Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 15

Trước

Đích mẫu khẽ vỗ lên tay ta, trong mắt cuối cùng cũng có chút ấm áp:

 

“Đứa trẻ ngoan, thật may có con. Nếu không còn có con, e rằng ta cũng chẳng trụ nổi nữa. Con yên tâm, sau lễ cập kê, một khi con bước chân vào Trấn Quốc Công phủ, ta tuyệt đối sẽ không để con chịu nửa phần ủy khuất.”

 

Ta nhìn bóng bà quay người đi dặn dò bọn hạ nhân, đầu ngón tay khẽ chạm lên cây trâm ngọc trai trên tóc, đó là món quà đích mẫu mới tặng hôm trước, bảo rằng phu nhân Trấn Quốc Công thích nhất sắc ngọc trai ấy.

 

Đích tỷ à, tỷ xem, con đường đời này vốn chẳng ai được chọn theo ý mình.

 

Cái vinh hoa mà tỷ coi như giày rách vứt bỏ, nay có người đang từng bước, từng bước giẫm lên thật vững vàng đấy.

 

Dưới lời an ủi của ta, đích mẫu bắt đầu chuẩn bị cho lễ cập kê của ta, còn cố ý mời phu nhân Trấn Quốc Công đến dự tiệc.

 

Ta đứng dưới hành lang, nhìn các nha hoàn treo đèn lồng đỏ, chuẩn bị đón khách từ phủ Trấn Quốc Công.

 

Gió lướt qua bên tai, bộ xuyến vàng lay động phát ra tiếng khẽ khàng, giống hệt tiếng cười trong căn phòng của đích tỷ đêm tuyết năm ấy, tiếng cười mà ta từng ghen tỵ đến phát cuồng.

 

Chỉ là lần này, tiếng cười nên đổi thành của ta rồi.

 

Đến ngày lễ cập kê, phủ Quốc Công giăng đèn kết hoa, rực rỡ vô cùng.

 

Phu nhân Trấn Quốc Công cùng thứ tử đích thân đến, dải lụa đỏ từ cổng đến tận đại sảnh, ngay cả lồng chim trên hành lang cũng được thay họa mi mới, hót vang trong trẻo.

 

Ta mặc váy lụa xanh biếc thêu hoa sen quấn, là họa tiết đích mẫu tự tay chọn. 

 

Khi bà búi tóc cho ta, ngón tay khẽ cắm cây trâm ngọc trai cho thật chắc, đó là lễ gặp mặt mà phu nhân Trấn Quốc Công vừa tặng, viên ngọc tròn mịn như ngấm ánh trăng.

 

“Nhị tiểu thư bây giờ khí độ còn hơn cả đại tiểu thư trước kia.”

 

Tô mụ mụ cười đùa, trong gương phản chiếu đôi mắt đầy nếp nhăn của bà.

 

“Phu nhân vừa rồi còn nói, cuối cùng thì công bà ấy nuôi dưỡng người cũng không uổng phí.”

 

Ta nhìn ánh sáng ngọc phản chiếu trong gương, thoáng nhớ lại cảnh đời trước.

 

“Nhị công tử Trấn Quốc Công đến rồi.”

 

Thái Nguyệt vén rèm bước vào, khóe mắt ánh lên ý cười.

 

“Đang đợi ở đại sảnh, nghe nói còn mang theo một cây sáo ngọc làm quà chúc mừng.”

 

Ta vuốt lại vạt váy rồi đứng dậy, vừa bước qua cửa tròn thì thấy nhị công tử đang đứng dưới gốc hải đường. 

 

Áo xanh đơn giản, tay quả nhiên cầm một cây sáo ngọc trắng.

 

Thấy ta tới, hắn chắp tay hành lễ, mày mắt sáng sủa:

 

“Nhị tiểu thư hôm nay phong thái như trăng sáng rọi lòng người.”

 

Lời nói thật nhã, nhưng ta lại nhớ đến tin mấy ngày trước. hắn vốn chán ghét nữ nhân không đoan trang, nghe chuyện đích tỷ ta tư tình bỏ trốn còn cười lạnh mà bảo: 

 

“Phủ Quốc Công dạy nữ nhi chẳng ra gì.”

 

“Công tử quá khen.”

 

Ta khẽ cúi người đáp lễ, đầu ngón tay cố ý lướt qua cây trâm ngọc trai bên tóc.

 

“Mẫu thân thường nói, nữ tử vô tài mới là đức, có được lời khen của công tử, là phúc của ta.”

