16
Toàn bộ kinh thành bấy giờ đều náo loạn cả lên.
Khắp nơi đâu đâu cũng truyền tai nhau câu chuyện về vị Tiểu công gia Bùi Tịch, vì muốn cưới một nha hoàn mà không màng tất cả đến Tạ gia từ hôn, đến khi hủy bỏ xong hôn ước mới bàng hoàng phát hiện ra nàng nha hoàn kia chính là vị vị hôn thê Tạ gia tiểu thư bằng xương bằng thịt.
Bùi Tịch lần này xem như triệt để trắng tay, chẳng còn lại cái gì.
Sau khi trở về Quốc công phủ, hắn liền lâm bệnh nặng một trận, nằm liệt giường cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể gượng dậy nổi.
Những việc này, đều là Vinh Xương quận chúa truyền ra ngoài cả.
Từ hôm từ hôn ngày ấy, nàng đã lén trốn ở sau tấm bình phong để xem náo nhiệt, sau khi Bùi Tịch ngã bệnh thì chính nàng là người cười đến vui vẻ nhất.
Vài ngày sau, ta đến phủ U Vương ăn cơm.
Vinh Xương quận chúa vẫn còn đang cười nhạo chuyện của ngày hôm đó.
“Các ngươi không tận mắt chứng kiến thì không biết Bùi Tịch lúc ấy trông chật vật đến mức nào đâu, buồn cười c.h.ế.t ta mất, đáng đời cho cái thói cao ngạo, cho cái thói coi thường ta của hắn!”
Nàng vừa uống rượu, vừa cười đến mức gương mặt đỏ bừng lên.
Mấy vị nữ khách ngồi bên cạnh cũng rộ lên cười khúc khích, cười xong, họ lại nhìn về phía ta rồi nói:
“Tạ tiểu thư, ngươi quả thực là quá lợi hại rồi, ngươi không biết đấy thôi, hiện tại mọi người trong thành đều đang xem Bùi Tịch như một trò hề, ai nấy đều khen Tạ tiểu thư ngươi có thủ đoạn cao cường đấy!”
Ta có chút ngượng ngùng vẫy vẫy tay.
Vị tiểu thư kia bỗng nhiên cũng lộ ra vẻ e thẹn, ngập ngừng nói:
“Xin lỗi nha Tạ tiểu thư, trước kia bọn ta nông nổi tin vào những lời đồn thổi thất thiệt nên đã nói ra không ít lời bất kính, hiện tại được tiếp xúc với ngươi rồi mới biết ngươi thực sự là một người tốt đến nhường nào…”
Nàng vừa dứt lời, mấy vị tiểu thư khác cũng đỏ bừng mặt mũi, lí nhí lên tiếng:
“Bọn ta xin lỗi…”
Vinh Xương tặc lưỡi một cái, tò mò hỏi:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Cho nên, rốt cuộc những lời đồn đại năm xưa là từ đâu mà ra vậy?”
Vị tiểu thư ngồi gần nàng nhất cuống cuồng thanh minh:
“Ta là nghe Thu Thu nói đấy chứ!”
Thu Thu nghe vậy cũng hoảng hốt kêu lên:
“Ta là nghe Như Ý nói mà!”
Thế là tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Như Ý.
Như Ý quýnh quáng cả lên:
“Ơ? Ta, ta là nghe bà v.ú đầu bếp trong phủ nhà ta kể lại thôi!”
Nàng dậm chân một cái:
“Ta phải lập tức trở về phủ hỏi cho ra lẽ mới được!”
Nói xong, nàng liền co cẳng chạy biến đi mất.
Chuyện truy tìm nguồn gốc của lời đồn kéo dài ròng rã suốt ba ngày trời.
Cuối cùng mới làm sáng tỏ được chân tướng, đầu sỏ gây ra những lời đồn thổi năm xưa, hóa ra lại chính là Đoan Vương.
“Ta rốt cuộc cũng hiểu ra rồi, năm đó tiểu thúc thúc đến Thục quận, nhìn thấy bá phụ của ngươi dạy ngươi cưỡi ngựa, sau khi trở về kinh thành liền thuận miệng kể lại một câu với hạ nhân trong phủ.
Thế là kẻ này truyền tai kẻ kia, thúc thúc truyền cho thẩm thẩm, bá bá truyền cho dì ghim, mỗi một lần truyền đi là lại được thêm mắm dặm muối thêm một chút, truyền đến cuối cùng thì biến thành cái dạng chướng tai gai mắt như vậy đấy!”
Vinh Xương vỗ mạnh hai tay vào nhau, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nói đi nói lại thì tất cả đều là tại tiểu thúc thúc, chúng ta mau đi tìm hắn tính sổ thôi!”
Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng:
“Thôi đừng mà, Đoan Vương điện hạ lúc ấy làm sao biết được sự tình lại biến tướng thành ra nông nỗi này chứ.”
Vinh Xương dừng bước, khẽ kéo kéo tay ta, ái ngại hỏi:
“Bị người ta hiểu lầm một thời gian dài như vậy, trong lòng ngươi không cảm thấy ủy khuất sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cũng từng thấy ủy khuất chứ, bất quá hiện tại hiểu lầm đều đã được hóa giải cả rồi, ta cũng không còn để tâm nữa.”
“Tính tình của ngươi thật là tốt quá đi.”
Nàng nghiền ngẫm một lát rồi lại hào hứng bảo:
“Không sao cả, sau này ta sẽ thường xuyên tổ chức các buổi yến tiệc thi họa, mời tất cả mọi người trong kinh thành đến tham dự, để cho bọn họ được tận mắt chứng thực xem Tạ Linh Tê rốt cuộc là một vị kỳ nữ như thế nào!”
“Ngươi thật có lòng.”
Ta khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
“Bất quá, sau này ta không thể đến quý phủ của ngươi được nữa rồi.”
“Vì sao chứ?”
“Ta phải trở về Thục quận rồi, ngày mai sẽ lên đường xuất phát.”
Vinh Xương ngẩn người, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe:
“Sao ngươi lại đi gấp gáp như vậy chứ? Có phải vì ngươi không thích kinh thành không? Ta… ta mới vừa kết giao được một người bạn tốt như ngươi mà…”
“Không phải là ta không thích, chỉ là long thể không thích nghi được với nơi này thôi.”
Ta vén tay áo lên cho nàng xem:
“Khí hậu ở kinh thành quá mức khô ráo, ta chịu không nổi nên đã nổi một thân đầy mụn sẩn rồi, đêm qua còn bị chảy cả m.á.u cam nữa, ta bắt buộc phải trở về Thục quận thôi.”
Nàng nhìn nhìn làn da của ta, lại ngó ngó chiếc mũi của ta, bĩu môi luyến tiếc nói:
“Vậy thì được rồi, Tạ Linh Tê, sau này nếu ngươi có dịp trở lại kinh thành thì cứ coi phủ U Vương này như nhà của mình nhé.”
“Được.”
……
Ngày hôm sau, a huynh hộ tống ta rời khỏi kinh thành.
Đoàn xe mới vừa đi chưa đầy hai dặm đường thì phía sau đã có tiếng ngựa phi nước đại đuổi theo.
Ta vốn đang mệt mỏi ngủ thiếp đi, trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy giọng nói của Bùi Tịch.
Vén rèm xe lên nhìn, thế mà người tới lại thật sự là hắn, ta suy nghĩ một lát liền bảo a huynh dừng xe lại.
“Tạ Linh Tê, ngươi đây là muốn đi đâu vậy?”
Hắn phi ngựa đến bên cạnh, nắm c.h.ặ.t dây cương, đăm đăm nhìn ta.
Sắc mặt hắn trông vẫn vô cùng nhợt nhạt, xem ra trận đại bệnh kia vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Ta nhàn nhạt đáp:
“Ta phải trở về nhà rồi, ngươi còn đuổi theo ra đây làm gì nữa?”
“Ngươi cứ như vậy mà đi sao?”
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ suy sụp, thống khổ:
“Linh Tê, bức thư từ hôn lúc trước ta thực sự không cố ý gửi đến đúng vào ngày sinh nhật của ngươi đâu, chỉ là do người đưa thư đi đường chậm trễ mất một tháng trời mà thôi.
Những ngày qua ta sống không tốt chút nào, cứ hễ nhớ tới ngươi là ta lại ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng toàn là sự hối hận muộn màng…”
“Rốt cuộc là ngươi muốn nói cái gì?”
Hắn lấy hết can đảm, khẩn khoản van xin:
“Ngươi có thể cho ta một cơ hội nữa được không? Để ta bù đắp lại tất cả những tổn thương đã gây ra cho ngươi?”
Ta có chút không thể hiểu nổi suy nghĩ của hắn.
Ta nhìn hắn một hồi lâu rồi bỗng bật cười, hỏi ngược lại hắn:
“Bùi Tịch, ngươi có phải là bị bệnh rồi không? Ta đã trêu đùa, lừa gạt ngươi một vố đau đớn như vậy, trong lòng ngươi không oán hận ta sao?”
Hắn cứng họng.
Rất nhanh sau đó, hắn bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ:
“Cũng từng oán hận, thế nhưng sau đó ngẫm lại, ngươi có thể lừa gạt được ta, có thể dùng cách này để trừng phạt ta, chứng tỏ ngươi vô cùng thông minh, ta liền… càng không cách nào buông bỏ được ngươi…”
Toàn bộ kinh thành bấy giờ đều náo loạn cả lên.
