12
Ta thẫn thờ ngồi trong phòng một hồi lâu, mãi cho đến khi bị Hoa dì kéo đi ăn cơm.
Đầu óc ta hiện tại vẫn rối bời.
Vừa và cơm, ta vừa suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Nghĩ đến cảnh Vinh Xương quận chúa khóc lóc thương tâm như vậy, ta liền cảm thấy nghẹn ứ, không thể nuốt trôi thêm miếng nào nữa.
Ta đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, dứt khoát đứng dậy chạy thẳng về phía phủ U Vương.
Ngày hôm qua nàng vừa mới đứng ra nói đỡ cho ta, hôm nay ta lại làm nàng khóc đến nông nỗi này, dù thế nào ta cũng phải đến xin lỗi và giải thích rõ ràng với nàng một lời.
Thế nhưng sau khi đến nơi, hộ vệ canh cổng của phủ U Vương lại lạnh lùng thông báo rằng Vinh Xương quận chúa đã hạ lệnh, tuyệt đối không cho phép ta bước vào cửa nửa bước.
Ta chẳng còn cách nào khác, đành phải đứng chôn chân ở cửa phủ kiên nhẫn chờ đợi.
Ta cứ đứng đợi như vậy cho đến khi trời chập choạng tối, thì xe ngựa của Đoan Vương tình cờ đi ngang qua.
Hắn vén rèm che cửa sổ lên, chăm chú nhìn ta một lát rồi cất tiếng hỏi:
“Ngươi đứng thẫn thờ ở đây làm cái gì?”
Ta giật mình kinh hãi, nhận ra là hắn liền thành thật cúi đầu thưa:
“Dạ, ta muốn cầu kiến Vinh Xương quận chúa ạ.”
Hắn liếc mắt nhìn cánh cửa phủ đang đóng then cài c.h.ặ.t.
“Không vào được sao?”
Ta khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
Hắn thu tay lại, bước ra khỏi xe ngựa, tên tùy tùng bên cạnh vội vàng chạy tới phủ phục xuống đất định làm bục giẫm cho hắn bước xuống, nhưng hắn không thèm dẫm lên mà nhún người một cái, nhẹ nhàng nhảy xuống đất một cách vô cùng vững chãi.
Hắn cũng không thèm gặng hỏi lý do vì sao ta lại muốn gặp Vinh Xương quận chúa, chỉ nhàn nhạt bảo:
“Đi theo ta, ta dẫn ngươi vào trong.”
Dứt lời, hắn liền sải bước đi trước dẫn đường cho ta.
Vị Vương gia này tính tình xem ra cũng không đến nỗi tệ, chỉ là hơi thích ra vẻ thâm trầm mà thôi, ta thầm nghĩ trong bụng.
Đi theo sau Đoan Vương vào bên trong, sau khi có người vào thông báo một tiếng, chúng ta liền được gia nhân dẫn thẳng đến viện của Vinh Xương quận chúa.
Đôi mắt nàng lúc này đã sưng húp lên như hai quả bận, nhưng nàng đã thôi không khóc nữa, hiện tại đang ở trong sân cầm kéo cắt xoen xoét các cành cây để trút giận.
Vừa nhìn thấy ta xuất hiện, nàng liền tức giận quát lớn:
“Sao ngươi lại vào được đây?”
Ta không nói hai lời, quỳ sụp xuống đất một cái rầm, hành động này lập tức khiến nàng giật mình kinh hãi.
“Quận chúa, ta biết tội lỗi lừa gạt người của mình có muôn c.h.ế.t cũng không rửa hết, thế nhưng ta thề tuyệt đối không phải cố ý. Ngày hôm qua ta cứ ngỡ người tiếp cận ta là muốn cố tình chọc tức Tiểu công gia, còn cây trâm bích ngọc kia, ta cũng tưởng là tiền thù lao người ban thưởng cho ta, ta thật sự không hề biết đến tấm chân tình của người dành cho ta!”
