Bà ta nghẹn ngào, lấy khăn lụa chấm nước mắt, hướng ánh nhìn đầy xót xa về phía đám đông các phu nhân đang xì xào:
"Chư vị tỷ muội ở đây đều làm mẹ, xin hãy phân xử giúp ta. Nhiễm Nhiễm năm nay mới mười bảy tuổi, chưa xuất giá, lại chưa hiểu chuyện đời. Cả một khối gia tài khổng lồ như vậy giao vào tay một tiểu cô nương, lỡ như bị kẻ gian lừa gạt thì sao? Ta thân làm kế mẫu, giữ lại khế ước cũng chỉ là muốn bảo quản thay con bé, đợi ngày con bé phong quang xuất giá sẽ giao lại không thiếu một đồng. Ta khổ tâm nhường này, trời cao có thấu!"
Những lời này quả nhiên có sức nặng. Vài vị phu nhân lớn tuổi bắt đầu gật gù, ánh mắt nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm có chút trách cứ. Ở thời đại này, nữ t.ử chưa xuất giá đòi quản lý tài sản lớn quả thực trái với lẽ thường.
Kiều Nhiễm Nhiễm đứng đó, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng. Thể chất "Mị cốt thiên thành" khiến ngay cả khi nàng cười lạnh, đuôi mắt cũng toát ra một cỗ phong tình bức người, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một hồ băng vĩnh cửu.
Trong đầu nàng, thanh âm điện t.ử lạnh lẽo của Hệ thống Hài Hòa vang lên:
[Đinh! Ký chủ chú ý, không được mềm lòng. Nhiệm vụ Vả Mặt giai đoạn hai kích hoạt: Vạch trần sự dối trá của kế mẫu. Phần thưởng nếu thành công: Kích hoạt Không gian chứa đồ cấp 1. Hình phạt nếu thất bại: Trừ 20% mị cốt, da dẻ sần sùi trong ba tháng.]
"Bảo quản thay ta?"
Giọng nói lanh lảnh của Kiều Nhiễm Nhiễm vang lên, cắt ngang tiếng khóc nỉ non của Cao Lan Nguyệt. Nàng bước lên một bước, tà váy lụa quét nhẹ trên mặt đất, khí thế bức người.
"Nếu bà nói bảo quản, vậy ta xin hỏi, tháng ba năm ngoái, cửa hàng tơ lụa ở phố Đông báo lỗ năm trăm lượng bạc, nhưng cùng ngày hôm đó, bà lại xuất hiện tại Trân Bảo Các, mua một cây trâm ngọc phỉ thúy trị giá đúng năm trăm lượng. Đó là trùng hợp sao?"
Đồng t.ử Cao Lan Nguyệt co rụt lại, sống lưng lạnh toát. Bà ta há hốc miệng, chưa kịp phản bác thì Kiều Nhiễm Nhiễm đã tiếp tục dồn ép, từng câu từng chữ ném ra như những tảng đá nện thẳng vào mặt.
"Tháng bảy năm kia, điền trang ngoại ô báo cáo mất mùa, sản lượng gạo thu về chỉ còn hai ngàn thạch, nhưng sổ sách của phường gạo lớn nhất Kinh thành lại ghi nhận Kiều gia bán ra tới tám ngàn thạch gạo thượng hạng. Sáu ngàn thạch gạo chênh lệch kia, biến thành ngân lượng chảy vào túi ai? Lại thêm ba vạn lượng bạc trắng trong khố phòng, tháng trước ta lén kiểm tra, chỉ còn lại những rương gỗ rỗng tuếch chứa đầy đá tảng che mắt người!"
Cả Chính sảnh ồ lên. Lần này không phải là những tiếng xì xào nghi hoặc nữa, mà là những tiếng hít sâu vì chấn động. Các vị phu nhân thế gia ghét nhất là loại người ăn bớt của hồi môn của tiền nhân để làm giàu cho bản thân, đó là điều tối kỵ, là nỗi nhục nhã của bất kỳ gia tộc danh giá nào.