Khắp nơi đâu đâu cũng truyền tai nhau câu chuyện về vị Tiểu công gia Bùi Tịch, vì muốn cưới một nha hoàn mà không màng tất cả đến Tạ gia từ hôn, đến khi hủy bỏ xong hôn ước mới bàng hoàng phát hiện ra nàng nha hoàn kia chính là vị vị hôn thê Tạ gia tiểu thư bằng xương bằng thịt.
Bùi Tịch lần này xem như triệt để trắng tay, chẳng còn lại cái gì.
Sau khi trở về Quốc công phủ, hắn liền lâm bệnh nặng một trận, nằm liệt giường cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể gượng dậy nổi.
Những việc này, đều là Vinh Xương quận chúa truyền ra ngoài cả.
Từ hôm từ hôn ngày ấy, nàng đã lén trốn ở sau tấm bình phong để xem náo nhiệt, sau khi Bùi Tịch ngã bệnh thì chính nàng là người cười đến vui vẻ nhất.
Vài ngày sau, ta đến phủ U Vương ăn cơm.
Vinh Xương quận chúa vẫn còn đang cười nhạo chuyện của ngày hôm đó.
“Các ngươi không tận mắt chứng kiến thì không biết Bùi Tịch lúc ấy trông chật vật đến mức nào đâu, buồn cười c.h.ế.t ta mất, đáng đời cho cái thói cao ngạo, cho cái thói coi thường ta của hắn!”
Nàng vừa uống rượu, vừa cười đến mức gương mặt đỏ bừng lên.
Mấy vị nữ khách ngồi bên cạnh cũng rộ lên cười khúc khích, cười xong, họ lại nhìn về phía ta rồi nói:
“Tạ tiểu thư, ngươi quả thực là quá lợi hại rồi, ngươi không biết đấy thôi, hiện tại mọi người trong thành đều đang xem Bùi Tịch như một trò hề, ai nấy đều khen Tạ tiểu thư ngươi có thủ đoạn cao cường đấy!”
Ta có chút ngượng ngùng vẫy vẫy tay.
Vị tiểu thư kia bỗng nhiên cũng lộ ra vẻ e thẹn, ngập ngừng nói:
“Xin lỗi nha Tạ tiểu thư, trước kia bọn ta nông nổi tin vào những lời đồn thổi thất thiệt nên đã nói ra không ít lời bất kính, hiện tại được tiếp xúc với ngươi rồi mới biết ngươi thực sự là một người tốt đến nhường nào…”
Nàng vừa dứt lời, mấy vị tiểu thư khác cũng đỏ bừng mặt mũi, lí nhí lên tiếng:
“Bọn ta xin lỗi…”
Vinh Xương tặc lưỡi một cái, tò mò hỏi:
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
“Cho nên, rốt cuộc những lời đồn đại năm xưa là từ đâu mà ra vậy?”
Vị tiểu thư ngồi gần nàng nhất cuống cuồng thanh minh:
“Ta là nghe Thu Thu nói đấy chứ!”
Thu Thu nghe vậy cũng hoảng hốt kêu lên:
“Ta là nghe Như Ý nói mà!”
Thế là tất cả ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Như Ý.
Như Ý quýnh quáng cả lên:
“Ơ? Ta, ta là nghe bà v.ú đầu bếp trong phủ nhà ta kể lại thôi!”
Nàng dậm chân một cái:
“Ta phải lập tức trở về phủ hỏi cho ra lẽ mới được!”
Nói xong, nàng liền co cẳng chạy biến đi mất.
Chuyện truy tìm nguồn gốc của lời đồn kéo dài ròng rã suốt ba ngày trời.
Cuối cùng mới làm sáng tỏ được chân tướng, đầu sỏ gây ra những lời đồn thổi năm xưa, hóa ra lại chính là Đoan Vương.
“Ta rốt cuộc cũng hiểu ra rồi, năm đó tiểu thúc thúc đến Thục quận, nhìn thấy bá phụ của ngươi dạy ngươi cưỡi ngựa, sau khi trở về kinh thành liền thuận miệng kể lại một câu với hạ nhân trong phủ.
Thế là kẻ này truyền tai kẻ kia, thúc thúc truyền cho thẩm thẩm, bá bá truyền cho dì ghim, mỗi một lần truyền đi là lại được thêm mắm dặm muối thêm một chút, truyền đến cuối cùng thì biến thành cái dạng chướng tai gai mắt như vậy đấy!”
Vinh Xương vỗ mạnh hai tay vào nhau, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nói đi nói lại thì tất cả đều là tại tiểu thúc thúc, chúng ta mau đi tìm hắn tính sổ thôi!”
Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy tay nàng:
“Thôi đừng mà, Đoan Vương điện hạ lúc ấy làm sao biết được sự tình lại biến tướng thành ra nông nỗi này chứ.”
