Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 8

Lỗ hổng cuối cùng đã bị bít kín. Lời khai của Thúy Liễu như một đạo thiên lôi giáng thẳng xuống đỉnh đầu Cao Lan Nguyệt. Bà ta thét lên một tiếng ch.ói tai, đưa tay tát mạnh vào mặt Thúy Liễu.

"Tiện tỳ! Ngươi dám vu khống chủ t.ử! Ai mua chuộc ngươi? Là ai?"

"Đủ rồi."

Giọng nói trầm thấp của Trần Diễn vang lên, không lớn nhưng mang theo nội lực thâm hậu, ép màng nhĩ của tất cả những người có mặt phải ong lên đau đớn. Cao Lan Nguyệt cứng đờ người, cánh tay giơ lên giữa không trung run rẩy rụt lại.

Trần Diễn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi xuống bậc thềm. Hắn dừng lại ngay bên cạnh Kiều Nhiễm Nhiễm, ánh mắt bễ nghễ nhìn xuống Cao Lan Nguyệt như nhìn một con giòi bọ.

"Kiều phu nhân, chứng cứ rành rành, nhân chứng vật chứng đều có đủ. Ngươi còn muốn diễn trò gì nữa trước mặt Bổn vương? Hay ngươi nghĩ, cái mạng hèn này của ngươi, Bổn vương không dám lấy?"

Sát khí bùng nổ. Không khí trong Chính sảnh tụt xuống độ âm. Các vị phu nhân quyền quý sợ hãi đến mức có người trượt khỏi ghế, quỳ rạp xuống đất. Họ hiểu rằng, Cao Lan Nguyệt xong rồi. Kiều gia cũng xong rồi. Dám tính kế lên đầu con ác quỷ tàn bạo nhất Đại Ngụy triều, kết cục chỉ có một con đường c.h.ế.t.

Cao Lan Nguyệt tuyệt vọng, nước mắt nước mũi tèm lem, bò rạp dưới chân Kiều Nhiễm Nhiễm, gào khóc: "Nhiễm Nhiễm! Nhiễm Nhiễm cứu mẹ! Mẹ chỉ nhất thời hồ đồ! Con nể tình mẹ chăm sóc con từ nhỏ, nể mặt phụ thân con, xin Vương gia tha mạng cho mẹ!"

Kiều Nhiễm Nhiễm cúi xuống, tà áo lụa mỏng lướt qua đôi bàn tay đang dính đầy tội ác của Cao Lan Nguyệt. Nàng không lùi bước, cũng không tỏ ra một chút thương xót nào.

"Chăm sóc ta từ nhỏ?" Giọng nàng vang vọng, đanh thép và lạnh lùng. "Bà cho ta ăn cơm thừa canh cặn, mặc y phục cũ của nhị muội, cố tình đồn thổi bôi nhọ ta là kẻ lẳng lơ, lăng loàn để các phu nhân thế gia xa lánh ta. Bà dùng danh nghĩa mẫu thân để giam lỏng ta trong căn viện tồi tàn nhất phủ. Đó là cách bà chăm sóc ta sao?"

Những lời vạch trần này khiến các phu nhân đang quỳ bên dưới kinh ngạc ngẩng đầu. Hóa ra, lời đồn đại về vị đích nữ Kiều gia lẳng lơ, hư hỏng bấy lâu nay đều là do một tay người kế mẫu này đạo diễn? Thật quá thâm độc!

Kiều Nhiễm Nhiễm hít một hơi thật sâu, ánh mắt bừng sáng ngọn lửa của sự kiên định. Nhiệm vụ của Hệ thống không chỉ là vạch trần, mà là giành lại quyền làm chủ. Nàng xoay người, đối diện thẳng với Cao Lan Nguyệt, từng chữ từng chữ nhả ra như đinh đóng cột:

"Cao Lan Nguyệt, bà rắp tâm dồn ta vào chỗ c.h.ế.t, xét về luật pháp Đại Ngụy, tội mưu sát đích nữ và mưu hại Nhiếp Chính Vương đủ để lăng trì. Nhưng ta có thể cho bà một cơ hội để thở thêm vài ngày."

Cao Lan Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, trong đôi mắt tuyệt vọng lóe lên tia sáng sinh tồn. "Chỉ cần con tha cho mẹ... con muốn gì mẹ cũng đáp ứng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kiều Nhiễm Nhiễm đứng thẳng lưng, sống lưng kiêu ngạo không thể bẻ gãy. Nàng đưa tay ra phía trước, lật ngửa lòng bàn tay, dõng dạc tuyên bố trước mặt toàn bộ khách khứa và dưới sự chứng kiến của Trần Diễn:

"Thứ nhất, giao nộp toàn bộ Khế ước Hồi môn của mẹ ruột ta, Cao Lan Chi, bao gồm mười hai cửa hàng ở phố Đông, năm ngàn mẫu điền trang ở ngoại ô và ba vạn lượng bạc trắng trong khố phòng. Giao đủ không thiếu một cắc!"