 

Ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi bật cười sang sảng:

 

“Nhị tiểu thư thật thẳng thắn. Mới nghe nói nhị tiểu thư quản việc trong phủ đâu vào đấy, xem ra chữ ‘đức’ này, cũng có nhiều cách để hiểu.”

 

Đang nói thì người hầu đến báo phu nhân Trấn Quốc Công muốn gặp ta.

 

Ta theo tiểu đồng vào đại sảnh, đi ngang qua giả sơn, thấy quản gia đang chỉ đạo người khiêng rương, mép rương lộ ra gấm thượng cống Tô Châu, đó là sính lễ bù cho ta, vốn thuộc về đích tỷ.

 

Vào trong, phu nhân Trấn Quốc Công nắm tay ta ân cần hỏi han, khi ánh mắt rơi xuống chiếc vòng ngọc trên cổ tay ta, bỗng cười nói:

 

“Cái vòng này trông quen lắm, hình như là món ta tặng cho mẫu thân con mấy năm trước?”

 

Ta cúi đầu mỉm cười:

 

“Mẫu thân nói vòng này đeo trên tay con, lại càng hợp hơn.”

 

Câu ấy nửa thật nửa giả.

 

Vòng đúng là đích mẫu cho ta, nhưng lời bà nói khi ấy là: 

 

“Đại tỷ con chẳng ra gì, để lại cũng chỉ phí của.”

 

Khi tiệc bắt đầu, tiếng tơ sáo vang lên, ta ngồi bên cạnh đích mẫu, nhìn nhị công tử thổi sáo ngọc, âm thanh trong trẻo khiến cả sảnh tán thưởng.

 

Ta bỗng nhớ đến đời trước, khi ở căn nhà tranh, nghe gã cờ b.ạ.c bên cạnh thổi cây sáo nứt nẻ, âm thanh khàn đặc như d.a.o cào trên đá.

 

“Nhị tiểu thư cũng biết chút nhạc sao?”

 

Phu nhân Trấn Quốc Công mỉm cười hỏi.

 

Ta đặt đũa xuống, khẽ hành lễ:

 

“Con có biết đàn tỳ bà đôi chút, chỉ là không dám biểu diễn trước mặt chư vị.”

 

“Ồ? Vậy ta muốn nghe thử xem.”

 

Phu nhân Trấn Quốc Công hứng thú hẳn:

 

“Vừa hay ta có mang theo cây tỳ bà tử đàn được ban từ trong cung, con thử đàn xem sao?”

 

Khi cây tỳ bà được đặt trước mặt, đầu ngón tay ta lướt qua dây đàn, cảm giác lạnh buốt khiến lòng ta an định.

 

Trong lúc điều chỉnh dây, ta liếc thấy phụ thân đang khẽ nói chuyện với Trấn Quốc Công, cả hai đều mỉm cười, có lẽ đang bàn về hôn sự của ta.

 


Khi bản “Xuân giang hoa nguyệt dạ” kết thúc, cả sảnh im phăng phắc, rồi tiếng tán thưởng vang dậy.

 

Nhị công tử nhìn ta, ánh mắt mang theo tán thưởng:

 

“Nhị tiểu thư có tài đàn thế này, e rằng danh sư cũng khó mà dạy ra được.”

 

Ta cười khẽ lắc đầu:

 

“Chỉ là tự mình luyện khi rảnh rỗi thôi.”

 

Lời ấy nửa thật nửa giả.

 

Đời trước ta bị giam nơi sân sau, nào có lòng mà học tỳ bà?

 

Chỉ là kiếp này, biết thế tử yêu tiếng tỳ bà, ta mới đặc biệt tìm thầy học cho bằng được.

 

Sau tiệc, đích mẫu kéo tay ta về phòng.

 

“Mẫu thân.” 

 

Ta khẽ hỏi: “Tỷ tỷ… nàng ấy…”

 

Đích mẫu lập tức cắt lời, khóe mắt ươn ướt:

 

“Đừng nhắc đến nghiệt chủng ấy nữa! Từ nay trở đi, con chính là nữ nhi duy nhất của ta.”

 

Ta cúi đầu, giấu đi cảm xúc trong mắt.

 

Ánh trăng ngoài cửa lại sáng rực, soi lên cây hải đường trong sân, giống hệt đêm tỷ tỷ bỏ trốn năm ấy.

 

Chỉ là đêm nay, ánh trăng ấm đến lạ, khiến lòng người cũng thấy dễ chịu vô cùng.

