Giọng nói của Hệ thống Hài Hòa lại vang lên, mang theo sự kích động như một cổ động viên cuồng nhiệt.
Kiều Nhiễm Nhiễm bước tới bên cạnh Trần Diễn. Nàng biết, nếu chỉ vạch trần chuyện hạ d.ư.ợ.c ở đây, Cao Lan Nguyệt vẫn có thể tìm một thế tội dương (kẻ c.h.ế.t thay) để trốn tội. Nàng cần một sân khấu lớn hơn, cần lột sạch lớp da đạo đức giả của bà ta trước mặt tất cả mọi người, và quan trọng nhất, là lấy lại thứ thuộc về mình.
"Vương gia." Kiều Nhiễm Nhiễm cung kính cúi đầu, giọng nói vang vọng để tất cả những người đang quỳ đều nghe thấy. "Chuyện này liên quan đến danh tiết của thần nữ, cũng liên quan đến uy nghiêm của ngài. Sương phòng chật hẹp, không thể xét xử rõ ràng. Thần nữ khẩn cầu Vương gia dời bước ra Chính sảnh. Hôm nay, trước mặt chư vị phu nhân và liệt tổ liệt tông Kiều gia, thần nữ nhất định phải tra cho ra nhẽ, xem rốt cuộc ai đang muốn hủy hoại gia phong, tham ô tài sản, bức t.ử đích nữ!"
Trần Diễn liếc nhìn góc nghiêng kiên định của Kiều Nhiễm Nhiễm. Trong đôi mắt kiều mị ấy là một ngọn lửa tham vọng và thù hận đang bùng cháy dữ dội. Hắn thu chân lại, phủi nhẹ vạt áo trường bào.
"Được." Trần Diễn chắp tay sau lưng, sải bước đi thẳng ra cửa. "Tất cả ra Chính sảnh. Bổn vương muốn xem, cái phủ đệ rách nát này rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu dơ bẩn."
Đám phu nhân lóp ngóp bò dậy, vội vàng tránh đường, không ai dám thở mạnh. Họ nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Đích nữ nhu nhược ngày nào, hôm nay lại giống như một con phượng hoàng tắm m.á.u trùng sinh, mượn uy thế của Nhiếp Chính Vương để sát phạt quyết đoán.
Kiều Nhiễm Nhiễm cúi xuống, nhìn Cao Lan Nguyệt đang nằm bẹp dưới đất như một con ch.ó mất chủ. Nàng ghé sát tai bà ta, thì thầm bằng giọng điệu lạnh lẽo nhất, chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Mẫu thân, vở kịch hôm nay mới chỉ bắt đầu thôi. Bà nuốt của mẹ ta bao nhiêu cửa hàng, điền trang, hôm nay ta sẽ bắt bà phải nôn ra bằng hết. Nếu không có Khế ước Hồi môn, ta đảm bảo, ngày mai đầu của bà sẽ treo trên cổng thành."
Nói xong, Kiều Nhiễm Nhiễm đứng thẳng dậy, hiên ngang bước theo bóng lưng của Trần Diễn, bỏ lại Cao Lan Nguyệt đang run rẩy trong sự tuyệt vọng tột cùng. Thế cờ đã lật. Từ giờ phút này, kẻ phải quỳ xuống cầu xin sự sống, không còn là Kiều Nhiễm Nhiễm nữa.
Ánh nắng ch.ói chang của buổi ban trưa chiếu thẳng xuống khoảng sân gạch rêu phong, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy toàn bộ hậu viện Kiều phủ.
Cao Lan Nguyệt lảo đảo chống tay xuống nền đất, trâm cài bằng ngọc bích trên đầu đã xô lệch, mái tóc được b.úi gọn gàng theo kiểu phu nhân thế gia giờ đây rũ rượi, bết bát mồ hôi lạnh. Bà ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u, ánh mắt hoảng loạn nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Kiều Nhiễm Nhiễm đang thong thả bước theo gót giày thêu chỉ vàng của Nhiếp Chính Vương Trần Diễn.
