Đích Tỷ Bỏ Trốn Ư? Vừa Hay, Vinh Hoa Phú Quý Này Để Ta

Chương 13

Hoa Đào “phịch” một tiếng quỳ xuống, giọng run rẩy:

 

“Phu nhân, nô tỳ vừa đi mời đại tiểu thư dùng điểm tâm, cửa phòng khép hờ, bên trong trống không, chăn nệm trên giường còn nguyên chưa động… Đại tiểu thư, đại tiểu thư không thấy đâu cả!”

 

“Choang!” 

 

Một tiếng vang giòn, chiếc vòng ngọc trên cổ tay đích mẫu đập vào mép gương trang điểm, vỡ làm đôi.

 

Bà bật dậy khỏi ghế, mấy lọn tóc rơi xuống, dung mạo thường ngày đoan trang nay đầy kinh hoàng:

 

“Ngươi nói gì? Nói lại lần nữa!”

 

Bàn tay ta cầm cây trâm khựng giữa không trung, nhìn đích mẫu nắm chặt cánh tay Hoa Đào, khớp xương trắng bệch:

 

“Tối qua khi nàng nghỉ có gì khác lạ không? Có nói muốn đi đâu không?”

 

Hoa Đào bị lắc đến choáng váng, khóc lóc lắc đầu:

 

“Không… đại tiểu thư chỉ nói hơi mệt, bảo nô tỳ lui xuống trước, còn nói sáng nay muốn ăn bánh đường ở đầu ngõ…”

 

Sắc mặt Tô mụ mụ tối sầm, vội đỡ lấy đích mẫu đang lảo đảo:

 

“Phu nhân chớ hoảng, có lẽ đại tiểu thư dậy sớm đi dạo thôi. Lão nô lập tức cho người đi tìm trong vườn.”

 

Nhưng đích mẫu hất tay bà ra, giọng run rẩy:

 

“Tìm! Lật tung cả phủ cũng phải tìm! Nếu nàng dám bước ra khỏi cổng nửa bước…”

 

Lời còn chưa dứt, bà đã nghẹn lại, viền mắt lập tức đỏ hoe.

 

Ta lặng lẽ cắm cây trâm lên búi tóc bà, nhìn qua gương thấy đích mẫu thất thần, đầu ngón tay nhẹ vuốt mảnh ngọc vỡ trên bàn trang điểm, vết nứt ấy, e là đã được định sẵn rồi.

 

Tô mụ mụ vội đỡ lấy bà, giọng nghiêm khắc:

 

“Nói rõ xem, cửa phòng đại tiểu thư là khóa hay mở? Trong viện có gì bất thường không?”

 

Nha hoàn kia vừa khóc vừa nói lắp:

 

“Cửa mở… giường trống! Trên bàn còn có một phong thư, nô tỳ… nô tỳ không dám mở…”

 

Đích mẫu đẩy Tô mụ mụ ra, chẳng màng trâm ngọc rối tung, giẫm đôi giày thêu chạy ra ngoài.

 

Ta đi theo phía sau, thấy bà cầm bức thư chữ viết nguệch ngoạc, bàn tay run lẩy bẩy đến suýt đ.á.n.h rơi.

 

“Phản rồi! Thật là phản rồi!”

 

Đích mẫu xem xong thư, xé nát thành từng mảnh vụn.

 

“Nàng dám trốn với cái tên thư sinh nghèo ấy?! Ta nuôi nàng lớn bằng từng ấy công sức mà lại…”

 

Tô mụ mụ nhặt vài mảnh giấy, cau mày nói:

 

“Phu nhân bớt giận, lão nô thấy việc này có gì đó kỳ lạ, tối qua đại tiểu thư còn nói sẽ thêu cho người một cái túi thơm, sao hôm nay lại…”

 

Ta cúi mắt nhìn đống giấy vụn, nghe chính giọng mình vang lên dịu nhẹ, mang theo lo lắng vừa đủ:

 

“Mẫu thân, có khi nào… tỷ ấy nhất thời hồ đồ? Hay là sai người đi tìm xem sao?”

 

Đích mẫu quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe:

 

“Tìm? Tìm ở đâu? Nàng đã dám đi thì đừng hòng quay lại cánh cửa này nữa!”

 

Tuy nói thế, nhưng bà lại vội vàng quay sang Tô mụ mụ quát:


“Còn đứng đó làm gì?! Mau cho người ra bến đò! Ra quan đạo! Dù có đào ba thước đất, cũng phải lôi nàng về cho ta!”