Nàng cầm cây kéo trong tay, ngẩn người ra quên cả việc cắt cành, trừng mắt nhìn ta định buông lời mắng mỏ, nhưng suy nghĩ một lát, cơn giận trong lòng tựa hồ đã tiêu tan đi quá nửa.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, hỏi vặn lại ta:
“Vậy cớ sao ngươi lại phải cải trang nam nhi làm gì?”
Ta cúi gằm mặt xuống đất, lí nhí đáp:
“Bởi vì… Tiểu công gia chỉ được phép mang theo nam phó vào trong phủ dự tiệc mà thôi.”
“Vậy tại sao không phải là kẻ khác, mà nhất định phải là ngươi cải trang thành nam t.ử để đi cùng hắn?”
Câu hỏi này của nàng lập tức làm ta nghẹn họng, ta suy nghĩ một lát rồi tìm cớ thoái thác:
“Bởi vì gã sai vặt thân cận ngày thường của hắn đột nhiên đổ bệnh, mà người hầu hạ khiến hắn cảm thấy thuận tay nhất thì chỉ có mỗi mình ta.”
Ánh mắt nàng đầy vẻ nghi hoặc, nàng nhìn ta chằm chằm rồi lắc đầu lia lịa:
“Không đúng, không đúng chút nào, ngươi đang nói dối ta.”
Nàng chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng:
“Liễu Nhi, một nha hoàn thấp kém như ngươi thì học tiễn pháp thần sầu ấy ở đâu ra chứ? Hôm nay ta quan sát kỹ tư thế hiên ngang cùng khí chất quanh thân của ngươi, căn bản không giống xuất thân từ một gia đình nghèo khổ bần hàn. Ngươi rốt cuộc là thiên kim sa sút danh gia vọng tộc nên mới phải lưu lạc vào Quốc công phủ làm nha hoàn, hay là còn có ẩn tình gì khác giấu giếm ta?”
Nàng quả thực là một nữ t.ử vô cùng thông minh, ta hiểu rằng mình đã không còn khả năng tiếp tục dùng lời dối trá để lừa gạt nàng được nữa.
Với thân phận quận chúa cao quý của nàng, nếu nàng thực sự muốn hạ lệnh điều tra, thì chân tướng sự việc cũng sẽ nhanh ch.óng bị phơi bày ra ánh sáng mà thôi.
Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, thẳng thắn bày tỏ:
“Quận chúa, thực ra tên của ta cũng không phải là Liễu Nhi.”
Nàng khẽ giật mình kinh ngạc, nhưng cũng rất nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
“Vậy ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta chính là đích nữ của Tạ gia ở Thục quận, Tạ Linh Tê.”
“Tạ Linh Tê!”
Nàng bỗng chốc đứng bật dậy khỏi ghế đá, tuy trong lòng đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nàng cũng chưa từng ngờ tới đáp án cuối cùng lại chấn động đến nhường này.
“Ngươi ngươi ngươi, sao có thể như vậy được?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta thực sự là Tạ Linh Tê.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta thẳng lưng lên, khẽ gật đầu:
“Ta vì nhận được thư từ hôn của Bùi Tịch, trong lòng thấy bất bình nên mới nghĩ đến kinh thành tìm hắn tính sổ, chỉ là trời xui đất khiến lại bị người của Quốc công phủ nhận nhầm thành Liễu Nhi, lúc ấy ta cũng chưa có kế hoạch gì nên liền đ.â.m lao phải theo lao, lưu lại Quốc công phủ luôn.”
Vinh Xương quận chúa kinh ngạc hồi lâu mới rốt cuộc nghĩ thông suốt toàn bộ sự việc.
Sau đó, ánh mắt nàng thay đổi, bỗng nhiên nhìn về phía Đoan Vương:
“Tiểu thúc thúc, không phải người từng gặp qua Tạ Linh Tê sao? Sao người lại không nhận ra?”
Đoan Vương ngẩn ra, nhìn ta một cái rồi hơi mang vẻ áy náy cười nói:
“Nàng đã muốn giấu giếm thân phận thì ta cũng không tiện vạch trần mà.”
