Cùng lúc đó, trong đầu Kiều Nhiễm Nhiễm vang lên âm thanh điện t.ử khô khốc:
[Ting! Đã sử dụng thành công Thuốc Thanh Tâm Hệ Thống. Cảnh báo nguy hiểm sinh t.ử tạm thời được giải trừ.]
[Nhiệm vụ Vả Mặt chính thức kích hoạt: Lật tẩy âm mưu của Cao Lan Nguyệt trước mặt đám đông. Thời hạn: 30 phút. Trừng phạt nếu thất bại: Trừ 50 điểm thể lực, cơ thể chịu nỗi đau lăng trì trong ba ngày ba đêm. Ký chủ, xin đừng lười biếng!]
Kiều Nhiễm Nhiễm thầm mắng một tiếng trong lòng. Cái hệ thống quái quỷ này không cho nàng lấy một giây để thở. Nàng vội vã lùi lại, giật đứt vạt áo trong để quấn quanh vết thương rỉ m.á.u trên cổ, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt.
Trần Diễn đã hoàn toàn khôi phục thần trí. Hắn đứng thẳng người, vóc dáng cao lớn uy áp như một ngọn núi Thái Sơn. Đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây không còn nửa điểm vẩn đục, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, tàn nhẫn đến thấu xương. Hắn nhìn vệt m.á.u trên cổ Kiều Nhiễm Nhiễm, lại liếc nhìn chiếc lư hương đang nhả ra thứ khói ngọt ngấy ở góc phòng, sát khí bùng nổ làm nhiệt độ trong sương phòng dường như giảm xuống âm độ.
"Hương Tình Dược của ngự y viện." Trần Diễn gằn từng chữ, giọng nói trầm khàn mang theo uy áp của kẻ nắm quyền sinh sát. Hắn đưa mắt nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u: "Kiều gia các ngươi, thật sự chán sống rồi."
"Vương gia, oan có đầu nợ có chủ." Kiều Nhiễm Nhiễm không hề tỏ ra sợ hãi, thẳng lưng đáp trả. "Kẻ muốn tính kế ngài không phải là ta, mà là kẻ đang đứng ngoài cửa kia kìa. Bà ta muốn mượn tay ngài để hủy hoại danh tiết của đích nữ Kiều gia, đồng thời biến ngài thành một kẻ c.u.ồ.n.g d.â.m mất trí trước mặt toàn bộ phu nhân thế gia ở Kinh thành. Mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn thật sự rất cao minh."
Trần Diễn híp mắt, bước tới một bước, hơi thở lạnh lẽo bao trùm lấy nàng: "Bổn vương dựa vào đâu để tin ngươi không phải là đồng lõa? Vừa rồi, ngươi hoàn toàn có thể để bổn vương phát điên, gạo nấu thành cơm, ngươi sẽ nghiễm nhiên bước vào cửa Nhiếp Chính Vương phủ."
Kiều Nhiễm Nhiễm bật cười khẽ, ánh mắt mang theo sự trào phúng không che giấu: "Vào Nhiếp Chính Vương phủ để ngày hôm sau bị ngài c.h.é.m thành tám mảnh ném cho ch.ó ăn sao? Ta chưa ngu ngốc đến mức đi tìm cái c.h.ế.t bằng cách bỉ ổi đó. Vương gia, ta vừa cứu ngài một mạng, ngài nợ ta một ân tình. Bây giờ, ta muốn dùng ân tình này để đổi lấy một cuộc giao dịch."
Tiếng ồn ào bên ngoài chỉ còn cách cánh cửa vài bước chân. Giọng nói the thé, đầy vẻ hốt hoảng giả tạo của Cao Lan Nguyệt vang lên rõ mồn một.
Trần Diễn thu hết sự dũng cảm và cơ trí của tiểu nha đầu trước mặt vào tầm mắt. Một đích nữ vốn mang tiếng lẳng lơ, vô dụng, nay lại dám đứng thẳng lưng cò kè mặc cả với hắn trong tình huống dầu sôi lửa bỏng. Thú vị. Rất thú vị.
"Nói nhanh." Hắn xoay người, vung tay áo. Một luồng chưởng phong hùng hậu xé gió lao ra, đập thẳng vào chiếc đỉnh đồng ở góc phòng.
"Xoảng!" Lư hương vỡ nát. Trần Diễn phất tay áo, nội lực thâm hậu cuốn phăng thứ mùi hương ngột ngạt ra khỏi những khe hở của cửa sổ, đồng thời áp chế hoàn toàn mị d.ư.ợ.c còn sót lại trong không khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngài làm thanh đao cho ta, phối hợp với ta diễn một vở kịch." Kiều Nhiễm Nhiễm nhanh ch.óng chỉnh trang lại y phục, vơ lấy ấm trà nguội lạnh trên bàn tạt thẳng vào mặt mình để rũ bỏ hoàn toàn sự ửng hồng do tàn dư thể chất Mị Cốt Thiên Thành gây ra. "Đổi lại, ta sẽ trao tận tay ngài kẻ chủ mưu dám cả gan vuốt râu hùm, để ngài danh chính ngôn thuận trừng trị Kiều gia."
