Ta ngẩng phắt đầu, trong mắt chứa đựng sự bối rối vừa đủ, ngón tay siết chặt vạt váy:
“Phụ thân… nữ nhi chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Huống chi, Trấn Quốc Công phủ cầu hôn là vì đích nữ mà…”
“Bây giờ tình thế bắt buộc!”
Phụ thân cắt lời, giọng nghiêm khắc không cho cãi lại.
“Tỷ tỷ con gây nên chuyện nhơ nhuốc như thế, Trấn Quốc Công phủ chưa chắc còn chịu nhận. Nhưng con thì khác, những ngày này ánh mắt họ nhìn con rõ ràng là vừa ý. Chỉ cần con gật đầu, vi phụ tự có cách thu xếp.”
Đích mẫu bên cạnh cũng đã hoàn hồn, nắm tay ta, giọng nghẹn ngào:
“Ánh Nhi, ủy khuất cho con rồi. Nhưng đây là vì cả phủ, vì tương lai của đệ đệ con nữa…”
Giọng bà run rẩy, mang theo van xin.
Ta cúi mắt, hàng mi dài che đi cảm xúc dưới đáy, giọng nhẹ như một tiếng thở dài:
“Con hiểu rồi. Phụ thân, mẫu thân vì Tô gia đã khổ tâm quá nhiều, nữ nhi nên san sẻ. Chỉ sợ… e làm ô danh cửa phủ Trấn Quốc Công.”
“Con hiểu chuyện là tốt.”
Phụ thân thở ra, nét giận trên mặt cũng dịu lại đôi chút.
“Việc này để vi phụ đích thân sang nói. Nếu Trấn Quốc Công phủ còn muốn mối hôn sự này, ắt sẽ không từ chối.”
Tô mụ mụ vội bước lên, chỉnh lại mái tóc cho ta:
“Nhị tiểu thư thông tuệ dịu dàng, phủ Trấn Quốc Công cầu còn chẳng được.”
Ta ngẩng đầu, nở một nụ cười ngoan ngoãn, nhưng trong mắt lại thoáng qua một tia lạnh lẽo.
Nhìn phụ thân xoay người dặn quản gia chuẩn bị bái thiếp, đích mẫu thì vội bảo Tô mụ mụ lấy canh thiếp của ta, lòng ta khẽ dâng lên ý cười nhàn nhạt.
Đích tỷ à, vinh hoa mà tỷ khát khao trốn khỏi, cuối cùng vẫn rơi vào tay ta thôi.
Chỉ là vị ngọt này, e rằng còn ngọt hơn tỷ tưởng nhiều.
Thế tử phủ Trấn Quốc Công, đó là mối hôn nhân mà bao quý nữ trong kinh thành đều dõi theo.
Đời trước, hôn sự này tan thành mây khói; đời này, lại nằm gọn trong lòng bàn tay ta.
“Mẫu thân hãy giữ gìn sức khỏe.”
Ta khẽ vỗ mu bàn tay bà, giọng mềm mại:
“Tỷ tỷ rồi sẽ có ngày nghĩ thông suốt, chỉ là giờ đây… đừng để người ngoài thấy trò cười của nhà ta.”
Đích mẫu nhìn ta, đôi mắt nhòe lệ, cuối cùng khẽ gật đầu.
Ba ngày sau, cả kinh thành đều lan truyền tin đồn đích trưởng nữ phủ Quốc Công tư tình mà bỏ trốn.
Ta vốn lấy làm lạ, rõ ràng ta chưa hề tung tin về chuyện đích tỷ bỏ trốn, sao khắp nơi đều biết?
Đi dò mới hay, chính gã thư sinh đó đã tung tin ra.
Thái Nguyệt nói giọng đầy mỉa mai:
“Gã thư sinh sai mấy tên ăn mày đi rêu rao, nói rằng đại tiểu thư bỏ trốn cùng hắn, còn bảo… còn bảo đại tiểu thư đã chẳng còn trong sạch, Tô gia không dung nổi nên mới ép nàng bỏ đi.”