“Người cùng nàng một giuộc gạt ta!”
Ta nhìn về phía Đoan Vương, không dám tin vào tai mình:
“Đoan Vương điện hạ từng gặp qua ta sao?”
Đoan Vương thở dài một tiếng rồi nói:
“Ba năm trước ta thay phụ hoàng tuần thú phía tây, từng có dịp ghé qua đất Thục, tình cờ nhìn thấy bá phụ dạy ngươi cưỡi ngựa b.ắ.n tên, chỉ là lúc ấy ta không tiện công khai thân phận, luôn cải trang thành thương nhân tới lui, thế nên ngươi chưa từng chú ý đến ta thôi.”
Hóa ra còn có chuyện như vậy.
Thì ra hắn đã sớm nhận ra ta.
Trách không được lần đầu tiên gặp hắn ở Quốc công phủ, ta cứ cảm thấy ánh mắt hắn nhìn ta có chút kỳ quái.
Hóa ra những ngày qua hắn đều vẫn luôn âm thầm xem ta diễn kịch, lén cười nhạo ta sao?
Nghĩ đến đây, mặt ta bỗng chốc đỏ bừng lên.
Vinh Xương quận chúa tức giận ném mạnh cây kéo xuống dưới chân Đoan Vương:
“Tiểu thúc thúc, người thật quá đáng ghét!”
Đoan Vương khẽ cười, không né tránh cũng chẳng nói lời nào.
Vinh Xương phát tiết xong xuôi liền nhìn nhìn ta, chần chừ một lát rồi bước tới:
“Tạ Linh Tê, ngươi đứng lên đi.”
Ta nhìn nàng hỏi:
“Ngươi không giận nữa sao?”
“Ta giận cái gì chứ? Ta vừa về tới phủ là v.ú nuôi đã hầm ngay một nồi móng giò rồi, ta hết giận từ lâu rồi. Ai da, ngươi mau đứng lên đi!”
Nàng đưa tay ra, một phen túm ta đứng dậy.
Như thế này đại khái là đã dỗ dành xong rồi nhỉ?
Ta thở phào nhẹ nhõm, từ trong n.g.ự.c áo móc ra cây trâm bích ngọc kia.
“Quận chúa, cái này trả lại cho người.”
Nàng liếc nhìn một cái rồi bảo:
“Trả ta làm gì? Đồ đã tặng đi rồi thì làm gì có đạo lý đòi lại chứ?”
“Nhưng mà…”
“Giữa bằng hữu với nhau thì không thể tặng tín vật cho nhau sao?”
Mặt nàng ửng hồng:
“Ngươi cứ giữ lấy đi.”
Không biết vì sao, những khúc mắc trong lòng ta vào khoảnh khắc này đều được vuốt ve êm dịu.
Ta nhận lấy cây trâm, hỏi nàng:
“Ngươi sẽ nói cho Bùi Tịch biết chứ?”
Nàng hai tay chống nạnh đáp:
“Ta nói cho hắn làm gì? Ta đối với hắn một mảnh chân tình, kết cục hắn vừa thấy ta là như gặp phải quỷ, ta chẳng lẽ còn muốn tự mình chuốc lấy nhục nhã sao?”
Nói xong, nàng nhìn ta, nở một nụ cười tinh nghịch:
“Ngươi đã nghĩ ra cách nào để tìm hắn tính sổ chưa?”
Ta gật đầu nói:
“Vừa rồi lúc đứng ở cửa chờ ngươi, nhìn thấy ngươi là ta đã nghĩ kỹ rồi.”
“Tốt lắm! Đến lúc đó nhất định phải cho ta đi xem náo nhiệt đấy nhé!”
“Được thôi.”
Ta gật đầu, sau đó chuyển ánh mắt nhìn về phía Đoan Vương.
Hắn khẽ cười đáp:
“Yên tâm đi, ta cái gì cũng không biết cả.”