Chỉ mới nửa canh giờ trước, bà ta còn là một đương gia chủ mẫu hô mưa gọi gió, đắc ý mường tượng ra cảnh đích nữ bị chà đạp danh tiết, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi. Thế mà giờ đây, ván cờ đã lật nhào. Kẻ bị dồn vào chân tường, chờ đợi lưỡi đao phán xét lại chính là bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phu nhân... phu nhân đứng lên đi..." Vài tên nha hoàn tâm phúc run rẩy tiến đến đỡ Cao Lan Nguyệt. Bà ta hất mạnh tay chúng ra, nghiến răng kèn kẹt, cố nuốt trôi cục tức nghẹn ở cổ họng để lóp ngóp đứng dậy. Dù thế nào đi nữa, bà ta tuyệt đối không thể nhận tội. Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t không thừa nhận, đổ lỗi cho hạ nhân, Kiều Nhiễm Nhiễm không có bằng chứng, Nhiếp Chính Vương cũng không thể vô cớ g.i.ế.c cáo mệnh phu nhân của triều đình.
Đám đông các vị phu nhân, tiểu thư thế gia ban nãy còn ríu rít hóng chuyện bắt gian, lúc này đều câm như hến, cúi gằm mặt nối gót nhau di chuyển về phía Chính sảnh. Không một ai dám hé răng nửa lời, bởi sát khí tỏa ra từ người nam nhân vận trường bào màu huyền phía trước quá đỗi kinh người.
Đi ngay phía sau Trần Diễn, Kiều Nhiễm Nhiễm duy trì dáng vẻ đoan trang, bước đi vững chãi nhưng trong đầu lại đang bùng nổ một trận giao tranh với âm thanh điện t.ử khô khốc.
[Đinh! Hệ thống Hài Hòa nhắc nhở: Ký chủ đã bước vào giai đoạn quan trọng của cốt truyện. Nhiệm vụ Vả Mặt chính thức khởi động. Yêu cầu: Xé nát lớp mặt nạ đạo đức giả của Cao Lan Nguyệt trước mặt toàn thể khách khứa, đòi lại quyền làm chủ. Phần thưởng: 50 điểm tích lũy và một rương vật phẩm sơ cấp. Trừng phạt nếu Ký chủ mềm lòng: Rụng tóc vĩnh viễn, nhan sắc giảm 30%.]
Khóe môi Kiều Nhiễm Nhiễm hơi giật giật. Cái hệ thống quái quỷ này, trừng phạt lúc nào cũng đ.á.n.h thẳng vào điểm yếu chí mạng của phụ nữ. Nhưng nó đã lo thừa rồi. Mềm lòng sao? Kẻ đã rắp tâm dùng Hương Tình Dược để đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t, tàn phá danh tiết, tước đoạt tài sản của mẹ ruột nàng, nàng có băm vằm ra cũng chưa hả dạ chứ đừng nói là nương tay.
Chính sảnh Kiều phủ hiện ra trước mắt. Nơi đây vốn là biểu tượng cho sự uy nghiêm, lễ giáo của một gia tộc quan lại, với những cây cột gỗ lim to bản, bức hoành phi sơn son thiếp vàng và những bộ bàn ghế khảm xà cừ tinh xảo.
Trần Diễn sải bước tiến thẳng lên vị trí chủ tọa cao nhất, vén vạt áo, trầm ổn ngồi xuống. Hắn khẽ tựa lưng ra sau, một tay đặt lên tay ngai, ngón tay thon dài, tái nhợt nhẹ nhàng gõ từng nhịp xuống mặt gỗ. Cạch. Cạch. Cạch.
Mỗi tiếng gõ vang lên giữa không gian tĩnh lặng như một nhát b.úa nện thẳng vào tim những kẻ có tật giật mình.
"Quỳ xuống."
Hai chữ nhả ra từ bạc môi mỏng của Trần Diễn không lớn, âm sắc lười biếng nhưng lại mang theo hàn khí ngập trời. Uy áp của một vị Nhiếp Chính Vương từng dẫm lên xác sơn m.á.u biển để nhiếp chính không phải là thứ mà đám nữ quyến hậu viện có thể chống đỡ.
"Phịch!"
Cao Lan Nguyệt vừa bước qua bậu cửa đã hai chân bủn rủn, quỳ sụp xuống giữa Chính sảnh. Đám phu nhân thế gia cũng đồng loạt hành lễ, không ai dám đứng thẳng lưng. Trong toàn bộ căn phòng rộng lớn, chỉ có hai người được phép đứng thẳng: Một là Trần Diễn đang ngồi trên cao, hai là Kiều Nhiễm Nhiễm đang hiên ngang đứng ở vị trí trung tâm, cách Cao Lan Nguyệt chưa đầy ba bước chân.