"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người! Sổ sách ở đâu? Ngươi lấy gì chứng minh?" Cao Lan Nguyệt luống cuống, giọng nói đã bắt đầu run rẩy, lớp mặt nạ từ bi hoàn toàn nứt toác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiều Nhiễm Nhiễm cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại như ác quỷ Tu La đòi mạng: "Muốn chứng minh sao? Kỹ năng Cung điện Ký ức của ta không bao giờ sai lệch. Ta có thể đọc vanh vách từng khoản thu chi trong sổ sách thực tế mà bà cất giấu dưới viên gạch thứ ba bên trái giường ngủ của bà. Bà có dám sai người đến đó lấy ra đối chiếu ngay tại đây không?"
Sắc mặt Cao Lan Nguyệt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Bà ta mềm nhũn người, ngã bệt xuống đất. Làm sao con tiện nhân này lại biết được nơi bà ta giấu sổ sách mật? Điều này là không thể nào!
Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của bà ta, đám đông không cần xem sổ sách cũng đã hiểu rõ mười mươi sự tình. Những ánh mắt khinh miệt, ghê tởm bắt đầu đổ dồn về phía vị Kiều phu nhân luôn tự xưng là hiền lương thục đức.
"Ta không giao... Đó là tiền của Kiều gia! Ngươi là người Kiều gia, tài sản phải do gia tộc định đoạt!" Cao Lan Nguyệt thét lên, âm thanh ch.ói tai như tiếng cú vọ trong đêm. Bà ta đã bị ép đến đường cùng, đành giở thói càn quấy, quyết ôm c.h.ặ.t lấy đống tài sản kia không buông.
Đúng lúc này, một tiếng "cạch" vang lên.
Trần Diễn đặt mạnh chén trà cẩn ngọc xuống bàn. m thanh không lớn, nhưng mang theo nội lực thâm hậu khiến tất cả mọi người trong sảnh đường đều rùng mình. Hắn lười biếng tựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tay vịn, ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo đảo qua Cao Lan Nguyệt như nhìn một x.á.c c.h.ế.t.
"Ồn ào quá." Trần Diễn nhếch mép, thanh âm nhàn nhạt nhưng ngập tràn sát khí. "Bổn vương kiên nhẫn có hạn. Kiều phu nhân xem ra tuổi tác đã cao, tai cũng điếc rồi. Không nghe thấy nàng ấy nói gì sao? Giao khế ước ra."
"Vương gia... Ngài không thể can thiệp vào chuyện nội bộ Kiều gia..." Cao Lan Nguyệt run rẩy lùi lại, cố gắng tìm lý do.
"Nội bộ Kiều gia?" Trần Diễn bật cười, nụ cười tàn nhẫn và cuồng ngạo. Hắn đứng dậy, vóc dáng cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa chính chiếu vào, tạo thành một bóng đen đổ ập lên người Cao Lan Nguyệt. "Ở Đại Ngụy này, không có nơi nào là Bổn vương không thể can thiệp. Nàng ấy cứu Bổn vương một mạng, Bổn vương hôm nay chính là chỗ dựa của nàng ấy."
Hắn khẽ phẩy tay, giọng nói lạnh lùng ra lệnh: "Hắc Ưng, dẫn người lục soát phòng của Kiều phu nhân. Đào đất ba thước cũng phải tìm ra xấp khế ước và sổ sách thực sự. Kẻ nào trong Kiều phủ dám cản trở, c.h.ặ.t hai chân."
"Tuân lệnh!"
Mười mấy tên ám vệ mặc hắc y từ ngoài cửa như bóng ma lao tới, đao kiếm bên hông cọ xát tạo ra những âm thanh lạnh lẽo. Bọn chúng không nói hai lời, trực tiếp túm lấy vài tên gia đinh định tiến lên can ngăn, đập báng kiếm vào gáy khiến chúng gục ngay tại chỗ.
