Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 5

Toàn bộ sương phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Đám đông phu nhân vừa nãy còn ríu rít bàn tán, giờ phút này mặt mày trắng bệch, hai chân run rẩy. Ai đó nhũn gối quỳ phịch xuống đất, kéo theo phản ứng dây chuyền.

"Tham... tham kiến Nhiếp Chính Vương thiên tuế!"

Hơn chục phu nhân quyền quý đồng loạt quỳ rạp xuống, trán chạm sát đất, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Họ chỉ đến để xem kịch vui của hậu viện Kiều gia, nào ngờ lại đụng phải vị bạo chúa này. Dám xông vào phòng nghỉ ngơi của Nhiếp Chính Vương, đây là tội c.h.é.m đầu cửu tộc!

Cao Lan Nguyệt đứng sững như trời trồng, đôi mắt trợn ngược, không dám tin vào những gì mình đang thấy.

Tại sao lại thế này? Hương Tình Dược ngự cấm bà ta bỏ ra ngàn vàng để mua, chỉ cần hít phải một ngụm là thần tiên cũng hóa thành dã thú. Trần Diễn nổi tiếng là kẻ không gần nữ sắc, nhưng một khi trúng d.ư.ợ.c, hắn chắc chắn sẽ xé xác Kiều Nhiễm Nhiễm ra mà phát tiết. Theo kế hoạch, bà ta sẽ dẫn người đến bắt gian, Kiều Nhiễm Nhiễm mất hết danh tiết sẽ bị dìm l.ồ.ng heo hoặc ban lụa trắng, còn Trần Diễn dù có quyền thế ngập trời cũng phải chịu sự nhạo báng, không thể truy cứu chuyện này để che giấu vết nhơ.

Nhưng bây giờ... bọn họ hoàn toàn tỉnh táo!

"Kiều phu nhân." Giọng nói của Trần Diễn vang lên, đều đều, không lớn nhưng mang theo hàn khí xuyên thấu màng nhĩ. "Bổn vương đang thưởng trà luận đạo cùng đại tiểu thư Kiều gia, bà dẫn một đám người hùng hổ đạp cửa xông vào... Là muốn tạo phản sao?"

Hai chữ "tạo phản" vừa rơi xuống, Cao Lan Nguyệt mềm nhũn hai chân, ngã quỵ xuống sàn gỗ.

"Vương... Vương gia minh xét!" Cao Lan Nguyệt lắp bắp, khuôn mặt được trang điểm tinh xảo giờ đây méo mó t.h.ả.m hại. "Thần phụ... thần phụ không biết ngài ở trong này! Có nha hoàn bẩm báo thấy Nhiễm Nhiễm lẻn vào sương phòng với tư nam, thần phụ vì lo cho gia phong nên mới..."

"Tư nam?" Kiều Nhiễm Nhiễm bước lên một bước, cắt ngang lời bao biện. Nàng rũ mắt nhìn từ trên cao xuống vị kế mẫu thảo mai, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh nhạt. "Mẫu thân, người nói ta lén lút với tư nam? Vậy Vương gia đang ngồi ở đây là gì? Người đang mắng Nhiếp Chính Vương đương triều là tư nam ti tiện sao?"

"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người!" Cao Lan Nguyệt hoảng loạn hét lên, chỉ tay vào mặt Kiều Nhiễm Nhiễm. "Ta không nói Vương gia! Ta chỉ nói có kẻ báo tin..."

"Kẻ nào báo tin? Tên gì? Ở viện nào?" Kiều Nhiễm Nhiễm dồn dập hỏi, chất giọng trong trẻo nhưng mang theo sự sắc bén bóp nghẹt đối phương. "Sương phòng này nằm ở góc khuất nhất hậu viện, cửa sổ bị đóng đinh c.h.ặ.t, không có lệnh của mẫu thân, ngay cả con ch.ó cũng không lọt vào được. Mẫu thân nói không biết Vương gia ở đây, vậy ai là người đã khóa trái cửa ngoài, nhốt ta và Vương gia ở bên trong?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đám phu nhân đang quỳ dưới đất bắt đầu toát mồ hôi hột. Bọn họ không phải kẻ ngốc. Những lời của Kiều Nhiễm Nhiễm rõ ràng đã vạch trần một cái bẫy tinh vi. Cửa bị khóa trái, nam nữ bị nhốt chung, rõ ràng là có người cố ý sắp đặt. Mà quyền quản gia trong phủ này, ngoài Cao Lan Nguyệt ra thì còn ai vào đây?