Trần Diễn ung dung ngồi xuống chiếc ghế thái sư bằng gỗ đàn hương, tiện tay rót một chén trà trong vắt, khóe môi hiện lên một nụ cười tà mị: "Thành giao."
Ngay khoảnh khắc từ "Thành giao" vừa dứt, cánh cửa sương phòng bị người từ bên ngoài dùng sức đẩy mạnh.
"Rầm!"
Cửa gỗ va đập vào tường tạo ra âm thanh chát chúa.
"Nhiễm Nhiễm! Trời đất ơi, con làm ra cái chuyện đồi bại gì thế này, thanh thiên bạch nhật mà dám trốn vào sương phòng cùng nam..."
Cao Lan Nguyệt xông vào đầu tiên, tay cầm khăn lụa che nửa mặt, giọng điệu bi phẫn, đau đớn tột cùng như một người mẹ hiền thấy con gái sa ngã. Phía sau bà ta là hơn chục vị phu nhân thế gia quyền quý, ai nấy đều vươn cổ vào trong với ánh mắt tò mò, khinh bỉ và phấn khích trước một vụ bê bối chấn động.
Thế nhưng, chữ "nhân" trong miệng Cao Lan Nguyệt còn chưa kịp thốt ra, toàn bộ âm thanh đã bị mắc nghẹn nơi cổ họng.
Không có quần áo xộc xệch. Không có cảnh tượng dâm ô. Không có tiếng thở dốc kiều mị.
Chỉ có cái lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy căn phòng.
Trần Diễn, vị Nhiếp Chính Vương sát phạt quyết đoán, kẻ mà chỉ nghe tên đã khiến trẻ con khóc thét, đang ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư. Lưng hắn thẳng tắp, một tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, tay kia cầm chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt sắc như d.a.o cạo quét qua đám người đang chen chúc ở cửa.
Còn Kiều Nhiễm Nhiễm, đích nữ Kiều gia bị đồn là lẳng lơ vô độ, lại đang đứng cách đó ba bước chân. Y phục nàng chỉnh tề đến mức không có lấy một nếp nhăn, tóc mai hơi ướt mồ hôi, hai tay giao nhau đặt ngang eo, tư thế đoan trang, quy củ đến mức ngay cả ma ma giáo dưỡng khắt khe nhất trong cung cũng không thể soi ra nửa điểm lỗi lầm.
[Ting! Đã sử dụng thành công Thuốc Thanh Tâm Hệ Thống. Cảnh báo nguy hiểm sinh t.ử tạm thời được giải trừ.]
[Nhiệm vụ Vả Mặt chính thức kích hoạt: Lật tẩy âm mưu của Cao Lan Nguyệt trước mặt đám đông. Thời hạn: 30 phút. Trừng phạt nếu thất bại: Trừ 50 điểm thể lực, cơ thể chịu nỗi đau lăng trì trong ba ngày ba đêm. Ký chủ, xin đừng lười biếng!]
Kiều Nhiễm Nhiễm thầm mắng một tiếng trong lòng. Cái hệ thống quái quỷ này không cho nàng lấy một giây để thở. Nàng vội vã lùi lại, giật đứt vạt áo trong để quấn quanh vết thương rỉ m.á.u trên cổ, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào nam nhân trước mặt.
Trần Diễn đã hoàn toàn khôi phục thần trí. Hắn đứng thẳng người, vóc dáng cao lớn uy áp như một ngọn núi Thái Sơn. Đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây không còn nửa điểm vẩn đục, chỉ còn lại sự lạnh lẽo, tàn nhẫn đến thấu xương. Hắn nhìn vệt m.á.u trên cổ Kiều Nhiễm Nhiễm, lại liếc nhìn chiếc lư hương đang nhả ra thứ khói ngọt ngấy ở góc phòng, sát khí bùng nổ làm nhiệt độ trong sương phòng dường như giảm xuống âm độ.
"Hương Tình Dược của ngự y viện." Trần Diễn gằn từng chữ, giọng nói trầm khàn mang theo uy áp của kẻ nắm quyền sinh sát. Hắn đưa mắt nhìn Kiều Nhiễm Nhiễm, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u: "Kiều gia các ngươi, thật sự chán sống rồi."
"Vương gia, oan có đầu nợ có chủ." Kiều Nhiễm Nhiễm không hề tỏ ra sợ hãi, thẳng lưng đáp trả. "Kẻ muốn tính kế ngài không phải là ta, mà là kẻ đang đứng ngoài cửa kia kìa. Bà ta muốn mượn tay ngài để hủy hoại danh tiết của đích nữ Kiều gia, đồng thời biến ngài thành một kẻ c.u.ồ.n.g d.â.m mất trí trước mặt toàn bộ phu nhân thế gia ở Kinh thành. Mũi tên trúng hai đích, thủ đoạn thật sự rất cao minh."