"Chư vị tỷ muội ở đây đều làm mẹ, xin hãy phân xử giúp ta. Nhiễm Nhiễm năm nay mới mười bảy tuổi, chưa xuất giá, lại chưa hiểu chuyện đời. Cả một khối gia tài khổng lồ như vậy giao vào tay một tiểu cô nương, lỡ như bị kẻ gian lừa gạt thì sao? Ta thân làm kế mẫu, giữ lại khế ước cũng chỉ là muốn bảo quản thay con bé, đợi ngày con bé phong quang xuất giá sẽ giao lại không thiếu một đồng. Ta khổ tâm nhường này, trời cao có thấu!"
Những lời này quả nhiên có sức nặng. Vài vị phu nhân lớn tuổi bắt đầu gật gù, ánh mắt nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm có chút trách cứ. Ở thời đại này, nữ t.ử chưa xuất giá đòi quản lý tài sản lớn quả thực trái với lẽ thường.
Kiều Nhiễm Nhiễm đứng đó, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng. Thể chất "Mị cốt thiên thành" khiến ngay cả khi nàng cười lạnh, đuôi mắt cũng toát ra một cỗ phong tình bức người, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một hồ băng vĩnh cửu.
Trong đầu nàng, thanh âm điện t.ử lạnh lẽo của Hệ thống Hài Hòa vang lên:
[Đinh! Ký chủ chú ý, không được mềm lòng. Nhiệm vụ Vả Mặt giai đoạn hai kích hoạt: Vạch trần sự dối trá của kế mẫu. Phần thưởng nếu thành công: Kích hoạt Không gian chứa đồ cấp 1. Hình phạt nếu thất bại: Trừ 20% mị cốt, da dẻ sần sùi trong ba tháng.]
"Bảo quản thay ta?"
Giọng nói lanh lảnh của Kiều Nhiễm Nhiễm vang lên, cắt ngang tiếng khóc nỉ non của Cao Lan Nguyệt. Nàng bước lên một bước, tà váy lụa quét nhẹ trên mặt đất, khí thế bức người.
"Nếu bà nói bảo quản, vậy ta xin hỏi, tháng ba năm ngoái, cửa hàng tơ lụa ở phố Đông báo lỗ năm trăm lượng bạc, nhưng cùng ngày hôm đó, bà lại xuất hiện tại Trân Bảo Các, mua một cây trâm ngọc phỉ thúy trị giá đúng năm trăm lượng. Đó là trùng hợp sao?"
Đồng t.ử Cao Lan Nguyệt co rụt lại, sống lưng lạnh toát. Bà ta há hốc miệng, chưa kịp phản bác thì Kiều Nhiễm Nhiễm đã tiếp tục dồn ép, từng câu từng chữ ném ra như những tảng đá nện thẳng vào mặt.
"Tháng bảy năm kia, điền trang ngoại ô báo cáo mất mùa, sản lượng gạo thu về chỉ còn hai ngàn thạch, nhưng sổ sách của phường gạo lớn nhất Kinh thành lại ghi nhận Kiều gia bán ra tới tám ngàn thạch gạo thượng hạng. Sáu ngàn thạch gạo chênh lệch kia, biến thành ngân lượng chảy vào túi ai? Lại thêm ba vạn lượng bạc trắng trong khố phòng, tháng trước ta lén kiểm tra, chỉ còn lại những rương gỗ rỗng tuếch chứa đầy đá tảng che mắt người!"
Cả Chính sảnh ồ lên. Lần này không phải là những tiếng xì xào nghi hoặc nữa, mà là những tiếng hít sâu vì chấn động. Các vị phu nhân thế gia ghét nhất là loại người ăn bớt của hồi môn của tiền nhân để làm giàu cho bản thân, đó là điều tối kỵ, là nỗi nhục nhã của bất kỳ gia tộc danh giá nào.