Ta thẫn thờ ngồi trong phòng một hồi lâu, mãi cho đến khi bị Hoa dì kéo đi ăn cơm.
Đầu óc ta hiện tại vẫn rối bời.
Vừa và cơm, ta vừa suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Nghĩ đến cảnh Vinh Xương quận chúa khóc lóc thương tâm như vậy, ta liền cảm thấy nghẹn ứ, không thể nuốt trôi thêm miếng nào nữa.
Ta đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, dứt khoát đứng dậy chạy thẳng về phía phủ U Vương.
Ngày hôm qua nàng vừa mới đứng ra nói đỡ cho ta, hôm nay ta lại làm nàng khóc đến nông nỗi này, dù thế nào ta cũng phải đến xin lỗi và giải thích rõ ràng với nàng một lời.
Thế nhưng sau khi đến nơi, hộ vệ canh cổng của phủ U Vương lại lạnh lùng thông báo rằng Vinh Xương quận chúa đã hạ lệnh, tuyệt đối không cho phép ta bước vào cửa nửa bước.
Ta chẳng còn cách nào khác, đành phải đứng chôn chân ở cửa phủ kiên nhẫn chờ đợi.
Ta cứ đứng đợi như vậy cho đến khi trời chập choạng tối, thì xe ngựa của Đoan Vương tình cờ đi ngang qua.
Hắn vén rèm che cửa sổ lên, chăm chú nhìn ta một lát rồi cất tiếng hỏi:
“Ngươi đứng thẫn thờ ở đây làm cái gì?”
Ta giật mình kinh hãi, nhận ra là hắn liền thành thật cúi đầu thưa:
“Dạ, ta muốn cầu kiến Vinh Xương quận chúa ạ.”
Hắn liếc mắt nhìn cánh cửa phủ đang đóng then cài c.h.ặ.t.
“Không vào được sao?”
Ta khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
Hắn thu tay lại, bước ra khỏi xe ngựa, tên tùy tùng bên cạnh vội vàng chạy tới phủ phục xuống đất định làm bục giẫm cho hắn bước xuống, nhưng hắn không thèm dẫm lên mà nhún người một cái, nhẹ nhàng nhảy xuống đất một cách vô cùng vững chãi.
Hắn cũng không thèm gặng hỏi lý do vì sao ta lại muốn gặp Vinh Xương quận chúa, chỉ nhàn nhạt bảo:
“Đi theo ta, ta dẫn ngươi vào trong.”
Dứt lời, hắn liền sải bước đi trước dẫn đường cho ta.
Vị Vương gia này tính tình xem ra cũng không đến nỗi tệ, chỉ là hơi thích ra vẻ thâm trầm mà thôi, ta thầm nghĩ trong bụng.
Đi theo sau Đoan Vương vào bên trong, sau khi có người vào thông báo một tiếng, chúng ta liền được gia nhân dẫn thẳng đến viện của Vinh Xương quận chúa.
Đôi mắt nàng lúc này đã sưng húp lên như hai quả bận, nhưng nàng đã thôi không khóc nữa, hiện tại đang ở trong sân cầm kéo cắt xoen xoét các cành cây để trút giận.
Vừa nhìn thấy ta xuất hiện, nàng liền tức giận quát lớn:
“Sao ngươi lại vào được đây?”
Ta không nói hai lời, quỳ sụp xuống đất một cái rầm, hành động này lập tức khiến nàng giật mình kinh hãi.
“Quận chúa, ta biết tội lỗi lừa gạt người của mình có muôn c.h.ế.t cũng không rửa hết, thế nhưng ta thề tuyệt đối không phải cố ý. Ngày hôm qua ta cứ ngỡ người tiếp cận ta là muốn cố tình chọc tức Tiểu công gia, còn cây trâm bích ngọc kia, ta cũng tưởng là tiền thù lao người ban thưởng cho ta, ta thật sự không hề biết đến tấm chân tình của người dành cho ta!”
