Đích Nữ Xuyên Sách: Hệ Thống Ép Ta Gia Đấu Vả Mặt

Chương 3

"Vương gia!"

Kiều Nhiễm Nhiễm bất ngờ hét lên. Lần này, nàng dùng toàn bộ ý chí để áp chế sự kiều mị của Mị Cốt Thiên Thành, khiến giọng nói phát ra rành rọt, sắc bén và đầy uy lực. Nàng không lùi lại, mà ngược lại, dùng 50% thể lực vừa được hệ thống âm thầm bơm vào người, chống tay xuống sàn, đột ngột lao người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa nàng và Trần Diễn.

Trần Diễn hơi khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ một nữ t.ử yếu đuối, trúng mị d.ư.ợ.c nặng như vậy lại dám lao về phía mũi kiếm của hắn.

Chỉ một giây khựng lại đó là đủ.

Kiều Nhiễm Nhiễm ngẩng cao đầu, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo như băng tuyết nhìn thẳng vào hố sâu thịnh nộ trong mắt Trần Diễn. Nàng giơ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t viên Thuốc Thanh Tâm Hệ Thống lên.

"Ngài muốn g.i.ế.c ta để giữ thanh danh, ta không trách ngài. Nhưng ngài g.i.ế.c ta rồi, ngài có chắc mình thoát khỏi Hương Tình Dược không? Ngài có chắc mình sẽ không trở thành trò cười, thành quân cờ trong tay kẻ đã hạ d.ư.ợ.c ngài không?" Nàng c.ắ.n răng nói nhanh, mỗi chữ nhả ra đều đ.á.n.h trúng vào điểm yếu tâm lý của vị Nhiếp Chính Vương đa nghi.

Lưỡi kiếm của Trần Diễn đã hạ xuống, nhưng không thu lại. Đầu mũi kiếm lạnh buốt, rỉ m.á.u chạm sát vào lớp da thịt mỏng manh trên cổ Kiều Nhiễm Nhiễm. Chỉ cần hắn ấn nhẹ một phân, động mạch của nàng sẽ đứt lìa, m.á.u tươi sẽ nhuộm đỏ cả căn phòng.

Hơi nóng từ cơ thể Trần Diễn phả vào mặt nàng, hòa lẫn với mùi m.á.u tanh tưởi và mùi mị d.ư.ợ.c ngọt ngấy. Cả hai người đều đang đứng trên bờ vực của sự mất kiểm soát, hô hấp dồn dập, căng thẳng đến mức không khí như muốn nổ tung.

"Trong tay ta có t.h.u.ố.c giải." Kiều Nhiễm Nhiễm không hề chớp mắt, mặc cho mũi kiếm đang rạch một vết xước nhỏ trên cổ mình, rỉ ra một giọt m.á.u đỏ tươi. Nàng từ từ mở lòng bàn tay, để lộ viên đan d.ư.ợ.c màu xanh lam đang tỏa ra hàn khí thanh mát. "Ngài uống nó, ngài sống, ta sống. Chúng ta cùng nhau đi ra ngoài, xem thử kẻ nào to gan dám tính kế Nhiếp Chính Vương Đại Ngụy."

Trần Diễn cúi gằm mặt nhìn nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Bàn tay cầm kiếm của hắn nổi đầy gân xanh, run rẩy bần bật vì phải chiến đấu với d.ư.ợ.c tính đang dâng trào. Hắn nhìn viên t.h.u.ố.c kỳ lạ trong tay nữ nhân trước mặt, lại nhìn vào ánh mắt kiên định, không mang theo nửa điểm lả lơi của nàng.

Bầu không khí trong sương phòng chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Ngàn cân treo sợi tóc. Sự sống và cái c.h.ế.t của Kiều Nhiễm Nhiễm chỉ cách nhau một ý niệm của tên bạo chúa này.

Bên ngoài sương phòng, tiếng bước chân lộn xộn, tiếng cười nói giả lả của đám phu nhân, và giọng nói the thé ch.ói tai của Cao Lan Nguyệt đang mỗi lúc một gần.