Kiều Nhiễm Nhiễm bước tới bên cạnh Trần Diễn. Nàng biết, nếu chỉ vạch trần chuyện hạ d.ư.ợ.c ở đây, Cao Lan Nguyệt vẫn có thể tìm một thế tội dương (kẻ c.h.ế.t thay) để trốn tội. Nàng cần một sân khấu lớn hơn, cần lột sạch lớp da đạo đức giả của bà ta trước mặt tất cả mọi người, và quan trọng nhất, là lấy lại thứ thuộc về mình.
"Vương gia." Kiều Nhiễm Nhiễm cung kính cúi đầu, giọng nói vang vọng để tất cả những người đang quỳ đều nghe thấy. "Chuyện này liên quan đến danh tiết của thần nữ, cũng liên quan đến uy nghiêm của ngài. Sương phòng chật hẹp, không thể xét xử rõ ràng. Thần nữ khẩn cầu Vương gia dời bước ra Chính sảnh. Hôm nay, trước mặt chư vị phu nhân và liệt tổ liệt tông Kiều gia, thần nữ nhất định phải tra cho ra nhẽ, xem rốt cuộc ai đang muốn hủy hoại gia phong, tham ô tài sản, bức t.ử đích nữ!"
Trần Diễn liếc nhìn góc nghiêng kiên định của Kiều Nhiễm Nhiễm. Trong đôi mắt kiều mị ấy là một ngọn lửa tham vọng và thù hận đang bùng cháy dữ dội. Hắn thu chân lại, phủi nhẹ vạt áo trường bào.
"Được." Trần Diễn chắp tay sau lưng, sải bước đi thẳng ra cửa. "Tất cả ra Chính sảnh. Bổn vương muốn xem, cái phủ đệ rách nát này rốt cuộc ẩn chứa bao nhiêu dơ bẩn."
Đám phu nhân lóp ngóp bò dậy, vội vàng tránh đường, không ai dám thở mạnh. Họ nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Đích nữ nhu nhược ngày nào, hôm nay lại giống như một con phượng hoàng tắm m.á.u trùng sinh, mượn uy thế của Nhiếp Chính Vương để sát phạt quyết đoán.
Kiều Nhiễm Nhiễm cúi xuống, nhìn Cao Lan Nguyệt đang nằm bẹp dưới đất như một con ch.ó mất chủ. Nàng ghé sát tai bà ta, thì thầm bằng giọng điệu lạnh lẽo nhất, chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Mẫu thân, vở kịch hôm nay mới chỉ bắt đầu thôi. Bà nuốt của mẹ ta bao nhiêu cửa hàng, điền trang, hôm nay ta sẽ bắt bà phải nôn ra bằng hết. Nếu không có Khế ước Hồi môn, ta đảm bảo, ngày mai đầu của bà sẽ treo trên cổng thành."
Nói xong, Kiều Nhiễm Nhiễm đứng thẳng dậy, hiên ngang bước theo bóng lưng của Trần Diễn, bỏ lại Cao Lan Nguyệt đang run rẩy trong sự tuyệt vọng tột cùng. Thế cờ đã lật. Từ giờ phút này, kẻ phải quỳ xuống cầu xin sự sống, không còn là Kiều Nhiễm Nhiễm nữa.
Ánh nắng ch.ói chang của buổi ban trưa chiếu thẳng xuống khoảng sân gạch rêu phong, nhưng lại không thể xua đi cái lạnh lẽo thấu xương đang bao trùm lấy toàn bộ hậu viện Kiều phủ.
Cao Lan Nguyệt lảo đảo chống tay xuống nền đất, trâm cài bằng ngọc bích trên đầu đã xô lệch, mái tóc được b.úi gọn gàng theo kiểu phu nhân thế gia giờ đây rũ rượi, bết bát mồ hôi lạnh. Bà ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u, ánh mắt hoảng loạn nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Kiều Nhiễm Nhiễm đang thong thả bước theo gót giày thêu chỉ vàng của Nhiếp Chính Vương Trần Diễn.