Nàng cầm cây kéo trong tay, ngẩn người ra quên cả việc cắt cành, trừng mắt nhìn ta định buông lời mắng mỏ, nhưng suy nghĩ một lát, cơn giận trong lòng tựa hồ đã tiêu tan đi quá nửa.
Nàng khẽ c.ắ.n môi, hỏi vặn lại ta:
“Vậy cớ sao ngươi lại phải cải trang nam nhi làm gì?”
Ta cúi gằm mặt xuống đất, lí nhí đáp:
“Bởi vì… Tiểu công gia chỉ được phép mang theo nam phó vào trong phủ dự tiệc mà thôi.”
“Vậy tại sao không phải là kẻ khác, mà nhất định phải là ngươi cải trang thành nam t.ử để đi cùng hắn?”
Câu hỏi này của nàng lập tức làm ta nghẹn họng, ta suy nghĩ một lát rồi tìm cớ thoái thác:
“Bởi vì gã sai vặt thân cận ngày thường của hắn đột nhiên đổ bệnh, mà người hầu hạ khiến hắn cảm thấy thuận tay nhất thì chỉ có mỗi mình ta.”
Ánh mắt nàng đầy vẻ nghi hoặc, nàng nhìn ta chằm chằm rồi lắc đầu lia lịa:
“Không đúng, không đúng chút nào, ngươi đang nói dối ta.”
Nàng chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng:
“Liễu Nhi, một nha hoàn thấp kém như ngươi thì học tiễn pháp thần sầu ấy ở đâu ra chứ? Hôm nay ta quan sát kỹ tư thế hiên ngang cùng khí chất quanh thân của ngươi, căn bản không giống xuất thân từ một gia đình nghèo khổ bần hàn. Ngươi rốt cuộc là thiên kim sa sút danh gia vọng tộc nên mới phải lưu lạc vào Quốc công phủ làm nha hoàn, hay là còn có ẩn tình gì khác giấu giếm ta?”
Nàng quả thực là một nữ t.ử vô cùng thông minh, ta hiểu rằng mình đã không còn khả năng tiếp tục dùng lời dối trá để lừa gạt nàng được nữa.
Với thân phận quận chúa cao quý của nàng, nếu nàng thực sự muốn hạ lệnh điều tra, thì chân tướng sự việc cũng sẽ nhanh ch.óng bị phơi bày ra ánh sáng mà thôi.
Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào mắt nàng, thẳng thắn bày tỏ:
“Quận chúa, thực ra tên của ta cũng không phải là Liễu Nhi.”
Nàng khẽ giật mình kinh ngạc, nhưng cũng rất nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
“Vậy ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta chính là đích nữ của Tạ gia ở Thục quận, Tạ Linh Tê.”
“Tạ Linh Tê!”
Nàng bỗng chốc đứng bật dậy khỏi ghế đá, tuy trong lòng đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nàng cũng chưa từng ngờ tới đáp án cuối cùng lại chấn động đến nhường này.
“Ngươi ngươi ngươi, sao có thể như vậy được?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ta thực sự là Tạ Linh Tê.”
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta thẳng lưng lên, khẽ gật đầu:
“Ta vì nhận được thư từ hôn của Bùi Tịch, trong lòng thấy bất bình nên mới nghĩ đến kinh thành tìm hắn tính sổ, chỉ là trời xui đất khiến lại bị người của Quốc công phủ nhận nhầm thành Liễu Nhi, lúc ấy ta cũng chưa có kế hoạch gì nên liền đ.â.m lao phải theo lao, lưu lại Quốc công phủ luôn.”
Vinh Xương quận chúa kinh ngạc hồi lâu mới rốt cuộc nghĩ thông suốt toàn bộ sự việc.
Sau đó, ánh mắt nàng thay đổi, bỗng nhiên nhìn về phía Đoan Vương:
“Tiểu thúc thúc, không phải người từng gặp qua Tạ Linh Tê sao? Sao người lại không nhận ra?”
