Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 7

"Kiều phu nhân," Trần Diễn ngừng gõ tay, đôi mắt phượng hẹp dài, sâu thẳm lướt qua thân ảnh đang run lẩy bẩy dưới đất. "Bổn vương đến phủ dự tiệc trà theo lời mời của Kiều đại nhân, cớ sao lại bị nhốt trong sương phòng kín mít, bên trong còn đốt sẵn Hương Tình Dược? Ngươi thân là đương gia chủ mẫu, cai quản hậu viện, hôm nay nếu không cho Bổn vương một lời giải thích thỏa đáng, Kiều gia các ngươi... không cần giữ lại mạng sống nữa."

Lời nói nhẹ tênh nhưng nội dung lại là tru di cửu tộc. Cao Lan Nguyệt nghe xong, m.á.u toàn thân như bị rút cạn. Bà ta dập đầu bình bịch xuống nền gạch, nước mắt tuôn rơi lã chã, diễn trọn vai một người phụ nữ yếu đuối bị oan khuất.

"Vương gia minh xét! Thần phụ thực sự không hay biết gì! Sương phòng đó vốn dĩ đã bị bỏ hoang từ lâu, thần phụ nào dám cả gan sắp xếp ngài vào đó nghỉ ngơi. Chắc chắn... chắc chắn là có kẻ ti tiện nào đó trong phủ đã lén lút dở trò, muốn hãm hại Vương gia và bôi nhọ danh tiết của Nhiễm Nhiễm. Thần phụ thương yêu Nhiễm Nhiễm như con ruột, sao có thể làm ra chuyện cầm thú như vậy!"

Bà ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, giọng điệu vô cùng chân thành. Vài vị phu nhân xung quanh bắt đầu xì xào to nhỏ. Dù sao Cao Lan Nguyệt bao năm nay luôn xây dựng hình tượng hiền mẫu, ăn chay niệm Phật, đối xử với đích nữ do chính thất tỷ tỷ để lại vô cùng chu đáo, có khi nào thực sự là hạ nhân làm bậy?

Ngay lúc cục diện có vẻ chao đảo, một tiếng cười khẽ, trong vắt nhưng lạnh buốt vang lên cắt ngang tiếng khóc nỉ non.

Kiều Nhiễm Nhiễm chậm rãi bước lên một bước. Nàng hơi cúi đầu nhìn Cao Lan Nguyệt, đôi mắt kiều mị ngày thường giờ đây sắc bén như lưỡi d.a.o cạo.

"Thương yêu như con ruột? Phu nhân nói nghe thật cảm động. Vậy để ta giúp phu nhân nhớ lại xem, cái thứ 'tình thương' đó sâu đậm đến mức nào."

Nói rồi, Kiều Nhiễm Nhiễm quay sang hướng Trần Diễn, hơi nhún mình hành lễ, giọng điệu rõ ràng rành mạch: "Vương gia, thần nữ có thể chứng minh, chuyện hôm nay tuyệt đối không phải do hạ nhân tự ý làm bậy, mà là một âm mưu được tính toán cực kỳ tỉ mỉ bởi kẻ có quyền lực cao nhất trong hậu viện này."

Trần Diễn nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia hứng thú. Thuốc Thanh Tâm Hệ Thống của nàng ta đã giúp hắn áp chế hoàn toàn mị d.ư.ợ.c, thần trí đã khôi phục sự nhạy bén vốn có. Hắn muốn xem, con thỏ nhỏ móng vuốt sắc nhọn này sẽ c.ắ.n xé kẻ thù thế nào.

"Cứ nói." Hắn tựa cằm vào tay, bật ra sự cho phép.

Được lời như cởi tấm lòng, Kiều Nhiễm Nhiễm kích hoạt "Phương pháp Cung điện Ký ức" mà Hệ thống đã ban tặng. Mọi chi tiết trong sương phòng tối tăm ban nãy hiện ra rõ nét trong não bộ nàng như một thước phim quay chậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thứ nhất," Kiều Nhiễm Nhiễm giơ một ngón tay lên, dõng dạc nói. "Hương Tình Dược là cấm d.ư.ợ.c của hoàng cung, giá trị liên thành, người ngoài có tiền cũng không mua được. Một hạ nhân ti tiện lấy đâu ra mạng lưới quan hệ và lượng bạc khổng lồ để tuồn thứ độc d.ư.ợ.c này vào phủ? Chỉ có đương gia chủ mẫu, người nắm giữ chìa khóa khố phòng và có quan hệ ngoại giao với các phu nhân quyền quý mới có khả năng bòn rút bạc để mua nó."