 

14

 

Vài ngày sau, kinh thành truyền ra tin tức: Nhị tiểu thư phủ Quốc công đã đính hôn cùng thứ tử của Trấn Quốc công.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Không ai còn nhắc đến vị đích tỷ cả gan tư thông bỏ trốn kia nữa.

 

Trong gương đồng, bóng người được vây quanh bởi châu ngọc nơi mái tóc, đáy mắt là sự bình lặng không gợn sóng.

 

Những ngày sống trong khuê viện thâm sâu này, rốt cuộc cũng như ta mong muốn.

 

Ngày thành hôn.

 

Lụa đỏ trải dài từ cổng khắc hoa đến chính sảnh, gió thổi bay tua rua trên khăn hỉ, quét qua nền gạch vàng, để lại âm thanh vụn vỡ khe khẽ.

 

Ta ngồi trước gương, nhìn Tô mụ mụ dùng sợi tơ mảnh gỡ sạch tơ con nơi thái dương.

 

Trong gương phản chiếu, người kia đội mũ phượng, khoác áo tơ hồng, lông mày ánh mắt nhu hòa, giống hệt tân nương trong truyện kể, ngoan hiền, đúng mực.

 

“Tiểu thư, đôi khuyên tai ngọc trai này là phu nhân cố ý cho người lấy từ trong khố ra, phối cùng bộ giá y này thật vừa vặn.”

 

Thải Nguyệt nâng hộp trang sức, giọng nàng đầy vui mừng.

 

Ta giơ tay để nàng đeo lên, hạt ngọc mát lạnh khẽ chạm vào d** tai.

 

“Giờ lành sắp đến rồi.”

 

Tô mụ mụ đỡ ta đứng dậy, vạt váy đỏ thẫm kéo lê trên nền đất.

 

Ngoài viện vang lên tiếng trống nhạc đón dâu, giữa sự náo nhiệt ấy, ta bỗng nhớ đến tỷ tỷ.

 

“Tiểu thư, nên lên kiệu rồi.”

 

Giọng Thải Nguyệt kéo ta trở về thực tại.

 

Ta được đệ đệ cõng đi ra ngoài, khi đi ngang qua bên cạnh đích mẫu, bà đưa cho ta một quả táo, đầu ngón tay hơi run:

 

“Đến đó rồi, mọi việc nên thận trọng một chút, phải tự biết chăm sóc bản thân.”

 

Ta khẽ quỳ đáp lễ, khóe mắt thoáng thấy phụ thân đứng dưới hành lang, áo triều đã đổi thành lễ phục mừng cưới, bên tóc mai điểm bạc, dưới ánh lụa hồng càng thêm rõ rệt.

 

Ông nhìn ta, ánh mắt phức tạp, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài trầm thấp:

 

“Đi đi.”

 

Khoảnh khắc bước qua cổng phủ, gió hất tung một góc khăn hỉ, ta thấy dưới gốc hoè già nơi góc phố, có một bóng người quen thuộc thoáng qua.

 

Là Xuân Đào, nha hoàn thân cận của tỷ tỷ, lúc này đôi mắt nàng đỏ hoe nhìn ta lên kiệu.

 

Hẳn nàng đã trở về từ bến đò, mang theo tin tức: đích tỷ bị “cường đạo” cướp sạch, lưu lạc nơi thôn dã.

 

Màn kiệu buông xuống, ngăn cách tất cả ồn ào bên ngoài.

 

Ta tựa vào vách kiệu, đầu ngón tay khẽ vuốt hoa văn dây leo trên ống tay áo, nơi đó thêu một đôi uyên ương hí thủy, mũi chỉ tinh tế là ta tự tay thêu lấy.

 

Tỷ tỷ à, tự do mà ngươi khao khát, ta đã trả lại cho ngươi.

 

Nhưng phú quý mà ngươi chán ghét, ta sẽ thay ngươi gánh lấy.

 

Chỉ là, e rằng sức nặng của chiếc mũ phượng này, còn thật hơn lời hứa hẹn của gã thư sinh kia.

 

Tiếng nhạc trống dần xa, kiệu hoa đi qua con đường lát đá xanh, hướng về phủ Trấn Quốc công.

 

Ta nhắm mắt, khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười thật nhẹ.

 

Vở kịch do ta khởi viết, cuối cùng cũng đến hồi kết.

 

Mà chương của riêng ta, giờ mới thật sự bắt đầu.

 

- Hoàn văn -