Thái Nguyệt c.ắ.n môi, khẽ rít qua kẽ răng:
“Giờ thì cả kinh thành đều cười nhạo nhà ta rồi.”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt lạnh như băng đóng:
“Hắn tưởng hắt bùn lên người đích tỷ là có thể rửa sạch chính mình sao? Hay hắn nghĩ, nếu làm ầm lên thì Tô gia sẽ phải bịt mũi mà nhận hắn làm rể?”
Đang nói, Tô mụ mụ vén rèm bước vào, sắc mặt mang theo vẻ khẩn trương:
“Nhị tiểu thư, lão gia đã nhốt mình trong thư phòng cả ngày, cơm trưa cũng chưa động, phu nhân bảo người qua khuyên người một tiếng.”
Ta chỉnh lại tay áo, môi khẽ cong lên:
“Ta biết rồi.”
Đến trước thư phòng, quả nhiên nghe tiếng đồ đạc bị lục tung, xen lẫn tiếng quát nén giận của phụ thân.
Ta khẽ gõ cửa, giọng ôn nhu:
“Phụ thân, con mang chút điểm tâm đến cho người.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Bên trong im lặng một lát, rồi truyền ra giọng nói mỏi mệt:
“Vào đi.”
Nghiên mực trên bàn đã vỡ làm đôi, giấy tờ vung vãi khắp nơi.
Phụ thân ngồi trên ghế thái sư, tóc mai bạc thêm vài sợi.
Thấy ta vào, ông nặng nề nhắm mắt:
“Con cũng nghe cả rồi chứ?”
“Con chỉ nghe vài lời đồn thôi.”
Ta đặt hộp điểm tâm lên bàn, mở ra, hương bánh phảng phất lan tỏa.
“Chẳng qua chỉ là mấy kẻ nhảy nhót nói càn, phụ thân hà tất động giận. Con thì nghĩ, thay vì bận lòng vì kẻ không đáng, chi bằng nhìn về phía trước.”
Phụ thân ngẩng mắt nhìn ta, ánh nhìn phức tạp:
“Con nói thử xem.”
Ta cầm một miếng bánh phù dung đưa qua:
“Lễ cập kê của con là tháng sau, mẫu thân bảo sẽ tổ chức thật lớn, còn mời cả phu nhân phủ Trấn Quốc Công. Khi đó, quyền quý trong kinh đều tụ về, phụ thân chỉ cần để họ thấy Tô gia vẫn còn một nữ nhi đáng tự hào, thì qua thời gian, tự khắc chẳng ai còn nhớ đến chuyện dơ bẩn kia nữa.”
Ngón tay phụ thân khẽ run, cuối cùng cũng nhận lấy miếng bánh nhưng không ăn, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
13
“Mẫu thân con… thật sự nghĩ như vậy sao?”
“Bà nói tỷ tỷ hồ đồ, không thể để cả nhà cũng hồ đồ theo nó được.”
Ta cúi mắt, giọng khẽ như một tiếng thở dài:
“Đến lễ cập kê, nếu có thể được phu nhân Trấn Quốc Công khen một câu, thì những việc sau này… chẳng phải sẽ thuận theo lẽ tự nhiên hay sao?”
Phụ thân im lặng thật lâu, dường như đã hạ quyết tâm:
“Tốt! Làm theo lời mẫu thân con nói! Tô gia ta chưa đến mức bị một nghiệt nữ và gã thư sinh nghèo hèn kia mà bị hủy hoại!”
Khi ta bước ra, thấy đích mẫu đang đứng dưới hành lang đợi, tay cầm chặt một chiếc khăn thêu.
Thấy ta đi ra, bà vội vàng đón tới:
“Thế nào rồi?”
Ta mỉm cười gật đầu:
“Phụ thân chịu ăn cơm rồi. Mẫu thân yên tâm, thiệp mời lễ cập kê, chúng ta phải nhanh chóng gửi đi thôi.”