Trần Diễn híp mắt, bước tới một bước, hơi thở lạnh lẽo bao trùm lấy nàng: "Bổn vương dựa vào đâu để tin ngươi không phải là đồng lõa? Vừa rồi, ngươi hoàn toàn có thể để bổn vương phát điên, gạo nấu thành cơm, ngươi sẽ nghiễm nhiên bước vào cửa Nhiếp Chính Vương phủ."
Kiều Nhiễm Nhiễm bật cười khẽ, ánh mắt mang theo sự trào phúng không che giấu: "Vào Nhiếp Chính Vương phủ để ngày hôm sau bị ngài c.h.é.m thành tám mảnh ném cho ch.ó ăn sao? Ta chưa ngu ngốc đến mức đi tìm cái c.h.ế.t bằng cách bỉ ổi đó. Vương gia, ta vừa cứu ngài một mạng, ngài nợ ta một ân tình. Bây giờ, ta muốn dùng ân tình này để đổi lấy một cuộc giao dịch."
Tiếng ồn ào bên ngoài chỉ còn cách cánh cửa vài bước chân. Giọng nói the thé, đầy vẻ hốt hoảng giả tạo của Cao Lan Nguyệt vang lên rõ mồn một.
Trần Diễn thu hết sự dũng cảm và cơ trí của tiểu nha đầu trước mặt vào tầm mắt. Một đích nữ vốn mang tiếng lẳng lơ, vô dụng, nay lại dám đứng thẳng lưng cò kè mặc cả với hắn trong tình huống dầu sôi lửa bỏng. Thú vị. Rất thú vị.
"Nói nhanh." Hắn xoay người, vung tay áo. Một luồng chưởng phong hùng hậu xé gió lao ra, đập thẳng vào chiếc đỉnh đồng ở góc phòng.
"Xoảng!" Lư hương vỡ nát. Trần Diễn phất tay áo, nội lực thâm hậu cuốn phăng thứ mùi hương ngột ngạt ra khỏi những khe hở của cửa sổ, đồng thời áp chế hoàn toàn mị d.ư.ợ.c còn sót lại trong không khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngài làm thanh đao cho ta, phối hợp với ta diễn một vở kịch." Kiều Nhiễm Nhiễm nhanh ch.óng chỉnh trang lại y phục, vơ lấy ấm trà nguội lạnh trên bàn tạt thẳng vào mặt mình để rũ bỏ hoàn toàn sự ửng hồng do tàn dư thể chất Mị Cốt Thiên Thành gây ra. "Đổi lại, ta sẽ trao tận tay ngài kẻ chủ mưu dám cả gan vuốt râu hùm, để ngài danh chính ngôn thuận trừng trị Kiều gia."
Trần Diễn ung dung ngồi xuống chiếc ghế thái sư bằng gỗ đàn hương, tiện tay rót một chén trà trong vắt, khóe môi hiện lên một nụ cười tà mị: "Thành giao."
Ngay khoảnh khắc từ "Thành giao" vừa dứt, cánh cửa sương phòng bị người từ bên ngoài dùng sức đẩy mạnh.
"Rầm!"
Cửa gỗ va đập vào tường tạo ra âm thanh chát chúa.
"Nhiễm Nhiễm! Trời đất ơi, con làm ra cái chuyện đồi bại gì thế này, thanh thiên bạch nhật mà dám trốn vào sương phòng cùng nam..."
Cao Lan Nguyệt xông vào đầu tiên, tay cầm khăn lụa che nửa mặt, giọng điệu bi phẫn, đau đớn tột cùng như một người mẹ hiền thấy con gái sa ngã. Phía sau bà ta là hơn chục vị phu nhân thế gia quyền quý, ai nấy đều vươn cổ vào trong với ánh mắt tò mò, khinh bỉ và phấn khích trước một vụ bê bối chấn động.
Thế nhưng, chữ "nhân" trong miệng Cao Lan Nguyệt còn chưa kịp thốt ra, toàn bộ âm thanh đã bị mắc nghẹn nơi cổ họng.
Không có quần áo xộc xệch. Không có cảnh tượng dâm ô. Không có tiếng thở dốc kiều mị.
Chỉ có cái lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy căn phòng.
Trần Diễn, vị Nhiếp Chính Vương sát phạt quyết đoán, kẻ mà chỉ nghe tên đã khiến trẻ con khóc thét, đang ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư. Lưng hắn thẳng tắp, một tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, tay kia cầm chén trà nhấp một ngụm, ánh mắt sắc như d.a.o cạo quét qua đám người đang chen chúc ở cửa.
Còn Kiều Nhiễm Nhiễm, đích nữ Kiều gia bị đồn là lẳng lơ vô độ, lại đang đứng cách đó ba bước chân. Y phục nàng chỉnh tề đến mức không có lấy một nếp nhăn, tóc mai hơi ướt mồ hôi, hai tay giao nhau đặt ngang eo, tư thế đoan trang, quy củ đến mức ngay cả ma ma giáo dưỡng khắt khe nhất trong cung cũng không thể soi ra nửa điểm lỗi lầm.