"Ôi chao, các phu nhân đi chậm một chút. Sương phòng này vốn để đồ lặt vặt, không biết Nhiễm Nhiễm nhà ta chạy đi đâu mà tìm mãi không thấy, chỉ sợ con bé lại làm ra chuyện thiếu quy củ gì thôi..."

Kẻ thù đã đến tận cửa.

Trần Diễn vẫn giữ c.h.ặ.t thanh kiếm kề cổ Kiều Nhiễm Nhiễm, ánh mắt hắn tối sầm lại, sâu không thấy đáy. Hắn chậm rãi mở đôi môi mỏng đang rỉ m.á.u:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nếu t.h.u.ố.c của ngươi có độc..."

Kiều Nhiễm Nhiễm nhếch mép cười, một nụ cười ngạo nghễ, lạnh lẽo không thuộc về nguyên chủ yếu đuối: "Thì ta và ngài cùng làm quỷ phong lưu dưới hoàng tuyền. Thế nào, Vương gia, ngài dám cược không?"

Tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang như từng nhát b.úa nện thẳng vào màng nhĩ Kiều Nhiễm Nhiễm. Không còn thời gian để do dự.

Chút lý trí cuối cùng của Trần Diễn đang bị ngọn lửa của mị d.ư.ợ.c c.ắ.n nuốt. Lưỡi kiếm rỉ m.á.u trên tay hắn hơi rung lên, sát khí và d.ụ.c vọng đan xen trong đôi mắt đỏ ngầu tạo thành một áp lực kinh người. Hắn không tin nàng. Ở cái chốn Kinh thành gió tanh mưa m.á.u này, sự cảnh giác của vị Nhiếp Chính Vương đã ăn sâu vào trong xương tủy.

Nhưng Kiều Nhiễm Nhiễm không phải là nguyên chủ yếu đuối chỉ biết khóc lóc chờ c.h.ế.t.

Tận dụng khoảnh khắc đồng t.ử Trần Diễn hơi co rút vì cơn đau từ vết rạch trên tay, Kiều Nhiễm Nhiễm đột ngột kiễng chân. Thể chất Mị Cốt Thiên Thành trong cơ thể nàng dưới tác dụng của tàn dư tình d.ư.ợ.c bỗng bộc phát ra một luồng ma lực c.h.ế.t người. Hương thơm dịu nhẹ, thanh lãnh vương vấn trên da thịt nàng như một sợi tơ vô hình, hung hăng cuốn lấy thần trí đang bên bờ vực sụp đổ của nam nhân.

Trần Diễn sững sờ trong một phần mười giây. Chỉ một cái chớp mắt ấy là quá đủ.

Kiều Nhiễm Nhiễm không màng đến lưỡi kiếm đang kề sát cổ, dứt khoát lao người về phía trước. Mũi kiếm sắc lẹm xẹt qua lớp da cổ mỏng manh, để lại một vệt m.á.u mảnh như sợi chỉ, nhưng cùng lúc đó, bàn tay nhỏ bé của nàng đã chộp lấy cằm Trần Diễn, bóp mạnh.

"Nuốt đi!"

Viên Thuốc Thanh Tâm Hệ Thống lạnh toát bị nàng tàn nhẫn nhét thẳng vào cuống họng hắn.

Trần Diễn trừng lớn mắt, theo bản năng muốn nhổ ra, nhưng viên đan d.ư.ợ.c màu xanh lam vừa chạm vào nước bọt đã lập tức tan chảy thành một dòng hàn băng lạnh buốt, trôi tuột xuống dạ dày.

"Keng!"

Thanh trường kiếm rơi xuống mặt đất bọc t.h.ả.m, phát ra âm thanh trầm đục. Trần Diễn lảo đảo lùi lại nửa bước, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c. Dòng hàn khí từ đan d.ư.ợ.c lan tỏa với tốc độ khủng khiếp, điên cuồng dập tắt ngọn lửa tà dâm đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Sự tỉnh táo quay trở lại đại não hắn nhanh như một cơn cuồng phong quét sạch mây mù.