Đoan Vương ngẩn ra, nhìn ta một cái rồi hơi mang vẻ áy náy cười nói:
“Nàng đã muốn giấu giếm thân phận thì ta cũng không tiện vạch trần mà.”
“Người cùng nàng một giuộc gạt ta!”
Ta nhìn về phía Đoan Vương, không dám tin vào tai mình:
“Đoan Vương điện hạ từng gặp qua ta sao?”
Đoan Vương thở dài một tiếng rồi nói:
“Ba năm trước ta thay phụ hoàng tuần thú phía tây, từng có dịp ghé qua đất Thục, tình cờ nhìn thấy bá phụ dạy ngươi cưỡi ngựa b.ắ.n tên, chỉ là lúc ấy ta không tiện công khai thân phận, luôn cải trang thành thương nhân tới lui, thế nên ngươi chưa từng chú ý đến ta thôi.”
Hóa ra còn có chuyện như vậy.
Thì ra hắn đã sớm nhận ra ta.
Trách không được lần đầu tiên gặp hắn ở Quốc công phủ, ta cứ cảm thấy ánh mắt hắn nhìn ta có chút kỳ quái.
Hóa ra những ngày qua hắn đều vẫn luôn âm thầm xem ta diễn kịch, lén cười nhạo ta sao?
Nghĩ đến đây, mặt ta bỗng chốc đỏ bừng lên.
Vinh Xương quận chúa tức giận ném mạnh cây kéo xuống dưới chân Đoan Vương:
“Tiểu thúc thúc, người thật quá đáng ghét!”
Đoan Vương khẽ cười, không né tránh cũng chẳng nói lời nào.
Vinh Xương phát tiết xong xuôi liền nhìn nhìn ta, chần chừ một lát rồi bước tới:
“Tạ Linh Tê, ngươi đứng lên đi.”
Ta nhìn nàng hỏi:
“Ngươi không giận nữa sao?”
“Ta giận cái gì chứ? Ta vừa về tới phủ là v.ú nuôi đã hầm ngay một nồi móng giò rồi, ta hết giận từ lâu rồi. Ai da, ngươi mau đứng lên đi!”
Nàng đưa tay ra, một phen túm ta đứng dậy.
Như thế này đại khái là đã dỗ dành xong rồi nhỉ?
Ta thở phào nhẹ nhõm, từ trong n.g.ự.c áo móc ra cây trâm bích ngọc kia.
“Quận chúa, cái này trả lại cho người.”
Nàng liếc nhìn một cái rồi bảo:
“Trả ta làm gì? Đồ đã tặng đi rồi thì làm gì có đạo lý đòi lại chứ?”
“Nhưng mà…”
“Giữa bằng hữu với nhau thì không thể tặng tín vật cho nhau sao?”
Mặt nàng ửng hồng:
“Ngươi cứ giữ lấy đi.”
Không biết vì sao, những khúc mắc trong lòng ta vào khoảnh khắc này đều được vuốt ve êm dịu.
Ta nhận lấy cây trâm, hỏi nàng:
“Ngươi sẽ nói cho Bùi Tịch biết chứ?”
Nàng hai tay chống nạnh đáp:
“Ta nói cho hắn làm gì? Ta đối với hắn một mảnh chân tình, kết cục hắn vừa thấy ta là như gặp phải quỷ, ta chẳng lẽ còn muốn tự mình chuốc lấy nhục nhã sao?”
Nói xong, nàng nhìn ta, nở một nụ cười tinh nghịch:
“Ngươi đã nghĩ ra cách nào để tìm hắn tính sổ chưa?”
Ta gật đầu nói:
“Vừa rồi lúc đứng ở cửa chờ ngươi, nhìn thấy ngươi là ta đã nghĩ kỹ rồi.”
“Tốt lắm! Đến lúc đó nhất định phải cho ta đi xem náo nhiệt đấy nhé!”
“Được thôi.”
Ta gật đầu, sau đó chuyển ánh mắt nhìn về phía Đoan Vương.
Hắn khẽ cười đáp:
“Yên tâm đi, ta cái gì cũng không biết cả.”