Chỉ mới nửa canh giờ trước, bà ta còn là một đương gia chủ mẫu hô mưa gọi gió, đắc ý mường tượng ra cảnh đích nữ bị chà đạp danh tiết, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi. Thế mà giờ đây, ván cờ đã lật nhào. Kẻ bị dồn vào chân tường, chờ đợi lưỡi đao phán xét lại chính là bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phu nhân... phu nhân đứng lên đi..." Vài tên nha hoàn tâm phúc run rẩy tiến đến đỡ Cao Lan Nguyệt. Bà ta hất mạnh tay chúng ra, nghiến răng kèn kẹt, cố nuốt trôi cục tức nghẹn ở cổ họng để lóp ngóp đứng dậy. Dù thế nào đi nữa, bà ta tuyệt đối không thể nhận tội. Chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t không thừa nhận, đổ lỗi cho hạ nhân, Kiều Nhiễm Nhiễm không có bằng chứng, Nhiếp Chính Vương cũng không thể vô cớ g.i.ế.c cáo mệnh phu nhân của triều đình.
Đám đông các vị phu nhân, tiểu thư thế gia ban nãy còn ríu rít hóng chuyện bắt gian, lúc này đều câm như hến, cúi gằm mặt nối gót nhau di chuyển về phía Chính sảnh. Không một ai dám hé răng nửa lời, bởi sát khí tỏa ra từ người nam nhân vận trường bào màu huyền phía trước quá đỗi kinh người.
Đi ngay phía sau Trần Diễn, Kiều Nhiễm Nhiễm duy trì dáng vẻ đoan trang, bước đi vững chãi nhưng trong đầu lại đang bùng nổ một trận giao tranh với âm thanh điện t.ử khô khốc.
[Đinh! Hệ thống Hài Hòa nhắc nhở: Ký chủ đã bước vào giai đoạn quan trọng của cốt truyện. Nhiệm vụ Vả Mặt chính thức khởi động. Yêu cầu: Xé nát lớp mặt nạ đạo đức giả của Cao Lan Nguyệt trước mặt toàn thể khách khứa, đòi lại quyền làm chủ. Phần thưởng: 50 điểm tích lũy và một rương vật phẩm sơ cấp. Trừng phạt nếu Ký chủ mềm lòng: Rụng tóc vĩnh viễn, nhan sắc giảm 30%.]
Khóe môi Kiều Nhiễm Nhiễm hơi giật giật. Cái hệ thống quái quỷ này, trừng phạt lúc nào cũng đ.á.n.h thẳng vào điểm yếu chí mạng của phụ nữ. Nhưng nó đã lo thừa rồi. Mềm lòng sao? Kẻ đã rắp tâm dùng Hương Tình Dược để đẩy nàng vào chỗ c.h.ế.t, tàn phá danh tiết, tước đoạt tài sản của mẹ ruột nàng, nàng có băm vằm ra cũng chưa hả dạ chứ đừng nói là nương tay.
Chính sảnh Kiều phủ hiện ra trước mắt. Nơi đây vốn là biểu tượng cho sự uy nghiêm, lễ giáo của một gia tộc quan lại, với những cây cột gỗ lim to bản, bức hoành phi sơn son thiếp vàng và những bộ bàn ghế khảm xà cừ tinh xảo.
Trần Diễn sải bước tiến thẳng lên vị trí chủ tọa cao nhất, vén vạt áo, trầm ổn ngồi xuống. Hắn khẽ tựa lưng ra sau, một tay đặt lên tay ngai, ngón tay thon dài, tái nhợt nhẹ nhàng gõ từng nhịp xuống mặt gỗ. Cạch. Cạch. Cạch.
Mỗi tiếng gõ vang lên giữa không gian tĩnh lặng như một nhát b.úa nện thẳng vào tim những kẻ có tật giật mình.
"Quỳ xuống."
Hai chữ nhả ra từ bạc môi mỏng của Trần Diễn không lớn, âm sắc lười biếng nhưng lại mang theo hàn khí ngập trời. Uy áp của một vị Nhiếp Chính Vương từng dẫm lên xác sơn m.á.u biển để nhiếp chính không phải là thứ mà đám nữ quyến hậu viện có thể chống đỡ.
"Phịch!"
Cao Lan Nguyệt vừa bước qua bậu cửa đã hai chân bủn rủn, quỳ sụp xuống giữa Chính sảnh. Đám phu nhân thế gia cũng đồng loạt hành lễ, không ai dám đứng thẳng lưng. Trong toàn bộ căn phòng rộng lớn, chỉ có hai người được phép đứng thẳng: Một là Trần Diễn đang ngồi trên cao, hai là Kiều Nhiễm Nhiễm đang hiên ngang đứng ở vị trí trung tâm, cách Cao Lan Nguyệt chưa đầy ba bước chân.