Vinh Xương dừng bước, khẽ kéo kéo tay ta, ái ngại hỏi:
“Bị người ta hiểu lầm một thời gian dài như vậy, trong lòng ngươi không cảm thấy ủy khuất sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cũng từng thấy ủy khuất chứ, bất quá hiện tại hiểu lầm đều đã được hóa giải cả rồi, ta cũng không còn để tâm nữa.”
“Tính tình của ngươi thật là tốt quá đi.”
Nàng nghiền ngẫm một lát rồi lại hào hứng bảo:
“Không sao cả, sau này ta sẽ thường xuyên tổ chức các buổi yến tiệc thi họa, mời tất cả mọi người trong kinh thành đến tham dự, để cho bọn họ được tận mắt chứng thực xem Tạ Linh Tê rốt cuộc là một vị kỳ nữ như thế nào!”
“Ngươi thật có lòng.”
Ta khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng thở dài một tiếng:
“Bất quá, sau này ta không thể đến quý phủ của ngươi được nữa rồi.”
“Vì sao chứ?”
“Ta phải trở về Thục quận rồi, ngày mai sẽ lên đường xuất phát.”
Vinh Xương ngẩn người, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe:
“Sao ngươi lại đi gấp gáp như vậy chứ? Có phải vì ngươi không thích kinh thành không? Ta… ta mới vừa kết giao được một người bạn tốt như ngươi mà…”
“Không phải là ta không thích, chỉ là long thể không thích nghi được với nơi này thôi.”
Ta vén tay áo lên cho nàng xem:
“Khí hậu ở kinh thành quá mức khô ráo, ta chịu không nổi nên đã nổi một thân đầy mụn sẩn rồi, đêm qua còn bị chảy cả m.á.u cam nữa, ta bắt buộc phải trở về Thục quận thôi.”
Nàng nhìn nhìn làn da của ta, lại ngó ngó chiếc mũi của ta, bĩu môi luyến tiếc nói:
“Vậy thì được rồi, Tạ Linh Tê, sau này nếu ngươi có dịp trở lại kinh thành thì cứ coi phủ U Vương này như nhà của mình nhé.”
“Được.”
……
Ngày hôm sau, a huynh hộ tống ta rời khỏi kinh thành.
Đoàn xe mới vừa đi chưa đầy hai dặm đường thì phía sau đã có tiếng ngựa phi nước đại đuổi theo.
Ta vốn đang mệt mỏi ngủ thiếp đi, trong cơn mơ màng bỗng nghe thấy giọng nói của Bùi Tịch.
Vén rèm xe lên nhìn, thế mà người tới lại thật sự là hắn, ta suy nghĩ một lát liền bảo a huynh dừng xe lại.
“Tạ Linh Tê, ngươi đây là muốn đi đâu vậy?”
Hắn phi ngựa đến bên cạnh, nắm c.h.ặ.t dây cương, đăm đăm nhìn ta.
Sắc mặt hắn trông vẫn vô cùng nhợt nhạt, xem ra trận đại bệnh kia vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Ta nhàn nhạt đáp:
“Ta phải trở về nhà rồi, ngươi còn đuổi theo ra đây làm gì nữa?”
“Ngươi cứ như vậy mà đi sao?”
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ suy sụp, thống khổ:
“Linh Tê, bức thư từ hôn lúc trước ta thực sự không cố ý gửi đến đúng vào ngày sinh nhật của ngươi đâu, chỉ là do người đưa thư đi đường chậm trễ mất một tháng trời mà thôi.
Những ngày qua ta sống không tốt chút nào, cứ hễ nhớ tới ngươi là ta lại ăn không ngon ngủ không yên, trong lòng toàn là sự hối hận muộn màng…”
“Rốt cuộc là ngươi muốn nói cái gì?”
Hắn lấy hết can đảm, khẩn khoản van xin:
“Ngươi có thể cho ta một cơ hội nữa được không? Để ta bù đắp lại tất cả những tổn thương đã gây ra cho ngươi?”
Ta có chút không thể hiểu nổi suy nghĩ của hắn.
Ta nhìn hắn một hồi lâu rồi bỗng bật cười, hỏi ngược lại hắn:
“Bùi Tịch, ngươi có phải là bị bệnh rồi không? Ta đã trêu đùa, lừa gạt ngươi một vố đau đớn như vậy, trong lòng ngươi không oán hận ta sao?”
Hắn cứng họng.
Rất nhanh sau đó, hắn bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ:
“Cũng từng oán hận, thế nhưng sau đó ngẫm lại, ngươi có thể lừa gạt được ta, có thể dùng cách này để trừng phạt ta, chứng tỏ ngươi vô cùng thông minh, ta liền… càng không cách nào buông bỏ được ngươi…”