Cao Lan Nguyệt mặt cắt không còn một giọt m.á.u, vội vàng cãi: "Có thể... có thể là kẻ thù của Vương gia trà trộn vào..."

"Thứ hai!" Kiều Nhiễm Nhiễm không để bà ta nói hết câu, trực tiếp ép sát, giọng nói cao hơn một tông. "Ổ khóa cửa sương phòng là loại khóa đồng song chốt đúc nguyên khối, loại khóa này chỉ có thể khóa từ bên ngoài, bên trong hoàn toàn không có ngàm để mở. Lúc thần nữ bị nha hoàn thiếp thân của phu nhân là Thúy Liễu mạo danh truyền gọi đưa đến đó, cửa phòng vừa khép lại thì tiếng xích sắt bên ngoài lập tức vang lên. Nếu là kẻ thù của Vương gia, mục đích là hành thích, tại sao lại dùng khóa ngoài nhốt cả hai người vào? Trừ phi mục đích thực sự không phải là lấy mạng, mà là muốn hủy hoại danh tiết của thần nữ, đồng thời kéo Vương gia vào vũng bùn ô nhục!"

Đám đông phu nhân nghe đến đây thì ồ lên kinh ngạc. Lập luận quá c.h.ặ.t chẽ, quá logic. Ai nấy đều rùng mình. Đúng vậy, nếu muốn g.i.ế.c người, chỉ cần phóng hỏa hoặc thả sát thủ là xong. Dùng tình d.ư.ợ.c, lại còn là đích nữ của chủ nhà, rõ ràng là muốn tạo ra một màn "bắt gian tại giường" kinh thiên động địa.

Trần Diễn ngồi trên cao, khóe môi khẽ cong lên một độ cung vi diệu. Hắn không ngờ một nữ t.ử khuê các lại có tư duy sắc sảo, phản biện không một kẽ hở đến vậy. Mị Cốt Thiên Thành khiến dung mạo nàng kiều diễm, nhưng chính cái đầu lạnh lùng kia mới là thứ khiến hắn không thể rời mắt.

Cao Lan Nguyệt hoảng loạn tột độ, mồ hôi tuôn như tắm. Bà ta dập đầu liên tục: "Vương gia, oan uổng! Nó đang ngậm m.á.u phun người! Nhiễm Nhiễm, mẹ đối xử với con không bạc, sao con lại vu oan cho mẹ? Thúy Liễu... đúng rồi, gọi Thúy Liễu ra đây đối chất!"

Bà ta bám víu vào cọng rơm cứu mạng cuối cùng, định bụng sẽ đẩy hết tội lỗi cho con nha hoàn thân cận, ép nó tự vẫn để c.h.ế.t thay.

Nhưng Kiều Nhiễm Nhiễm chỉ lạnh lùng nở một nụ cười trào phúng. Nàng vỗ tay hai tiếng.

Từ ngoài cửa, hai tên ám vệ mặc đồ đen của Nhiếp Chính Vương phủ như quỷ mị xuất hiện, ném một thân ảnh đầy m.á.u me xuống giữa sảnh. Đó chính là Thúy Liễu. Ả nha hoàn đã bị đ.á.n.h cho tơi tả, vừa thấy Cao Lan Nguyệt liền bò tới ôm chân bà ta gào khóc.

"Phu nhân cứu nô tỳ! Nô tỳ đã khai hết rồi! Là phu nhân đưa Hương Tình Dược cho nô tỳ, bảo nô tỳ lừa đại tiểu thư vào sương phòng! Phu nhân nói, chỉ cần đại tiểu thư mất danh tiết với một nam nhân điên loạn, tài sản hồi môn của đại phu nhân sẽ vĩnh viễn thuộc về phu nhân! Xin Vương gia tha mạng!"