"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người! Sổ sách ở đâu? Ngươi lấy gì chứng minh?" Cao Lan Nguyệt luống cuống, giọng nói đã bắt đầu run rẩy, lớp mặt nạ từ bi hoàn toàn nứt toác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Kiều Nhiễm Nhiễm cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại như ác quỷ Tu La đòi mạng: "Muốn chứng minh sao? Kỹ năng Cung điện Ký ức của ta không bao giờ sai lệch. Ta có thể đọc vanh vách từng khoản thu chi trong sổ sách thực tế mà bà cất giấu dưới viên gạch thứ ba bên trái giường ngủ của bà. Bà có dám sai người đến đó lấy ra đối chiếu ngay tại đây không?"
Sắc mặt Cao Lan Nguyệt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Bà ta mềm nhũn người, ngã bệt xuống đất. Làm sao con tiện nhân này lại biết được nơi bà ta giấu sổ sách mật? Điều này là không thể nào!
Nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của bà ta, đám đông không cần xem sổ sách cũng đã hiểu rõ mười mươi sự tình. Những ánh mắt khinh miệt, ghê tởm bắt đầu đổ dồn về phía vị Kiều phu nhân luôn tự xưng là hiền lương thục đức.
"Ta không giao... Đó là tiền của Kiều gia! Ngươi là người Kiều gia, tài sản phải do gia tộc định đoạt!" Cao Lan Nguyệt thét lên, âm thanh ch.ói tai như tiếng cú vọ trong đêm. Bà ta đã bị ép đến đường cùng, đành giở thói càn quấy, quyết ôm c.h.ặ.t lấy đống tài sản kia không buông.
Đúng lúc này, một tiếng "cạch" vang lên.
Trần Diễn đặt mạnh chén trà cẩn ngọc xuống bàn. m thanh không lớn, nhưng mang theo nội lực thâm hậu khiến tất cả mọi người trong sảnh đường đều rùng mình. Hắn lười biếng tựa lưng vào ghế, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên tay vịn, ánh mắt đen thẳm lạnh lẽo đảo qua Cao Lan Nguyệt như nhìn một x.á.c c.h.ế.t.
"Ồn ào quá." Trần Diễn nhếch mép, thanh âm nhàn nhạt nhưng ngập tràn sát khí. "Bổn vương kiên nhẫn có hạn. Kiều phu nhân xem ra tuổi tác đã cao, tai cũng điếc rồi. Không nghe thấy nàng ấy nói gì sao? Giao khế ước ra."
"Vương gia... Ngài không thể can thiệp vào chuyện nội bộ Kiều gia..." Cao Lan Nguyệt run rẩy lùi lại, cố gắng tìm lý do.
"Nội bộ Kiều gia?" Trần Diễn bật cười, nụ cười tàn nhẫn và cuồng ngạo. Hắn đứng dậy, vóc dáng cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa chính chiếu vào, tạo thành một bóng đen đổ ập lên người Cao Lan Nguyệt. "Ở Đại Ngụy này, không có nơi nào là Bổn vương không thể can thiệp. Nàng ấy cứu Bổn vương một mạng, Bổn vương hôm nay chính là chỗ dựa của nàng ấy."
Hắn khẽ phẩy tay, giọng nói lạnh lùng ra lệnh: "Hắc Ưng, dẫn người lục soát phòng của Kiều phu nhân. Đào đất ba thước cũng phải tìm ra xấp khế ước và sổ sách thực sự. Kẻ nào trong Kiều phủ dám cản trở, c.h.ặ.t hai chân."
"Tuân lệnh!"
Mười mấy tên ám vệ mặc hắc y từ ngoài cửa như bóng ma lao tới, đao kiếm bên hông cọ xát tạo ra những âm thanh lạnh lẽo. Bọn chúng không nói hai lời, trực tiếp túm lấy vài tên gia đinh định tiến lên can ngăn, đập báng kiếm vào gáy khiến chúng gục ngay tại chỗ.