 

Tô mụ mụ lập tức đi, trong viện lập tức náo loạn.

 

Ta đứng dưới hành lang, nhìn dáng vẻ thất thần của đích mẫu, ngón tay khẽ vuốt bên tóc mai, cây trâm bạc tối qua “vô tình” rơi ngoài tường viện của đại tiểu thư, giờ hẳn đã bị người ta phát hiện rồi.

 

“Mẫu thân, người đừng làm tổn hại thân thể.”

 

Ta tiến lên đỡ lấy bà, giọng ngoan ngoãn dịu dàng:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Tính tình tỷ ấy bướng bỉnh, có lẽ chỉ là giận dỗi thôi. Vài hôm nữa nghĩ thông rồi sẽ về. Giờ vẫn nên âm thầm tìm kiếm, nếu để người ngoài biết, e là không tốt cho danh tiếng của tỷ.”

 

Đích mẫu hất tay ta ra, ngã ngồi xuống ghế, nhìn cánh cổng sân trống rỗng, bỗng ôm mặt khóc nức nở:

 

“Ta làm sao lại nuôi ra cái nghiệt chủng này chứ…”

 

12

 

Ta khẽ hạ mí mắt, che giấu đi hàn ý nơi đáy mắt.

 

Gió thổi qua hành lang, chuông gió vang lên leng keng, thật phải cảm ơn bức thư mà đại tỷ tự tay để lại, đã giúp ta tiết kiệm biết bao công sức.

 

Trong lư hương đồng hình hạc đặt ở chính viện, trầm hương cháy gấp, làn khói vấn vít trên xà nhà như một mớ tơ rối.

 

Phụ thân vẫn chưa thay triều phục, mùi xà phòng thảo mộc hòa với cơn giận ùa vào phòng. 

 

Ông cầm chặt bức thư đã bị đích mẫu xé nát rồi miễn cưỡng dán lại, gân xanh nổi rõ giữa các kẽ tay.

 

“Phản rồi! Thật là phản trời mà làm loạn!”

 

Ông ném mạnh tờ thư xuống bàn gỗ tử đàn, nghiên mực bị chấn động bật lên, loang ra một vệt đen thẫm.

 

Đích mẫu vừa ngừng khóc, nước mắt lại tuôn trào, tay ôm n.g.ự.c, giọng run rẩy:

 

“Lão gia, việc này phải làm sao đây? Bên phủ Trấn Quốc Công đã định sẵn hôn sự, giờ nàng bỏ đi thế này…”

 

“Nghịch nữ!”

 

Phụ thân quay phắt lại, vạt áo triều phục quét qua ly trà, chén sứ thanh hoa vỡ tan trên nền gạch xanh.

 

“Mặt mũi Tô gia đều bị nàng làm mất hết rồi! Một cô nương chưa xuất các mà dám trốn theo gã thư sinh nghèo, chuyện này truyền ra ngoài, ta còn biết giấu mặt vào đâu?!”

 

Ta đứng yên bên cạnh, nhìn ông đi qua đi lại trong phòng, chuỗi tràng hạt va vào nhau phát ra âm thanh lách cách đầy lửa giận.

 

Tô mụ mụ vừa định mở miệng khuyên, đã bị ánh mắt ông quét đến:

 

“Tất cả câm miệng cho ta! Mau! Gọi toàn bộ hộ vệ trong phủ, dọc quan đạo mà đuổi! Dù có phải trói, cũng phải lôi nàng về cho ta!”

 

“Phụ thân bớt giận, chuyện đến nước này, dù sao đại tỷ cũng phải tìm, chỉ là cần tiến hành trong âm thầm, nếu có thể đưa về thì danh dự vẫn còn có thể giữ.”

 

“Chỉ là…” 

 

Mẫu thân khẽ nhắc: “Bên phủ Trấn Quốc Công…”

 

Phụ thân liếc nhìn ta:

 

“Chẳng phải vẫn còn có Ánh Nhi sao?”

 

Ta ngẩng đầu, tỏ vẻ ngạc nhiên.

 

Ánh mắt phụ thân dừng lại trên người ta, vừa dò xét vừa mang theo quyết đoán:

 

“Bên phủ Trấn Quốc Công không thể hủy hôn. Tỷ tỷ con hồ đồ, thì con phải thay nàng gánh.”