tắc, lên tiếng hỏi hắn:
“Tiểu công gia, những lời ngài nói ngày hôm nay có phải là nghiêm túc không?”
Sắc mặt hắn nghiêm nghị đáp:
“Tự nhiên là nghiêm túc rồi, Liễu Nhi, ta nếu như chưa từng suy nghĩ cặn kẽ thì sẽ không dễ dàng nói ra như vậy đâu.”
Ta gật đầu, ánh mắt kiên định:
“Chính là, ta sẽ không làm thông phòng nha đầu cho người ta, cũng sẽ không làm thiếp, ta tuy thân phận thấp kém nhưng nếu gả cho người ta thì chỉ làm chính thê, không thể cùng người khác chia sẻ phu quân, bằng không ta thà rằng cả đời không gả.”
Hắn hơi có chút kinh ngạc nhưng rất nhanh sau đó lại lộ ra biểu tình càng thêm thưởng thức, càng thêm kiên định.
“Liễu Nhi, ta sẽ không để ngươi làm thiếp, ngươi nếu gả cho ta thì sẽ là người vợ duy nhất.”
“Nhưng trên người ngài còn có hôn ước, ta làm sao gả cho ngài được?”
Thân hình hắn cứng đờ:
“Ta đã từ hôn rồi.”
“Đó chẳng qua là ý định của một mình ngài thôi, ta đều nghe người ta nói rồi, Quốc công gia cũng không đồng ý, hôn thư của hai nhà vẫn còn đó, hôn ước chưa hề bị hủy bỏ.”
Hắn im lặng.
Một lúc sau, hắn chắc chắn nói:
“Ta sẽ thuyết phục được a phụ và a mẫu, mối hôn sự này nhất định sẽ hủy bỏ.”
Ta ngước mắt nhìn hắn, nhất thời cũng chẳng còn gì để nói.
Trầm mặc một lát, ta lại hỏi hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Tiểu công gia, ngài đối với vị Tạ Linh Tê kia thật sự không có một chút tình ý nào sao? Ta ở đất Thục nghe người ta nói Tạ Linh Tê đối với ngài tình thâm nghĩa trọng lắm.”
Hắn lắc đầu đáp:
“Liễu Nhi, ngươi không cần nghĩ nhiều, ta cùng Tạ Linh Tê đính ước khi mới lên năm tuổi, có thể có tình cảm gì chứ? Sau này nàng tuy cũng thường xuyên gửi thư từ đến nhưng lời lẽ trong thư cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí nào, ta liền biết mình vĩnh viễn sẽ không có hứng thú với nàng, loại người như nàng tự khắc sẽ có người xứng đáng với nàng, nhưng người đó tuyệt đối không phải là ta.”
Cũ kỹ tẻ nhạt, chẳng có chút sinh khí.
Ta chẳng qua là sợ viết sai sẽ làm trò cười cho người ta nên lời lẽ mới nghiêm cẩn một chút mà thôi.
Vậy mà trong mắt hắn lại biến thành bộ dạng bất kham như thế.
Những năm qua mọi việc ta làm vì hắn xem như đều đổi lại một bài học nhớ đời vậy.
Trong lúc ta còn đang thất thần, Bùi Tịch nhẹ giọng hỏi ta:
“Liễu Nhi, nếu trong vòng ba ngày ta có thể hủy bỏ hôn ước, ngươi có nguyện ý gả cho ta không?”
“Thân phận của ta như thế này, Quốc công gia liệu có đồng ý cho ngài cưới ta vào cửa không?”
Hắn bảo:
“Ngươi yên tâm, bọn họ cũng không quá để tâm đến gia thế, huống chi ta luôn có cách.”
Ta gật đầu, bình ổn lại nỗi lòng một lát rồi mới nói:
“Ngài cứ từ hôn trước đi đã, rồi ta sẽ cho ngài câu trả lời.”
14
Bùi Tịch đối với ta, không, là đối với “Liễu Nhi” thật sự đã động chân tình rồi.
Sau khi trở lại Quốc công phủ, ngay đêm hôm đó hắn liền đi tìm Quốc công gia và Quốc công phu nhân để đề cập chuyện từ hôn.
Ta ở bên ngoài, đầu tiên là nghe thấy ba người bọn họ tranh luận gay gắt, sau đó lại nghe thấy tiếng Văn Viễn bị đ.á.n.h kêu t.h.ả.m thiết.
Cuối cùng, ngay cả Bùi Tịch cũng bị ăn đòn.
Ta chuẩn bị làm bộ làm tịch đi đến quan tâm hắn một chút, khuyên hắn hay là bỏ đi.
Nhưng hắn không chịu.
Hắn mang theo thương tích đầy mình quỳ ở trong viện, Quốc công gia không đáp ứng từ hôn thì hắn liền quỳ mãi không đứng dậy.
Hắn vừa quỳ một cái là ông trời cũng muốn đến xem náo nhiệt, ngày đang trong xanh tự dưng mưa lại đổ xuống rào rào, một phát là không có dấu hiệu dừng lại.
Bùi Tịch quỳ ở trong mưa, lưng thẳng tắp, đầu hơi rũ xuống, dáng vẻ vô cùng kiên định.
Quốc công gia ban đầu không thèm để ý đến hắn, về sau nhẫn tâm không đành liền sai người đến che ô cho hắn nhưng đều bị hắn đuổi đi sạch.
Hắn cứ như vậy quỳ suốt hai ngày trời, quỳ đến mức mắt của Quốc công phu nhân đều khóc sưng húp cả lên.
Đến lúc này Quốc công gia mới rốt cuộc chịu đáp ứng.
Ông đứng ở dưới hiên, thở dài một tiếng:
“Đúng là tạo nghiệt mà! Ngươi muốn lui thì cứ lui đi, ta cũng lười quản ngươi nữa! Tờ đính hôn khế này cùng với thiếp canh của cô nương Tạ gia đều giao cho ngươi cả đấy! Có điều ta không còn mặt mũi nào đi gặp người của Tạ gia đâu, ngươi tự mình đi mà giải quyết!”
Lúc này thân hình Bùi Tịch mới mềm nhũn ra, ngã gục xuống vũng nước mưa.
Mấy gã sai vặt vội vàng đỡ hắn dậy rồi khiêng trở về phòng.
Ta cũng bưng một bát cháo ấm đến phòng hắn chờ sẵn.
Sau khi hắn tỉnh lại, nhìn thấy ta liền ho khan một tiếng rồi nói:
“Liễu Nhi, chuyện ta đã hứa với ngươi nhất định sẽ làm được.”
Ta híp mắt cười cười, không nói lời nào.
Ngày hôm sau, khi cơ thể đã khôi phục lại chút sức lực, hắn liền mang theo tờ đính hôn khế xuất phát đi đến Tạ phủ.
Hắn vừa mới đi chân trước, chân sau ta liền rời khỏi Quốc công phủ, rảo bước theo đường tắt chạy thẳng về Tạ gia.