Cả Chính sảnh ồ lên. Khối tài sản đó là một con số khổng lồ, đủ sức nuôi sống một gia tộc lớn cả chục năm. Cao Lan Nguyệt nghe đến đây thì ruột gan đứt từng khúc. Đó là huyết mạch, là chỗ dựa duy nhất để bà ta củng cố địa vị ở Kiều gia, sao có thể nhả ra dễ dàng như vậy?

Nhưng Kiều Nhiễm Nhiễm không để bà ta có thời gian chần chừ. Nàng tiếp tục tung ra đòn chí mạng thứ hai, lời nói lạnh lẽo như băng ngàn năm:

"Thứ hai, ngay tại Chính sảnh này, trước mặt liệt tổ liệt tông Kiều gia và chư vị phu nhân, ta, Kiều Nhiễm Nhiễm, chính thức tuyên bố ân đoạn nghĩa tuyệt với bà. Từ nay về sau, ta và bà, và cái Kiều gia mục nát này, không còn bất kỳ quan hệ nào nữa!"

Lời tuyên bố như một quả b.o.m nổ tung giữa Chính sảnh. Cắt đứt quan hệ với gia tộc? Một nữ t.ử thân cô thế cô ở thời đại này dám đưa ra quyết định kinh thiên động địa như vậy? Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nữ t.ử mỏng manh nhưng kiên cường đứng giữa sảnh.

Cao Lan Nguyệt run rẩy, môi mấp máy không thành lời. Bà ta ngước nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm, rồi lại liếc nhìn vị Nhiếp Chính Vương đang khoanh tay đứng cạnh bảo hộ cho nàng. Bà ta biết, bức tường thành kiên cố mà bà ta cất công xây dựng bao năm qua, danh tiếng hiền mẫu, quyền lực tại hậu viện, tất cả đã hoàn toàn sụp đổ dưới chân đứa con gái mà bà ta từng coi như cỏ rác.

Cục diện đã định. Dưới uy thế tàn bạo của Trần Diễn và sự sắc sảo tột độ của Kiều Nhiễm Nhiễm, Cao Lan Nguyệt không còn đường lui. Kẻ thù đã bị dập tắt, nhưng cuộc chiến đòi lại những gì thuộc về mình, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Khuôn mặt Kiều Nhiễm Nhiễm ánh lên nét lạnh lùng, bàn tay đưa ra vẫn kiên định chờ đợi xấp khế ước mang ý nghĩa của sự tự do.

Bầu không khí trong Chính sảnh lúc này đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể x.é to.ạc màng nhĩ. Hàng chục đôi mắt của các vị phu nhân thế gia, những kẻ vừa phút trước còn mang tâm thế đi xem kịch vui, nay đều trừng lớn, sững sờ nhìn chằm chằm vào nữ t.ử đang đứng thẳng tắp giữa sảnh đường.

Cao Lan Nguyệt quỳ rạp trên mặt đất, móng tay bấu c.h.ặ.t vào phiến đá cẩm thạch lạnh buốt đến rướm m.á.u. Khối tài sản khổng lồ kia, mười hai cửa hàng phố Đông, năm ngàn mẫu điền trang, ba vạn lượng bạc trắng... đó là thứ đã nuôi dưỡng vinh hoa phú quý của bà ta suốt mười mấy năm qua. Giao ra? Khác nào rút gân lột da bà ta!

Nhưng thứ khiến bà ta kinh hãi hơn cả, chính là ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Kiều Nhiễm Nhiễm, và hàn khí bức người tỏa ra từ vị ma thần đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế thái sư bằng gỗ t.ử đàn – Nhiếp Chính Vương Trần Diễn.

Bản năng sinh tồn của một kẻ lăn lộn mười mấy năm trong hậu viện trỗi dậy. Cao Lan Nguyệt đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã, khóc lóc t.h.ả.m thiết:

"Nhiễm Nhiễm! Con điên rồi sao? Ta biết hôm nay con chịu ủy khuất, nhưng con không thể vì thế mà vu oan giá họa, đòi cắt đứt quan hệ m.á.u mủ với gia tộc được! Từ khi mẫu thân ruột của con qua đời, ta đã coi con như khúc ruột do chính mình sinh ra, cưng chiều hết mực. Còn về phần hồi môn..."