Cao Lan Nguyệt tái mét mặt mày, móng tay cắm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u. Bà ta c.ắ.n răng ngụy biện: "Chắc chắn là có tiện tỳ nào đó muốn hãm hại phủ đệ chúng ta! Nhiễm Nhiễm, con đừng có ăn nói hàm hồ trước mặt Vương gia!"

"Ăn nói hàm hồ sao?"

Kiều Nhiễm Nhiễm chậm rãi đi về phía góc phòng, dùng chân đá vào mảnh vỡ của chiếc đỉnh đồng. Lớp tro tàn bên trong lộ ra, hòa cùng một mùi hương ngọt ngấy tuy đã phai nhạt nhưng vẫn đủ để nhận biết.

Nàng quay lại, ánh mắt rực sáng như ngọn đuốc, chỉ thẳng vào đống tro: "Vậy mẫu thân giải thích xem, thứ Hương Tình Dược vốn là ngự cấm trong cung, tại sao lại được đốt trong sương phòng của Kiều gia? Bà khóa trái cửa, hạ mị d.ư.ợ.c cường độ cao, định ép ta và Nhiếp Chính Vương vào con đường c.h.ế.t. Cao Lan Nguyệt, bà có biết mưu sát hoàng thân quốc thích là tội tru di cửu tộc không?!"

Từng chữ, từng câu như sấm sét nổ tung giữa sương phòng.

Đám phu nhân hít ngược một ngụm khí lạnh. Hương Tình Dược! Ngự cấm d.ư.ợ.c! Cao Lan Nguyệt điên rồi sao?! Tính kế một đích nữ thì không nói làm gì, nhưng dám dùng mị d.ư.ợ.c hạ độc Nhiếp Chính Vương, đây là muốn kéo cả dòng họ đi bồi táng!

"Ta không có! Ta không biết thứ đó là gì!" Cao Lan Nguyệt gào lên t.h.ả.m thiết, bò về phía Trần Diễn, dập đầu bình bịch. "Vương gia, thần phụ bị oan! Là con nha đầu này... là nó tự biên tự diễn để vu oan cho thần phụ!"

Trần Diễn khẽ cười thành tiếng. Nụ cười của hắn khiến người ta liên tưởng đến Diêm Vương đang lật sổ sinh t.ử. Hắn đứng dậy, gót giày ủng đạp lên vạt áo của Cao Lan Nguyệt, ép bà ta dán c.h.ặ.t mặt xuống đất.

"Tự biên tự diễn? Một tiểu cô nương khuê các có thể giấu ngự cấm d.ư.ợ.c mang vào phủ, qua mặt được toàn bộ ám vệ của bổn vương sao?" Trần Diễn cúi xuống, giọng nói nhẹ như lông hồng nhưng nặng tựa ngàn cân. "Bổn vương vừa mới vào nghỉ ngơi, chậu than này đã cháy sẵn. Nếu không phải bổn vương có nội lực thâm hậu, e rằng hôm nay đã bị con ả độc phụ nhà ngươi biến thành trò hề rồi."

Cao Lan Nguyệt run lên bần bật, nước mắt nước mũi tèm lem, hoàn toàn mất đi vẻ kiêu sa đoan trang thường ngày. Bà ta biết mình đã đá phải thiết bản. Âm mưu hoàn hảo của bà ta không ngờ lại có biến số. Tại sao Trần Diễn không phát điên? Tại sao Kiều Nhiễm Nhiễm lại không sao?

[Ting! Phát hiện cảm xúc hoảng loạn cực độ của mục tiêu Cao Lan Nguyệt. Tiến độ vả mặt đạt 50%. Ký chủ, tiếp tục bồi thêm một đòn chí mạng, đừng để mụ ta có cơ hội lật mình!]